Vài lời trao đổi với ông Trần Kiêm Đoàn:

Công lư phải nhướng mắt nh́n Vô lư

Trước hết xin lỗi ông Trần Kiêm Đoàn, v́ tui cũng là dân Huế (như ông), mà lại cảm thấy có trách nhiệm phải bày tỏ những "bức xúc" của ḿnh sau khi đọc bài viết "Vô lư phải nhường cho Công lư" của ông.

Trước hết, xin bày tỏ sự cảm phục ông v́ đang sống ở nước ngoài, nhưng ông vẫn quan tâm đến mọi chuyện trong nước. Tôi cảm thấy rằng mọi điều xảy ra ở đây ông đều tường tận, c̣n tường tận hơn vô số những người đang sống ở quê nhà nhưng lại đang ở trong tư thế bưng tai, bịt mắt.

Những chi tiết mà ông đưa ra trong bài viết là hoàn toàn chính xác. Từ chuyện các quan ở tỉnh nọ, quan bé tháp tùng quan lớn, kéo nhau vào một nhà hàng khu ngoại ô, đến chuyện ông quan lớn nhất, tức quan đầu tỉnh, xúc động trước nhan sắc của một cô tiếp viên tuổi bằng con ḿnh, đă "hun đánh chụt" một cái vào má cô hàng, để rồi bị cô ta xáng cho một cái bạt tai xiểng niểng.

Thế nhưng có một chi tiết trong bài của ông mà tôi cho rằng không đúng với bài báo trên tờ Lao Động ngày 26/11. Bài báo ấy không nói là "một ông quan to nhất tỉnh Thừa Thiên-Huế" như trong bài của ông, mà chỉ nói là ở đất "cố đô". Từ chữ "cố đô" mà ông suy diễn ra thành "Thừa Thiên-Huế" như thế th́ quả là ông đă cố t́nh hướng dẫn dư luận tập trung vào những chuyện đang xảy ra trên vùng đất văn hóa nơi tôi (và ông) đă sinh ra.

Từ một việc cỏn con như trên, mà rồi ông đă miêu tả vị "đầy tớ nhân dân" đáng kính kia là viên "quan thuộc phường mê man hủ hóa". Rồi ông lại đem những chuẩn mực pháp lư tây phương ra để quy kết cho cái hành động mà vị quan kia thực hiện là phạm vào bốn trọng tội: "sách nhiễu t́nh dục", "lạm dụng quyền thế", "không tôn trọng luân lư chức nghiệp", và "đe dọa".

Như thế th́ quá lắm rồi, hết cách rồi! Tại sao ông lại dám đem các giá trị đạo đức và pháp lư ở đâu đâu mà áp đặt lên hoàn cảnh của đất nước ngh́n năm văn hiến này chứ? Ông ở xa quê nên có lẽ ông không để ư rằng ở tất cả mọi nơi trên xứ sở này, câu khẩu hiệu "Đảng Cọng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm" bao giờ cũng phải nằm trên câu "Nước Cọng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam quang vinh muôn năm". Cách viết của ông cũng cho thấy rằng ông chưa "quán triệt" quan điểm rằng "dân chủ (tập trung) của (Đảng) ta c̣n cao gấp trăm lần dân chủ tư sản" mà các quan tuyên huấn ở xứ sở này đang ra rả ḥ hét hàng ngày.

Hành động của vị quan đầu tỉnh mà theo như ông miêu tả là "động mối tà tâm", là "sàm sỡ", theo tôi, chẳng qua chỉ là một cách mà vị quan kia thực hiện nhằm "đi sâu đi sát" quần chúng, là cách mà ông ta bày tỏ sự quan tâm đến đám quần chúng mà ông đang chăn dắt.

Chút xíu bằng cái móng tay có đáng ǵ đâu!

Chút xíu đó th́ đâu phải là chuyện đáng làm ầm ĩ!

Điều đáng quan tâm hơn là truyền thống nhẫn nhục, cam chịu của nhân dân ta, phụ nữ ta ông quên rồi sao? Phụ nữ ta có truyền thống cam chịu, đến nỗi khi bị "Ba bộ đồng t́nh bóp vú" mà c̣n không dám la, không thèm chấp. Th́ có sá ǵ, có mất mát ǵ, nếu bị quan trên ôm "hun" một miếng. Hơn thế nữa, quần chúng v́ có chút nhan sắc mà được quan chiếu cố đến th́ phải lấy làm hănh diện, dập đầu khấn mấy cái rồi "để yên cho quan ưa làm ǵ th́ làm. Không chừng nếu gặp may, quan lớn thương thiệt, quan lớn nói quan bé hơn bán rẻ cho căn hộ tập thể hay cái nền nhà, th́ coi như đổi đời đấy nhé! C̣n nếu quan bủn xỉn, không cho cái ǵ cả, th́ quần chúng phụ nữ cũng phải thông cảm cho sự nhọc nhằn vất vả v́ nhân dân của quan, để cho quan sờ soạng, vui vẻ chút đỉnh. Như thế quan mới sảng khóai, dồi dào sức khỏe để c̣n tiếp tục phục vụ nhân dân, phục vụ cách mạng chớ!

Chớ sao dám vô lễ xáng bạt tai vô mặt quan như thế! Đó là một tội tày đ́nh!

Và thái độ, cách phản ứng của quan lúc đó, theo như cách nói của ông trong bài, tôi cũng cho là hợp lư. Quần chúng "lạc hậu", "không biết điều" với quan trên như thế, th́ việc quan trên buộc chủ nhà hàng cho nghỉ việc lập tức, là đúng quá rồi chớ c̣n ǵ nữa. Làm cấp lớn như vị quan đó mà nó c̣n bợp tai, vậy th́ mấy quan cấp huyện cấp xă nó c̣n coi ra thể thống ǵ.! Tui mà làm quan đầu tỉnh, tôi c̣n lệnh xuống cấp dưới, bắt cả nhà quần chúng không biết điều đó đi kinh tế mới, hoặc vượt biên, th́ mới hả giận.

Tui cũng xin thông tin thêm để ông biết rằng tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế cũng đă có biện pháp cứng rắn đối với bài báo đăng trên tờ Lao Động ngày 26/11. Giữa tuần vừa rồi tỉnh ủy đă có một thông báo đăng trên tờ Thừa Thiên-Huế - cơ quan ngôn luận của tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế - nói rằng bài báo về "vị quan đầu tỉnh" ấy là "vu cáo", "nói xấu cán bộ".

Quan đầu tỉnh chắc chắn là người của Đảng, là cấp lănh đạo trong Đảng, cho nên nói xấu, vu cáo quan đầu tỉnh - trong t́nh h́nh đang chuẩn bị đại hội tỉnh đảng bộ - tức là phá họai thanh danh của Đảng, là "phá họai Đảng" (như thông báo của tỉnh ủy đă nói) chớ c̣n ǵ nữa!

Thế mà "quần chúng" nó vẫn lư sự đấy! Nó nói bài báo chỉ đề cập đến một vị "quan đầu tỉnh ở đất cố đô", hà cớ ǵ mà tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế lại lên tiếng. Làm như thế hóa ra "có tật giật ḿnh" à?

Cuối cùng, cái tít "Vô lư phải nhường cho Chân lư" của ông, tui cho rằng tự nó đă chứa đựng chân lư rồi. Bởi vậy, tui đâu dám căi. Chỉ e rằng ở cái xứ sở đang trong thời kỳ tiến lên "cơ chế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa" này, Chân lư c̣n phải chờ "hơi bị lâu" để được Vô lư nhường chỗ cho. Và trong cái thời kỳ quá độ dài dằng dặc để chờ đợi sự nhường chỗ này, để rồi ông xem, lâu lâu lại thấy Chân lư lại phải nhướng mắt lên nh́n sự Vô lư đầy kinh ngạc.

Tuấn G̣ Vấp.
(Sài G̣n, Việt Nam)
 

BÚT LUẬN

HOME