|
Trong ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa 19
tháng 6 năm 2005 vừa qua tại Sacramento, có buổi ra mắt sách tại nhà hàng
Tự Do. Tác phẩm ra mắt là cuốn Khi Đồng Minh Tháo Chạy của Tiến sĩ Nguyễn
Tiến Hưng. Tôi được ban tổ chức mời tŕnh bày tác phẩm. Trong dịp nầy
tôi được biếu một Đặc San Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH có tên là Chiến Hữu.
Đây cũng là cơ quan ngôn luận chính thức của Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị tại
thành phố Sacramento (HCTNCTST)
Với nội dung vỏn vẹn 68 trang quy tụ trên
dưới chục bài viết ngắn, đặc san Chiến Hữu đă dành ra 2 bài ruột và trọn
cả trang b́a sau để luận khảo về Phật giáo và thầy Thích Nhất Hạnh.
Đặc biệt trang b́a sau của Đặc san Chiến
Hữu đă tạo ra một phản ứng khá xôn xao và phẫn nộ trong cộng đồng người
Việt tại địa phương và những nơi tờ báo nầy được gửi đến. Nhất là đối với
những người theo đạo Phật th́ phản ứng càng gay gắt hơn v́ nhóm chủ trương
có vẻ như biến tướng chiêu bài chống cộng thành hành động mạ lỵ thầy Thích
Nhất Hạnh và quy chụp bôi bác luôn cả h́nh ảnh Phật giáo một cách trẻ con
và thô bạo.
Tóm tắt nội dung trang b́a sau của đặc
san Chiến Hữu:
Toàn bộ trang b́a sau khổ 8.5 x 11 của
đặc san Chiến Hữu là một bức h́nh chụp cảnh các nhà sư Phật giáo Việt Nam
đang tiếp đón phái đoàn tăng nhân Làng Mai của ḥa thượng Thích Nhất Hạnh.
Dẫn đầu là một vị sư, theo sau là bốn người trong ban nhạc cổ. Tiếp đến
là hoà thượng Thích Nhất Hạnh và sư bà Thích Nữ Chân Không đang chấp tay
đi trong tư thế thiền hành. Hai bên có hai nhà sư cầm lọng và theo sau là
một đoàn tu sĩ Phật giáo lễ phục chỉnh tề cùng Phật tử tháp tùng nghinh lễ.
Tất cả đều đang bước đi trong dáng thiền hành của một nghi thức cung đón
long trọng thường thấy trong sinh họat Phật giáo Việt Nam.
Ban Báo Chí của Hội CTNCT ST hoặc đă diễn
dịch (interpretation), hoặc lấy nguyên bản (copy), hoặc trích (excerption)
lời minh họa cho một nghi thức tôn giáo long trọng thành một hoạt cảnh "tiền
dâm hậu thú" ... ! Xin mô tả tóm lược nội dung của b́a báo như sau:
Ngoài lề phía trên bức h́nh chụp cảnh
nghi lễ Phật giáo vừa nêu trên, có in hàng chữ đậm: "ĐÁM CƯỚI TRÊN ĐƯỜNG
QUÊ" ! Và ngay lề phía dưới bức tranh cũng in hàng chữ đậm: "CHÚ RỂ NHẤT
HẠNH (dấu X), cô dâu CHÂN KHÔNG (dấu XX)" !
Và tiếp ngay sau đó là "bài thơ" lục bát
như sau:
Vinh quy bái tổ về làng
Lọng anh che trước, lọng nàng che sau
Chàng ơi chớ vội bước mau
Tiền dâm hậu thú mâm cau tŕnh làng
Hồ sang xế cống hồ sang
Xuất gia ṭng phụ "Lọng vàng sóng đôi"
Cà Cuộc
Phía dưới bài thơ nầy chú thích thêm: Phụ
(ṭng phụ) ở đây không có nghĩa là "cha". Và ghi xuất xứ là (Trích báo
Con C̣ số 13).
Trong nghề làm báo ai cũng biết rằng h́nh
b́a trang đầu là BỘ MẶT và h́nh b́a trang sau là XƯƠNG SỐNG của một tờ báo.
Có chăng "Cơ quan ngôn luận chính thức của hội CTNCT Sacramento" đă chọn
h́nh ảnh và lời lẽ trên đây để làm xương sống?!
Để có căn bản cho công luận rộng đường dư
luận, tôi chỉ tŕnh bày những sự kiện đă được in ấn và công bố bằng giấy
trắng mực đen của ban Báo Chí HCTNCTST mà ai cũng có thể nh́n thấy và kiểm
chứng được.
Về việc thầy Nhất Hạnh và phái đoàn tăng
thân Làng Mai về thăm Việt Nam, tôi đă có dịp tŕnh bày trong bài "Biển
Lửa Giữa Hoa Sen" mà quư độc giả có thể đọc trên báo Phật Giáo Việt Nam và
trên các trang Web nghiên cứu về Phật học.
Là một người Phật tử, tôi cố tránh quan
điểm cực đoan để theo đường trung đạo phù hợp với tinh thần đạo Phật. Từ
hơn mười năm nay, cố tránh t́nh trạng nuôi dưỡng cái tâm phân biệt, tôi
đă viết bài và đóng góp khả năng khiêm tốn của ḿnh cùng lúc cho hệ thống
báo chí và Website Phật giáo thuộc cả hai: Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam
Thống Nhất và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Đồng thời cũng cố gắng học hỏi
để mở rộng trí óc và nhận chân được rằng, đức Phật đă hiểu rơ sự biến hiện,
hợp tan trùng trùng trong cơi vô thường nầy của chúng sanh nên đă nhắc nhở
là có đến tám vạn bốn ngàn pháp môn. Mỗi người tùy duyên để theo pháp môn
thích ứng với căn cơ của ḿnh. Bởi vậy, sẽ đi đến chỗ "phi Phật pháp" nếu
phê phán người khác v́ người đó có những biểu hiện tinh thần và thể chất
khác ḿnh. Tuy nhiên, trong cái riêng hàm chứa cái chung và ngược lại.
Một xă hội quần sinh phải có những quy ước chung. Người ta có thể ăn theo
cách riêng, ở riêng, hành động riêng, suy nghĩ riêng... nhưng không thể
nhân danh cái riêng của ḿnh để va chạm cái riêng của người khác.
Đường tranh đấu và đạo lập thân của giới
kẻ sĩ văn bút ngày xưa được h́nh tượng hoá qua con đường Đại Học. Đaị học
là trường đời, là "Life Avenue" chứ không phải chỉ là chữ nghĩa trường ốc
(University). Bản chất con đường đó là "tại minh minh đức, tại tân dân,
tại chỉ ư chí thiện" nghĩa là trước hết phải làm sáng tỏ con đường chính
nghĩa của ḿnh, hướng người dân về một chân trời sáng sủa và mới mẽ và từ
đó đi đến chỗ hay đẹp. Ngược lại với con đường khai phóng nầy, là sách
lược ngu dân, muốn d́m sự hiểu biết của người dân vào ṿng tối tăm để dễ
bề thống trị.
Nhân loại đang bước qua ngưỡng cửa của sự
"giải huyền" (demythologization) của thế kỷ 21 nhằm đánh tan những huyền
thoại, phá bỏ bức màn u tối của t́nh trạng vô minh để khai sáng. Trong
khi đó th́ t́nh trạng bát nháo gọi là "đấu tranh chính trị" vẫn chưa mở
mắt, chối bỏ tính khoa học, tính lô-gích và mê hoặc hóa sự trong sáng của
tư tưởng để cố níu kéo tuổi già lùi lại, chận đứng sự vươn lên của tuổi
trẻ với những luận điểm ngây ngô và chiến thuật "trồng người" lạc hậu của
thế hệ 1930.
Người Việt Nam đang là nạn nhân của một
t́nh trạng "ngu dân" như thế. Trong nước, sự ngu dân đang diễn ra v́ sự
kềm kẹp tự do tư tưởng của nhà cầm quyền cộng sản. Đời sống tri thức của
80 triệu dân chưa ra khỏi biên giới tù hăm của sự lạc hậu tư duy gọi là "tính
Đảng, tính gai cấp". Ngoài nước, sự ngu dân cũng đang diễn ra v́ có quá
nhiều tự do tư tưởng, nên thay v́ đối thoại, học hỏi, chia sẻ th́ những "ông
vua mù ḷa cố chấp" đang "đối choải" với nhau trong những ngơ cụt của tư
tưởng lỗi thời. Thậm tệ hơn là hiện tượng suy đồi sử dụng "bộ sậu ngôn
ngữ từ lưng quần trở xuống" như nhà văn Định Nguyên gần đây nhận định.
Về việc cựu tướng Đỗ Mậu, cựu tướng
Nguyễn Cao Kỳ, nhạc sĩ Phạm Duy về lại Việt Nam đă là những đề tài gây
nhiều tranh căi trong cộng đồng người Việt Hải Ngọai. Và gần đây, việc
thầy Nhất Hạnh cùng 190 tăng thân làng Mai về Việt Nam trong ba tháng cũng
đă tạo ra những luồng dư luận sôi nổi từ nhiều phía.
Người ta sẽ rất ngạc nhiên nếu không có
phản ứng nào từ phía quần chúng trong cũng như ngoài nước về chuyến viếng
thăm nầy. Và, người ta sẽ ngạc nhiên nhiều hơn nếu chỉ có một phản ứng
xuôi chiều, nghĩa là chỉ có ủng hộ hay chống đối. Người ở trong cũng
như người ở ngoài đạo Phật hằng quan tâm đến sinh họat văn hóa và xă hội
đều muốn biết và muốn nghe diễn tiến và tác dụng của chuyến đi nầy một
cách khách quan và trung thực.
Tôn giáo, tự bản chất, là một hiện thể ra
đời để làm giảm bớt sự thống khổ về tinh thần của nhân loại. Thế giới nầy
lại là một hợp thể từ đơn giản đến phức tạp; từ thấp đến cao. V́ vậy, con
đường của tôn giáo là con đường trung đạo. Sự cực đoan trong tôn giáo sẽ
đi ngược lại tinh thần tôn giáo. Thay v́ tôn giáo ra đời để hóa giải
những tranh chấp, hận thù và đau khổ, th́ chính sự cực đoan sẽ làm cho tôn
giáo vong thân, cùng gieo rắc hận thù và đau khổ.
Sự cực đoan trong môi trường truyền thông
qua h́nh thức ca tụng quá đà hay lời lẽ đả kích thô bạo trong thông tin và
b́nh luận về tôn giáo chẳng những không mang lại một ư nghĩa lợi ích nào
cho ai mà chỉ tự trở thành chướng ngại đối với đa số quần chúng thầm lặng
theo dơi. Điều nầy đă diễn ra một cách sôi nổi trong chuyến về thăm Việt
Nam của thầy Nhất Hạnh. (Xin đọc thêm bài "Bài Học của Một Chuyến Đi"
của cùng tác giả đă đăng trên các trang Web Phật giáo để biết thêm chi
tiết, phản ứng và tác dụng sau 3 tháng sinh hoạt tại Việt Nam của thầy
Nhất Hạnh và phái đoàn tăng thân làng Mai).
Trong bài viết khá dài "Biển Lửa Giữa Hoa
Sen" của cùng tác giả, mở đầu với lời nhận định rằng:
Năm 1966, thầy Nhất Hạnh rời Việt Nam:
Hoa sen trong biển lửa!
Năm 2004, thầy Nhất Hạnh về Việt Nam:
Biển lửa giữa hoa sen?!
Bốn mươi năm: Một chặng đường lửa dậy!
Kinh Pháp Hoa nói về lửa: "Ba cơi không
an, chẳng khác nhà lửa". Lửa tham sân si; lửa nghi hoặc chấp trước; lửa
kiêu mạn; lửa ái dục... cứ ngấm ngầm ngày đêm thiêu đốt tâm thức của chúng
sanh.
Lửa tam muội, lửa ta bà, lửa từ bi, lửa
hận thù, lửa vô minh, lửa khai sáng và lửa duyên nghiệp... vẫn trùng trùng
dấy lên trong từng nhấp nháy của cuộc sống. Có những ngọn lửa dập tắt
được, những vẫn có những ngọn lửa vô h́nh không dập tắt được. Người ta
vẫn phải sống với lửa hàng ngày. Con người tồn tại v́ con người biết sống
với lửa. Không để bị lửa đốt cháy mà biến lửa thành một hơi ấm, một phương
tiện thiện xảo cho đời sống thể chất lẫn tinh thần.
Hoa sen là một b́ểu tượng của tinh thần
Phật Giáo. Đó là ư niệm "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Đó là h́nh
ảnh bàn tay mở ra hứng lấy những khổ đau, hận thù, sinh diệt triền miên.
Nếu chỉ có mùa đông lạnh lẽo mà không có lửa hạ, sẽ không có hoa sen. Nếu
không có khổ đau của chúng sinh th́ đức Phật và đạo Phật không có lư do ra
đời và tồn tại để giải bớt khổ đau. V́ thế, h́nh tượng hoa sen trong biển
lửa là h́nh ảnh dấn thân của người Phật tử giữa cuộc đời đầy tương tranh
và đau khổ. Biển lửa giữa hoa sen là biểu tượng của sự trang bị tinh thần
và trí tuệ Phật tánh, bồ tát hạnh, sẵn sàng dấn thân vào đau khổ để diệt
mầm đau khổ và tiếp cận với tương tranh để hóa giải tương tranh.
Thầy Nhất Hạnh trở về Việt Nam sau 40 năm
lưu vong trong một hoàn cảnh “bên nầy bên kia” như hiện nay là đi trong
biển lửa giữa hoa sen.
Thầy Thích Nhất Hạnh là một trong những
tu sĩ Phật giáo Việt Nam được cộng đồng tôn giáo thế giới biết đến nhiều
như: Thầy Thích Thiên Ân, thầy Thích Minh Châu, Thầy Thích Tuệ Sỹ, Ni sư
Thích Nữ Trí Hải...
Trong ḍng lịch sử dân tộc và đạo Phật
dài như thế, với một tu sĩ Phật giáo đă viết hơn 100 tác phẩm bằng tiếng
Việt và hơn 30 tác phẩm bằng tiếng Anh (trong đó có hơn 10 tác phẩm được
New York Time xếp vào hàng best seller) như thầy Nhất Hạnh, cần được đánh
giá (kể cả phê phán, đả kích, b́nh luận, chê bai hay ca ngợi, khen tặng...)
trong một ngữ cảnh có văn hóa và trong một bối cảnh có tính nhân văn.
Nước Mỹ là một nước tự do và khối người
Viêt tỵ nạn là những người đă đánh đổi sinh mạng của chính ḿnh để t́m tự
do. Quyền tự do tư tưởng không những là pháp lệnh mà c̣n là đạo lư của xă
hội Hoa Kỳ. Mọi người đều có quyền tự do nói lên quan điểm cá nhân của
ḿnh về mọi lĩnh vực. Phản ứng về việc thầy Nhất Hạnh về Việt Nam có
"Pro" (thuận), có "Con" (chống) như đă tŕnh bày ở trên. Tỏ thái độ cá
nhân đối với việc làm của thầy Nhất Hạnh như xấu, tốt; hay, dở... là quyền
tự do tối thượng của mỗi người, nhất là những người trong giới văn nghệ sĩ,
truyền thông báo chí. Nhưng nếu nhân danh tự do ngôn luận của ḿnh hay phe
phái ḿnh để chụp mũ người khác bằng ngôn ngữ hè phố, ví von què quặt
thiếu phong cách, khen chê không trưng dẫn bằng chứng minh bạch là một sự
vi phạm quyền tự do của người khác và không tôn trọng "luật chơi" trên đấu
trường tự do!
Mỗi cá nhân hay nhóm phái đều có một góc
nh́n riêng. Nói như thiền sư Viên Minh: "Cũng chỉ là một ḍng nước mà con
cá th́ thấy đó là lẽ sống, ngạ quỷ thấy đó là máu mủ tanh hôi, người thấy
đó là ḍng nước mát, bậc thiên nhân thấy đó là huyết mạch của đất trời...
và đến cái nh́n tánh không của Phật giáo th́ thấy đó là không!" Trước một
đối tượng, mỗi phía nh́n một cách không những hoàn toàn khác nhau mà có
khi c̣n đối chọi lẫn nhau từ hiện tượng đến bản chất.
Cũng chỉ là vấn đề thầy Nhất Hạnh và tăng
thân làng Mai về Việt Nam, nhưng có vô số cách nh́n và tầm nh́n riêng biệt.
Điển h́nh nhất là các khuynh hướng:
- Người quan tâm đến lễ nghi, quan cách
th́ nhắc đến h́nh ảnh Phật tử cờ quạt đưa đón sắp hàng dài cả cây số và
đợi chờ từ khi trời chưa sáng để đón thầy Nhất Hạnh.
- Người thích chuyện kiếm hiệp Hoa Sơn Kỳ
Ngộ th́ chú tâm đến chuyện thầy Nhất Hạnh gơ cửa đứng chờ mà các thầy Tuệ
Sỹ, Huyền Quang, Quảng Độ không mở.
- Người ưa chuyện "Đồ tể quăng dao thành
Phật" th́ kể chuyện những gia đ́nh quan chức vốn chủ trương vô thần quy y
tập thể với thầy Nhất Hạnh.
- Người chuộng việc tham thiền th́ nhắc
nhở thiền làng Mai :"Thở vào tâm rỗng lặng, thở ra miệng mĩm cười..."
trong các khoá tu học của thầy Nhất Hạnh.
- Người mến đạo Phật th́ cho thầy Nhất
Hạnh đă làm được việc lớn là ḥa hợp được hai khối tu sĩ Thống Nhất và
thân nhà cầm quyền ở càc chùa Từ Đàm, Từ Hiếu, Linh Mụ, Linh Quang... vốn
dĩ đă không hoà hợp suốt 20 năm nay, lần đầu cùng ngồi lại bố tát với nhau.
- Người có lư tưởng lấy t́nh dục làm tôn
chỉ th́ cứ "cặp đôi thầy Nhất Hạnh với sư bà Chân không.
- Người có khuynh hướng chính trị cực hữu
th́ chỉ trích thầy Nhất Hạnh làm lợi cho cộng sản.
- Và người đơn giản "khỏe re" th́ đồng
hóa luôn thầy Nhất Hạnh là cộng sản.
Sinh vật địa cầu mà con người là trung
tâm khác nhau đến như thế, đa dạng đến như thế, phong phú đến như thế
nhưng trong một giới hạn tương đối lại có điểm chung, có quy ước bất thành
văn chung. Thí dụ như trường hợp tự do ăn mặc chẳng hạn. Người ta có tự
do mặc áo mầu nào, kiểu nào tùy ư. Người thích mầu xanh th́ mặc mầu xanh,
người thích vàng th́ mặc mầu vàng, người thích mặc dài, mặc cụt, áo xẻ
nách, quần bày rốn... tùy ư, nhưng không ai có quyền cởi bỏ hết áo quần,
trần truồng thong dong ra dạo phố v́ như thế là xúc phạm đến người khác
nơi công cộng. Cũng tương tự như thế trong ngôn ngữ nói và viết, người ta
có quyền cá nhân viết và nói như thế nào tùy ư, nhưng nếu cố t́nh ném
những điều xấu xa cho người khác hay sử dụng ngôn ngữ tục tằn thô lỗ để mạ
lỵ người khác... th́ cũng là một cách ở truồng đi dạo phố trong ngôn ngữ.
Đường phố sẽ không bị vấy bẩn bởi người ở truồng, nhưng người ở truồng
mang tội làm bẩn mắt người khác và tự vấy bẩn chính con người của ḿnh
trên đường phố.
Tạm thay lời kết
Giới tu sĩ của bất cứ tôn giáo nào (ngoại
trừ giới tu sĩ phật giáo Nhật Bản và mục sư Tin Lành được phép có đời sống
tu hành song song với đời sống gia đ́nh) cũng thường là đối tượng yếu đuối
nhất (most vulnerable) của các vụ quy kết xâm phạm t́nh dục v́ 3 lư do:
- Quan hệ t́nh dục là biên giới sau cùng
để phân định giữa hai con đường phàm tục hay tu hành.
- Quan hệ t́nh dục hầu hết là hành động
riêng tư và thường không có chứng cớ.
- Bản thân một nhà tu hành thuần thành,
nhất là giới tu sĩ Phật giáo, thường giữ thái độ tự tại và im lặng trước
những lời phê phán hay khen chê bất cứ xuất phát từ ư đồ nào hay từ đâu
tới. "Oan ức không cần biện bạch" cũng là một trong 14 hạnh nhẫn nhục của
người tu theo đạo Phật.
Vụ "xâm phạm t́nh dục" cổ xưa nhất trong
lịch sử xă hội Việt Nam là chuyện Quan Âm Thị Kính mà ai cũng biết là do
âm mưu vọng động của Thị Mầu và kẻ hàm oan không biện bạch là ông thầy
chùa. Từ đó đến nay, cái "truyền thống" hạ bệ thầy chùa hay hàng tu sĩ
của nhiều tôn giáo khác bằng chiến thuật vu vạ t́nh dục trở nên phổ biến.
Phổ biến và tiện lợi v́ nó vừa đơn giản, vừa không đ̣i hỏi cần phải có trí
óc thông minh tối thiểu mà lắm lúc c̣n được việc v́ dẫu sao vẫn có người
nhẹ dạ dẫu không tin th́ vẫn bị hoang mang lung lạc tinh thần.
Hoàn cảnh ở "Tân thế giới" nầy đă đổi
khác. Không dễ vu vạ đơn giản và dễ dăi như thời Trung Cổ. Những vụ án
liên can đến t́nh dục nổi tiếng trên đất Mỹ nầy như vụ Clinton - Lewinsky,
vụ danh ca Michael Jackson, vụ các tu sĩ Công giáo Bắc Mỹ... đều được soi
rọi dưới ánh sáng và phán quyết nghiêm khắc và công bằng của luật pháp.
Nay sờ sờ tại thủ phủ Sacramento nầy chẳng lẽ cơ quan ngôn luận của một tổ
chức lớn có uy tín, bề thế và nhân lực hùng hậu như hội CTNCT Sacto lại
phải mượn "chất xám" của một "tác giả" Cà Cuộc vớ vẩn nào đó để nói lên
lập trường và chí hướng của ḿnh? Trong kho tàng văn hóa nhân loại, việc
vận dụng những triết lư sâu sắc, vay mượn những tư tưởng sáng giá ích quốc
lợi dân, thậm chí theo gót noi gương những anh hùng liệt nữ để đấu tranh
và xây dựng đều là những khuynh hướng tích cực. Nhưng thử hỏi rằng, việc
"vận dụng tư tưởng Cà Cuộc" mang tính chất mạ lỵ một tôn giáo mà hai phần
ba thành viên trong hội CTNCT Sacto là tín đồ, phải chăng là một sách lược
chính trị "mới" để quang phục quê hương, giải trừ cộng sản?
Nghiêm trọng hơn thế nữa, thái độ phỉ
báng nghi lễ của một tôn giáo, thô thiển vơ đũa cả nắm để gọi chung tất cả
tăng ni, Phật tử trong một nghi lễ tôn giáo là một "đám cưới tiền dâm hậu
thú" th́ quả thật là một sự bày tỏ thái độ quá tiêu cực và bôi bác trong
một khung cảnh xă hội có nhân văn của cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Hoa
Kỳ. Tệ hại hơn nữa là trong mục "Cười Bể Bụng" ở trang 19, Ban báo chí đă
cho in một "chuyện cười" về thầy Nhất Hạnh và sư bà Chân Không có những
câu như sau:
"Quan hệ giữa trai và gái, khi lên giường,
nếu mang giày dép th́ nó vướng víu đâu c̣n ǵ hứng thú nữa? Nên phải để
Chân Không hay nói nôm na là chân trần.
Mà muốn để giày dép ra cũng phải mất ít
nhất là 30 giây. Nên Sư Ông Nhất Hạnh đặt cho người đệ tử gái cái pháp
danh Chân Không là có ư nhắc nhở bà này phải luôn luôn ở trong "tư thế sẵn
sàng chiến đấu", vậy thôi!!!"
Tôi xin lỗi quư độc giả đă làm tổn thương
ḷng tự trọng của quư vị v́ đă trích những câu viết về tôn giáo tục tĩu và
coi thường ngườ́ đọc đến như thế. Nhưng ở thế "chẳng đặng đừng" phải
trưng dẫn bằng chứng để thấy được một sự "nhất quán" của Ban Báo Chí hội
CTNCT từ ngoài b́a vào trong ruột báo!
Và, c̣n nữa. Trang 17, 18 và 19 (phần nói
về thầy Nhất Hạnh và nhắc đến các thầy khác trong hàng ngũ lănh đạo Phật
giáo đương thời) của đặc san Chiến Hữu, trong một mớ chữ nghĩa hạ đẳng
gọi là "Những Chủ Nghĩa Tuyệt Vời", kư tên tác giả là Phạm Thị Trùng Dương
(?!), mà Ban Báo Chí HCTNCTST đă có công "bê" từ Người Dân số 174 (?!) th́
mức độ vấy bẩn ngôn ngữ Việt Nam không thể nào diễn tả và so sánh được.
Xin quư độc giả cảm phiền t́m đặc san Chiến Hữu để đọc v́ tôi không muốn
trích dẫn một mớ chữ nghĩa cực kỳ thô bỉ làm thương tổn đến ḷng tự trọng
của quư độc giả như: "ôm mông, điếm thúi, ăn cắp, vô lại, cùi hủi... " để
nói đến thầy Nhất Hạnh và sư bà Chân Không.
Thế giới tinh thần hay vật chất đều có
giới hạn riêng của nó. Đặc biệt là thế giới tâm linh và niềm tin tôn giáo.
Chắc chưa ai quên những cuộc xung đột tôn giáo gần đây. Chỉ một thái độ
thiếu tôn trọng của lính Mỹ đối với quyển kinh Koran của Hồi Giáo thôi th́
cũng đủ gây ra luồng sóng phẫn nộ trên toàn thế giới và sự đổ máu, vong
mạng của hàng chục tín đồ Hồi Giáo. Tuy Phật giáo không phải là Hồi giáo,
nhưng đề cập đến điều nầy để nhắc nhở với Ban Chấp Hành và Ban Báo Chí
HCTNCTST rằng, quư vị đă sử dụng quyền tự do ngôn luận của ḿnh để tự xác
định một chân dung mà hẳn nhiên quư vị đă nghe hay sẽ được nghe từ phía
công luận. "Xin đừng lấy đó làm... chơi"!
Đấu tranh chính trị đồng nghĩa với tranh
thủ nhân tâm bằng cách làm sáng tỏ con đường chính nghĩa của ḿnh. Hội
CTNCT tự bản chất là một hội đấu tranh chính trị để phát huy chính nghĩa
quốc gia. Trong chiều hướng đó, việc đụng chạm tôn giáo là điều nên tránh
v́ đó thường là nguyên nhân trực tiếp gây nên xung đột nội bộ, chia rẽ
đồng bạn, ly tán nhân tâm và bất măn quần chúng.
Mong rằng, Ban Báo Chí, Ban Chấp Hành,
Hội Đồng Quản Trị và Ban Cố Vấn HCTNCTST không nên xem nhẹ tiếng nói của
Hội ḿnh và sự góp ư của đồng bào. Lư tưởng đấu tranh hoàn thành sứ mệnh
chính trị để sớm quang phục quê hương và giải tán đảng cộng sản độc tài áp
bức là chính nghĩa. Muốn đạt chính nghĩa th́ phải dùng phương tiện chính
đáng. Đem phương tiện xấu để đạt mục đích tốt bằng khẩu hiệu “cứu cánh
biện minh cho phương tiện” là ngụy biện, là mỵ dân là tà đạo! Khác với
cộng sản, Phật giáo quan niệm mục đích và phương tiện là tương tác. Trong
phương tiện đă có "chủng tử" của cứu cánh. Lời thô bỉ không bao giờ tạo
được vần thơ hay. Ư nghĩ hạ cấp không bao giờ nâng được tầm cao của ư thức.
Nếu cần, chư vị cứ đấu tranh trực chỉ với thầy Nhất Hạnh một cách công
nhiên và xứng đáng với tầm vóc của đôi bên chứ không nên dùng dao bứt cỏ
dại để đốn cây rừng như thế; nhưng xin vui ḷng chừa riêng Phật giáo v́ đó
là đức tin, là tín điều tín lư, là chỗ dựa tinh thần thiêng liêng của hàng
Phật tử chúng tôi.
Trần Kiêm Đoàn
Sacramento, sau ngày Father's D
|