Nguyễn Ngọc Danh

Chuyến đi Denver

Chuyến đi Colorado lần này hoàn toàn ngoài sự dự tính của chúng tôi. Vào đầu tháng Tám người con thứ hai gọi điện thoại cho vợ chồng chúng tôi biết đă mua vé máy bay cho ba mẹ qua Denver, Colorado, chơi một tuần với các cháu.  Th́ ra cả ba đứa con cùng chung nhau mua vé cho chúng tôi như món quà sinh nhật cho nhà tôi vào tháng Bảy và của tôi vào tháng Tám. Thực t́nh chúng tôi không muốn đi v́ nhiều lư do.  Nhưng lư do chính là với cái tuổi về chiều này ít muốn thay đổi và nhất là phải di chuyển qua lại với thời gian, không gian lâu dài.  Chúng  biết rơ điều này, nên cứ đặt cha mẹ vào chuyện đă rồi th́ không đi cũng phải ráng mà đi.  

Tôi th́ cứ b́nh tâm, không có ǵ phải bồn chồn áy náy ngoài vấn đề sức khỏe. Riêng bà xă tôi kể từ ngày được báo tin hầu như ngày nào trong đầu cũng loay hoay chuẩn bị, tính toán :  Thằng Phong, hai đứa cháu nội thích món ǵ– Cô con Út từ Chicago cũng bay về Denver gặp chúng tôi cuối tuần  thích ăn ǵ. Thế là trước một tuần, nhà tôi đi mua sắm đủ thứ vật liệu làm bánh, làm đồ ăn theo sở thích từng đứa – Vườn rau sau nhà: mồng tơi – rau thơm – rau quế - rau diếp cá – rau răm – ớt  chỉ để dành đem đi cho con.  Nh́n thấy bà xă loay hoay lo đủ thứ như vậy tôi cũng tức cười, rồi tôi chợt liên tưởng tới người Mẹ quê Việt Nam khi sắp lên tỉnh thăm thằng Ba, cô con Út làm việc hay học hành trên ấy cũng lo lắng sắm sửa đủ thứ như vậy.  Nhưng nghĩ lại : Ôi t́nh mẹ ! một thứ t́nh bao la biết chừng nào. Một thứ t́nh vượt qua mọi biên giới mà ngôn ngữ loài người hoàn toàn bất lực khi muốn diễn tả.  Mang lấy bổn phận làm mẹ, Thượng đế đă đặt vào ḷng mỗi người phụ nữ bản năng hy sinh, yêu thương ngút ngàn. Suốt cuộc đời, người mẹ chỉ nghĩ tới và lo cho con dù khi tuổi đă già, sức đă cạn không làm được ǵ to lớn, nhưng vẫn lo cho con cái  những thứ nho nhỏ vụt vặt như vậy. Để ca tụng tâm hồn cao thượng đó, cha ông chúng ta đă dùng tới một thứ  thơ văn mộc mạc trong ngôn ngữ b́nh dân, nhưng lại dạt dào, chất chứa bao t́nh yêu đó chính là vườn  ca dao và đồng dao của dân tộc chúng ta với những câu :

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp mật như đường mía lau

*****
Chưa chồng  nón thúng quai thao.
Có Chồng nón rách, quai nào th́ quai.

*****

Qua bài Con C̣:
Con c̣ mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Ông ơi, ông vớt tôi vào.
Tôi có ḷng nào ông hăy xáo măng.
Có xáo th́ xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau ḷng c̣ con.

Mỗi lần đọc bài  này, tôi như người đi lạc vào một huyền thoại bát ngát t́nh mẹ của nền văn học b́nh dân Việt Nam. Đời sống của người Việt chúng ta, từ ngàn xưa gắn bó vơi ruộng đồng nông canh. Do đó h́nh ảnh con c̣ ốm yếu, gầy c̣m, cô đơn  thân thương với ruộng đồng luôn là biểu tượng cho người phụ nữ, người mẹ Việt Nam tần tảo khó nhọc, không quản nắng mưa, kiếm miếng cơm manh áo cho đàn con. Con c̣ trong bài ca dao này là h́nh ảnh đáng thương của người Mẹ Việt Nam v́ tần tảo nuôi con mà mắc lấy vạ oan.  
 

“Ông ơi ông vớt tôi vào –
tôi có ḷng nào ông hăy xáo măng
Có xáo th́ xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau ḷng c̣ con."


Đó chính là lời kêu cứu thống thiết của người dân nghèo bị mắc vạ oan  tới kẻ có chức quyền, thế lực. Có thể là một ông quan, hay một ông cán bộ Đảng.  Xin hăy v́ sự công bằng, chính trực mà xét xử sự việc một cách công minh để minh oan cho tôi, người Mẹ khốn khổ.  Để bà tránh phải chuốc lấy sự nhục nhă oan uổng làm tổn thương di hại tới đời sống tinh thần và tương lai của bày con thơ dại của bà.

Cảm thương h́nh ảnh người Mẹ Việt Nam nên cách nay trên mười năm tôi đă làm bài thơ :

LỜI RU NGÀN ĐỜI

Mẹ ru em ngủ bên cầu
Để Mẹ đi giặt nỗi sầu trên sông
Me ru em giữa cánh đồng
Để Mẹ gặt hái vun trồng cho Em
Mẹ ru em giữa màn đêm
Để mẹ đi thắp ngọn đèn tâm hưu
Mẹ ru em lời Thánh thư
Để Mẹ đóng dấu nhân từ trên tay.
Ru Em trọn cuộc hoa này
Mẹ ngồi hong cánh tay gầy chưa an
Ru em t́nh đă tuôn tràn
Mẹ về gánh gạo tế Đàn Nam Giao

ND

 

Thi sĩ Hồ Dzếnh:

"Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hi sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực,
Cho ḷng cô gái Việt Nam vui."

Tất cả bánh quà, rau ráng, đồ ăn tôi xếp đầy một thùng, băng keo thật kỹ lưỡng hai tiếng đồng hồ trước khi ra phi trường. Hành lư th́ b́nh thường, ngoài thùng quà cho con cháu và cái backpack đựng máy h́nh, ống kính, lap top. Kể từ ngày khổ nạn 9/11 tới nay, tất cả mọi phi trường Mỹ hành khách đều phải qua thủ tục khám xét an ninh thật nghiêm ngặt, phiền toái. Do đó mọi hành khách phải tới phi trường  khoảng hai tiếng trước giờ bay.  

Ngày 17/08/2011 đúng 1.30 PM chúng tôi rời khỏi nhà. Tới phi trường Sacramento lúc 2.10 PM.  Vé đă in sẵn tại nhà, chỉ vào quầy xác nhận số kiểm soát và chuyến bay.  Phần này rất nhanh chóng  chỉ mất khoảng mười phút, nhưng phải xếp hàng từ 15 tới 20 phút hoặc hơn nữa tùy theo số lượng du khách nhiều hay ít.  Gởi hành lư, nhân viên hàng không cho biết cổng lên máy bay C 48.  Thùng đồ ăn bị nhân viên hàng không mở ra kiểm soát v́ có hơi lạnh. Họ sợ trong thùng  chứa đồ frozen.  Qua phần khám xét, không có ǵ trở ngại.  Họ băng dán băng keo lại thật kỹ cho đi qua.

Chúng tôi lên cầu thang  đi thẳng tới khu kiểm soát an ninh. Trạm đầu tiên mọi người phải xuất tŕnh vé máy bay và thẻ căn cước  ( ở Mỹ là bằng lái xe).  Nhân viên an ninh so sánh  tên trên vé và thẻ.  Xem xét diện mạo hành khách và h́nh trong thẻ căn cước (bằng lái xe) có phù hợp hay không.  Phần một nếu không gặp sự nghi ngờ, trở ngại xem như xong.   Bước tiếp theo mọi hành khách phải đặt tất cả các thứ : Giầy, mũ,  áo ấm, cell phone, laptop, dây nịt, bóp (đàn ông), ví (đàn bà)  vào những chiếc khay nhựa nylon chạy qua pḥng quang tuyến.  Mọi thứ  được kiểm tra một cách rất kỹ lưỡng, nghiêm ngặt. Nếu phát hiện có vật dụng nghi ngờ,  cơ quan an ninh phi trường có quyền khám xét tất cả mọi thứ của hành khách.   Sau khi đồ đạc đă đi qua pḥng X Ray kiểm soát, nhân viên an ninh bên cạnh ra dấu hiệu cho hành khách bước qua chiếc cổng với những thiết bị ḍ xét đặc biệt để xem xét hành khách có dấu diếm vũ khí, chất nổ, hay tất cả những vật dụng nguy hại cho sự anh ninh phi trường và chuyến bay dấu trong người hay không.. Nếu không có ǵ trở ngại hành khách tới nhận lại đồ đạc của ḿnh rồi đi thẳng tới cổng lên máy bay được ghi rơ trên vé, hay đă được nhân viên điều hành thông báo.

2.45 pm mọi việc xem như đă qua cầu an toàn. Chúng tôi đi thẳng tới Gate C48, chuyến bay đi Denver 2898- 4.45 PM  On Time  hiện rơ trên bảng thông tin. Như vậy c̣n phải ngồi chờ tới hai tiếng nữa.  Mở cell phone gọi cho anh B́nh, thông báo mọi sự coi như sẵn sàng cho chuyến bay chiều nay và sẽ có mặt tại Denver vào lúc 8.30 giờ địa phương, tức 9.30 PM tại Nashville Tenn.

Đúng 4.10 PM lên máy bay. 4.45 máy bay bắt đầy chuyển bánh ra phi đạo. Lên máy bay bao giờ tôi cũng chọn ghế trong cùng sát cửa sổ để ngắm nh́n ra ngoài và mong sao có cơ hội chụp được những tấm h́nh với cảnh trời bao la vô tận.  Tôi có cái thú chụp h́nh qua cửa sổ máy bay, nó luôn cho tôi một cảm giác ĺa thoát mọi ràng buộc. Nó tạo cho tôi đôi phút của một triết nhân vụn vặt, dở hơi khi nh́n những dăy núi trùng điệp vĩ đại, đồng thời nghĩ tới những dinh tự lộng lẫy, lớn lao, xa hoa quá sức tưởng tượng của tôi khi đôi chân c̣n dính trên mặt đất. Bây giờ núi non kia giống như mấy hạt đậu.  Dinh thự, đền đài, con người giầu sang dưới kia bây giờ không thấy đâu cả.   Th́ ra cái có, cái to lớn hùng vĩ, cái đẹp, cái huy hoàng,  dưới kia bây giờ chỉ là cái Không  dù chúng vẫn là những  hữu thể làm choáng ngợp, say đắm ḷng người đang trôi lăn trong cơi hồng trần– Cái giá trị tuyệt trần dưới kia giờ đây không là ǵ với đám mây phù du nhẹ nhàng trôi nổi giữa bầu trời bao la ngoài cửa sổ.  Thế th́ tại sao không bấm máy, ghi vội lấy vài tấm h́nh cảnh sắc vô tận để khi rănh rỗi ngồi nh́n lại,  hồn ḿnh sẽ lắng đọng, bớt sôi nổi với cái " Sắc tức thị Không –Không tức thị Sắc " đang bủa vây quanh ḿnh.   Tiếng loa của phi hành đ̣an thông báo máy bay đang ở độ cao 34.500 feet.  Trời hôm nay ít mây, do đó tôi chỉ có mấy tấm h́nh ghi vội cảnh đồng ruộng, nhà cửa phía dưới  khi chuyến bay 2898 rới khỏi phi trường Sacramento bay vút vào không trung. Bỏ máy vào back pack, Tôi hy vọng sẽ chụp h́nh khi máy bay hạ cánh tại Denver.

 



Kể từ khi nền kinh tế Mỹ rơi vào thời khó khăn, những chuyến bay thường ngày bây giờ chỉ là  là những chuyến economy Flight, người Việt gọi đùa là những  chuyền tầu chợ. Tất cả mọi phục vụ khách hàng đă đạt tới đơn giản quá mức để đem lại giá rẻ cho mọi người.  Hành khách bây giờ chỉ được phục vụ  vài gói chips 2x2in, những ly nước ngọt, café, nước lạnh size khá nhỏ, rẻ tiền.  Bà xă chia cho tôi nửa khúc bánh ḿ Home Made ( làm tại nhà ) ăn cho đỡ đói với ly café nhạt nhẽo chỉ có màu đen, không thấy một chút hương vi café của cô tiếp viên trao.  Tôi nói nhỏ với nhà tôi :  "Càfe này c̣n dỗm hơn café chồm hổm khu  chợ Bà Chiểu trước năm 1975.”

Tiếng loa phi hành đoàn thông báo đă vào không phận Denver và máy bay có thể  lắc lư v́ sự thay đổi áp suất từ vùng Tây ( West ) sang vùng Trung Tây  (Mid West).  Chứng ù tai làm cho một số người lớn khó chịu đôi chút, nhưng trẻ nhỏ dưới hai tuổi bắt đầu khóc nheo nheo đâu đó.  Tôi chuẩn bị máy h́nh chụp cảnh Denver về chiều từ độ cao qua cửa sổ máy bay.  Nhưng cuối cùng đành thất vọng v́ hôm đó trời nhiều sương mù.   Chuyến bay tới nơi sớm hơn chương tŕnh 15 phút, nên phải chờ cho tới khi có cổng trống mới được vào.

Ra khỏi phi cơ lúc 8.40 giờ địa phương.  Là một phi trường quốc tế nên rất rộng lớn. Từ đây ra tới pḥng nhận hành lư phải đi từ lầu Ba xuống tầng Hai rồi tầng trệt.  Tại đây, Cổng C c̣n gọi Concourt C tất cả hành khách đều lên xe điện - giống như loại xe điện tại San Francisco để ra khu nhận hành lư.   Xe dừng lại ở hai Cổng Trạm  B và A đón thêm hành khách ra trạm cuối là nơi nhận hành lư.

Rời xe lửa, tiến thẳng về khu nhận hành lư khoảng 50 feet, chúng tôi nhận ra bóng dáng Phong, người con thứ hai và cô cháu nội 4 tuổi  đang đợi.  Bé gái chạy nhanh tới ôm chầm lấy bà nội.  Hai bà cháu tíu tít với nhau tiếng Việt, tiếng Mỹ lẫn lộn trong những câu hói tiếng reo cười.  Ra tới xe trời cũng nhá nhem tối và khi về tới nhà đúng 9.50 PM . Mỏi mệt sau môt chuyến đi đường bay chỉ mất hơn hai tiếng, nhưng thời giờ di chuyển th́ gần như gấp ba lần.  Ăn uống qua loa, tắm rửa rồi đi ngủ.  

Thứ Năm 18-08-2011, cả ngày  loay hoay vui chơi với con cháu.  Tôi và Phong  bàn chương tŕnh đi săn h́nh ngày mai- thứ Sáu. Cuối cùng hai cha con quyết định trở lại đỉnh Mount Evens ở độ cao 14,120 feet.   Đúng  10.00 PM cô con gái út - Kim Ann từ Chicago bay xuống chơi với chúng tôi trong weekend về tới nhà.  Mẹ đă chuẩn bị cho con gái rượu một dĩa bánh ướt thật ngon đem từ Sacramento, California qua.  Thưởng thức tận t́nh, Ann nói với cả nhà “Con nhịn cả chiều nay để về được ăn đồ ăn của mẹ”.  

Sáng thứ Sáu 20 -08 . Thức dậy lúc 3.30 AM. Tôi và Phong lặng lẽ pha café, trà, chuẩn bị đồ ăn. Phong cũng là người mê nhiếp ảnh như tôi.  Chơi sau, nhưng bài bản và tiến bộ hơn tôi một bực.  Hiện tại tôi phải nhờ Phong chỉ vẽ thêm.  Đúng 4.00AM chúng tôi lên xe rời Denver trực chỉ Mount Evens nằm về hướng Tây Bắc Denver. Trời mùa Hè, không khí ban mai thật dễ chịu.  Chúng tôi quyết định đừng lại nơi nào thuận tiện, có cảnh sắc đẹp để chụp cảnh b́nh minh. Khoảng hơn  nửa giờ sau khi khởi hành, xe âm thầm qua những thung lũng  lác đác có những khu dân cư c̣n im ĺm dưới những chân núi trùng điệp..   Ngày bắt đầu thức dậy, ánh sáng mỗi lúc một rơ hơn trên các ngọn cây dọc theo triền núi.  Hơi sương toả nhẹ lăng đăng trong bầu không khí mát lạnh miền sơn cước.  Dừng xe trên một triền đồi chờ b́nh minh ló dạng ở phương Đông để mong chụp được những tấm h́nh khó quên. Rất tiếc trời hôm nay hướng Đông có nhiều mây đen, báo hiệu một ngày không mấy nắng đẹp.  Thế là trời không chiều ḷng người.  Đây cũng là lần thứ hai tôi mất cơ hội chụp cảnh b́nh minh trên rặng Rocky Mountain.

 

 

Xe xuống dốc chạy vào một thung lũng bên bờ Echo Lake. Trời cũng vần vũ mây, tranh thủ chụp mấy tấm rồi leo lên xe chạy thẳng tới con đường cao nhất Bắc Mỹ ở độ cao 14.250 feet.: Mount Evens Road . Chúng tôi quyết định trở lại con đường này lần nữa v́ đây là mùa loài  sơn dương thường xuất hiên, lần trước lên đây vào đầu mùa Xuân núi đồi chỉ có tuyết, đá, gió, mưa.  

Trong những ngày nhàn rỗi nằm nhà, tôi thường mê man theo dơi nhiều đoạn film trên Tivi chiếu cảnh loài sơn dương trắng toát, loài cừu núi có cặp sừng quá khổ (big horn hay Ram) chạy nhảy  trên những vách núi đá chênh vênh mà ḷng mơ ước sao có ngày được tận mắt nh́n ngắm,, chính  tay ḿnh chụp được những tấm h́nh như vậy.  Thi hôm nay, giấc mơ ấy đang thành tựu được môt nửa trên chiếc xe leo dần lên con đường cao nhất vùng Bắc Mỹ này.  Tôi thầm nguyện sao cho ḿnh thực hiện được trọn giấc mơ hiếm hoi ấy hôm nay.  Con đường ngoằn ngoèo leo qua từng ngọn núi.  Thỉnh thoảng dừng xe bên vách đá, bên dưới là vực sâu thẳm thẳm để chụp những dăy núi xanh ngút ngàn ở bốn phía.  Các dăy núi trùng điệp nhô lên khỏi những cánh rừng  thông bao quanh triền từ độ cao 12.000 feet trở xuống. Không khí loăng dần theo độ cao. Khi xe lên tới 12,000 feet, chúng tôi dừng lại nơi dành cho du khách ngắm cảnh. Không phải là điểm đích nên tôi chụp vội mấy tấm h́nh chim, sóc núi.  Mấy con này cứ quần quưt, bay qua, chạy lại chỗ du khách tham quan, ngắm cảnh mong  kiếm những thức ăn vụn vặt rơi răi trên bức tường đá xây tới đầu gối tạo sự an toàn cho du khách.  Một tấm bảng ghi lời khuyên “ Don’t Feed Aniamals” : không nên cho chim chóc và thú vật hoang dă ăn. Du khách thường thường tới đây, ngoạn cảnh rồi quay về, it ai tiếp tục leo tiếp lên cao hơn.  V́ kể từ độ cao này áp xuất và lượng oxy giảm dần.  (  12.000feet = 4,000 m, cao hơn ngọn Fansipan (10,312ft =3.143 m) ở Việt Nam là ngọn núi cao nhất vùng Đông Dương .
Theo Wikipedia:
Fansipan or Fan Si Pan (Phan Xi Păng in Vietnamese   pronunciation (help•info)) is a mountain in Vietnam, the highest in Indochina, at 3,143 metres (10,312 ft). It is located in the Lào Cai province in Northwest Vietnam, 9 km southwest of Sa Pa Township in the Hoang Lien Son Mountain Range.


Kể từ đây  lượng Oxy loăng dần theo độ cao,  nên có rất nhiều người bị choáng váng, chóng mặt, nôn mửa giống như say sóng, có trường hợp bị rối loạn đường tiêu hóa. Người Mỹ gọi các triệu chứng này là  Altitude Sickness.  Do đó rất ít người, nhất là qúy bà lớn tuổi muốn mạo hiểm. Tôi cũng không thoát khỏi bao nhiêu thứ ấy, hơn nữa, ḿnh lại tới đây từ vùng đồng bằng miền Tây California được mang biệt danh miền Pacific th́ lại càng tệ hại hơn nữa.  Dù biết thế và cũng đă có kinh nghiệm lần trước bị trượt té và khổ sở với các triệu chứng kể trên khi lên đây vào tháng 05- 2010.  Nhưng với niềm đam mê nhiếp ảnh và tính hơi liều lĩnh tôi bất chấp mọi thứ để được tận mắt nh́n thấy, và có cơ hội chụp được những con sơn dương trên tận các vách đá cheo leo lưng chừng trời của rặng Rocky Mountain này mà tôi thường gọi là Dăy Trường Sơn nước Mỹ.  

 


Để đễ  có so sánh Rặng Rocky Mountain với Dăy Trường Sơn VN không ǵ tốt hơn chúng ta thử lướt qua  Wikipedia :

Dải Trường Sơn kéo dài từ thượng nguồn sông Cả trên đất Lào giáp Nghệ An tới tận cực nam Trung Bộ.  Dăy núi Trường Sơn là dăy núi dài nhất Việt Nam và Lào, dài khoảng 1.100 km. Tiếng Lào gọi nó là Phu Luông, xếp thành h́nh cánh cung lớn mà mặt lồi quay ra Biển Đông. Trường Sơn được chia thành Trường Sơn Bắc và Trường Sơn Nam, ngăn cách bởi đèo Hải Vân và núi Bạch Mă.  Các đỉnh núi cao nhất là: Phu/Pu Xai Lai Leng (biên giới Việt-Lào, Nghệ An) 2711 m, Phu/Pu Ma (Nghệ An) 2194 m, Phu/Pu Đen Đin (Nghệ An) 1540 m, Rào Cỏ (biên giới Việt-Lào, Hà Tĩnh) 2235 m, Động Ngài (Thừa Thiên-Huế) 1774 m, Bạch Mă (ranh giới Thừa Thiên - Huế và Đà Nẵng) 1444 m.

The Rocky Mountains (or the Rockies) are a major mountain range in western North America. The Rocky Mountains stretch more than 3,000 miles (4,830 km) from the northernmost part of British Columbia, in western Canada, to New Mexico, in the southwestern United States. The range's highest peak is Mount Elbert located in Colorado at 14,440 feet (4,401 m) above sea level.   

Rặng Rocky Mountain nằm về phía Tây vùng Bắc Mỹ. (xin phân biệt Vùng Bắc Mỹ Châu gồm 03 quốc gia : Mexico – USA – Canada   và  Bắc Nước Mỹ = North Of America)   Trải dài hơn 3,000 miles ( 4,830 km) từ cực Bắc Bristish Colombia phía Tây Canada tới tiểu bang New Mexico trong vùng Tây Nam nước Mỹ.  Đỉnh cao nhất là Mount Elbert ở bang Colorado cao  14,440 feet (4,401 m) so với mặt biển. (lời dịch của tác giả)

Ở độ cao 12.000 ft, tôi chưa thấy có triệu chứng Attitude sickness. Sở dĩ tôi biết rơ về độ cao một cách chính xác như vậy v́ trong xe có thiết bị đo và dọc theo sườn núi thỉnh thoảng cũng có bảng ghi chú.  Cảnh trí chung quanh tạo cho du khách có cảm giác như đang ở ở rất gần trời mây.  Dưới kia là những thung lũng với màu xanh dương (blue) tím than.  Những rặng núi xa ch́m trong màu tím rồi cứ tứ từ nhạt dần khi tới đỉnh là một màu tím lam nhat theo cảnh xa, gần khác nhau.  Tôi nói với Phong t́m chỗ dừng xe để chụp mấy tấm h́nh.  Tôi quên cả mệt nhọc và say núi, ra khỏi xe bước thật nhanh, vượt qua những khối đá xen lẩn cỏ rêu, một loại cỏ rêu có lá rất cứng.  Đứng trên triền núi, nh́n ngược  về hướng mới đi qua tôi chụp say mê, chụp những cảnh thiên nhiên kỳ thú vô tận.

 

 

Tôi nói với Phong leo lên ḥn đá lớn chụp vài tấm kỷ niệm. Thời gian 20 phút trôi qua nhanh chóng, tôi vừa quay người trở lại xe, bước được hai bước thấy hơi bị xây xẩm, choáng váng, muốn ói.  Phong khuyên tôi ngồi tựa vào vách đá, trao b́nh nước khá lớn bảo cố gắng uống cho hết.  V́ khi uống nước vào sẽ nạp thêm lượng oxy cho  máu, vùng năo bộ được bồi thêm oxy sẽ làm giảm cơn xây xẩm chóng mặt nhanh chóng.  Cố gắng uống hết chai nước tổ chảng, 05 phút sau tôi thấy khỏe hẳn.   Tại parking, một du khách thấy cha con chúng tôi đồ nghề lỉnh kỉnh, biết là dân đi săn h́nh  nên cho biết trên đỉnh chót vót 14.120ft  đang có đàn sơn dương nhở nhơ trên đó. Quên cả nhọc mệt chúng tôi cố gắng tới nơi càng sớm càng tốt v́ sợ chúng di dời qua đỉnh núi khác.

 

 

Xe leo tới đỉnh. Một chiếc bảng gỗ ghi : Mount Evens Road 14,130 ft.  Đây là độ cao tương đương với xứ Tây Tạng trên rặng Hy Mă Lạp Sơn.
Tibet (/tɨˈbɛt/ (  listen); Tibetan: བོད་; Wylie: Bod, pronounced [pʰø̀ʔ]; Chinese: 西藏; pinyin: Xīzàng) is a plateau region in Asia, north-east of the Himalayas. It is the traditional homeland of the Tibetan people as well as some other ethnic groups such as Monpas, Qiang, and Lhobas, and is inhabited by considerable numbers of Han and Hui people. Tibet is the highest region on earth, with an average elevation of 4,900 metres (16,000 ft).


Đă tới nơi, nhưng không thấy bóng dáng một chú sơn dương nào. Tôi than lên đầy thất vọng. Con tôi an ủi : “Yên trí đi, ba theo con qua bên kia sẽ thấy chúng thôi”.  Xuống xe – lại bị chóang váng, dựa vào thành xe hít thật mạnh, lấy b́nh nước trong xe uống một hơi căng bụng, 03 phút sau mọi chuyện trở lại b́nh thường, tuy nhiên hơi thở lúc này rất khó.  Cơ thể phần tiêu hóa cũng dường như muốn nổi loạn. Tôi đi ngay lại rest room, vừa đóng cửa th́ người như gần rơi vào khoảng chân không.  Tôi cố gắng đứng yên, tập trung hơi thở cho xong việc vệ sinh.  Ra khỏi rest room trở lai xe mang đồ nghề lên vai theo con tôi qua bên kia sườn núi.  Tôi đi rất chậm và cẩn trọng từng bước.  Cứ khoảng mươi, mười lăm bước lại dừng lại để nghỉ dăm ba phút.  Phong  c̣n trẻ  ở Denver lâu năm, lại hay leo núi nên nó cứ tỉnh bơ, thoăn thoắt đi  qua bên kia sườn núi.  Tiếng nó vang lên: “Chúng nó (sơn dương) bên này, ba qua đây chụp tha hồ, chúng dạn dĩ quá, không sợ người.”  

 

 

Lần ṃ rồi tôi cũng qua được cánh sườn bên trái.  Sườn núi bên này không  quá dốc, khá phẳng.  T́m chỗ đắc địa, thường là chọn góc độ ánh sáng.  Dựng tripot, đặt chiếc máy Canon 30D với ống kính 70-200 lên. Chiếc 50D với ống ḱnh 17-50 cầm tay.  Chỉnh sửa lại các thông số.  Thế là mọi sự sẵn  sàng cho cuộc săn h́nh đầy lư thú, khá cực nhọc và cũng không kém phần nguy hiểm này.  Lần đầu tiên tôi được nh́n thật gần và thật rơ với đôi mắt trần những con sơn dương (dê núi) lông trắng toát, đẹp tuyệt vời đang thảnh thơi qua lại trên các vách đá và sát cạnh ḿnh.  Nếu  đứng từ xa mà nh́n, cứ tường chúng đang gặm cỏ.  Nhưng nếu lại gần rồi quan sát thật kỹ sẽ rất ngạc nhiên là chúng không gậm cỏ, nhưng lè chiếc lưỡi đen thui ra liếm liếm trên những ḥn đá sát mặt đất.  Phong giải thích cho tôi biết : Đó là chúng đi t́m chất muối mặn toát lên mặt đá từ ḷng đất.  Nghe tới đây tôi sực nhớ tới một luật lệ lạ lùng của tiểu bang Alabama như sau:

Tại  tiểu bang Alabama, xin chớ bao giờ rải muối lên đường rầy xe lửa. Hành động này chẳng những phạm luật, mà h́nh phạt c̣n ghê hơn nữa: TỬ H̀NH!   Ngày trước người ta rải muối trên đường rầy mục đích  làm tan đá vào mùa Đông để tránh tai nạn lật đường rầy.  Nhưng cũng chính v́ệc  rải muối như vậy lại quyến rũ lũ ḅ tới kiếm muối ăn trên đường rầy, nên tai nạn xe lửa lại xảy ra nhiều hơn.  V́ lư do đó mà có cái luật kỳ cục này cho tới ngày nay.

Chúng ta có thể kiếm  tài liệu về luật này dễ dàng trên Internet, nhưng nếu muốn biết xem đă có ai chết v́ tội này chưa th́ chưa có entry nào.

Từ sáng tới giờ tôi đă chụp hết hai thẻ CF 08G vị chi là 16 G cho hai máy. Chụp xong nhóm sơn dương đă tới 03.00PM.  Chúng tôi ra xe xuống núi.  Vừa đứng lên tôi lại bị choáng váng, xây xẩm.  Con tôi đến bên lấy ra từ backpack một quả chuối và nửa quả cam đưa cho tôi. Rồi giúp tôi ngồi xuống. Từ từ nuốt hết hai thứ vào bụng. Được nạp thêm energy vào người, tôi thấy khỏe trở lại ra xe xuống núi.  Có lẽ bị choáng váng, xây xẩm v́ đói bụng cũng nên. Bởi mê chụp h́nh quên ăn uống nên bị kiệt sức chăng?  Ngồi trong xe ấm áp,  hơi thở bớt nặng nề, tôi lim dim nhắm mắt.

 

 

Đánh thức tôi dậy, Phong chỉ về hướng Tây. Trên sườn đồi thoai thoải, đàn nai (Elk) trên dưới 20 chục con với màu lông vàng óng nằm nghỉ ngơi nhai cỏ khắp cả sườn đồi.  Lúc này tôi thấy người rất dễ chịu v́ đă xuống dưới 12.000ft rồi. 

Loài nai chỉ sống trong vùng có độ cao tương đối, không ở quá cao như loài sơn dương.   Thay thẻ CF mới 02 G. cố gắng chụp cho hết v́ tôi nghĩ có thể đây là lần chót tôi lên đây. Nếu có trở lại Denver, tôi cũng không đủ can đảm và sức khỏe đi thêm một lần nữa. Hai lần đă quá đủ cho một con người với tuổi đời thất thập (bảy mươi) như tôi.  Về nhà đúng 7.20 PM.  Tắm rửa, cơm nước xong, chiếc cell phone reo. Anh B́nh gọi cho biết mọi chuyện  trong anh em CTS Nội Ngoại vẫn b́nh yên-  Hai người say Good Night rồi đi ngủ.

Thứ Bảy 20-08 theo chương tŕnh hôm nay cả nhà đi du ngoạn và picnic tại Công viên quốc Gia Rocky Mountain.  Nhưng cuối cùng nhà tôi đổi ư muốn ở nhà đi shopping và đi chợ mua đồ về nấu bún ḅ, món khoái khẩu của cha con chúng tôi.  Tôi hiểu được bà xă tôi muốn hy sinh cuộc đi chơi để ở nhà lo nấu nướng cho con cháu. Thế là chúng tôi chia thành hai nhóm.  Quư bà gồm, Bà xă, con dâu, con gái và hai cô cháu nội đi chợ.  Tôi và phong đi Rocky Mountain National Park chụp h́nh.

Rocky Mountain National Park  (RMNP) chiếm lĩnh một phần rất rộng lớn gồm các thung lũng và những ngọn núi cao chất ngất thuộc rặng Rocky Mountain, môt chiếc xương sống ( Back bone) của Bắc Mỹ, là môt nơi lư tường để du ngoạn, cắm trại, chụp h́nh, khám phá.v.v…RMNP nằm ngay trung tâm nước Mỹ thuộc tiểu bang Colorado. Là một công viên quốc gia rất rộng lớn chiếm trọn 1/3 tiểu bang nên có nhiều tính đa dạng  từ khí hậu – thú hoang dă – môi trường. Có 03 ngă đường chính tới công viên : US highway 36 – 37 và 7.   Hôm nay chúng tôi bắt xa lộ 7 v́ đây là con đường ngắn nhất tới Cổng chính nhập vào công viên. 

 

Với những thung lũng bát ngát cỏ xanh, điểm tô những ḍng suối ngoằn ngoèo chảy ra từ các khe núi.  Giống như những bức tranh an b́nh của thời sơ khai.  Đâu đó tiếng nai kêu vang trong rừng thông,  tiếng chim, tiếng quạ vang vang trên đầu núi. Tiếng róc rách của suối nước nghe rất rơ v́ chung quanh không có tạp âm quấy nhiễu giữa bầu không gian tĩnh lặng.  Vào tới đây dù anh là một chính trị gia, một thương gia, một nhà khoa học, một binh sĩ, một hiệp khách hay là một lăng tử, tất cả đều nghe thấy một loại ngôn ngữ của vô ngôn đang th́ thầm trong ḷng. “ Hăy rũ bỏ mọi phiền hà, trần tục ngoài kia để tận hưởng cái an b́nh nguyên sơ nơi chốn hoang dă, trinh khiết, mộc mạc,  huyền bí nhưng rất hảo tâm rộng mở này”.  Nếu anh là một nhà nhiếp ảnh khi nhập cuộc ở chốn này, dường như tất cả mọi nơi, mọi ngơ ngách đều là  sự chọn lựa  cho những  cú bấm máy.  Đâu đâu cũng là những bức tranh tuyệt tác.  Từ ngọn cỏ dại, con ong bên cánh hoa rừng, nhánh cây khô nằm bơ vơ trên đồng cỏ xanh. Rừng aspen xanh ngát,  rừng  thông bạt ngàn lớp lớp lên xuống đều đặn theo đường cong của các triền núi,  những con đường cứ chạy măi mất hút vào chân núi, những ngọn núi cao ngất điểm tô những lớp tuyết trắng phau quanh năm. Tất cả đă vượt thoát khỏi ngôn từ để diễn tả.  Chỉ có môt điều duy nhất là hăy đến đây để được một lần chiêm ngắm vẻ đẹp của tạo hóa.

 

 

Đứng chụp con suối chảy ra từ những ngọn núi tuyết phủ trên kia, rồi  chia ra nhiều nhánh qua cánh đồng cỏ, lọt thỏm và bao quanh bởi núi non trùng điệp tứ phía, tôi lẩm rẩm  hát bài Thánh Ca  : Chúa Chiên lành.

Chúa chiên lành người thương dẫn tôi đi … Tôi không sợ chi, tôi không thiếu ǵ .  Trên đồng cỏ xanh i Người cho tôi được nghỉ  ngơi.  Bên ḍng suối mát Người tăng sức cho tâm hồn.

Hôm nay chúng tôi chỉ chú ư chụp phong cảnh, nên cứ t́m những nơi chốn it người lai văng, len lỏi vào trong sâu để vừa khám phá, vừa t́m cảnh lạ thu vào ống kinh.  Loay hoay thế mà cũng mất hơn nửa ngày.  Đói bụng và nhớ tới nồi bún ḅ Huế thơm lừng đang chờ ở nhà.  Cha con chúng tôi ra về lúc 3.30 PM.  Xui xẻo thế nào mà hôm nay thứ Bảy lại bị heavy traffic, kẹt xe hơn một tiếng trên xa lộ.  Về tới nhà cũng đă hơn sáu giờ chiều.  Vất cả đồ nghề dưới basement, lo tắm táp xong là sà vào bàn ăn.  Những tô bún ḅ bốc khói thơm lừng cả nhà. Phong như anh chàng bị bỏ đói lâu ngày, vừa ăn vừa hít hà cả về chất cay và cái ngon tuyệt cú mèo do tài nội trợ của mẹ.  Kim Ann sau khi ăn mấy miếng, gác đôi đũa trên chiếc dĩa giữa bàn dừng lại phát biểu. “ Hơn nửa năm nay, con mới lại được ăn tô bún ḅ của me nấu, ngon quá chừng chừng.  Ở Chicogo cũng có nhà hàng Việt Nam, nhưng bún ḅ họ nấu không thể bằng của mẹ được.”  Tôi vừa thưởng thức tận t́nh tô bún v́ bụng đói meo  vừa nghĩ :  Qua những lời khen của các con, có lẽ không c̣n ǵ hạnh phúc hơn cho người mẹ sau một ngày bận rộn với nồi bùn.  Chắc chắn những lời khen của  các con  đă  trở thành chất men  biến mọi mệt mỏi của tuổi già lo cho nồi bún ḅ hôm nay thành một thứ hạnh phúc ngon ngọt  mà chỉ có người Mẹ mới thấu hiểu được.

Ăn vừa xong th́ cell phone reo.  Bốc điện thoại lên qua hai tiếng hello, tôi nghe tiếng Nguyễn Công Liêm từ San Jose.   Hơi giật ḿnh dự đoán chắc có tin không lành v́ qua giọng nói buồn buồn khác thường hơn mọi khi của Liêm.  Tôi đoán vậy v́ biết Lan, bà xă Liêm đang ở trong t́nh trạng  cancer thời kỳ cuối, tôi cũng như nhiều quư anh chị trong hội biết rơ điều này bởi chúng tôi thường liên lạc hỏi thăm tin tức nhau  hàng tuần.  Giọng Liêm chùng xuống :  “Cháu thông báo cho Chú, thím biết  Bà Xă cháu đă được Chúa gọi về lúc 6.25 chiều nay (20-08).  Nói xong, cả hai chúng tôi đều yên lặng. Khoảng yên lặng chỉ vài phút, nhưng sao dài quá vậy.  Tôi không muốn nói lên lời nào lúc này v́ nếu tôi cất tiếng lên  sẽ không cầm giữ được sự nghẹn ngào  tuôn chảy theo.  Nh́n thấy dáng điệu của tôi bà xă chạy lại hỏi liên tục “ Việc ǵ vậy – Việc ǵ đang xảy ra ?”   Tôi không trực tiếp trả lời nhà tôi nhưng nhẹ nhàng nói với Liêm “  -  Chú sẽ gởi Email và đưa tin trên Nhớ Nguồn để thông báo cho  tất cả quư huynh đệ Quốc Nội và Hải Ngoại ngay bây giờ.."  Chào Liêm xong, tôi gọi ngay cho anh B́nh thông báo về sự ra đi của chị Anna Trần Thị Lan.  Mở lap top không phải để download h́nh, nhưng viết email và post tin buồn trên Nhớ Nguồn cho tất cả quư huynh đệ. Vào Email đă thấy anh  Hữu Hưởng đưa  tin buồn trước đó mười phút. Ngồi trầm ngâm với chiếc laptop, mở trang Forum NHỚ NGUỒN, tôi gơ từng chữ, từng câu thông báo tin buồn, làm thiệp Phân Ưu posted  trong Mục Tin Buồn, sau đó gởi email thông báo với tất cả anh em Quốc Nội và Hải Ngoại
12.45 tối hôm đó tôi mới đi ngủ. Thân thể khá mệt v́ bệnh xuyển đang lên cơn và giấc ngủ đêm nay chắc chắn sẽ không b́nh yên như mấy ngày trước đây đang sống tại Sacramento.

Thứ Hai -22-08 rời Denver trên chuyến bay 5860 lúc 4.30 PM,  ḷng ngỗn ngang với sự  chia tay  của người con gái út,  Kim Ann  trở về Chicago lúc 5.30 AM.  Bây giờ với hai đứa cháu nội, đứa khóc lăn lóc, đứa mặt buồn so đang ngồi trong xe.  Bà nội hôn cháu rơm rớm nước mắt, tôi cố giữ b́nh tĩnh.  Chúng tôi hôn hai cháu rồi cúi đầu bước nhanh vào bên trong phi trường.  Lại phải qua bao thủ tục an ninh phiền phức. Không có ǵ trở ngại với chúng tôi.  Nhưng chính những cái thực, việc thực  đang xảy ra cho ḿnh đă kéo chúng tôi ra khỏi những xúc động tâm lư để trở lại với con người đời thường.

 

 

Lên máy bay, lại chọn chỗ ngồi bên cửa sồ.  Chiều nay nắng đẹp và nhiều mây. Máy bay rời phi đạo, lao vút vào không gian. Tôi chờ đợi những cảnh mây trắng bềnh bồng ngoài kia giữa trời đất bao la để bấm máy. Nhà tôi đă lim dim ngủ. Từ trong tâm tôi nói lên một điều : ”Xin cám ơn  Thiên Chúa đă cho con được thấy, được cảm nghiệm, được chia sẻ vui buồn với con cái, với bạn hữu trong trong t́nh huynh đệ mấy ngày qua.  Cám ơn ḷng hiếu thảo của các con dành cho ba mẹ trong dịp nghỉ Hè năm nay.  Tuyệt vời nhất là các con  tôi đă tạo cơ hội cho tôi được toại nguyên nh́n ngắm những công tŕnh tuyệt diệu của Đấng Tối Cao trên đỉnh cao chót vót của Rặng Rocky Mountain.  Và từ tay con người phàm tục này với tấm ḷng  khiêm cung xin được ghi lại  môt vài góc cạnh nhỏ nhoi của những tuyệt phẩm nghệ thuật cao quư vĩ đại kia  đem về chia sẻ với bạn hữu, người thân.

 

Cuối Hạ 2011
Ngọc Danh

________________

Nguồn :

http://www.cgnl-nn.com/forum/viewtopic.php?f=21&t=2364

Xem thêm h́nh ảnh Rặng Rocky Mountain xin vào link :
http://www.cgnl-nn.com/forum/viewtopic.php?f=27&t=2365

 

 

art2all.net