|
Thu Vàng
Hoàng Quốc Bảo
MỘT TIẾNG HÁT, MỘT TÀI HOA, MỘT NHÂN CÁCH

Thu Vàng với tiếng đàn dương cầm của Quốc Vũ
California
trời đă vào thu. Một chương tŕnh hát thơ phổ nhạc do nhóm
thân hữu yêu nhạc gồm Thân Trọng Mẫn, Bạch Lan (em gái cs.
Hà Thanh), và nhà báo Phan Tấn Hải (Việt Báo) phối hợp tổ
chức tại trường nhạc của nhạc sĩ vĩ cầm Nguyễn Khánh Hồng
9447 Edinger, Westminster vào tối thứ sáu, 10 tháng 10, 2014
là một nỗ lực đáng nói, nhằm giới thiệu tiếng hát Thu Vàng.
Nội dung, thứ tự chương tŕnh gồm 12 bài hát:
1. H́nh Ảnh Một Buổi Chiều – (nhạc Lâm Tuyền, thơ Dạ Chung),
2. Trương Chi (nhạc và lời Văn Cao)
3. Tỳ Bà (nhạc Phạm Duy thơ Bích Khê)
4. T́nh Khúc Thứ Nhất (nhạc Vũ Thành An, lời thơ Nguyễn Đ́nh
Toàn)
5. Người Về Như Bụi (nhạc Hoàng Quốc Bảo, thơ Du Tử Lê)
6. Mùa Thu Đến Rồi Đó Em (nhạc và lời Trần Chí Phúc)
(Giải Lao)
7. Dạ Tâm Khúc (nhạc Phạm Đ́nh Chương, thơ Thanh Tâm Tuyền)
8. Vô Cùng (nhạc Hoàng Quốc Bảo thơ Ngô Xuân Hậu)
9. Người Đi Qua Đời Tôi (nhạc Phạm Đ́nh Chương, thơ Trần Dạ
Từ)
10. Quán Bên Đường (Nhạc Phạm Duy, thơ Trang Thế Hy)
11. Nguyệt Cầm (nhạc Cung Tiến thơ Xuân Diệu)
12. Thuyền Viễn Xứ (nhạc Phạm Duy, thơ Huyền Chi)
12 ca khúc lồng vào một chương tŕnh mang tên: “Đêm
Thu Vàng Hát Thơ Phổ Nhạc” nói lên sự cố gắng chọn
lọc nghệ thuật của nhóm tổ chức và nghệ thuật của chính
tiếng hát. Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo được mời lên trang trọng
khai mạc đêm nhạc, giới thiệu tiếng
hát Thu Vàng:*
THU VÀNG, cái tên nghe quen như tựa một bài hát nổi tiếng
của Cung Tiến. Nhưng ở đây là tên của 1 tiếng hát. Tên lạ mà
thân quen, nhờ vậy.
Tác phẩm CD đầu tay, là Dạ Khúc phát hành khoảng năm
2013, tập hợp 12 ca khúc chọn lọc rất mực, dành cho giới
thưởng ngoạn âm nhạc chuộng nét cổ điển lăng mạn Tây phương:
1. Serenata (Enrico Toselli) Lời việt Phạm Duy
2. Dạ Khúc ( Nguyễn Mỹ Ca)
3. Đêm Thu (Đặng Thế Phong)
4. Dạ Lai Hương (Phạm Duy)
5. Mùa Thu qua rồi đó (Hoàng Ngọc Đức)
6. Tango Xanh (Hoàng Quốc Bảo)
7. Nguyệt Cầm (Cung Tiến)
8. Serenade (Franz Schubert) lời Việt Phạm Duy
9. H́nh ảnh một buổi chiều (Lâm Tuyền) lời Dạ Chung
10. Dạ Khúc (Nguyễn Văn Quỳ)
11. Đêm Lạnh (Phạm Trọng)
12. Đêm Buồn (Văn Phụng) phổ Ca dao.
Nghệ thuật và kỹ thuật, là 2 yếu tố quyết định giá trị của
tiếng hát.
Với CD đầu tay Dạ Khúc, những tác phẩm chọn lọc đủ để xác
định giá trị nghệ thuật và tài hoa của tiếng hát. C̣n
kỹ thuật, giá trị thế nào?
20 năm (1954- 1975) những tiếng hát của miền Nam Tự do đă
định h́nh:
Anh Ngọc, Duy Trác, Sĩ Phú, Thái Thanh, Kim Tước, Hà Thanh,
Tâm Vấn, Mộc Lan, Châu Hà, Mai Hương, Quỳnh Giao, Lệ Thu,
Khánh Ly là những tiêu biểu của giá trị văn học nghệ thuật
và kỹ thuật ca hát. Trong số đó nhiều người nay đă thành
thiên cổ, nhiều tiếng hát đang tàn phai hoặc im hơi với thời
gian, tưởng không ai thay thế được nữa.
Nghệ thuật tuyệt vời của Thái Thanh, cả trong kỹ thuật cắn
câu nhả chữ, rành rọt chuẩn mực, là một tiêu chuẩn trong
cách phát âm tân nhạc VN. Kim tước trong kỹ thuật điều tức,
nghĩa là kiểm soát hơi thở, không biết lúc nào cô lấy hơi,
hát nhẹ như gió thoảng, là một tiêu chuẩn những người sau
khó theo được. Mai Hương, giọng sang cả chững chạc đến nhiều
lúc như khô khan là một phát âm chuẩn mực của nữ lưu đất Hà
thành c̣n sót lại, dù không được mượt mà như thân mẫu, nữ
nghệ sĩ Kiều Hạnh. Quỳnh Giao, giọng Bắc kỳ mỏng mảnh như
sương khói, mỏng và bạc đến độ người nghe mệt mỏi, căng
thẳng, sợ giọng hát sẽ đứt loăng, bốc hơi qua màng nhĩ lúc
nào. Nhưng lại điêu luyện và óng ả trong những cách luyến
láy, chỉ có đựợc nơi hồn của một Tôn nữ, thầm kín đa t́nh ẩn
dấu cái mượt mà, ở thuở 16, 17 dậy th́, luôn đầy ứ ướt át,
ngầm trong lượng nước Hương giang. Chưa kể đến giọng Huế đặc
biệt có một không hai khác của đất thần kinh là Hà Thanh,
khiến người bản xứ khi nhắc đến phải dành lấy về một tự hào
rất Huế, duy nhất:”Tiếng hát của Huế ḿnh”. Và đặc biệt càng
về già Hà Thanh càng ngọt ngào trong những bản nhạc đạo vị,
độc nhất được ví như tiếng chim Ca Lăng Tần Già trong huyền
thoại thi vị Phật Giáo.
20 năm ca nhạc miền nam(1954-1975), sản xuất ra những giọng
hát tiêu chuẩn đặc biệt như vậy, có riêng từng dấu ấn, không
ai bắt chước được. 40 năm sau đó (1975- 2014) những giá trị
ấy, đang tàn phai theo thời gian, mất dần trong nuối tiếc
của giới sành điệu thưởng ngoạn. Trong nước chỉ rập khuôn
sản xuất ra những tiếng hát người máy, robots, không phân
biệt nổi giọng ai là ai, nghĩa là không c̣n nét đặc thù tài
hoa của chính tâm hồn họ nữa. Phải như đúc, rền rỉ, gào thét
vô cảm, vô thức, giống hệt cái bọn nô dịch, cử động dưới
bảng chỉ đường của XHCN. Tóm lại chỉ toàn là ca nô - tiếng
hát của bọn nô tỳ - chứ không đúng nghĩa nghệ thuật của tự
do, đặc thù độc nhất vô nhị nữa. Trong khi Thái Thanh hát là
nhận ngay ra Thái Thanh. Kim Tước là Kim Tước, Hà Thanh là
Hà thanh, Mai Hương, Quỳnh Giao là Mai Hương, Quỳnh Giao. Lệ
Thu, Khánh Ly là Lệ Thu, Khánh Ly. Anh Ngọc, Duy Trác, Sĩ
Phú là Anh Ngọc, Duy Trác, Sĩ Phú.
Cho nên, giọng hát Thu Vàng, là một tài hoa biệt lệ. Nhờ 2
lư do:
1./ Đă được nuôi dưỡng trong tâm hồn: sự tự do yêu thích
chọn lựa, tự do thưởng ngoạn từ tấm bé, từ 60 năm trước, cho
đến hôm nay, tự nhiên kết tinh được những giá trị nghệ thuật
ca hát của miền Nam tự do!
2./ Dù phải bị ở lại trong chế độ cấm đoán, phải bắt buộc đi
dưới bảng chỉ đường một chiều, vẫn âm thầm và can đảm bất
khuất, chọn lựa, cái giá trị nghệ thuật đích thực: Tiếng hát
của Tự do. Của những bậc đàn chị Quỳnh Giao, Mai Hương và
Thái Thanh.
Xin nhấn mạnh cái tinh thần can đảm bất khuất, đáng
trân trọng, sau 40 năm phải lặng hơi trong xă hội mù loà,
hầu hết chỉ biết nhắm mắt cúi đầu đi theo bảng chỉ đường một
chiều, để đến hôm nay, có điều kiện thực hiện, tác phẩm đầu
tiên Dạ Khúc của Thu Vàng, cho thấy sự chọn lựa rơ
rệt, tŕnh bày toàn những tác phẩm nghệ thuật, chỉ có thể
xuất phát tự văn chương nghệ thuật của miền nam tự do.
Nhấn mạnh như thế để giới thưởng ngoạn, ư thức mà trân trọng,
tự hào.
Tác phẩm thứ 2 của Thu Vàng, có tựa: Vàng rơi thu mênh mông.
Đó là cái tựa lấy từ câu thơ của Bích Khê, trong bài Tỳ
Bà do Phạm Duy phổ nhạc và thực hiện trong thời gian
trước khi qua đời. Tác giả đă mời tiếng hát Thu Vàng tŕnh
bày. Từ đó tiếng hát thăng hoa, bài thơ thăng hoa. Từ đó
nghệ thuật biến định mệnh thành tiếng hát! như một nhận định
sắc gọn của Đặng Tiến.
CD do Duy Cường hoà âm phối khí, thu thanh tại VN, phát hành
tại Hoa Kỳ vào mùa thu năm 2014, gồm 10 tác phẩm:
Càng ngày Duy Cường càng già dặn, tài hoa rất mực trong kỹ
thuật hoà âm phối khí. Và giọng hát Thu Vàng, cất lên qua
những tác phẩm nghệ thuật trong 2 CD trên, người thưởng
ngoạn nhận thấy thấp thoáng kết tinh giữa 3 tiếng hát sang
cả hàng đầu của một miền Nam tự do hôm xưa: Quỳnh Giao, Mai
Hương và Thái Thanh. Có những lúc t́nh tự lai láng dạt dào
của Quỳnh Giao thời xuân trẻ; có nhiều lúc vững chăi, nhẹ
nhàng sang cả như Mai Hương; lại lẩn khuất cái kỹ thuật cắn
câu nhả chữ, hơi thở nồng nàn, uốn lượn, tràn trề nhựa sống
của Thái thanh, vào cái thời ngọt ngào sung măn nhất trong
khoảng thập niên 60 (không phải sau này).
Hôm nay, tiếng hát Hà Thanh, Quỳnh Giao vừa nhạt nhoà vào
thiên cổ, Mai Hương dường sầu muộn, không c̣n hát nữa, và
Thái Thanh, đang quên quên nhớ nhớ, ở vào cái tuổi 80, quá
“cổ lai hy” rồi, dù tiếng hát hôm xưa có là tiếng hát vượt
thời gian, nhưng con người không sao vượt được cái hữu hạn
sinh lăo bịnh tử vây hăm kiếp người.
Nhưng điều hạnh hữu hôm nay, lại xuất hiện một tiếng hát Thu
Vàng, tiếp nối được các đàn chị kể trên. Lắng nghe, ta sẽ
thấy, 90 phần trăm nghệ thuật của Mai Hương-Quỳnh Giao và
Thái Thanh như đang ẩn hiện. Một tài hoa kết tinh tự nhiên
có một không hai, đến lạ kỳ. Như thu nhiếp cái chung để làm
nên cái riêng, làm nên tiếng hát đặc thù cho chính ḿnh.
Bằng cái t́nh liên tài, quư mến tài hoa trong một giọng hát,
và trên hết, trân trọng với một nhân cách can đảm, dám chọn
lựa để đến với nghệ thuật đúng nghĩa của nghệ thuật, Chúng
tôi trang trọng giới thiệu tiếng hát Thu Vàng. (hết trích)
*
Với tiếng đàn piano được mệnh danh bay bướm
nhất quận Cam của Quốc Vũ, tiếng hát Thu Vàng cất lên qua 12
bài hát, thu ngắn được đêm tha hương, ấm hồn lữ khách nơi
đất trích.
Về h́nh thức kỹ thuật tổ chức, nếu hệ thống âm thanh tốt hơn,
và không có màn ca sĩ chính tự ra hát thử Microphones lúc
đầu, nhất là nếu không có cái lăng xăng của anh chàng (xin
làm MC) để mua danh chạy lên chạy xuống bục sân khấu, như gà
mắc đẻ, giới thiệu cách thừa thăi khi nội dung, thứ tự
chương tŕnh đă được phân phát trước cho thính chúng, bằng
cái giọng trọ trẹ không đủ tiêu chuẩn cho 1 xướng ngôn viên.
Lại không có cái màn của cô em gái Huế tên Bích ǵ đó, lên
nhận họ giữa chương tŕnh, và xin hát với phong cách
karaoke, lạc điệu bài Đâu Không Phải Mùa Thu của Phú Quang (cũng
không phải thơ phổ nhạc), và c̣n dàn cảnh để được đấng phu
quân lên tặng hoa hồng những 2 lần, rồi chàng cố t́nh đứng
dập d́nh để nhờ người chụp h́nh kỷ niệm cho bằng được cùng
nàng trong ánh đèn sân khấu, cách gian xảo và lố bịch - Lố
bịch, theo đúng nghĩa thính giả Mỹ thường khinh mạn gán cho
những kẻ háo danh lân la để “steal the spotlight” -
đánh cắp ánh đèn sân khấu (trong khi, ca sĩ chính không được
ban tổ chức hay thính giả tặng một cành hoa nào).
Thêm nữa về nội dung, nếu bỏ ra ngoài bản nhạc lạc quẻ Mùa
Thu Đến Rồi Đó Em (không phải nhạc phổ thơ, cũng chẳng ra
lời thơ) của tác giả rất lạ Trần Chí Phúc mà chỉ v́ lư do ca
sĩ bị ép uổng, cả nể vào sự giới thiệu của nhà báo Phan Tấn
Hải - V́ bon chen cố chấp, nên phải thêm cả bản nhạc Trương
Chi của Văn Cao (không phải nhạc phổ thơ) vào chương tŕnh,
để có cớ biện minh cho bản nhạc “không phải phổ thơ cũng
chẳng phải thơ” của ḿnh có chỗ mon men, ghệ 1 chỗ ngồi bên
mép chiếu văn nghệ rất trơ trẽn, th́ đêm hát của Thu Vàng dù
nhỏ nhoi đơn giản vẫn trang trọng, hợp ư nghĩa “Đêm Thu Vàng
Hát Thơ Phổ Nhạc”, và chuyên nghiệp hơn.
Trên hết, đó cũng là tinh thần trân trọng đối với nghệ thuật
và trân trọng khán thính giả. Mong ban tổ chức đứng đắn để
tâm, nghiêm chỉnh hơn trong những lần tổ chức tới, và cũng
để khỏi tội nghiệp cho người ca sĩ c̣n tâm hồn, c̣n ư thức,
c̣n phẩm cách, mới chân ướt chân ráo sang thăm Mỹ, xứ tự do.
Các CD sẽ được bày bán rộng răi tại các trung tâm băng nhạc
VN tại Hoa Kỳ.
Hoàng Quốc Bảo.
Nguồn :
DuTuLe.com
;
SangTao.org
chân trần
nhạc
art2all.net
|