|
Đỗ Tư Nghĩa
Gởi Beethoven
Hỡi Beethoven hỡi con chim họa mi vĩ đại anh dâng đời tiếng nhạc nhưng hỡi ơi đôi tai anh chẳng c̣n nghe khúc nhạc của đời! *
Có định mệnh nào khốc liệt? Có số kiếp nào gian truân? Hỡi Beethoven Ai đă giữ chân anh lại với cuộc đời ** nếu không phải là Nghệ thuật - ḍng sữa đă nuôi anh như vú mẹ hiền? Có phải cuộc đời đă giẫm lên anh lên trái tim máu chảy? Có ai yêu cuộc đời hơn anh? Có ai phụ bạc anh hơn chính cuộc đời?
Như ḍng suối b́nh yên sau cơn băo táp trong tấu khúc Pastorale Tâm hồn anh đă chảy miên man hát lên bài ca chào cuộc sống.
Hỡi Beethoven-hỡi con chim họa mi vĩ đại Cuộc đời anh như tấm gương soi cho hết thảy những tâm hồn nghệ sỹ. Giữa sấm sét điên cuồng anh đứng thẳng như Everest uy nghi ngàn năm sừng sững giữa cuộc đời.
DTN. 1983
* Khi tiếng tăm của ông bắt đầu vang dội, th́ ông gần như bị điếc. Một nhạc sĩ mất đi đôi tai, quả là bi kịch! ** Nhiều lần v́ quá tuyệt vọng, Beethoven đă muốn t́m đến cái chết, nhưng chính niềm đam mê nghệ thuật đă giữ chân ông lại với cuộc đời.
________________________________
GHI CHÚ VỀ BÀI THƠ BEETHOVEN
Đối với tôi, Beethoven là biểu tượng đẹp nhất của người nghệ sĩ : gồm đủ cả tài năng, nhân cách và hào khí của người nghệ sĩ đích thực. Beethoven không bao giờ khuất phục, luồn cúi trước cường quyền. Sử sách viết rằng, ông luôn từ chối chơi đàn cho những “ lỗ tai trâu” – cho dẫu đó là cái tai của các quân vương & giới quyền quư.
30. 6. 2007. ĐTN. ___________________________________
|