HAI BÀI PHÁP

 

CỦA THIỀN SƯ SEUNG SAHN

 

Người dịch: Nguyễn Văn Nho

 

 

 

I. Bài Pháp tại Havard Divinity School,

12 - 3 - 2000

 

(Gơ trượng xuống sàn)

Các người đang sống? Hay các người đang chết?

(Gơ trượng xuống sàn)

Đời sống ấy đến từ đâu? Cái chết kia sẽ đi đâu?

(Gơ trượng xuống sàn)

Nếu các người nghĩ về đời sống, các người sẽ đi vào địa ngục như một mũi tên bay. Nếu tư duy về cái chết, các người sẽ không chốn nương thân.

Hà cớ sao?

(Gơ trượng xuống sàn)

Ngọn núi xanh kia chẳng hề di động, đám mây trắng này phiêu dạt tới lui. Đời sống tựa như đám mây kia xuất hiện giữa bầu trời, và cái chết, như mây trời vụt ẩn. Từ uyên nguyên, mây không tồn tại; cũng vậy, ấy là niềm sinh nỗi tử. Chỉ một điều thôi, luôn hiển bày tỏa sáng.

Ấy là điều chi?

Các người muốn biết, hăy nghe bốn câu này:

1. Dưới đại dương, con ḅ cái dính bùn phiêu bạt đang gặm nhấm mảnh trăng trong.

2. Trước băi ghềnh, sư tử đá ngủ vùi, tay ôm cḥang em bé.

3. Con rắn bằng thép đang trui rèn một đôi mắt kim cương.

4.  Ngọn núi Kan cỡi lưng voi, lôi theo sau một cánh chim bé nhỏ.

Một trong những câu trên giúp các ngươi đoạn ĺa sinh tử. Nào, câu ǵ?

Khi nh́n thấy chú thỏ mọc sừng ngủ dưới tàng cây không gốc rễ, các ngươi sẽ đạt được thành tựu đầu tiên.

Thế nào là giác ngộ? Muốn hiểu ư? Các người phải để tâm trong lành như hư không bát ngát, để suy tư và ước vọng phải xa ĺa, không ngại ngần ở khắp chốn muôn nơi.

Phải để tâm trong lành như hư không bát ngát, ấy nghĩa làm sao? Ngươi hiểu ư? Quả thật, đó là chân giác ngộ!

Chư Phật, lục căn, tất thảy quay về nơi chốn ấy. Vạn Pháp phải quy về, duy chỉ chỗ đó thôi. Điều ấy đang diễn ra trong trùng trùng vạn hữu.

Như vậy th́, thậm chí chẳng cần trầm tư mặc tưởng, ngươi cũng hiểu ra.

(Đưa trượng lên)

Các người thấy cái này?

(Gơ trượng xuống sàn)

Các người nghe đấy chứ?

Cái gậy này, âm thanh ấy, và tâm của các ngươi - chúng giống nhau hay khác biệt?

Ngươi mà nói "giống", ta nện ngươi ba chục hèo. C̣n ngươi nói "khác", ta cũng giáng vào ngươi ba mươi trượng.

Ấy bởi làm sao?

(Gơ trượng xuống sàn)

Cây liễu th́ xanh, sàn nhà th́ đỏ.

 

 

 

 

II. Bài Pháp tại San Francisco Zen Center,

9 - 2 - 2000

 

 

(Gơ trượng xuống bàn)

Các ngươi hiểu điều này không? Nếu có, các người đă nhận chân Nhất thể. Nhược bằng không, các người đă tách rời hiện thể thành mười ngàn thứ lớp và một ngàn cấp bậc.

(Vỗ xuống sàn)

Các ngươi hiểu điều đó không? Nếu có, các người đă lĩnh hội được mười ngàn thứ lớp và một ngàn cấp bậc. Bằng không hiểu, các người đang tiếp cận cùng Nhất thể.

(Gơ trượng xuống bàn)

Các ngươi hiểu điều này chứ? Nếu kẻ nào mở miệng nói hiểu, ta nện cho ba chục hèo. Kẻ nào nói không, ta cũng sẵn sàng đánh cho ba mươi trượng.

Hà cớ ǵ?

(Gơ trượng xuống sàn)

Không khí mùa xuân bao trùm lên khắp nẻo, những cành hoa đang phô sắc nơi nơi.

Nếu các người tuyên bố điều này, các người đă bịt miệng Chư Phật cũng những bậc thầy kiệt xuất. Thế th́ làm sao các người có thể nghe được những ǵ họ nói? Muốn nghe những ǵ họ nói, các người phải hiểu được thế nào là ngồi Thiền.

Hễ khi nào các người giữ được niềm thanh tịnh hoàn toàn bằng cách đoạn ĺa nghĩ suy, nhưng cũng không rơi vào trạng thái hôn trầm, tức khi ấy, các người đang ngồi. Lúc lắng đọng trong ngoài như một, không một trạng thái nào ngăn cản được nỗi ngươi, lúc đó, ngươi đang Thiền.

Hiểu được ngồi Thiền, ngươi hiểu được chính ḿnh. Trong tâm ngươi có một thanh kiếm kim cương. Nếu muốn hiểu chính ḿnh, ngươi hăy rút kiếm ra chém phăng cả điều lành lẫn niệm ác, cả thứ ngắn thứ dài, chém cả những đến, đi, cao thấp, chém cả Phật lẫn Trời. Chém phăng mọi thứ.

Các ngươi phải tiến hành như đang đi trên mảng băng trôi gầy guộc, phải tập trung vào mỗi mỗi bước đi. Một bước sai lầm ngươi mắc phải sẽ khiến ngươi sa nhanh vào địa ngục như một mũi tên.

Băng qua lĩnh vực phi tưởng này, các người sẽ bắt gặp mảnh đất Hư không. Hư không thực sự ở đằng trước tư duy. Mảnh đất ấy chẳng ngôn chẳng từ, không núi không sông, không Đông Tây Nam Bắc, không Phật cũng chẳng Trời.

Nhưng nếu ngươi nấn ná lưu lại mảnh đất này, ngươi trở nên gắn bó với Hư không, và khi ấy, đến cả Đức Phật cũng không cứu ngươi nỗi.

Khi ngươi treo ḿnh trên bờ đá, chỉ một bàn tay bám víu, thế mà ngươi lại có thể đi, có thể tư duy về sinh tử, lúc đó, ngươi sẽ có tự do thực sự. Ngươi có thể hiểu được con chó gỗ đang ăn thép và đi ngoài ra lửa. Ngươi kết bạn được cả với rùa có lông và thỏ có sừng. Ngươi sẽ học được cách thổi sáo không lổ. Nhưng âm thanh của cây sáo ấy từ đâu vẳng lại?

Rời khỏi nơi đây, bỏ lại đằng sau, các người sẽ nghe ra lời chim hót, hiểu được v́ sao những ngọn đồi biêng biếc một màu, bầu trời kia xanh lơ thân thiết vậy. Nghe, nh́n, nếm, ngửi, xúc chạm - thảy đều là chân lư. Nơi đây, hiển bày ngôn ngữ của Đức Phật và những bậc Thầy kiệt xuất. Và khi ấy, những bài kinh là lời cỏ cây, chim muông, sông suối; mặt đất cùng bầu trời chính là Pháp thân Đức Phật.

(Đưa trượng lên)

Thế các người có nh́n thấy cái này?

(Gơ gậy lên bàn)

Có nghe tiếng ấy không?

Chiếc gậy này, âm thanh nọ, và tâm kia của các ngươi - chúng giống nhau hay khác?

Nếu các người nói giống, điều ấy không được, gậy này sẽ nện chết. Các người nói không, lại không được phép, ta cũng đánh. Nếu nói vừa giống vừa khác, cũng không được nốt, gậy này sẽ nện xuống đau hơn.

Bởi v́ sao?

(Gơ trượng xuống sàn)

Không vào hang hùm, các ngươi chẳng thể nào bắt được cọp.

 

trang nguyễn văn nho

chân trần

art2all.net