Có những đêm

 

Đỗ Tư Nghĩa

Có những ngày ...

 

Có những ngày hồn tôi lênh đênh

như lá khô

chẳng biết chọn nơi nào đậu xuống.

 

Có những ngày

tôi như con chuột nhỏ

chui rúc nơi những cống rãnh của cuộc đời

dù trên đầu tôi vẫn có trăng sao

dù quanh tôi

vẫn có lá cây xanh

và trên bàn tiệc cuộc đời

mỗi ngày

vẫn đổ tràn rượu đỏ.

 

Có những ngày

hồn tôi như con gà đói thóc

chạy kiếm những hạt vàng

nhưng mùa gặt đã xa

chẳng còn hạt nào vương vãi!

 

Có những ngày

tôi kinh ngạc

Ôi, cuộc đời đó ư ?

Những chuỗi dài vô lý

những ràng buộc vô danh

những muộn phiền vô nghĩa ...

 

Xin đừng ai dạy tôi

phải biết mỉm cười

khi bão dông kéo đến.

 

Tôi đã cười to

nhưng tiếng cười có nghĩa gì

giữa vũ trụ bao la

giữa cát khô

giữa hoang vu

ngàn sa mạc !

 

 

Dalat.1983.

 

 

Gởi cuộc đời

trang đỗ tư nghĩa

chân trần

art2all.net

 

 

Có những đêm

ngủ trong căn hầm dưới chân cầu thang

cùng người bạn  *

Tôi đã nằm nghe

gió đêm gào thét

để tỉnh thức lúc nửa đêm

nghe như có ai

gõ búa

giữa trái tim mình.

 

Ôi , sao chẳng ngừng đi

tiếng thét gào của gió

sao chẳng ngừng đi

tiếng đập

của trái tim

đã cạn dòng máu đỏ ?

 

Có những đêm

cô đơn

nằm nghe

cả cuộc đời vỡ vụn

như tiếng nổ của mặt trời

trong không gian tâm linh

cơ hồ như

mặt trời

đã là ảo ảnh.

Có những đêm

ngỡ như mình chẳng còn là người

mà chỉ là oan hồn trở lại trần gian

để tìm lại một sợi tóc của người yêu

cho đỡ nhớ.

Có những đêm

vật vã

muốn chạy băng ra ngoài gió lạnh

để tru lên

những tiếng gào

như những con chó điên

những con chó điên

chẳng còn biết sống ra sao

giữa những con chó tỉnh. **

 

Có những đêm

muốn đập nát cuộc đời

đập nát trái tim

đập nát cả những bông quỳ vàng

giữa mùa đông ác nghiệt.

 

DALAT

6.XII.1983

 

* Thuở ấy,  HNB – bạn tôi – đang dạy học tại trường Quang Trung, có một căn phòng đưới chân cầu thang. Nhiều đêm, tôi đem rượu sang uống và ngủ tại đó

** Sau này đọc lại, DTN muốn thay từ “chó” này bằng một từ khác, nhẹ nhàng hơn. Nhưng rồi, sự trung thực buộc tôi phải giữ lại : trong bối cảnh của những năm ‘ 80 của thế kỷ trước, thực ra, con chó còn sướng hơn con người ! ( Dĩ nhiên, người viết không bao giờ dám “vơ đũa cả nắm”  - vì biết rằng, bao giờ, và trong hoàn cảnh nào, cũng vẫn có những “con người”.

                        30.6.2007. ĐTN.