Cứ mỗi năm theo nhịp điệu của
thời gian, mùa Hè nóng bức với những ngày nắng chói chang từ từ chuyển bước
ra đi, nhường lại khoảng không gian cho Mùa Thu. Với cái êm dịu, nhẹ nhàng
của đất trời đang chuyển ḿnh, vào một lúc nào đó, chúng ta ai cũng có một
khoảng khắc ngẩng đầu lên nh́n bầu trời xanh ngát, thả hồn ḿnh theo những
đám mây lững lờ trôi, những cơn gió heo may se lạnh cuốn theo lá vàng. Tất
cả những thứ ấy đă dệt nên một nỗi buồn xa vắng, ngây ngất trong tâm hồn. Do
đó trong mảnh vườn văn học nhân lọai từ cổ chí kim, từ văn chương tới các
bộ môn thi ca, hội họa, nhiếp ảnh, âm nhạc, mùa Thu đă chiếm một chỗ đứng
riêng biệt, trang trọng v́ tính chất quá đặc thù của nó.
Dường như khi tạo dựng nên con người, Thượng đế đă đem nỗi buồn dấu kín
trong tận cơi sâu thẳm tâm hồn loại thụ tạo đặc biệt này. Bởi đó trong kiếp
sống nhân sinh con người dễ dàng san sẻ những xúc cảm trước cảnh chia ĺa,
đổ vỡ, đau thưong hơn là niềm hạnh phúc, an vui. Để rồi từ thế hệ này qua
thế hệ khác, nó trở thành măn tính rồi di truyền măi măi trong ḍng máu con
người. Nh́n những chiếc lá vàng bay giữa mùa Thu, hồn người thổn thức trong
nỗi chia ĺa. Nh́n tuyết trắng xóa phủ đầy không gian bỗng chạnh ḷng cho sư
lạnh lẽo cô đơn. Nh́n con c̣ co ro trên cành cây trong buổi chiều vàng tắt
nắng, niềm cô đơn như một phiến mỏng trôi bềnh bồng trong tâm tưởng. Thấy cụ
già run rảy trong chiếc áo tơi lủi thủi dưới cơn mưa, ḷng thương cảm trào
dâng cho thân phận của kiếp người... Chính v́ thế khi nh́n vào ḍng nhạc
Việt chúng ta có rất nhiều những t́nh khúc cho Mùa Thu.: Mùa Thu Chết,
Giọt Mưa Thu, Nh́n Những Mùa Thu Đi, Mùa Thu Paris, Thu Cô Liêu v.v….
. 
Trong thi ca Việt Nam, lớp thi sĩ tiền phong trong nền văn học tiền chiến
đă để lại những vần thơ bất hủ về mùa Thu. Chúng ta dành một chút thời gian
để lang thang vào vườn Thi ca mùa Thu tiền chiến.
Hăy theo cụ Tản Đà lăng đăng nh́n mùa Thu:
Trận gió Thu phong rụng lá vàng
Lá từ hàng xóm lá bay sang
Thơ mới Xuân Diệu th́:
Rặng liễu d́u hiu đứng chịu tang
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng
Đây mùa Thu tới, mùa Thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng
Thi sĩ Huy Cận trong bài “Rừng Thu”:
Nai cao gót lẫn trong mù
Xuống vùng nẻo thuộc nh́n Thu mới về
Sắc trời trôi nhạt dưới khe
Chim đi, lá rụng cành nghe lạnh lùng
Đây ta hăy nghe “ Tiếng Thu” của Lưu Trọng Lư:
Em không nghe mùa Thu
Dưới trăng mờ thổn thức
Em không nghe rạo rực
H́nh ảnh kẻ chinh phu
Trong ḷng người cô phụ.
Qua thi ca tiền chiến, các thi sĩ đă vẽ nên Mùa Thu đẹp như một nàng thiếu
nữ sầu muộn.
Về Nhiếp ảnh : Dường như mùa Thu là mùa quyến rũ nhất cho người mê nhiếp
ảnh. Nếu chúng ta có một máy h́nh, dù lớn hay nhỏ, dù nhà nghề hay chỉ là
nghiệp dư th́ cứ mỗi độ cây lá vàng úa khắp núi đồi, thành thị, thôn
xóm, nó như có tiếng gọi vô h́nh, một ma lực huyền bí quyến rũ mà bất cứ
nhà nhiếp ảnh nào cũng không thể cưỡng lại được. Ngày nay nhờ kỹ thuật
digital đưa nhiếp ảnh vào con đường rộng thênh thang và nhờ mạng lưới
toàn
cầu - thế giới ảo - đă dẫn đưa chúng ta chu du khắp mọi quốc gia trên thế
giới để thưởng thức những cảnh mùa Thu tuyệt vời trên hành tinh thân yêu
của chúng ta. Chính tôi cũng đă có một số h́nh mùa Thu trên Yosemite gởi tới
quư độc giả trên http://www.cgnl-nn.com/forum
và Dung Lac.Net
Tôi chỉ đưa ra đây mấy vần thơ tiêu biểu và một vài ḍng rất ngắn gọn về
t́nh yêu cao vút và lăng mạn mà các nhiếp ảnh gia dành cho mùa Thu. Bởi
trong bài này tôi muốn nhấn mạnh tới một nét nhỏ nhưng rất duyên dáng của
mùa Thu mà đặc biệt ở một vài vùng thuộc một số quốc gia mới có. Đó
chính là những loài chim di trú hay c̣n gọi là thiên di (Migrant bird). Các
loài chim di trú thường ở vùng hàn đới (vùng lạnh) có một bản năng đặc biệt,
chúng rất nhạy cảm về thời tiết. Khi tiết trời vừa trở lạnh sang Thu, chúng
rủ nhau từng bầy bay về phương Nam trốn lạnh và kiếm ăn. Bản năng này măi
cho tới ngày nay với nền khoa học, kỹ thuật tân tiến, các nhà điểu học cũng
không sao hiểu nổi. Chính cái nhạy cảm đó mà hàng năm vào mùa Thu từ đầu
tháng Chín ( Sept) tới cuối tháng Mười Một (Nov) các loài chim từ phương
Bắc giá lạnh thiên di về phương Nam ấm áp vào mùa Đông để kíếm ăn và
có vài loài sinh sản một lớp thế hệ mới để mùa Xuân tới cùng nhau trở về
sinh sống Phương Bắc. Các loài chim di trú này thường là những
loài chim
nước (water fouls) sống tập trung tại các eo biển, ao hồ, đầm lầy ở miền
lạnh. Nhiều nơi tuyết phủ trên sáu bảy tháng trong năm. Chúng di chuyển
thành từng đàn hàng trăm, hàng ngàn con. Trên đường bay thiên lư đó
chúng thường nghỉ cánh năm mười ngày, hoặc vài tuần, hoặc cả tháng trên các
đầm lầy, ao hồ, hoang sơ tại một vài nơi thuộc miền ôn đới rồi tiếp tục
thiên di về vùng ấm áp phương Nam ( Sub tropical) .
Tại Việt Nam đặc biệt có loài sếu đầu đỏ (hạc xám đầu đỏ). Hàng năm chúng
thiên di từ vùng Hy Mă Lạp Sơn tới Ấn Độ, Cambodge và vùng đồng bằng sông
Cửu Long miệt Châu Đốc. Nhiếp ảnh gia Nguyễn Hoàng Nam có những tấm h́nh
chụp loài hạc này rất đẹp được Photo.Net chọn là những tấm h́nh đẹp nhất
trong năm.



Tại Bắc Mỹ các loài chim thiên di gồm: Ngỗng tuyết, ngỗng Canada, thiên nga, bồ
nông trắng, các loài mỏ nhát, vịt trời đủ lọai. Đặc biệt nhất là loài hạc mốc,
người Mỹ gọi Sand hill crane. Hiện nay mọi quốc gia đă ư thức được giá
trị của thiên nhiên nên đời sống các
loài chim di trú này được bảo vệ một
cách chặt chẽ. Tại Mỹ có ba con đường di chuyển chính: Con đường phía Tây
Nam gồm các tiểu bang dọc theo bờ biển Thái B́nh Dương ( Pacific Ocean)
như Washington State, California, Oregon, New Mexico. Tuyến đường phía
Đông dọc theo bờ biển Đại Tây Dương (Atlantic Ocean) gồm các tiểu bang North
Carolina, South Carolina, Georgia và Florida. Con đường trung tâm gồm
có Iowa, Nebraska, Oklahoma, Texas, Louisiana và Vịnh Mexico.


Các tiểu
bang đă dành một ngân khỏan lớn và một số vùng đầm lầy hoang sơ và những
cánh đồng bạt ngàn sau mùa canh tác cho chúng nghỉ chân và sinh sống trong
suốt mùa Đông. Để vào mùa Xuân tới chúng lại trở về phương Bắc tiếp tục
cuộc sống một đời chim di trú. Viết tới đây tự dưng tôi thấy ḿnh có một
cái ǵ đó tương tự như loài chim di trú. Tâm trí trực nhớ tới hai câu
trong thơ Cổ:
Hồ mă tê Bắc Phong
Việt điểu sào Nam chi
Hồ mă tê Bắc Phong: Giống ngựa Hồ (Mông Cổ) sống trên các thảo nguyên hoang mạc buốt
giá. Giống ngựa này khi đưa xuống miền Nam Trung Quốc,
lúc tiết trời cuối
Thu sang Đông, mỗi độ gió heo may thổi cái lạnh giá buốt từ miền Bắc
về, chúng hí lộng vang trời v́ thương nhớ vùng thảo nguyên hoang dă mênh
mông xứ Mông Cổ.
Việt điểu sào Nam chi:
C̣n loài chim Việt (Việt điểu) là loài chim chỉ thích làm tổ trên những cành
cây quay hướng về phương Nam gió ấm mà thôi.


Xin trở lại với đề tài.
Riêng tại Sacramento, California, nơi tôi cư ngụ
có tới hai vùng đầm lầy dành cho một số thú hoang và chim địa phương
và cũng là nơi dừng cánh của các loài chim thiên di: Một của Tiểu Bang: Sacramento River Wildlife Refuge và một thuộc Liên bang:
Sacramento
National Refuge. Hàng năm bắt đầu giữa tháng Chín tới cuối tháng Mười
Một, các đàn chim từ Alaska, Canada và Washington State di chuyển về phương
Nam. Vùng thung lũng Sacramento là vựa lúa, bắp, rau cải, trái cây, những
vườn nho bạt ngàn lại nằm ngay giữa tuyến đường thiên di nên là nơi lư
tưởng cho chúng dừng cánh. Thời điểm này người dân Sacramento có dịp chiêm
ngắm cảnh hoàng hôn với tiếng chim vang trời, những đàn chim hàng trăm,
hàng ngàn con bay trên đầu hay ngoài tận chân trời xa thẳm. Một cảnh
hoàng
hôn như trong một giấc mơ của thủa hồng hoang. Đẹp! Hoang sơ! Tĩnh
lặng!
Cái đẹp của thiên nhiên, của vũ trụ muôn đời vẫn c̣n đó. Nhưng con
người ngày nay tự đánh mất do chính cuộc sống bon chen, xô bồ trong các đô
thị đầy khói nhà máy và xe cộ. Nếu có một chút tâm hồn nghệ sĩ th́ chao
ôi chúng ta như được ch́m đắm trong một thế giới diệu vợi, thanh
thoát tách
rời khỏi thế giới nhị nguyên để ch́m vào nhất thể tâm linh. Ngay trong sự
cảm nhận lúc đó chúng ta cũng tự thấy tâm hồn ḿnh không đủ không gian mông
lung để dàn trăi tâm tư. Cái ước lệ cho sự vô tận và mênh mông
ngoài kia
chính là những cánh chim lẻ loi lăng đăng trên bầu trới rực đỏ ráng chiều
thu của California cũng chẳng khác chi ở khu trời Đông Phương bên kia nửa
ṿng trái đất được diễn tả qua câu thơ Đường tuyệt bút:
Lạc hà dữ cô vụ tề phi - Ráng chiều với c̣ trắng cùng
bay. (1) (2)
Cô đơn c̣ trắng –ráng chiều cùng bay (ND)


Tôi nghĩ rằng trong tất cả anh chị em chúng ta, ai cũng đă có lần một ḿnh
đứng ngắm hoàng hôn trên cánh đồng lúa Việt Nam. Khi hoàng hôn dần tắt ở
đồi Tây cả một không gian bỗng vang vọng tiếng côn trùng, ếch nhái. Trời
càng tối tiếng kêu càng nhiều, càng vang xa. Không gian lúc này càng trở
nên u tịch vắng vẻ. Một nỗi buỗn mênh mông bỗng dưng xâm chiếm tâm hồn mà
trong bài thơ “Chiều” của Xuân Diệu đă được Phạm Duy phổ nhạc thành bản “Mộ
Khúc” (3) nói giùm cho chúng ta :
Không gian như có dây tơ
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ
tiêu

Viết tới đây tôi cũng thấy ḿnh hoàn toàn bất lực để dẫn đưa người đọc về
chốn vô ngôn, ở đó có cái đẹp tinh tuyền, thánh thiện mà
Thượng Đế chính là
nhà Nghệ sĩ tuyệt luân đang ngự trị. Xin mượn lời của một danh nhân Tây
phương : Picture is worth as a thousand words.
Mời vào khu vườn nhiếp ảnh “Những Cánh Chim Di Trú “ tôi đă chụp trong Mùa
Thu tại Thung lũng Hoa Vàng Sacramento, California.
Ngọc Danh