Suốt canh tàn, một
ḿnh ta dưới trăng vàng
Đàn trầm rung, khúc mơ màng
Gợi ḷng ta, nhớ mường vang xa
Nh́n ánh trăng, mơ về phía trời khuất xa
Một t́nh thơ chốn non ngàn
Ôi ! giờ phút sao sớm tàn . . .
Ḷng c̣n hoài mơ một đêm
Điệu nhạc rền vang rừng thẳm
Rượu cần càng vui càng uống
Đắm say men nồng t́nh duyên
Cùng nàng ngồi bên bờ suối
Hẹn ḥ một duyên t́nh mới
Nàng ngồi lặng nghe chàng nói
Khẽ rung rinh đôi làn môi
Suốt canh tàn kề vai say ánh trăng vàng
Nhạc xa đưa khúc mơ màng
Nàng nh́n ra phía trời xa xa
Như ước mơ duyên t́nh thơ mộng dưới trăng
Nhưng thời gian vẫn trôi hoài
Trăng tàn úa rồi khuất mờ
Dạt dào t́nh vương sơn nữ
T́nh thơ ngây bên suối
Xót xa duyên t́nh xưa
Lạnh lùng ngồi trông trăng sáng
Ta nhớ ngày qua
Nhờ làn gió đưa
Gió ơi đưa về chốn xưa
Phía xa bên bờ suối thơ
Bóng ai xa c̣n ước mơ