NHỮNG NỤ HÔN TỪ CHIẾC HỘP

 

Nguyễn Văn Nho, ngày 15 tháng 12 năm 2016
Phóng tác từ: Love wrapped in golden paper (by THE MCIVOR TIMES)


 

          Xưa, có một người đàn ông suốt ngày cần mẫn cùng công việc, chiu chắt bạc tiền để giữ an toàn cho gia đ́nh qua bao mùa mưa nắng. Bữa nọ, trước lễ Giáng sinh, ông mua một cuộn giấy quư và rất đắt tiền dành để gói những món quà đặc biệt. Nào ngờ, cô con gái lên năm của ông đă đem dùng hết, cô bé đă dùng tất cả để làm chiếc hộp đặt dưới cây thông.

Tiếc cuộn giấy, và trong ḷng giận lắm, nhưng ông vẫn cứ chờ xem cô bé gói cái ǵ trong hộp, và muốn biết ai đă cho tiền để cô bé mua quà bỏ bên trong.

Sáng hôm sau, cô bé hân hoan, nét mặt ánh lên niềm phấn khích, mang hộp quà ra tặng cha: “Cha ơi, quà con tặng cha đây!”

Khi hồi hộp lần bóc đi những tờ giấy bọc quư giá để mở chiếc hộp, người cha có phần cảm thấy xấu hổ v́ phản ứng thái quá trước đó của ḿnh. Thế nhưng, niềm cảm kích và ăn năn kia bỗng chợt biến tan, thay vào đó, là cơn giận càng trào lên mănh liệt. Trong thoáng chốc, từ cảm giác hạnh phúc, ông đă cảm thấy một nỗi thất vọng ê chề: Hóa ra, chẳng có ǵ trong hộp! Cô con gái nhỏ của ḿnh đă phí phạm cuộn giấy mà đi làm cái tṛ tinh nghịch này đây!

Nhưng cô bé vẫn ngước nh́n ông với ánh mắt chứa chan, và khuôn mặt thiên thần kia như mời gọi cả một khung trời yêu thương bất tuyệt, khi cô bé nói th́ thầm vừa đủ: "Không thấy ǵ, phải không cha? Nhưng nhiều lắm đấy, ở trong đó đầy kín những nụ hôn. Con đă thổi vào từng nụ hôn cho đến khi chật cứng rồi mới dán kín hộp lại. Nhiều lắm đấy, cha biết không, nhiều bằng tất cả những nụ hôn con tặng cha trước đó, bây giờ, và sau, sau nữa... "

Người cha đă lặng người. Ông quỳ xuống quàng tay quanh cô bé dấu yêu. “Vậy mà cha đă vội giận con, tha thứ cho cha con nhé!” Và rồi ông dường như không nói ǵ thêm được nữa. Trong kỳ gian ngắn ngủi kia, ông cảm thấy tất cả những khổ cực đêm ngày lao động dường như tan biến. Căn pḥng như ấm lại hơn xưa, một lần là măi măi, và phút chốc hóa thiên thu. Và đời sống này, chẳng có thể có ǵ hơn được! Cứ băo tuyết đi, cứ lầm than đi, cứ bệnh hoạn, tai ương, cứ chảy và chảy đi từng ngày khốn khó! Nhưng giữa lưng trời vẫn đồng vọng từng bài Thánh ca như đang phả vào không trung từng đợt sóng Bác ái len vào từng vi ti huyết quản. Chẳng phải Đời sống đă tựu thành trọn vẹn đó hay sao? Chẳng phải những ngọn cỏ xanh mơn dưới chân đời hiu hắt vẫn cứ âm thầm sinh sôi để nâng bàn chân ta trên mọi nẻo sinh tồn? Chẳng phải rằng mỗi khi T́nh yêu có mặt, Thiên Chúa đă thực sự đến trong ta và ngân vang lời Vĩnh quyết ? Chưa bao giờ, từng ngôn ngữ trong Bài giảng trên Non cao (Matthew 5:1; 7:28), hay giữa B́nh nguyên vời vợi (Luke 6:17–49) đă hiện ra trong ông theo đúng ư nghĩa thực sự của ngôn từ... Và đằng sau tất cả, chỉ c̣n là Im Lặng mênh mông...

Rồi chẳng bao lâu sau đó, một tai nạn thảm khốc đă mang đứa bé kia trở về bên Chúa. Người cha giữ măi chiếc hộp vàng bên cạnh giường ḿnh cho đến lúc lâm chung. Mỗi khi chán chường, mỗi khi u uất, ông lại mở hộp. Một nụ hôn bay ra từ cơi trời Thánh thiện, một nụ hôn tưởng tượng từ một Thiên thần mà đâu đó giữa trời cao đang mỉm cười tung cánh... Và ông hiểu rằng, cho đến lúc tàn hơi, đó chính là tài sản quư giá vô biên mà ông may mắn có...

Cha sẽ nhặt chiếc hôn nồng trên cỏ
Để cuối ngày ve vuốt trái tim đau
Dẫu con chẳng c̣n, Trời Đất cứ hôn nhau
Ngày cứ tắt, nắng trong hồn vẫn vậy...

Thân lau sậy trên dặm tŕnh hư mất
Bóng tùng quân rồi cũng nẻo phiêu linh
Nụ hôn ấy, thốt lên lời uyên áo
Giữa tàn khuya, thấu thị nghĩa Con Người...




Once upon a time, there was a man who worked very hard just to keep food on the table for his family. This particular year a few days before Christmas, he punished his little five-year-old daughter after learning that she had used up the family's only roll of expensive gold wrapping paper.

As money was tight, he became even more upset when on Christmas Eve he saw that the child had used all of the expensive gold paper to decorate one shoebox she had put under the Christmas tree. He also was concerned about where she had gotten money to buy what was in the shoebox.

Nevertheless, the next morning the little girl, filled with excitement, brought the gift box to her father and said, "This is for you, Daddy!"

As he opened the box, the father was embarrassed by his earlier overreaction, now regretting how he had punished her.

But when he opened the shoebox, he found it was empty and again his anger flared. "Don't you know, young lady," he said harshly, "when you give someone a present, there's supposed to be something inside the package!"

The little girl looked up at him with sad tears rolling from her eyes and whispered: "Daddy, it's not empty. I blew kisses into it until it was all full."

The father was crushed. He fell on his knees and put his arms around his precious little girl. He begged her to forgive him for his unnecessary anger.

An accident took the life of the child only a short time later. It is told that the father kept this little gold box by his bed for all the years of his life. Whenever he was discouraged or faced difficult problems, he would open the box, take out an imaginary kiss, and remember the love of this beautiful child who had put it there.

In a very real sense, each of us has been given an invisible golden box filled with unconditional love and kisses from our children, family, friends and God. There is no more precious possession anyone could hold.

 

 

chân trần

art2all.net