Nhận Định

Trần LiênNhư (Boston)





 

 

Bài anh TuLang viết Nhận Định rất đúng trong cách Giảng Giáo lư Đạo Phật riêng cuả Thầy NH là bất hoàn haơ v́ : Chỉ cần ‘ hit vô thở ra ‘ và ‘Chánh Niệm ‘là Đạt đaọ giảỉ thoát’, có thễ ‘chuyển hoán xă hội ‘. Điều này nội dung lẫn hinh thức, chưa trọn trong cách phải hướng dẫn về kinh điễn của Giaó Lư nhà Phật huống chi nói đến phần Siêu h́nh của tâm linh, xảy ra sau cái chết..

Theo sự suy nghĩ tầm thường của tôi th́ Lư Thuyết Phật Giáo chia làm Ba phần chính:

1/Kinh diễn,Tin tức, Sách vở, Tri thức, Học thức, tư cách, hành động vân vân .Nói tóm lại là nhũng phần, bỗ túc cho cưộc đời khi c̣n sống trong thế ǵới Ta Bà qua giác quan.

2/Con người có giây phút Sinh và Tử nối tiếp nhau không phân biệt. Sau cái chết có thế’ ǵới khác. Giao đ́ễm ǵưă sự đỗi thay tùy vào T́nh và Tưởng của ḿnh. Cái dụng của Đoạn (1) ở trên là kết qủa tương lai của đờ́ sau và làm thế nào học cách ‘ Tập Chết trong khi Sống ‘ (Thiền), đễ tự đưa linh hồn ra đi như ư muốn.(Chánh Định-Kinh Pháp Hoa, Kinh Thủ Lăng Nghiêm-).

3/Siêu h́nh hơn. Thân pháp vựơt qua Tam ǵới. Có nhiều thế ǵới khác. Khi tâm đă thanh tịnh và gặp linh hồn/ thân pháp. Cái tầng ǵới này Đức Phật nói ‘ Làm sao diễn tả nỗi ‘ hay :’ không nói gi ` trước khi Ngài từ giả .(Đạo) .

Cho nên, trong Kinh lớn như Pháp Hoa, Thủ Lăng Nghiêm, Tâm Kinh dều chia làm hai đoạn gom hai Ư chính. Bên ngoài (Ngoại giới) và Bên trong con ngướ ( Tự Tính).

Đoạn đầu ( Phần 1-2 ở trên) Hướng dẫn, giải thích cho thật nhiêù ví dụ cho phù hợp mọi tầng lớp, mọi ǵới muốn tu hành, hay bày cách thức cần thiết đẽ dược hạnh phúc khi đang c̣n sống trên đời . Như Bát Chánh Đạo, Tứ Diệu Đế, Bốn Lời Dạy Baỏ của Đức Phật (Ngũ ǵới)...hành đạo và đạt Đạo th́ trước tiên phải Giữ Ngũ ǵới đẽ tránh bớt nghiệp xấu, gây đươc thêm Qủa (Bên ngoài) tốt đợi khi có người bày cho ḿnh học CÁCH (Thiền) cho được sống an nhiên tự tại .(T́m vào bên trong)

Ư chính nằm trong Đoạn thứ hai là kết qủa của Thiền bằng Đại Thừa Pháp, Độc Nhăn, Độc Đạo, Huệ nhăn là : Tự nhiên khiến ḿnh sống đơn thuần và hành xữ Ǵới mà không cần chú ư đến -Như sóng biễn táp vào baĩ cát, làm mặt cát phẳng lặng lại, không c̣n dấu vết dù đă vẽ nhiều trên mặt cát- Con đường này có từ Vô thuỷ Vô chung (Bên trong).

Vidụ : Tâm Kinh - Đoạn đâu ǵải thích cách ngồi thiền ‘Quán tự tại : Hăy quay trở vào trong, Thiền ( Qúan), qúan chiêú là tự soi ḿnh rồi mới thấy các thứ trên vũ trụ này đêù Vô cả ( hợp với Kinh Lăng Nghiêm ) - khi nghe được tiếng trống Trời, Ngài văn Thù Sư lợi ngồi trên hoa sen- Hay cho thấy được ngàn kiếp trước, đễ tin, thân ta (Pháp thân) vẫn ở đây khi đă Vô Căn, Vô Sáu trần , Vô thân thễ, Vô Pháp vân vân. Câu cuối của Kinh là : Gate Gate Samagate vân vân: Chúc cho qúi vị qua bên kia bờ BĨ NG N, hết luân hồi Hay : ‘ Nguyện mau ra khỏi luân hồi ‘ vân vân . Là Đạo kết qủa cốt tũy của Đạo Phật.

BằngThân thễ ô trược, nặng nhọc làm sao Đi vào vùng siêu h́nh (Vô) ? Linh hồn/Pháp Thân (Vô) dạt được qua Chánh Định ‘ Viên thông nhĩ Căn’ .

Khi Phật c̣n tại thế, ngài cũng đă biết rằng, người ta sẽ bẽ cong Giaó lư của nhà Phật trong cách hành đạo. Những tư tưởng đă câư săng, trong sự ǵớí hạn cuả Ngũ căn, Sáu trần, h́nh dáng bên ngoài . Cọng, trừ ,nhân chia vào sự hiểu biết việc đời , pha trộn qúa nhiêù chữ nghĩa, bối cảnh cho hợp t́nh/ước muốn của ngựi dối diện , góp thêm lễ lạc, tạo tướng . Càng nhiêù h́nh tướng, lễ lạc bên ng̣ai, càng xa cái tinh túy của Phật Đạo.

Đôi khi ngườ́ ta đo lường sức hiễu biết của ngựi đến nghe giảng và nói rằng : ‘ Có như vậy người ta mới đến ‘ . Cho nên Phật dạy các pháp : Vô Tướng, trong đó gồm Vô Pháp, Vô Tự, Vô ngôn, ứng dụng bên ngoài và Vô Tâm, Vô Tŕ, Vô Trụ,Vô Ngă cho mỗi cá nhân dễ Tự Tính Giác Ngộ khi thời đ́ểm đén. ‘Qua cầu th́ bỏ câù, không ôm cầu theo ‘, không Vị từ ngữ , nó là ‘ư niệm’, ngoài đời, đêù có Tướng, ǵới hạn. Tạm vin qua Tướng dẽ học và t́m ‘Vô tướng’, lúc đó, tự nhiên từ từ bỏ (Kinh Kim Cương). Có phải không ?

Đạo Phật là một khoa học , có thễ ứng dụng/ hiễu thấu cho mọi tầng lớp và có thễ phân tích /kiễm chứng /chứng nghiệm qua sự việc của chính ḿnh, tùy căn cơ cuả mỗi bản thân

Cá tính được huân tập từ từ trong đời sống, kễ cả ngàn kiếp, thấy sự vật trước mắt . Giảng hợp ư ḿnh là cho đúng, hay đôi khi cho là cao nhất, tuyệt đỉnh. Không muốn đỗi thóí quen cho dù cảm nhận thiếu sót. Con nguời sinh ra vốn yếu mềm, ưa nương tựa, sợ sự lẽ loi, vốn không tự tin ở ḿnh. Lợi dụng ḷng tin cẫn và yếu điễm , các vị lănh đạo tinh thần, bày thêm lễ lạc. Cho có vẽ siêu việt, hơn ngướ, nên càng vô t́nh làm xa Đạo Pháp.

Bây giờ đi vào vài điễm chính của bài Giảng của Thầy, tôi không nói Đúng hay Sai, v́ Đức Phật đă dạy 32 ứng thân, 12 Nhân duyên, (Thủ Lăng Nghiêm) mỗi ngườ́ có một chỗ dứng riêng. Do khế hợp, Cơ hợp, Nghiệp hợp vân vân th́ sẽ đ́ lại vớí nhau , mọi sự đều bỗ túc cho nhau, như một xâu chưổi dài, đă nối kết nhau từ lâu lăm rố, cùng cố gắng làm tự t́m hạnh phúc và đẹp cho thê’ ǵới. Có học tập c̣n hơn không . Thầy NH có cái hay của Thầy là Thầy muốn Tâm ḿnh b́nh an trong lúc nào đó, trước mắt, cho dù ngắn hạn. Cái duyên của người theo Thầy cần chừng đó là họ thỏa măn . Tuy thế tôi bàn thêm vào cách hướng dẫn của Thầy :

1/ Đạo Bụt :

Chữ Bụt thay chữ Phật khi giảng hay đọc kinh. Cho là chữ Nôm. Nếu chũ Nôm, thường dùng trong Kinh mà mọi người đều dùng, đă quen th́ không sao. Không t́m thấy nhiều trong sách vỡ, không quen . Đă tạo sự nghi lầm và làm bối rối ḷng Phật tử khi mớ́ đầu đọc kinh, tâm không An nhiên, mất tính thanh tịnh.

Ngoà́ ra, tự nghĩ có Thễ thầy muốn tạo một Đạo Bụt riêng?

Trong qúa tŕnh thời gian, tôi thấy chữ Bụt ở hai nơi .
-Một là ở truyện Cỗ tích Như Tâm Cám, khi kễ cho dân gian chấc phác nghe . Cho ngựi ta thấy có ḷng tốt th́ được qủa lành. Có Bụt lo .
-Hai là khi Đạo Công Giáo khi mới theo Tây, thay v́ dùng chữ Đạo Phật họ dùng chữ Đạo Bụt. Không biết họ muốn khinh thường Đạo Phật. ( Bụt hoá ra trái Thị cho Tấm, là ảo thuật, đâu có ǵ cao siêu ?). hay tại họ không hiêủ thông, hay đọc truyện cỗ tích quen.

Chữ ‘ Phật’ đi từ chữ Ấn Độ là Bodhi hay Chữ Phỗ cuả Tàu . Có nghĩa là :’ Sự hiễu Biết’ hay ‘Nguời Giác Ngộ ‘( Enlightement) . Sự hiễu biết này ngoài đời là cái Dụng/phương tiện cho hiện tại, ngắn hạn và có tướng, mà lại là kết qủa cho đời sau .Cái hiễu biết quá con người và Tâm (body and mind) siêu hinh hơn. Chỉ có thễ xảy ra khi tâm hồn ḿnh lắng đọng, đi được vào trong, sẽ hiễu ‘T́nh ‘ và ‘Tưởng’ giây phút trước khi lâm chung là kết quả đi vào tầng ǵới nào sau khi chết . DoThức cuả ḿnh muốn lên cao hay đẽ cái T́nh kéo xuống. Như cái cân, một cái nặng th́ cái kia nhẹ .( Các ẤmThức). Đưa vào Tâng Ǵới khác nhau, dịa ngục hay tầng ǵới Siêu h́nh cao hơn. C̣n trong Tam ǵới th́ vẫn phải trở về dẽ trả và nhận Nghiệp và Quả mà ta đă tạo tác vô tinh` hay hữu ư trong qúa khứ .

Cho nên phải tập cái ‘Tưởng’đèu đều ( là Thiền ở mắt Huệ-khi ḿnh nghĩ suy, vị trí này là mắt huệ có phải không? ) ‘Tưởng’ Kinh gọi là Độc Đạo. Ánh sáng và âm thanh phát xuất từ đó ( Đọc Thập Nhị Thanh của Ngô Thời Nhậm) hay Đọc đoạn ông lái buôn (ví dụ về tiền thân Đức Phật- Thủ lăng Nghiêm) , biết là ǵ̣ng họ, con cáí của ông vui chơi trong khuôn viên nhà ông ( Thế ǵớí ta bà), không biết khi cháy nhà th́ thoát dường nào, chỉ có Một Cửa vân vân Nếu không cố t́nh ví dụ nhiều trong Kinh th́ không cung ứng gần hết h́nh ảnh cuộc đời của Chúng sanh. Là thí dụ cho thấy . Cưôi cùng Phật chỉ dẫn :

‘ Mặt trăng là Chân lư, không phải tay ta ‘ Sao ḿnh cứ đ̣i sung bái ngón tay/bàn tay/cánh tay ?

Vậy so sánh chũ ‘Bụt ‘ hay chữ ‘Phật’ người ta có sẵng trong Kinh. Đỗĩ chữ ‘ Phật ‘ ra chữ ‘ Bụt ‘ Có làm Đạo Phật thăng hoa hơn không?

2/ Hit’ vạ thỡ ra:

Nghĩ cho cùng, đây là lối tập thở của Yoga, lối tập Kung Fu trong phim Tàu, trước và sau đều có theo giỏỉ hơi thỏ. Tập Vận Chân khí, vào huyệt đạo, tập Khí Công, hay Khí đạo, cho thân thễ yên lặng, co giản gân cốt vân vân. Tập thễ dục b́nh thường họ cũng phải học hít vào thở ra . Những đ́êù này không đạt mục đích cuả Đạo Phật : Thoát khỏi Luân Hồi .

Vả lại, Qui` Thầy vẫn dạy rằng : ‘Tất cả cái ǵ phiá dưới con mắt đề là Trược, phía trên con mắt là Thanh’ .

Hay ‘ Khi chết ấm ở chân ,kiêp sau thành Ngạ Qủi, ấm ở rún thành Súc sanh, ấm ở Ngực th́ thành Ngướ, Ấm trên trán, nơi mắt Huệ th́ thành Thánh, Phật vân vân ‘.

Đang tập hít vào thở ra là c̣n ‘ trụ ‘ dưới con mắt.

-Thiền trà: Hát, ngâm thơ, uống từng ngụm trà, tưởng tượng chảy xưống cỗ họng vân vân. Cắch naỳ th́ Trà Đạo của Nhật có lâu rồi, có các Geysa hát và hầu. Đang an hưởng thú vui của cuộc đ̣i hay muốn vui khi gặp nhau , không hại ǵ . Nhớ là c̣n ‘ trụ ‘ dưới con mắt !

-Thiền Hành, Thiền Ngọa: Đi bộ đẽ giản gân cốt, tốt sức khỏe. Khi Thiền (ngọa) mà đi vào các giác quan vân vân. Vẫn ‘Trụ ‘ dưới con mắt !

Sao ḿnh không tập ‘ Trụ ‘ Chân Không như Đạo Phật dạy trong Kinh. Trên con Mắt?

Kinh Thủ Lăng Nghiêm , q.hai, Thầy Lê Đ́nh Thám dịch, trang 570-668, dạy cái ‘KHÔNG THÔNG’ khi dùng hơi thở đễ THIỄN Trong kinh này dạy nhiều cách thiên Không Thông dễ so sánh với Viên Thông Nhĩ Căn, mà Tất cả Phật đèu đă học và Thành Phật và v́ đâu Ngài Quan Thế Âm đă có tên Quan Thê Âm. (Đọc chỗ tu chứng- Viên Thông nhĩ Căn- của Thây Lê Đinh Thám-người sang lập Viện Phật học đễ dạy cho Quí Thầy- c̣n các quyễn Lăng Nghiêm khác th́ tôi đọc không thông).

3/ Chánh Niệm: Thầy cho rằng hành Đạo Phật chỉ cần Chánh Niệm, không nhũng đạt đạo mà c̣n hóan chuyễn việc đời hay cac’ người chung quanh/thế ǵới vân vân. Phật dạy 45 năm xoay quanh vấn đè Bát Chánh Đạo. Có Tám Chánh mới giải quyết dược Tứ Diệu Đế (Khỗ ) và Thọ hay Trả Nghiệp Chướng. Đức Phật không ám chỉ biến đỗi xă hội ?

-Chánh Kiến :Nhận chân rơ ràng minh bạch trong cái thấy, thấy bằng con mắt và tạo ra Ư của ḿnh, đă ảnh hưởng, tư tưởng sẽ là hướng Thượng hay Hướng hạ, phát ngôn ra y như vậy, nếu làm sai sẽ buồn ḷng ngườ́ xung quanh, đau khỗ người dối diện (hurt feeling) . Chánh Kiến đễ trưởng dưỡng, thực hiện tư tưởng từ bi, vị tha mỗi khi nhận thức .

-Chánh Tư Duy : -Ư nghiệp-Con ngướ hành động Sai hay Đúng, hướng Thượng hay hướng Hạ là do tư tưởng nhận qua 5 căn và 6 trần. Luôn luôn tập Thanh Tịnh trong lối suy nghĩ. Đặt địa vị ḿnh vào dịa vị người khác mỗi khi hành xử tư tuởng đễ tránh sáo ngôn hay hành động có thễ làm buồn, đau ḷng, đau thân xác ngướ khác. Thật sự ai cũng biết điễu này, nhưng ḿnh phản ứng quen qua cái ‘Trụ ‘của vọng tuởng, ngă mạng hay vô minh mà ḿnh vốn không hay (Kim Cang -Vô trụ -) Tạo Ư nghiệp .

-Chánh Ngữ : Tư tưởng và phát ra do Ngôn từ -khẫu nghiệp-. ‘uốn lưỡi bảy lân rôi hăy nói ‘ Nói thêu dệt, hại ngựi khác sẽ nhận Khẫu nghiệp, nói măi thành thói quen là kết tinh Định nghiệp . Không gossip, không mở đường gây hờn giận người khác vào ḿnh.

-Chánh nghiệp : Công ăn việc làm của ḿnh đem lợi ích cho chúng sanh. Không phải chỉ nghĩ đến tư lợi, lấn át hay cố làm chủ sở hữu cho riêng ḿnh. Ví dụ Ngũ ǵới ‘cấm sát hại, sống bằng ‘ giết súc vật dè kiếm lời hay hà hiếp dân lành .Thân nghiệp.

-Chánh Mạng : Muốn thễ xác và tinh thần khoẻ. Th́ không giết hại chúng sanh đẽ nuôi thân ḿnh, v́ Vay sẽ phải Trả . Nhận cúng dường đễ sống hơn sự cần thiết , gây Thân nghiệp. Có thễ làm tiến chậm cho sự tu hành, do phải tu dùm hay trả nợ chúng sanh. Tiêu tiền cúng dường làm sai chỗ, th́ người Cho và người Nhận đều cân bằng Cọng Nghiệp. Nên Qúi Thầy thức tỉnh, họ tự lo lấy thân. Thân nghiệp điều hoà phân chia tùy vào cách hành xử do kết qủa của Tám Chánh . Cho nên phải trưỡng dưỡng ḷng thương yêu ( Từ Bi) rồi mới Thanh Tịnh được . Nhắc bài kệ :’ Chúng sanh vô sô lượng thệ nguyện đèu độ khắp ‘ Nhắc chân thành thực hành t́nh yêu thương, đọc suông không ích ǵ.

-Chánh Tin Tấn : Bất cứ cái ǵ ḿnh thấy đúng, cố gắng dễ giữ nguyên, bị lung lay/yếu mềm bởi ngườ́ khác, không ai làm thay cho ḿnh, nên có chữ : ‘Dũng’.

-Chánh Niệm : Niệm là quan niệm-nhớ-tưởng-, có hàm ư qúa khứ ẫn trong tư tưởng, đẵ thu tóm từ cách sống của 6 Chánh trên, huân tập và tạo sự sống khoẻ cho ḿnh.. Cái ǵ cấy sẵng trong tâm, ỳ và tạo hành động qua Thân này. Bỏ những tiền kiến xâú, vọng niệm, vô minh. Tư tưởng có tiền kiến tốt th́ lời nói phát ra tốt, hay hành động đi kèm tốt, gặt kết qủa tốt . Kết luận là nghiệp lành đến với ḿnh và cũng có thễ phản ứng và ảnh huởng nguời xung quanh khi ư tạo hành động với Từ bi, Hỹ xă và Thanh Tịnh ( Yêu thương, Tha thứ và Vô ngă ) . Hay hành động, khiêm tốn th́ giảm Cống cao ngă mạng.

-Nói cho nhiều đễ phân định, đó chỉ là Ư Niệm Tất cả Chánh trên đễ dạt Chánh Định. Thiếu bất cứ Chánh nào, không Thiền được. Thiền không được đâm ra chỉ đọc ‘Chữ’, và lập lại như ‘nước đỗ đầu vịt’. Thiền được th́ Tám Chánh đó tự an nhiên thi hành, không cần chú ư đến . Chánh Định đă dược định nghiă trong Thủ Lăng nghiêm, Pháp Hoa và bất cứ kinh ǵ đèu có kết luận : Đạo Độc nhất đễ hết luân hồi bằng: Viên Thông Nhĩ Căn .

Giảỉ thích cho rơ theo đúng Bát Chánh Đạo là nguyên tắc căn bản ǵữ được Ǵới . Ǵới giữ mới Định, Định ở trong Huệ và ngược lại . Tứ đ́ệu Đế không c̣n đặt ra nữa .

Ǵới- Định-Huệ phải song hành và bỗ túc cho nhau. Thầy đỗi Niệm-Định -Huệ-

4/ Giữ Ǵới hay thi hành Bát Chánh đạo dễ tránh nghiệp : Diều quan trọng của một người Phật Tử là tự ǵữ ǵớí cho Thân thanh tịnh, Tâm thanh tịnh vă Ư thanh tịnh. Không giữ ǵớí, nghiệp xấu đến đều, qủa tốt đi văng từ từ.

Cái guồng máy nghiệp chướng nó nghiền nát và cán cả Thân, cả Tâm, và luôn cả Ư của ḿnh, và ḿnh đâu có hay ? Đồng thờ́ hợp tác với Maya ( âm binh) theo chọc phá thêm cho ḿnh lún sâu . Khi biết Tĩnh Thức qua Ǵới bằng Định-Huệ- Đố ai phá nỗi ?

Phải ǵũ ǵới đễ : ‘ Như hạt căi không dính đâù mũi kim ‘ ( Kinh Pháp Cú ).

-Ngũ ǵói: Dâù tiên là : Không giết hại, có nghiă là không làm tổn thương, thân thễ, tinh thần, cảm giác cuả người khác. Cái Tâm có thễ tạo cái Ư, và hành xữ bằng cái Thân y như Bát Chánh Đạo dạy.

Ăn chay th́ ăn cho dúng kễ cả trứng. Các bạn nạ ngồi đó dẽ chờ trứng không trống chui ra hoàn toàn 100 phân trăm ? Nh́n vào đàn gà, vịt, ngỗng, có ít dần theo thời gian hay nhiều hơn, ở đâu ra ? Vă lại, Biology chứng minh, cho dù không có trống thi phần sống trong cái trứng vẫn c̣n. Chỉ không sinh ra con dược thôi.

Vậy ḿnh đang sát hại một phần sống.

Tự an ủi, ḿnh không biết th́ không có tội Hay Bây giờ tôi nói là biết rồi đó, hễ có Cầu th́ Cung đặt ra’. Ắt là sự hoà hợp của thiên nhiên .

Có thễ, như đă nói trên ‘ Hưũ ư hay vô t́nh ‘ cán cân nghiệp chướng đều ghi nhận cho cả hai, kễ cả người ăn và người cho phép ăn . . (Thủ Lăng Nghiêm- Giới-) .

Nhắc đoạn Kinh Thủ Lăng Nghiêm một chút :

Trong Thủ Lăng Nghiêm dạy : Ăn chay, không Thiền, sẽ thành một trong 10 thứ Tiên, hưởng hết qủa báu th́ ta lại trở về dây lại .

Thiền : Qua khỏi Sơ Thiền, Nhất Thiền , Nhị Thiền, Tam Thiền, đạt tới Tứ Thiễn, tức là 99% gần ra ngoài tầng Tam ǵớí mà : Nẫy một vọng tưởng (ego) , th́ trở lại Tam giới .

Người ta không giảỉ thich được cái Nghiệp chướng nó sinh ra ta lại đây, đẵ 8 vạn bốn ngàn a-tăng-kỳ kiếp rơi và hồi tố, hành xữ ta khi c̣n trong Tam Ǵớí, nên nói gọn cho mau : Thượng Đế’ tạo tác và dựng xây cái thế giới này vân vân, cũng hay, đẽ sợ không làm sai . Có ‘Ông Thiện Ông Ác’ đang ngó.

Các Ǵới khác mọi người biết rồi. Đọc hay tụng suông là’ Tu’ chữ nghiă, hết chữ nghĩa th́ vọng tưởng đến. Có ai muốn không? Vậy ‘Chánh định’ là hàng rào tránh không bị ai đo’ khuấy phá .

-Cho nên Kinh Kim Cương dạy :’ Tŕ ǵớí ‘. Không phải tụng suông. Chỉ tụng mà không hành th́ chẳng khác chi : ‘ Nước đỗ đầu vịt ‘ . Chữ ‘ Vô Tŕ ‘ từ đây có .- Thực hành giới
Nếu không nhờ Thiền giúp đỡ, th́ khó lắm ..

5/ Định : Chánh Định. Giữ ǵới được th́ Định được. Định được th́ Huệ, thấy rơ hơn. Ai cũng có huệ sẵng trong ngườ́ ( biết ‘Ta là Phật đă thành, các con là Phật sẽ thành’ ). Ḿnh không nhớ và không ǵữ ǵới, nên không gặp người dạy thiền được hay gặp cũng không biết , cho dến khi tự ḿnh tỉnh thức lấy ( Nhận ra huệ cuả ḿnh) , th́ Thầy đi t́m ḿnh . Giới-Định-Huệ tác dụng song hành, đan kết nhau, không bỏ sót một trong Ba . Như Bát chánh Đạo, không thễ thiếu một trong Tám . Thiếu sẽ không có Chánh Đinh . Không Định không ra khỏi Tam ǵới th́ không thễ hiêủ nghiă ‘ Vô ‘ thực ư cuả nó. Chỉ bằng từ ngũ là biết , thấy ‘ CÓ ‘nói ‘VÔ’ thôi . Như thấy h́nh bóng mà tưởng ngướ thật.

Doạn này chép của anh Nguyễn Tự Cường ,hồi đó học Phật Giáo o Harvard, không biết đọc ở đâu, thấy có người viết đúng nên chép lại cất. Xin phép và xin lỗi anh Cường nghe :. ‘ Trong Khảo Hư Học của Phật Giáo Lư Trần khi Ngài Huệ năng bày cho Chí Thành : ‘Ǵớí Định Hưệ của ông là đẽ khuyến khích Những người có căn cơ nông cạn. C̣n Ǵới Định Huệ của ta đễ cho những nguớ có căn cơ cao. Khi chứng tận có được Tự Tánh th́ không cần phải lập Ǵới Định Huệ nưă ‘. (Xác nhận Thiền: Quay vào trong t́m tự tánh)

Trân T Tôn nói : ‘ Gíới có nghĩa uy nghi, định là không náo loạn, huệ là tri thức giác ngộ.

Trần Thái Tôn: Ǵới đẽ vượt qua những đường tà. Định là vượt quaTham Dục, Huệ là đẽ siêu việt tât cả các cơi . ( Xác nhận nhiễu cơi khác) .

Ngài Huệ Năng nhấn mạnh : Các thiện trí thức Giáo Pháp của ta là Định và Huệ là nền tảng. Tuyệt đốí không bao ǵờ được nói Sai Lầm là Định và Huệ khác nhau Định và Huệ là Một. Định là Thễ của Huệ Huệ chính là Dụng của Định .Khi nào có Huệ khi ấy Định hiện huữ trong Huê Khi nào có Định th́ Huệ hiện huữ trong Định . Các người cẫn thận dừng nói Định sinh ra Huệ, hay Định và Huệ khác nhau .

Thái Tông nói : Do đó chúng ta biết rằng Huệ được biễu hiện qua Định . Định và Huệ tương thuộc, thiêú cái này không thễ có cái kia được ‘

Khi nào Định được vào tầng ǵới cao hơn sẽ hiễu chữ Vô từ đâu có ( Tri Thức Giác Ngộ) :

-Buông thả gọi là ‘Vô Trụ’ : Đời và cả Đạo - cả Vô Pháp. -Vô Pháp là Vô Tướng Pháp nên Phật diệt Tịch, ngà́ bảo, Ngài :’Có nói ǵ đâu ? ‘
Nhớ là ‘ Trụ ở đâu th́ dưa đời ḿnh tới đó’ .
‘ Đời là vạn nẽo sầu ‘, Phật nói ‘ Đời khổ đau ‘ nên đừng bám v́u với danh vọng, ngoại vật bên ngoài thế ǵời đén nỗi làm nhiễu hại đén Thân, Tâm, Ư của chính ḿnh và hay cuả ngườ́ xung quanh . Càng vướng víu càng lún sâu . Thiền đẽ tách rời sự vật nên ngoài.

Kinh Kim Cương dạy: ‘Vô Trụ ‘ : Tức khi Thiền. Không dùng Tai đễ nghe, Mắt đễ thấỵ Không phân tích, không cầu xin, không chờ mong, Không theo giỏi bât cứ cái ǵ cả ( Coi So Sánh các cách Thiền trong q.2 Kinh Thủ Lăng Nghiêm) .Ra ng̣ai cái Thân và Tâm (body and mind), mới Thanh Tịnh được .

-Vô Ngôn, Vô Tự: Kinh điễn là do Kinh nghiệm của người tu hành trước họ chép lại cho ḿnh, học. Có phần thêm bớt theo kinh nghiệm/tư tưởng riêng của họ, đễ hướng dần, rằng có con dường như vậy đó, ta tự thực hành tùy căn cơ của ḿnh bằng cách này hay cách khác. ‘Đọc cái kinh nghiệm của ngườ́ khác mà cho là của ḿnh ?‘. Nên phải ‘Tự Tính’.

Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm có đọan dạy dạy chữ ‘Tâm ‘. Tâm mà ‘ có ‘ là ‘cố chấp’ .
‘Tâm Không’ không có dùng từ ngữ được, mới là ‘Vô Tâm ‘. C̣n Từ ngũ là c̣n Tâm (Tâm có) .
Chữ ‘Vô’ , đang nói ở đây có thễ dạt dược khi nạ ḿnh được thực hành Thiền bằng Vô Tướng Pháp. Thiền Thấy không dùng Mắt và Nghe không dùng Tai .(Viên Thông Nhĩ Căn) Đó là trọng tâm cuả những câu kết luận của Kinh, là Con Đường/Đạo Đại Thừa Pháp. Độc nhăn, Một cửa... .. Hay ‘Đạo khả đạo phi thuờng Đaọ-LăoTử’ không viết khỗng vẽ, không diễn tả : Vô pháp, Vô Tự . Nó có sẵng trước khi con ngườ́ sinh ra hay trước bất cứ Tôn giáo nào ra đời .

Và Nghiệp chướng không thễ nói trong vài ba câu dược, ai ưa t́m hiểu tôi sẽ xin gởi bài Nghiệp Chướng . Nói một trăm câu , không thực hành th́ cũng ‘như ngày hôm qua ‘.

Nhiều kiểu Thiền hay tu hành, tùy mục đích và sẽ kết qủa khác nhau. Không Sai mà cũng không Đúng. Chỉ có Đạo Phật dạy T TANH . Tự ḿnh TU, tự ḿnh đạt, tự ḿnh kiễm chứng lấy vân vân ..Ai bảo mạt pháp? Ḿnh có đủ tin tức, phương tiện. Có phải không ?
Kết luận bằng câu thơ của RadhoaSoami viết :
Hăy cẫn trọng trong sự suy nghĩ, suy nghĩ sẽ sinh ra lời nói (Ư sinh ra Khẫu nghiệp)
Hăy cẫn trọng trong lời nói, lời nói sẽ sinh ra hành dộng. (Khẫu sinh Thân nghiệp)
Hăy cẫn trọng trong hành động, hành động sẽ sinh ra thóí quen. (Hiện tiền nghiệp)
Hăy cẫn trọng trong thói quen, thói quen sẽ trở thành tư cách. (Chồng chất nghiệp)
Hăy cẫn trọng trong tư cách, tư cách sẽ tạo thành cuộc đời. (Định Nghiệp)

Chúc mọi ngườ́ an lành vui vẽ
TranLiennhu Liennhu2@yahoo.com