Về Với Huế Xưa





 

 

Sau khi chào Mẹ, tôi xách tuí ra Taxi chạy đến phi trường Tân Sơn Nhất. Vé đi Huế rất dễ mua, mỗi ngày Hàng Không Việt Nam đều có mấy chuyến đi Huế bằng Air Bus, giá vé khoảng hơn 100USD/round trip. Hai tiếng sau tôi đă an vị trên máy bay thẳng từ Saigon ra Huế. Các cô tiếp viên trẻ trung, đồng phục áo dài đỏ thẩm quần vàng nhạt tiếp khách nhả nhặn. Họ mang đến mỗi người mỗi hộp nhỏ xinh. Trong hộp có bánh ḿ, nước uống và viên kẹo Chocolate. Một tiếng sau máy bay đáp xuống phi trường Phú Bài, và xe bus đưa khách vào bên trong, giửa cái nắng nóng gay gắt của mùa Hè xứ Huế.
Những người tài xế xe Taxi tranh nhau mời khách, tôi chọn chiếc xe đen c̣n mới, giá 90000 vào tới khách sạn. Trên xe anh tái xế c̣n trẻ luôn miệng giới thiệu những dịch vụ mà anh sẽ cung cấp cho tôi... Nào là tham quan 5 điểm, đi chơi Hội An.. cũng như giới thiệu khách sạn mới mở có giá đặc biệt etc... Tôi cho anh ta biết tôi muốn đến khách sạn Century cạnh bờ sông Hương, nhưng nghe anh ta quảng cáo quá...tôi nghe cũng lọt tai nên chịu theo anh ta tới xem... Khi đến nơi tôi hoàn toàn thất vọng .. Đó là 1 khách sạn mới xây, lọt thỏm trong khu dân cư, cách khá xa sông Hương và thêm nữa : cửa sổ pḥng tôi sẽ mở ra ngay bên hông nhà hàng xóm. Anh tài xế tiu ngĩu đưa tôi về Century, bước xuống xe chỉ nh́n bề ngoài của Century tôi đă cảm thấy thoải mái như đang về nhà ḿnh ..
Century được xếp hạng 4 sao , nằm bên bờ sông Hương giữa khung cảnh hữu t́nh. Bao quanh là những hàng cây kiểng được cắt xén tỉ mỉ, những hàng cau kiểng và dây trầu quấn quưt xanh tươi, phía sau khách sạn sát bờ sông là những tiểu kiến trúc xinh xắn mang đầy tính chất dân gian và thi vị. Pḥng tôi chọn nằm ở vị trí rất đẹp, nh́n qua bên kia bờ sông là chợ Đông Ba và cầu Gia Hội, phía tay phải tôi nh́n thấy Cồn Hến, bên tay trái là cầu Trường Tiền. Từ trên balcony nh́n xuống ḿnh có thể thấy rỏ từng chiếc thuyền rồng hay ghe con xuôi ngược - cảnh đẹp gần như thơ...

Sau khi xem pḥng tôi được biết giá phải trả là 800000 /VN cho 2 đêm ( khoảng hơn 50 dollars ) Nhưng khi tôi đưa Passport Mỹ để họ ghi vào sổ th́ giá cả bắt buộc thay đổi. Nhân viên tiếp tân cho biết giá ấy chỉ áp dụng cho ngướ trong nước, có chứng minh nhân dân. C̣n Việt Kiếu và Ngoaị Kiều phải trả giá riêng biệt là 75 dollars/đêm. V́ hiện tại chưa tới mùa du lịch nên họ ưu tiên cho tôi, sẵn sàng giảm bớt 20 đô một đêm, nghiă là tôi phải trả 110 đô cho 2 đêm ( mắc gấp đôi ).
Tôi thích căn pḥng đó, hơn nữa so với giá Hotel tại Mỹ vẫn rẻ chán nên ko sao ... Họ đưa tôi lên pḥng và mang lên trái cây, nưóc đá thêm trong tủ lạnh, thêm khăn tắm ... Nói chung, họ tiếp đăi rất ân cần và lịch sự . Tôi chui vào bồn tắm.. xả hết bụi đường, thư giản một chút và nghĩ đến những nơi tôi sẽ đi đến trong chuyến ra thăm Huế lần nầy...
Tôi nằm dài thoải mái, tận hưởng từng giây phút riêng tư với khoảng không gian yên tĩnh trong căn pḥng mát lạnh. Ngoài kia trời Huế nắng nóng trên 35 độ C, nếu không v́ đói hẳn là tôi đă ngủ vùi đến ngày mai.
Xuống thang máy bước ra cổng, mấy bác tài xế, xích lô tranh nhau chào mời. Tôi chọn một chiếc xích lô, nhờ bác tài đưa đi thăm ṿng ṿng Nội Thành. Không biết xích lô của Saig̣n có lớn hơn xích lô Huế không ta? Một ḿnh tôi ngồi đă muốn.. chật cái xe rồi , nếu có bà xă đi theo làm sao hai người ngồi cho thoải mái được, mà đi riêng 2 xe th́.. chẳng " t́nh " tí nào Bác tài đưa tôi đi qua cầu Phú Xuân để vào Thành Nội v́ cầu Trường Tiền giờ đó chưa cho phép các loại xe 3, 4 bánh đi qua.
Tôi không nhớ đă vào Thành Nội bằng cửa nào.. chỉ mang máng nghe bác tài giới thiệu cửa Thượng Tứ , cửa Hiền Nhơn... điều gây ấn tượng nhất với tôi là những góc tường thành sạt lỡ rêu phong , những con đường nhỏ bao quanh thành đầy hoa Phượng đỏ rực đẹp mắt , chung quanh Thành Nội những ngôi nhà nho nhỏ 2 tầng phần lớn đă cũ kỷ , hầu như nhà nào cũng mở ra buôn bán nhưng nh́n chung rất yên tĩnh và trầm mặc. Sau một ṿng dạo quanh Nội thành, bất chợt trời mưa nho nhỏ. Những hạt mưa lăn tăn gợn sóng nước hồ Tịnh Tâm , lèo tèo mấy cánh lá Sen loang lỗ đang trổi dậy đầu mùa Hạ, cảnh vật tiêu điều thê thảm. Tôi không tưởng tượng được đây là hồ Sen, một thời đă là Ngự Uyển được xếp vào hàng thứ 3 trong số các cảnh đẹp cuả Huế! Nhà thủy tạ, cầu gỗ xinh đẹp thuở nào bây giờ tàn tạ không c̣n ǵ. Ṿng ngoài hồ người ta trồng rau muống tràn lan. Rau của ai không ai biết.. chỉ thấy một di tích lẽ ra phải được tôn tạo để trở nên thắng cảnh thu hút khách du lịch lại biến thái, hoang tàn không thể tưởng. Tôi không chụp được tấm h́nh nào ở đây... V́ thật ra cũng chẳng có ǵ để ghi nhận ngoại trừ tâm tư tôi đang bất chợt ch́m xuống.
Mưa bắt đầu nặng hạt khi xe đi đến đường Phượng Bay, bây giờ là đường Đoàn thị Điểm. Con đường thật đẹp và yên tĩnh, nhưng tôi không thể đứng dưới mưa để chiêm nghiệm câu " Em đi về cầu mưa ướt áo... " nên đành quay về khách sạn .
Về đến khách sạn trời lại thôi mưa...Tôi lót tót đi bộ ra nhà hàng Tây Nguyên sát bên bến thuyền rồng, gọi 3 món ăn theo như gợi ư của cô tiếp viên dễ thương: Canh chua măng cá, cá Thu sốt cà, hoa Thiên Lư xào tỏi và chai Ken. Món canh chua cá cay hít hà mà rất ngon, ớt bột nổi đỏ lừ cả tô canh.. rất Huế Vừa ăn vừa ngắm cảnh trên sông Hương xuôi ngược những chiếc thuyền rồng đưa khách đi du ngoạn và nghe ca Huế, thỉng thoảng một chiếc ghe nhỏ mỏng manh chỉ có 1 ngướ chèo chống nổi bật trong khoảng sông đêm, phản chiếu ánh đèn từ tấm pa-nô trên nóc chợ Đông Ba rọi xuống, trông thật liêu trai ... Ăn xong tôi để lại tip chỉ mất khoảng 12 dollars.. vừa rẻ vừa ngon.
Dùng cơm xong tôi thả bộ dọc theo bờ sông, qua cầu Trường Tiền.. Tôi đi ngang qua chợ Đông Ba và muốn đi thêm nữa, qua cầu Gia Hội thăm phố Ẩm Thực đêm. Nhưng mỏi chân quá đành quay trở laị ...Ngừng giữa cầu Trường Tiền, thấy một đôi đang hôn nhau say đắm. Tự nhiên tôi cũng vui theo nỗi vui của họ và cầu chúc cho họ được hạnh phúc. Giữa ḍng sông đêm thấp thoáng ánh nến lung linh từ những chiếc đèn lồng ai đó thả trôi trên gịng nước. Hương đêm d́u dịu thoang thoảng... Tôi đứng đó nh́n theo ḍng sông âm thầm trôi... đưa những chiếc đèn lồng xa.. xa măi. Tôi cũng thả hồn ḿnh trôi theo gịng nước, trôi đi ... trôi măi và dường như những giây phút tuyệt đẹp tôi đang có đă trở nên vĩnh cửu với thời gian...
Trời chưa sáng hẳn, tôi đă được đánh thức bằng những tiếng x́nh xịch của động cơ ghe máy xuôi ngược trên sông Hương. Qua ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ cầu Gia Hội và Cầu Trường Tiền, từ ban công nh́n xuống tôi thấy rất nhiều chiếc ghe đang tiến về Cồn Hến và đậu lại đó, để bắt đầu một ngày mua bán cho những người sống bằng nghề sông nước. Bên kia tầng mây, mặt trời chưa nhô lên nhưng cũng tỏa ra một chút ánh sáng đỏ hồng, vằn vện trên nền trời c̣n sẩm tím. Chụp xong tấm h́nh b́nh minh trên cầu Gia Hội, tôi lo tắm rửa thay quần áo để xuống Restaurant của khách sạn dùng điểm tâm.
Mấy cô tiếp viên mặc đồng phục áo dài khăn xếp màu xanh da trời nhạt, duyên dáng niềm nỡ tiếp khách. Cô nào cũng xinh và eo lưng nhỏ xíu , tóc dài đen tuyền. Một cô hỏi xin lại Coupon làm tôi mới nhớ ra ḿnh không phải trả tiền điểm tâm - tiết kiệm được 6 dollars :P. Trên quầy thức ăn tự chọn trang trí lịch sự với những đĩa trái cây tươi như : Dưa hấu, Thơm, Thanh Long, Cam và một số trái cây khô xuất xứ từ nước ngoài. Anh đầu bếp trẻ làm Omlett taị chỗ cho khách, bên cạnh một dăy đủ thứ Ham, Chesse, Butter, Potato, Bacon, Grilled Tomato,,.. cho khách dùng theo kiểu Tây và một dăy Bùn Ḅ, Phở, Miến xào.. rau luộc cho người ăn theo kiểu VN. Tôi t́m thấy bánh cuốn nhân thịt và bánh lọc nhân tôm trong veo, nhỏ xíu xinh xắn, nóng hổi ăn với nước mắm ngọt trông rất hấp dẫn .
Tôi chọn một đĩa trái cây, ly café sữa ng̣n ngọt, ly nước cam ngọt quá :biggrin: vài cái bánh cuốn, bánh lọc ngon ngon.. .. vừa đủ lưng lửng bụng và thừa calories cho một ngày mới. Trở về pḥng tôi mang theo máy ảnh, vài thứ phụ tùng , chuẩn bị cho một ngày thăm viếng Hoàng thành và Huế xưa ...
Điểm đầu tiên thu hút sự chú ư của tôi khi vào Thành Nội là kỳ đài Huế . Nắm chắn ngang trước mặt Hoàng Thành , Kỳ đài Huế nh́n vào tuy đơn sơ, giản dị nhưng không kém phần uy nghi . Rất tiếc lá đại kỳ giương cao trên cây cột thép thẳng tắp kia không phải là màu cờ của tôi, nếu không tôi đă rất sung sướng để được có cho riêng ḿnh những tấm ảnh mà tôi nghĩ rằng sẽ rất đẹp dưới kiến trúc biểu tượng của hồn thiêng sông núi .
Qua cánh cửa sắt nhỏ nhắn, tôi bước vào Ngọ Môn, tại đây du khách mua vé để được vào tham quan. Cửa Ngọ Môn có 3 cổng vào, 2 cửa nhỏ 2 bên và cửa lớn ở giữa, ngày xưa chỉ dành riêng cho Vua đi thẳng vào là Điện Thái Ḥa, nơi Vua ngự triều nghe các quan tâu tŕnh việc nước . Phía trên cửa Ngọ Môn bên trái có một cái trống rất lớn , nh́n bên ngoài trống không có vẽ cũ kỷ, mặt trống vẽ h́nh Thái Cực Đồ, dường như đă được phục chế v́ nh́n màu sơn như c̣n mới.
Đứng ở tầng trên Ngọ Môn nh́n xuống , tôi thấy từng đoàn du khách đang lũ lượt đi vào, bên kia đường nhiều du khách đang chụp ảnh, một ông khách đứng dưới Kỳ Đài, h́nh như đang cố lấy toàn cảnh Hoàng Thành .
Bất chợt tôi nghĩ đến ngày xưa, khi xây dựng cung thất và nghiệp Đế , có lẽ Vua Chúa Nhà Nguyễn không bao giờ nghĩ đến có ngày cung điện đền đài lăng tẩm lộng lẫy uy nghi kia trở thành nơi mua vui giải trí cho người đời sau, và có lẽ người xưa không bao giờ nghĩ đến có một ngày trước cửa Điện Thái Ḥa, trên bậc cấp một cô gái trong váy ngắn ngồi làm dáng cho người yêu chụp ảnh lưu niệm. Ḍng thời gian cứ trôi đi, bao nhiêu thay đổi thăng trầm đă qua để lại tang thương trên bộ mặt Hoàng Thành. Những dinh thự, lầu đài, ngự viên bị tàn phá nặng nề sau chiến tranh. Trong Điện Thái Ḥa tôi nh́n thấy cây cột gỗ cũ nằm dài trên sàn nhà, dấu tích sơn son thếp vàng phai nhạt, cũ kỹ và những vết mối mọt gậm nhấm. Hầu hết hàng cột trong điện đều đă được phục chế sửa chửa . Trên sập, ngai vua c̣n đó như chứng tích của một thời đại Lịch sử đă qua, tuy rất xa nhưng chưa thật nhạt nḥa.
Phía sau điện, bên trái là ngôi nhà khá lớn, tương truyền là nơi Văn quan vào chuẩn bị để chầu Vua, bây giờ là nơi chụp h́nh lưu niệm cho những ai muốn làm Hoàng Đế hay Phi tần. Trên tường tôi nh́n thấy những tấm ảnh quảng cáo, chụp những ông Tây bà Đầm mắt xanh mặc Long Bào đầu đội Phụng mảo, ngồi Long xa, Phụng kiệu. Thật ra ai cũng biết những chiếc long Bào ấy là đồ " dỏm " nhưng có sao đâu .. làm vua giả 15 phút cũng vui mà...
Đối diện bên kia là lối vào cung An Định nhưng tôi không vào v́ nóng và nắng quá. Mồ hôi tuôn ướt cả tóc tai mặt mũi dù tôi đă có nón và dù che chở. Sau lưng điện bên trái là con đường yên tỉnh, hai hàng cây cao mát. Nh́n bảng chỉ dẫn tới Đ́nh Phụng Tiên và Thế Miếu, đúng con đường người nhân viên trong tiệm chụp ảnh đă chỉ dẫn, dù nắng nóng tôi cũng đi đến thăm Cửu Đỉnh.
Tôi đứng trước Hiển Lâm Các. Ngôi lầu nầy được xây cất để vinh danh công thần nhà Nguyễn. V́ vậy từ thời Vua chúa xưa đă có luật lệ cấm tất cả các dinh thự hay nhà cửa trong và ngoài Cấm thành không đưọc xây cất cao quá 13 m, nghĩa là cao hơn Hiển Lâm Các. Khi đọc bảng ghi chú tôi mới hiểu ra tại sao từ hôm qua tới giờ tôi chỉ nh́n thấy những ngôi nhà không quá 2 tầng trong Nội thành.
Từ bậc cấp cuả Hiển Lâm Các đi xuống tôi thấy 9 caí đỉnh lớn bằng đồng, xếp hàng ngang 8 caí phía trước và 1 đỉnh lớn nhất ở sau . Đây là Cửu Đỉnh, một công tŕnh nghệ thuật cuả các nghệ nhân xứ Huế và cả nước trong nghề đúc đồng tại Việt Nam thời ấy .
Chín đỉnh có tên gọi khác nhau, theo tài liệu lịch sử ngườ́ ta được biết:
* _ Đỉnh lớn, ở giữa là "Cao Đỉnh" tượng trưng cho sự vĩ đại, đỉnh cao 2 m 02, đường kính 1,61 m.
*_ Nhân Đỉnh, tượng trưng cho ḷng Nhân, cao 1,90 m, đường kính 1,62m.
*_"Chương Đỉnh" - (ánh sáng) - cao 1,88 m, đường kính 1,60 m.
*_ "Anh Đỉnh" (hiển đạt) - cao 1,875 m, đường kính 1,61 m.
*_ "Nghị Đỉnh" (cương nghị) - cao 2,08 m, đường kính 1,63 m.
*_ "Thuần Đỉnh" (tinh khiết) - cao 1,88 m, đường kính 1,60 m.
*_ "Tuyên Đỉnh" (sáng tỏ) - cao 1,89m, đường kính 1,63 m.
*_ "Dũ Đỉnh" (phong phú) cao 1,88m, đường kính 1,61 m.
*_ "Huyền Đỉnh" (sâu xa), cao 1,88m đường kính 1,61 m.
Chín chiếc đỉnh đồng biểu tượng cho sự trường cửu bây giờ trở thành bảo vật, di tích của một thớ đaị lịch sử đă qua. Có tận mắt nh́n thấy những hoa văn khắc trên đỉnh, những hàng chữ nét rất sắc sảo được người xưa tạo thành bằng những vật dụng thô sơ, người ta mới cảm nhận được tài hoa cuả những nghệ nhân thời ấy.
Cửu đỉnh được đặt trước sân Thế Miếu, nơi thờ phượng các Vua triều Nguyễn. Theo như bảng chỉ dẫn cho biết, nơi đây thời nhà Nguyễn tuyệt đối cấm không cho phép phụ nữ bước chân vào, dù là Hoàng thaí hậu chăng nưă cũng không được phép. Tất cả nghi lễ thờ phượng chỉ do Vua, và các quan thừa hành.
Qua khỏi khoảng sân gạch rộng, cửa chính cuả Thế Miếu đối diện với Cao đỉnh. Bưóc vào trong, mùi sơn c̣n mới nồng nồng trong không khí. Một dăy bàn thờ , hương án và bài vị của các Vua nhà Nguyễn đặt hàng ngang với 12 vị, từ Vua Gia Long tới vua Khải Định. Tôi nh́n thấy từng bài vị được viết bằng chữ Hán, bên dưới kèm theo một mảnh giấy nhỏ ghi chú bằng tiếng Việt. Trên bàn thờ Vua Hàm Nghi và Thành Thái có h́nh cuả 2 vị Vua nầy, giống y như trong sách Lịch sử Việt Nam cuả cụ Trần Trọng Kim. Chưa có bàn thờ vua Bảo Đaị, vị Vua cuối cùng cuả triều Nguyễn ở đây. Vị vua nầy lên ngôi khi giao thời, lịch sử thay đổi. Sống cuộc sống lưu vong lặng lẽ và khi qua đời lá cờ phủ trên quan tài cuả ông lại là cờ Pháp .. thật trớ trêu!
Trong Thế Miếu không cho du khách chụp ảnh, tôi và đoàn du khách người Nhật đứng bên ngoài, cố thu lấy vài tấm ảnh. Nóng quá nên tôi đành bỏ cuộc, không thể đi thăm cung điện hay dinh thự nào khác mà chạy vội ra chui vào xe cho mát một tí trước khi đi thăm chùa Thiên Mụ và các lăng tẩm khác. Cũng vừa mất một buổi sáng với Cố đô !
Dừng lại giữa đường chờ đoàn tàu lửa đi qua, cũng vừa kịp cho tôi chụp được vài tấm ảnh cầu Bạch Hổ. Men theo c̣n đường nhỏ xíu dọc bờ sông Hương, bác tài đưa tôi đến thăm chùa Thiên Mụ. Hai bên bờ sông đất bồi, xanh mướt những ruộng bắp và thổ sản mà tôi không biết tên, tôi không biết đâu là Nguyệt Biều , đâu là Kim Long ( nơi tôi được giới thiệu có quán bún thịt nướng Huyền Anh nổi tiếng mà không có giờ đi đến thử) chỉ thấy từng ô, từng ô vuông đất chen chúc hoa trái xanh ngắt một màu thật đẹp. Bác tài cho biết con đường nầy khi trước nhỏ lắm, đă được nới rộng ra mới được như vầy, thật ra con đường được gọi là quốc lộ nấy nhỏ tí ti, thật khó cho 2 chiếc xe qua cùng một lúc.
Càng về phía thượng nguồn, nước sông Hương càng trở nên đục hơn, hậu quả của việc đào bới ḷng sông lấy đá cát, một trong những công việc mưu sinh của người dân Huế, thỉnh thoảng một vài con đ̣, chiếc ghe chở đá cát đi ngang, trên ghe chở nặng nên mực nước sóng sánh mấp mé mạn thuyền, nh́n chông chênh đến nỗi tôi thầm nghĩ chỉ cần một cơn sóng mạnh, gió to chắc là cũng đủ để nhận ch́m con đ̣ nhỏ nhoi kia xuống đáy sông nước biếc.
Chùa Thiên Mụ nằm trên đồi cao, bên cạnh gịng Hương Giang thơ mộng. Từ bờ sông có những bậc cấp bằng đá cho du khách đi bằng đ̣ lên bờ dễ dàng. Trên bờ những cây phượng vỹ trổ đầy hoa đỏ rực, đẹp mắt. Cũng trên bờ sông nầy tôi nh́n thấy con đ̣ nhỏ nhoi và bà cụ đang lúi húi loay hoay làm việc ǵ đó, để con đ̣ cḥng chành trên sóng, giữa mặt sông rủ xuống những nhánh phượng đỏ hồng, trông hay hay ngồ ngộ. Không biết bà cụ có nh́n thấy và biết tôi đang chụp ảnh bà hay không, nhưng bà cứ xoay xoay măi con đ̣, để bổng dưng tôi có trước mặt ḿnh một người mẫu, và chụp lấy những tấm ảnh rất thơ đối với tôi...
* Chùa Thiên Mụ được tạo dựng trên đồi Hà Khê trên một khoảnh đất bằng phẳng h́nh chữ nhật, diện tích khoảng 6 mẫu cách trung tâm thành phố Huế 5 km về phía tây thuộc địa phận xă Hương Long. Chùa được bao quanh bằng khuôn tường xây đá hai ṿng trong ngoài. Khuôn viên chùa được chia làm hai khu vực: Khu vực trước cửa Nghi Môn gồm có các công tŕnh kiến trúc: Bến thuyền đúc bê-tông có 24 bậc tam cấp lên xuống, cổng tam quan là bốn trụ biểu xây sát đường cái, từ cổng tam quan bước lên 15 bậc tam cấp là đ́nh Hương Nguyện (nay chỉ c̣n lại nền đất và bộ móng xây bằng đá thanh) sau đ́nh Hương Nguyện là tháp Phước Duyên xây bằng gạch vồ bảy tầng cao ṿi vọi, hai bên đ́nh Hương Nguyện có hai lầu bia h́nh tứ giác (dựng thời Thiệu Trị), lui về phía trong có hai lầu h́nh lục giác một lầu để bia và một lầu để chuông (dựng thời Nguyễn Phúc Chu). Đây là những công tŕnh có tính chất lưu niệm (bia, tháp). Khu vực phía trong cửa Nghi Môn gồm các điện Đại Hùng, điện Địa Tạng, điện Quan âm, nhà Trai, nhà Khách, vườn hoa, phía sau cùng là vườn thông tĩnh mịch. *
Chùa Thiên Mụ là ngôi chùa lớn nhất, cổ nhất và đẹp nhất của xứ Huế, phần thu hút khách nhiều nhất là tháp Phước Duyên, tôi lấy được vài tấm ảnh ở đây, chụp từ đỉnh hương giữa chính điện thẳng đến tháp. Cùng lúc rất đông du khách ngoại quốc đi vào. Chụp thêm vài tấm ảnh quanh chùa, tôi cảm thấy hài ḷng nên dù trời nắng nóng cũng muốn chạy tiếp đi thăm Lăng.
Ngược ḍng sông Hương trên con đường nhỏ hẹp, bác tài đưa tôi đến thăm Lăng Minh Mạng. Con đường nầy đi thẳng sẽ tới A Sao _ A Lưới, tiếp giáp với biên giới Việt _ Lào - nơi c̣n có nhiều người thiểu số sinh sống. Hiện nay có nhiều người Việt định cư trên vùng đất ấy và rất thành công nhờ nghề buôn bán thú rừng và gỗ quư. Lưa thưa mấy ngôi nhà nhỏ nằm chơ vơ giữa rừng thông hai bên đường. Tôi thấy một quán nước với mấy chiếc xe máy, vài chiếc xe hơi đậu trước cửa. Bác tài cho biết mode thời thượng bây giờ là như vậy .. người ta phải đi xa, tới những quán nước đèo heo hút gió như vậy mới là dân sành điệu.
Nếu đi bằng đ̣, từ bờ sông Hương đi vào lăng cũng khá xa. Lăng Minh Mạng nằm trên đồi thộng Cửa chính vào lăng không thấy mở ra mà bị bao bọc bằng những bụi cây rậm rịt. Con đường nhỏ dẫn đến lối vào bên hông lăng chen đầy những hàng quán, tiếng chào mời râm ran. Dừng lại mua vé vào cửa, tôi nh́n thấy cây hoa Cườm Thảo vàng tươi phía sau quầy vé, tự nhiên cảm thấy cái nắng nóng cũng dịu đi.
Đến thăm Huế lần thứ hai, với mục đích sưu tầm và ghi lại những h́nh ảnh đẹp, tôi cũng muốn bổ sung thêm chút nữa về lịch sử Việt Nam trong trí nhớ ít ỏi của tôi. Tôi biết thêm được nhiều điều và từng nơi tôi đi qua. Những hoang tàn tôi nh́n thấy ít nhiều làm cho tôi suy nghĩ và ghi nhận, để thấy tất cả chỉ là phù vân. Tôi không biết ǵ về kiến trúc, đặc biệt là kiến trúc xưa. Nhưng khi thăm những đền đài lăng tẩm tại Huế, tôi cũng chú ư đến sự khác biệt giữa cách định h́nh, xây cất của từng lăng. Lăng Tự Đức rộng lớn có nhà Thủy tạ, hồ sen. Lăng Khải Định bề thế và gần như xi măng hóa nên đối với tôi dường như mất đi vẻ cổ xưa của Huế. Lăng Minh mạng cũ kỷ, hư hai. Khi tôi đến thăm, lăng đang được trùng tu. Nhưng trong cái cũ kỷ đó tôi t́m thấy sự hùng vỹ, trang nghiêm và thật gần với thiên nhiên. Tôi chụp được vài tấm ảnh ở đây. Từng đóa sen mới nở thanh khiết, khung cảnh tĩnh mịch và im ắng dường như đang cùng người xưa yên ngủ không màng đến chuyện trần ai.
Trên đường về lại Huế, bác tài ṿng ra bằng con đường quốc lộ 1 mới mở, trải nhựa khá rộng. Hai bên đường bạt ngàn cây cối và rừng thông giữa trời nắng gắt. Bên trong xe cũng phảng phất cái nóng từ cửa kính và mặt trời bên kia. Ghé qua lăng Khải Định một chút rồi nhờ bác tài chạy tiếp v́ nóng, hơn nữa giữa trời nắng mà leo cho hết bập cấp và qua cái sân xi măng thênh thang kia chắc sẽ là cực h́nh! Đành hẹn dịp khác sẽ trở lại .
Quá giờ ăn trưa và ngược đường về Kim Long, bác tài đưa tôi đến quán Bún Ḅ Huế ở đường Lư Thường Kiệt. Bà chủ cho một tô đặc biệt có gị, chả và thịt chỉ hết 15000 đồng. Có lẽ tôi không phải là người sành ăn nên khi ăn Bún Ḅ Huế tại xứ Huế cũng chẳng thấy khác biệt ǵ lắm so với Bún Ḅ Huế ở Mỹ, ngoại trừ ly chè tươi thơm mùi gừng có vị lạ lạ tôi dùng thử lần đầu tiên trong đời, để lại cảm giác ng̣n ngọt hay hay.
Về lại khách sạn chiều hôm ấy , vừa mệt vừa mỏi chân sau một ngày lang thang thăm Huế, tôi ngủ một giấc thật say. Tỉnh dậy cũng may nhà hàng c̣n mở cửa. Lần nầy cô tiếp viên chọn giúp tôi Nem Lụi, Mực xào cay và rau xanh. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi ăn món nem Lụi. Cô chỉ cho tôi dùng miếng bánh tráng mỏng và trắng như sương, cuộn với rau và nem, chấm vào chén nước chấm màu nâu nâu deo dẻo.. cũng ngon ngon. Mực cay và rau xanh dùng với cơm trắng, thêm một ly cam pha Rhum nồng thơm. Bill cho bửa ăn hết 20 dollars, khá đắt so với nhà hàng bên ngoài, nhưng bàn ăn khăn trắng, nến hoa và phục vụ rất chu đáo ... Trở về pḥng tôi chưa biết ḿnh sẽ làm ǵ cho ngày mai .. về lại Saigon để bay ra Hà Nội hay muốn ở lại Huế, lang thang thêm một ngày
Thức giấc sáng hôm sau bởi tiếng động cơ x́nh xịch của những chiếc ghe trên sông Hương, tôi quyết định sẽ đi thăm Hội An, dù c̣n nhiều địa điểm tôi chưa đi hết tại Huế. Xuống dùng điểm tâm, tôi hỏi thăm cô tiếp viên để biết địa chỉ của chi nhánh Air Việt Nam tại Huế. Cô cho biết tôi có thể liên lạc với một văn pḥng du lịch nằm bên kia đường gần khách sạn, v́ họ có thể giúp tôi nhiều việc. Đến nơi, tôi gặp cô nhân viên dịch vụ trong tà áo dài tím rất trẻ và dễ chịu. Cô giúp tôi đổi lại vé máy bay. Thay v́ bay từ Huế tôi sẽ về lại Saigon bằng phi trường Đà Nẵng. Phụ thu chỉ mất 60.000$ VN. Cô hứa sẽ mang vé mới đến khách sạn, tôi không cần phải trở lại lấy. Về chương tŕnh đi thăm Hội An, xe bus Open Tour đă khởi hành lúc 8 giờ sáng. Chuyến thứ nh́ sẽ đến lúc 2 giờ chiều, giá vé cho mỗi người là 6 USD. Tôi không thể đợi v́ không c̣n thời gian. Sau khi hỏi giá xe riêng được biết phải trả 50 USD, tôi chọn đi xe riêng v́ biết sẽ thoải mái hơn, nhanh hơn và muốn dừng nơi nạ tùy ư thích. Trở về khách sạn, tôi làm thủ tục trả pḥng. Đúng 9.30 cô nhân viên dịch vụ mang vé máy bay đến. Đồng thời cô giới thiệu với tôi một khách sạn tại Hội An. Vài phút sau, chiếc xe Toyota trắng đi Hội An đến... Cửa đóng laị và nó từ từ lăn bánh ....
Tạm biệt Huế ...
Bổng dưng tôi quay lại nh́n, thành phố lùi dần ... lùi dần phía sau . Cũng con đường nầy mấy hôm trước tôi đi đến với cái háo hức của một người trở lại thăm nơi ḿnh có thể t́m thấy những h́nh ảnh đẹp. Hôm nay, tôi nghĩ ngợi nhiều hơn đến những nơi tôi đă đi qua. Thành phố Huế cổ kính, nơi ngướ ta không t́m thấy những vui chơi nhộn nhịp ồn ào, với tôi đă là thành phố của kỷ niệm, b́nh yên và trầm lắng suy tư. Nơi đây tôi gặp gịng sông Hương tĩnh lặng, mà trong sự tĩnh lặng, yên ả đó tôi có thể soi xuống, nh́n lại đời sống tất bật hàng ngày cuả ḿnh. Để rồi những ồn ào, ảo vọng trong đời tôi lắng xuống, chỉ c̣n tôi với trời nước mênh mông. Cũng trên gịng sông nầy tôi đă chứng kiến những mảnh đời lam lũ, chèo chống vượt xuôi v́ miếng cơm manh áo, những câu ḥ và giọng nói âm trầm mang nặng sự chịu đựng.
Tất cả giúp cho tôi thấy cuộc sống cuả người dân b́nh thường xứ Huế không phải ai cũng có một đời sống dễ chịu, sung túc. Xem ra tôi c̣n may mắn hơn rất nhiều người dân nơi đây. Chuyến đi ngắn nầy đă phần nào bổ sung thêm vốn hiểu biết của tôi về Lịch sử. Tôi ghi nhận thêm những nét đẹp mới của Huế, một phần trong nét đẹp quê hương ḿnh. Huế được xem là di sản văn hoá thế giới, cần được bảo vệ.
Nhưng không biết Huế sẽ ra sao trong những ngày tới. Thời gian tiếp tục đi qua, và Huế hoang tàn đổ nát mỗi ngày càng thêm nát ....
Huế đẹp, Huế mơ, Huế thơ, Huế mộng ...
Huế ngậm ngùi ... Tháng 7 / 05

 

Toi_vietnamese