|
Quê Ta Tiếng Người (The Fatherland, The
Foreign Tongue. N.Y. 1995). Đây là tác phẩm viết về tâm sự của
một cô gái Mỹ gốc Nhật, Susan Kumagai, thuộc về thế hệ thứ ba
sinh ra và lớn lên trên đất Mỹ. Cô gái Phù Tang đă thành tài
và từng ấp ủ ước mơ về phục vụ quê hương. Tâm lư á châu là một
khuynh hướng tâm lư chuộng chính danh và định phận. Người nào
tiếng ấy rạch ṛi. Nhưng đến đâu trên quê cha đất tổ, cô ta
cũng bị đồng bào cô nhạo báng, châm chọc và đối xử một cách
đầy xa lạ chỉ v́ cô không nói đuợc tiếng Nhật, mà chỉ nói được
tiếng Mỹ. Ngay tại ngôi làng tổ tiên Hukaido xa xôi của cô,
nguời dân Nhật b́nh thường vẫn kính trọng người Mỹ nói tiếng
Mỹ, nhưng lại xa lánh và kỳ thị cô gái Nhật mà lại chỉ có nói
tiếng Mỹ. Sau cùng cô gái phải nghẹn ngào, vội vàng từ giă quê
cha với lời than thở: “Đâu phải lỗi tại tôi!” (It's not my
fault!”). Thế th́ lỗi tại ai? Susan cũng như hầu hết các em
bé Việt Nam lớn lên trên đất Mỹ đang quên hẳn hay quên dần
tiếng mẹ đẻ đâu phải tại lỗi các em. Các em đều lớn lên như
một tờ giấy trắng mà những gịng chữ đầu tiên do cha mẹ và xă
hội thay phiên nhau viết những gịng kế tiếp. Các em đă quên
tiếng Việt rồi sao? Sao các em lại không biết cất tiếng chào
“Thưa Cô, thưa Bác, thưa Chị, thưa Anh?”. Sao các em không có
được niềm vui ngày Tết và h́nh ảnh con trâu trên đồng lúa, con
sông xanh ở đầu làng, tiếng ru của mẹ... có gợi cho em thương
nhớ ǵ không? Tất cả những ǵ đẹp và thiêng liêng trên quê
hương giờ đă xa khuất bên kia trời trái đất. Suốt ngày ở
trường, ba mẹ đi làm quần quật, có ai giúp cho em gợi nhớ ǵ
đâu? Lỗi tại ai? Thưa, tại tôi, tại chị, tại anh, tại
chú, tại bác, tại tất cả chúng ta là những người phụ huynh có
trách nhiệm đang quay cuồng vật lộn với cuộc sống hàng ngày
noi quê người với biết bao mặc cảm tự hào lẫn chua xót. Rất
đông người Việt lớn rất nhanh với kiến thức, bằng cấp, thương
măi, nghề nghiệp, trương mục ở ngân hàng nhưng rất ít ngưới
“lớn” theo kịp với đà phát triển của con cháu chúng ta trong
cái xă hội Hoa Kỳ phức tạp và đa dạng này. Để góp một phần
rất nhỏ trong việc tŕnh bày, phân tích và nhận định về sự khó
khăn của con em chúng ta trong việc duy tŕ và sử dụng tiếng
mẹ đẻ, tôi chỉ xin phép bàn đến một vài khía cạnh rất nhỏ và
tiêu biểu trong lănh vực bao la của ngôn ngữ.
Mặc
Cảm Về Ngôn Ngữ
Nếu đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn
th́ ngôn ngữ là cửa ngơ tư tưởng và t́nh cảm của mỗi con
người. Qua tiếng nói, người ta có thể gây cảm t́nh, thuyết
phục hay chinh phục; hoặc biểu lộ tŕnh độ hiểu biết và thân
thế một cách dễ dàng. Xuất thân từ một đất nước chuộng chữ
nghĩa và lời nói, người Việt Nam chúng ta thường mang mặc cảm
về ngôn ngữ nặng nề như một cái “khẩu nghiệp”. Tiếng mẹ đẻ
bị phân vùng Trung, Nam, Bắc, cọng thêm mặc cảm nhà quê hay
thành thị đến nỗi “Chưởi cha không bằng pha tiếng”. Thêm vào
đó, tác dụng của tiếng nói c̣n bị phụ thuộc nặng nề vào đẳng
cấp xă hội như “Miệng nhà quan có gang có thép” và người dân
thường th́ phải chịu “thấp cổ bé miệng”. Tự bản chất, tiếng
nói là một phương tiện truyền thông như chiếc bè để qua sông.
Nhưng với mặc cảm khá nặng nề về ngôn ngữ, tiếng Việt thường
xuyên bị thử thách trải qua hàng ngh́n năm lịch sử, với bao
nhiêu cuộc bể dâu của đất nước, hết bị Tàu đô hộ, đến Tây xâm
lăng, chiến tranh trường kỳ băo liệt. Không ít người Việt đă
vội vàng quay lưng với tiếng nói thân yêu của ḿnh để vội vàng
chạy theo những ngôn ngữ mới chân ướt chân ráo tiếp thu được
khi hoàn cảnh thay đổi. Thời cận đại, khi tiếp xúc với văn
hóa Tây phương, tiếng Tây đă trở thành một thứ ngôn ngữ “cao
quư” đến nỗi cứ hễ nói tiếng Việt mà chêm vào đuợc tiếng Tây,
bất luận là loại tiếng Tây nào, kể cả tiếng Tây bồi bếp, bâng
quơ... cũng được liệt vào hạng “văn minh” và “thông
thái”! Trong giai đoạn này, đă có rất nhiều người Việt Nam
theo “Tây học” đă công khai chối bỏ tiếng nói thân yêu của tổ
quốc, để chế nhạo, khinh miệt và vùi dập ngôn ngữ Việt Nam như
là một thứ tiếng thấp hèn, nghèo nàn, lạc hậu, vay mượn và
thiếu sức sống (!). Khi qua Mỹ, mặc cảm ngôn ngữ tuy không
c̣n gay gắt trong một xă hội đa chủng v́ tiếng Anh được chọn
làm ngôn ngữ tiêu chuẩn (official language), tiếng Việt chỉ
c̣n là phương tiện riêng tư giữ người Việt với nhau. Thế nhưng
cái mặc cảm đó vẫn cứng đầu, ló mặt thường xuyên trong cuộc
sống Việt-Mỹ hàng ngày. Tôi đă từng gặp trong lớp học, nơi hội
hè ở nhiều nơi những t́nh huống buồn cười một cách xót xa khi
một người Việt mới đến xứ nầy nhưng đă nói được tiếng Anh một
cách lưu loát th́ người ta cho đó như một điều đương nhiên
chẳng ai để ư. Nhưng ngược lại, một người Mỹ học tiếng Việt
lâu ngày mà nói được một câu tiếng Việt trọ trẹ th́ mọi người
lấy làm cảm kích và vỗ tay bôm bốp. Tiếng Việt như một con
bệnh nằm liệt giường lâu ngày, nay có người tốt bụng vực dậy
làm mọi người hồ hỡi. Thái độ tiêu cực v́ mặc cảm tự ti về
ngôn ngữ Việt Nam đă bị thực tế hùng hồn đánh bạt. Với sức
sống tự cường của hàng ngh́n năm lịch sử, tiếng Việt Nam, qua
những người con ưu tú, đă chững chạc vươn lên bằng một h́nh
thức văn tự mới với những phong trào chữ Nôm và Quốc ngữ.
Những công tŕnh sáng tác và biên khảo bằng tiếng Việt thuần
túy đă phôi thai, khôn lớn và trưởng thành theo sự lớn mạnh và
trường tồn của lịch sử dân tộc. Nh́n về lịch sử và văn hóa dân
tộc, so với tất cả các nước lân bang ở ? Châu, chúng ta có
quyền tự hào về sự phong phú của gia tài ngôn ngữ Việt
Nam. Từng bước một, tiếng Việt đă chiến thắng những loại
“chuyển ngữ” Tàu, Tây để đi vào ḷng dân tộc. Tùy theo sự phát
triển cùng yêu cầu của từng giai đoạn, tiếng Việt đă tự chứng
tỏ khả năng mềm dẻo, bao la, phong phú và da dạng trong mọi
lănh vực văn chương, khoa học xă hội và khoa học thực
nghiệm. Trở lại với hiện thực tiếng Việt trên đất Mỹ, chúng
ta không thể chối căi rằng, bên cạnh tiếng Anh, mặc cảm tự ti
(cũng có thể là tự tôn nhưng rất hiếm) về tiếng Việt vẫn c̣n
ám ảnh một cách nặng nề trong cộng đồng người Việt như hồn ma
Đạm Tiên cứ đeo đẳng măi Thúy Kiều. Xuất phát từ mặc cảm tự ti
về tiếng Việt trước thế mạnh của tiếng Anh, kết hợp với kinh
nghiệm xót xa về sự bất đồng ngôn ngữ trên bước đường tỵ nạn,
phụ huynh chúng ta ai cũng muốn con em ḿnh cần phải học tiếng
Anh càng nhiều, càng nhanh, càng tốt. Đồng thới cũng đă có rất
nhiều phu huynh đă dùng sai “đơn vị đo lường” khi căn cứ trên
khối lượng và tốc độ nói tiếng Anh của con em ḿnh nói với
nhau hàng ngày (không kể là nói ǵ và nói thế nào) để đánh giá
khả năng và tŕnh dộ học tập của con em ở trường học. Tiếng
Việt do đó đă trở thành một người bạn lỗi thời “Vắng mợ th́
chợ cũng đông, mợ đi trong Quảng ai trông mợ về!”. Thái độ
và phản ứng của phụ huynh đối với vấn đề tiếng Việt của com em
tuy có khác nhau về hiện tượng nhưng bản chất cũng chỉ là một.
Ai cũng nóng ḷng mong muốn, dù phải hy sinh nhiều giá trị quư
báu, cho con em ḿnh khôn lớn, được học tập thành tài, và tạo
đuợc một thế đứng vững vàng trong xă hội Mỹ. Nếu chúng ta tạm
đồng ư với nhau trên quan điểm “tất cả v́ thế hệ trẻ con em
của chúng ta” đó, hăy thử tiến xa thêm một bước nữa để bàn về
mối quan hệ giữa tiếng Việt và khả năng học tập của con em
chúng ta. Vấn đề không c̣n nằm ở mức độ chủ quan và cảm tính
v́ “cha thích, mẹ thích, con thích, hay dân tộc Việt Nam
thích” nữa, mà cần phải căn cứ vào những dữ liệu kh ách quan
của các cuộc kiểm nghiệm và nghiên cứu về ngôn ngữ gần đây để
tŕnh bày và thảo luận.
Tiếng Việt và Trí Thông
Minh.
Dù muốn hay không, người Việt trên đất Mỹ vẫn
đương nhiên được xem là nhóm dân tộc thiểu số và tiếng nói vẫn
thuộc về lănh vực Song Ngữ Việt-Mỹ. Nếu chúng ta chỉ dùng
tiếng Mỹ để thay thế hẳn cho tiếng Việt th́ ở vào trường hợp
Song Ngữ Loại Trừ (Subtractive Bilingualism), nghĩa là cái gốc
vẫn là song ngữ nhưng khả năng đă mất đi tiếng mẹ đẻ; hoặc
dùng song song tiếng Việt và tiếng Mỹ th́ ở trường hợp Song
Ngữ Cộng Hưởng (Additive Bilingualism). Thật ra, Mỹ là quê
hương của dân di cư, cho nên vấn đề Song Ngữ (Bilingual) và Đa
Ngữ (Multi-lingual) đă được đặt ra gần một thế kỷ này. Rất
nhiều nhà chính trị và giáo dục Mỹ từ những năm đầu của thập
niên 1900 đă băn khoăn trước vấn đề: “Một đứa trẻ học cùng lúc
hai thứ tiếng sẽ có kết quả tốt hơn hay dở hơn so với đứa trẻ
chỉ học độc nhất tiếng Anh?”. Trong lúc thực tế đă có đến 46.5
triệu người (chiếm 17.5% toàn dân số Mỹ) có tiếng mẹ đẻ không
phải là tiếng Anh hiện diện trên đất Mỹ (Wagoner 1996). Đă có
tới hàng trăm cuộc nghiên cứu và qua nhiều cuộc hội nghị, thảo
luận, tranh luận... ở nhiều tầm mức địa phương, quốc gia và
quốc tế để t́m câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi này. Bên cạnh
những dư luận chống đối về sự hiện diện của chương tŕnh song
ngữ v́ đặt nặng tính chất chính trị và kinh tế hơn là tính
chất văn hóa hay giáo dục của vấn đề, các nhà nghiên cứu ngôn
ngữ và giáo dục trên khắp thế giới đă mở ra nhiều chương tŕnh
giáo dục thí nghiệm khác nhau để xác định một cách khoa học và
thực tiễn tác dụng của hai thứ tiếng cùng một lúc đi vào trí
óc của các em. Những công tŕnh nghiên cứu nổi tiếng và gần
đây nhất được kể đến là: Tại Ontario và nhiều nơi ở Canada (do
Liedtke và Nelson thực hiện năm 1968; Bain 1974; Cummins va
Gulustan năm 1974). Tại Thụy Sĩ (Balkan 1970) , Do Thái
(Ben-Zeev 1977), Nam Phi (Janco-Worrall 1972), Mỹ (Ben-Zeev
1977; Duncan và De Avila 1979). California (O'Malley, J.M.
1992; National Society for the Study of Education 1994, 1996,
1997). National Clearinghouse for Bilingual Education 1984,
1992, 1997)... kết quả những công tŕnh thăm ḍ và nghiên cứu
này đă rất thống nhất trên luận điểm cơ bản rằng: “Khả năng
song ngữ hoàn toàn không có tác hại ǵ trong khả năng nhận
thức và học tập của học sinh trong nhà trường và ngoài xă hội;
ngược lại, khả năng song ngữ giúp học sinh trở thành đa dạng
và phong phú hơn trong hầu hết các môn học.” Giáo sư Kenji
Hakuta của đại học Yale đă đi vào cụ thể hon bằng cách chọn
nhiều h́nh thức trắc nghiệm cho học sinh hai nhóm Song Ngữ và
Đơn Ngữ trong nhiều năm đă đi đến kết luận rằng: “ Chọn một
nhóm học sinh biết nói hai thứ tiếng để thi đua với một nhóm
học sinh khác chỉ biết một thứ tiếng, cùng lứa tuổi, cùng
tŕnh độ, cùng hoàn cảnh xă hội, cùng điều kiện sinh hoạt như
nhóm kia. Xong rồi, chọn một biện pháp để đo khả năng nhận
thức áp dụng chung cho cả hai nhóm. Kết qủa: nhóm song ngữ đạt
được luôn luôn sẽ tốt hơn.” (Hakuta. Mirror of Language 1986.
Tr. 35). Cùng nhận xét như trên, hai nhà nghiên cứu về sự
quan hệ giữa khả năng song ngữ và trí thông minh, tại Canada
là Elizabeth Pearl và Wallace Lambert (1982) sau nhiều công
tŕnh t́m ṭi đă phấn khởi nhận xét: “Một đứa trẻ có sự hiểu
biết về cả hai hai ngôn ngữ và hai nền văn hóa có được nhiều
thuận lợi hơn là một đứa trẻ chỉ biết một ngôn ngữ và một cách
sống. Về phương diện trí thức, sự hiểu biết cả hai hệ thống
ngôn ngữ dường như đă lưu lại cho nó một sự phóng khoáng về
trí óc, một sự ưu tú về tư tưởng và khả năng phong phú đa dạng
của lư trí. Trái lại, đứa trẻ chỉ biết một ngôn ngữ th́
những yếu tố cấu tạo trí thông minh của nó đơn thuần và hạn
hẹp hơn” (Lambert, W.E. và E. Anisfield. 1969. A Note On the
Relationship of Bilingualism and Intelligence).
Sự
Quan Hệ Mật Thiết Giữa Tiếng Việt và Tiếng Mỹ.
Phụ
huynh vẫn thường suy nghĩ đơn giản là cho dù con em ḿnh có
giỏi tiếng Việt cũng chẳng có lợi ǵ cho việc học tiếng Mỹ tại
trường. Thực tế và khoa ngôn ngữ học đă chứng minh ngược lại.
James Cummins khi bàn về sự liên hệ giữa tiếng mẹ đẻ (tạm ghi
kư hiệu là L1: Tiếng Việt và ngôn ngữ thứ hai, L2: Tiếng Mỹ)
đă hoàn toàn bênh vực cho khuynh hướng hiện đại và thực tiễn
của các nhà ngôn ngữ học khi chứng minh rằng: Có những điểm
chung nhất nằm giữa L1 và L2. Những kiến thức đă học trong L1
có thể đương nhiên được chuyển qua cho L2 mà khỏi cần bắt đầu
học lại. Ví dụ: trường hợp một học sinh vốn đă thông thạo
tiếngViệt khi học tiếng Anh sẽ rất nhanh so với một người bạn
Việt Nam khác vốn rất kém cỏi tiếng Việt cùng bắt đầu học Anh
văn và ngược lại. Nói một cách cụ thể hơn, ví như khi một học
sinh Việt Nam đă hiểu được khái niệm của từ “Dân chủ” trong
tiếng Việt chẳng hạn, nếu khi học tiếng Mỹ th́ chỉ cần chuyển
thành “Democracy” mà khỏi cần phải học lại từ đầu toàn bộ ư
nghĩa và khái niệm của từ nầy. Tương tự như thế, tất cả kiến
thức, nghệ thuật, khái niệm học được trong tiếng Việt hoặc
tiếng Anh đều có sự tác động qua lại và hỗ trợ lẫn nhau. Quan
điểm “ Sự thông thạo nằm riêng giữa hai ngôn ngữ” (The
Separate Underlying Proficiency Model of Bilingual
Proficiency) (Xem H1) đă không thể đứng vững trước thực tế: Có
“Sự thông thạo nằm chung giữa hai ngôn ngữ” (The Common
Underlying Proficiency Model of Bilingual Proficiency) (Xem H2
và H3. - Cummings: Schooling and Language Minority Student: A
theoretical Framework. Tr. 23 và 24). Thêm những bằng chứng
rất thực tiễn đă diễn ra trong tập thể người Việt tại Mỹ trong
những năm gần đây, đó là trường hợp thành công của đại đa số
các con em “H.O” trong nhà trường của Mỹ. Rơ ràng là các em
qua Mỹ vào độ tuổi trưởng thành, nên không có sự chọn lựa nào
khác hơn là phải sử dụng song ngữ, nói cùng lúc hai thứ tiếng
Việt và Mỹ song song. Thế nhưng trong học vấn, phần đông các
em đă tận dụng được kiến thức đă học được từ trong tiếng Việt,
chuyển sang tiếng Mỹ một cách vô thức hay hữu thức. Những học
sinh, sinh viên Việt Nam mới qua không những “sống c̣n” mà
sống mạnh, sống hùng trong môi trường tiếng Mỹ. Đưa ra một
vài dẫn chứng nhỏ để nói lên sự suy nghĩ của chúng tôi rằng,
việc khuyến khích các em học tiếng Việt không phải là v́ “thể
diện” gia đ́nh hay danh dự hăo huyền hoặc muốn làm vui ḷng bà
con Việt Nam với nhau mà chính là v́ quyền lợi lâu dài của con
em chúng ta. Bất cứ xă hội nào, cha mẹ và người thân luôn
luôn là những người thầy đầu đời để giáo dục không ngừng về
phong cách sống mà c̣n giáo dục cả một khối lượng kiến thức
khổng lồ về mọi mặt. Từ một bài hát, câu ḥ đến những câu
chuyện cổ tích, một lời nói khôi hài, một vài nhận xét khen
chê trong cuộc sống sẽ là những bài học có gía trị cho con em
sau này. Nếu con em chúng ta không có khả năng về tiếng Việt
tức là phụ huynh đă vô t́nh từ khước cái vai tṛ thầy giáo
trong buổi b́nh minh làm người của các em rồi đó. Trong các
công tŕnh nghiên cứu xuất bản năm 1986, 1994 đề cập đến sự
thành công và thất bại trong trường học của nhóm học sinh
thiểu số, giáo sư John U. Ogbu của trường Đại Học Berkely và
giáo sư Maria Eugenia Matute-Bianchi của đại học Santa Cruz đă
phân tích và nhận định về nhóm thiểu số thất bại thê thảm nhất
trong trường học đó là nhóm học sinh người Mễ và nhóm thiểu số
thành công trong trường học đó là nhóm học sinh người Trung
Hoa. Giải thích về nguyên nhân thành công của nhóm học sinh
Trung Hoa trên đất Mỹ, tác giả đă đưa ra những nét tiêu biểu
như sau: 1. Người Tàu đă mang theo truyền văn hóa sang đất
Mỹ: Hiếu học, tôn trọng sự học vấn, tự hào về nền văn hóa dân
tộc của ḿnh. 2. Sự ảnh hưởng sâu đậm của gia đ́nh: Cha mẹ
hy sinh tất cả cho con cái ược ăn học và ngược lại con cái
biết vâng lời, kính trọng và cố sống xứng đáng với t́nh thương
của cha mẹ khi c̣n đi học cũng như khi đă ra đời. 3. Ảnh
hưởng nền giáo dục gia đ́nh, học sinh Trung Hoa vào trường
biết vâng lời, kính trọng thầy giáo và người lớn tuổi, có tinh
thần trách nhiệm nên phần đông được thầy giáo và nhân viên nhà
trường qúy mến và tận tâm giúp đỡ. 4. Mặc dầu chữ Tàu và
chữ Anh hoàn toàn khác biệt, ngôn ngữ gia đ́nh thường là tiếng
Tàu, cách học ở Mỹ khác hẳn ở Trung Hoa nhưng với sự thông
minh, nhạy bén, và cần cù, học sinh Tàu đă làm hết sức ḿnh để
vượt qua những khó khăn để đạt những thành tựu xuất sắc trong
- trường học. (Beyond Language: Schooling Language Minority
Student. 1986. Tr. 73-134). Chúng ta thấy những yếu tố căn
bản giúp học sinh Tàu thành công th́ cũng là những nét quen
thuộc của phụ huynh và học sinh Việt Nam. Chúng ta sẽ khỏi lấy
làm tiếc về sau nếu phụ huynh tăng cường nền giáo dục gia đ́nh
và giúp cho con em biết tự hào về truyền thống văn hóa Việt
Nam qua việc học và duy tŕ tiếng Việt.
Từ “Melting
Pot” và “Salad Bowl” đến kết luận.
Có nhiều học
sinh và sinh viên Việt Nam chỉ thích làm người Mỹ. Vâng, điều
này rất đơn giản v́ chỉ cần năm năm thường trú không phạm pháp
trên đất Mỹ là các em đă trở thành “người Mỹ” được rồi. Nhưng
nếu các em muốn từ “Vietnamese-American” biến thành
“Anglo-American” th́ đó chỉ là ư nghĩ viễn mơ không biết ta mà
cũng chẳng hiểu người. Lịch sử xă hội đă cho thấy rằng, cách
đây hơn một nửa thế kỷ, các nhà xă hội học Hoa Kỳ đă đồng ư
với thuyết “Melting Pot” nghĩa là nền văn hóa ưu việt cuả
người Mỹ-Anglo sẽ đồng hóa tất cả nền văn hóa của người di dân
vào đất nước này trong “cái nồi xúp nóng chảy” đó. Nhưng qua
thực tế, tượng Nữ Thần Tự Do Vẫn đứng song song với Vạn Lư
Trường Thành. Rặng núi Rocky Mountains không cao hơn nổi Hy Mă
Lạp Sơn và những gịng sông sông Mississippi, Hoàng Hà, Cửu
Long vẫn cứ theo gịng riêng tư chảy hoài ra biển, nên dân tộc
nào vẫn giữ nguyên nền văn hóa của dân tộc đó trong cái đất
nước tự do và hiệp sĩ này. Bởi vậy, v́ thấy thuyết “Melting
Pot” không có tác dụng nên một thuyết khác ra đời, đó là
thuyết “Salad Bowl”. Thuyết này mô tả và chấp nhận xà hội Hoa
Kỳ như dĩa xà lách: Có rau có trứng, có tiêu, muối, tỏi, ớt,
hành, vị tinh, nước xốt... Mỗi thứ mang một tính chất độc đáo
riêng biệt. Đây là h́nh ảnh biểu trưng của một xă hội Hoa kỳ
gồm nhiều dân tộc khác nhau, có riêng nền văn hóa, sống chung
ḥa b́nh để góp phần xây dựng xă hội. Tôi không hiểu trong dĩa
xà lách này, dân Việt Nam đóng vai ǵ trong đó? Là rau? Là
muối? Là tiêu? Là hành? Nhưng chắc chắn chúng ta không thể nào
biến thành một thứ “siêu nhân” bay vù vù một ḿnh trên đầu các
dân tộc khác như trong phim Superman được. Nếu chúng ta là
muối? Th́ tất nhiên chúng ta phải mặn. Nếu chúng ta là người
Việt Nam? Th́ phải biết nói tiếng Việt Nam. Muối không mặn: Là
muối giả! Người Việt Nam không biết nói tiếng Việt: Chỉ c̣n là
mảnh h́nh hài Việt Nam ngoài vỏ. Nếu chúng ta không thể xác
định ḿnh là chất ǵ trong dĩa xà lách Hoa Kỳ, không lẽ ta là
con ruồi hay cọng rác cần phải vất đi sao? Câu trả lời đă
hiện rơ nét ngay trong câu hỏi.
|