Nguyễn Ngọc Danh

 

KỲ DIỆU

 

Thơ Nguyên Sa

Nhạc Anh Bằng

Ảnh Ngọc Danh

 

 

Một tặng phẩm Kỳ Diệu nhất trên cơi đời này Thượng Đế ban cho mọi sinh vật, đặc biệt con người, điều " Kỳ Diệu" đó chính là "T́nh Yêu". Bởi đó hai chữ " Kỳ Diệu " trong Thơ Nguyên Sa và Nhạc Anh Bằng ở đây chính là "T́nh Yêu". Cả hai chỉ là một.

Nếu thiếu vắng tặng phẩm này mọi thứ trên cơi đời sẽ trở thành vô nghĩa. Con người đă dùng khối óc và con tim, tốn bao công lao để ca tụng thứ tặng phẩm tuyệt vời đó qua nhiều h́nh thức. Nhưng cuối cùng chỉ trong khu vườn văn học nghệ thuật mới thực sự là mảnh đất linh thiêng dành cho tặng phẩm Kỳ Diệu này. Cũng chính văn học nghệ thuật là môi trường tuyệt vời cho t́nh yêu nảy nở. Ngày nào con người c̣n hiện diện trên cơi đời này th́ măi măi sẽ c̣n miệt mài t́m ṭi, chắt lọc ngôn ngữ, khám phá đường nét, cảm nhận được một thứ âm thanh hoà điệu để thổi hồn vào tác phẩm của ḿnh ḥng mong được chạm tới hay bước vào ngưỡng cửa của thế giới Kỳ Diệu.

Thi sĩ Nguyên Sa đă dùng ngôn ngữ thi ca để ca tụng công tŕnh và tặng phẩm Kỳ Diệu này. Vào một ngày đẹp trời nào đó, theo tôi cũng chính là ngày trên mảnh đất Quê Hương Thần Thoại chất lăng mạn của thi ca đă làm rung động trái tim Anh Bằng người nhạc sĩ tài hoa đất Thanh Hóa đă phổ từng nốt nhạc vào thơ Nguyên Sa. Rồi từ đó từng câu thơ, từng nốt nhạc đă vào tận ngơ ngách tâm hồn của mỗi người nghe.

Hôm nay cảm nhận được những rung động từ trái tim của hai người nghệ sĩ sáng chói và tài hoa của nền văn học Việt Nam, qua ống kính của tôi và một số tác giả trên Saigonphoto.net cộng với kỹ thuật PTS, tôi sáng tác một số tác phẩm mang tính dung hợp và giải trí để tô điểm thêm nét lăng mạn cho Thi Ca và Âm Nhạc Việt Nam

Bây giờ xin cùng nhau bước vào khu vườn "KỲ DIÊU".mà Thượng Đế đă ban tặng cho loài người bằng cách nối kết vào đường link phía dưới để thưởng thức âm nhạc và h́nh ảnh.

 

Ngọc Danh

 

 

Kỳ Diệu
 

Khi áng mâу cao dừng trên nếp trán.
Anh chợt nghe t́nh vỗ cánh baỵ
Trái tim anh hờn dỗi trên vaị
Đêm hạnh phúc như hạt sương gầу


Ɓỗng mùa xuân về trên năm ngón.
Ôi bàn taу lộc biếc lá non.
Anh đứng nghe âu уếm gọi tên em.
Khi em đến nằm ngoan trên cỏ biếc

Ϲó bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ.
Ϲó xôn xao là sỏi đá xôn xaọ
Ϲánh taу anh, anh đă dặn nằm im.
Để người уêu thả trôi suối tóc mềm


Đôi mắt anh đă trở thành tinh tú.
Đứng thật xa canh chừng giấc ngủ ngon.
Anh canh chừng con thuуền lạ đi ngang.
Ѕẽ chở em về quê hương thần thoại

 

~~oOo~~

 

Nguyên tác:

 

Kỳ Diệu

Thơ Nguyên Sa

 

Khi đám mây cao dừng trên nếp trán
Anh chợt nghe vỗ cánh chim bay
Trái thơm ngon nặng chĩu trên môi
Ḍng suối lạ chẩy qua hơi thở


Bốn mùa xuân về đứng trên cơ thể
Ở giữa mầm lộc biếc và lá non
Anh đứng nghe âu yếm gọi tên em
Khi em đến nằm ngoan trên đồi cỏ


Có bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ
Có xôn xao là núi lớn xôn xao
Cánh tay anh, anh đă dặn nằm im
Đôi mắt anh đă trở thành tinh tú


Đứng thật xa để canh chừng giấc ngủ
Đứng thật cao như ngọn hải đăng
Anh canh chừng con thuyền lạ đi ngang
Sẽ chở em về quê hương thần thoại


Cả mái tóc đă thành rừng lo ngại
Mỗi chân tơ có mong nhớ xanh um
Khi môi anh nặng chĩu trái thơm ngon
Khi em đến mang theo ḍng nhựa ngọt


Huyết quản thành sông chở linh hồn lá biếc
Cánh tay là cầu mang thương mến qua sông
Anh nghe thơ thức dậy tuổi mười lăm
Anh nghe em bước vào thơ sáng lạn

Em chớ hỏi: sóng đi trên biển lớn
Cớ làm sao thành nhă nhạc dâng lên
Cớ làm sao muôn tinh tú trong đêm
Bỗng rung động khi em cười rất nhẹ...
 

 

art2all.net