|
Đỗ Tư Nghĩa
Có khi viết xong một bài thơ
Có khi viết xong một bài thơ hồn tôi như thân cây trụi lá đứng chơ vơ lạnh dưới sương chiều.
Có khi viết xong một bài thơ tôi như người say như người chết đuối như bóng ma trở lại dương trần.
Có khi viết xong một bài thơ tôi muốn đến ngồi im bên sóng biển đọc thơ tôi cho lũ dã tràng nghe -
Biển sâu ơi ai là người tri kỷ của ngươi nếu chẳng phải là bầu trời cao thăm thẳm ?
Có khi viết xong một bài thơ tôi buồn như nghẹn thở Bá Nha ơi những Tử Kỳ đã chết ? Tôi đã hiểu vì đâu anh đập vỡ cây đàn.
DALAT 31.X.1983
|