|
Đỗ Tư Nghĩa
Một đôi khi tôi muốn
Một đôi khi tôi muốn t́m giữa cuộc đời một tâm hồn bạn hữu để cùng cười khi vui để cùng khóc khi buồn nhưng dường như khó quá.
Một đôi khi tôi muốn khoét tim tôi mở ra ngàn cánh cửa cho cuộc đời vào ra nhưng tại sao cửa hồn tôi vẫn đóng lỗi tại tôi hay tại cuộc đời ?
Một đôi khi tôi muốn ngủ thật yên những đêm v́ cuộc đời là con dao nhọn vẫn cắt hồn tôi thành những miếng ngon lành.
Một đôi khi tôi muốn hồn tôi như nắm tro để tôi văi tung ra bốn phương trời theo gió.
Một đôi khi tôi muốn em đến thăm góc tối của hồn tôi sâu như mấy tầng địa ngục một lần thôi dù chỉ một lần.
Đỗ Tư Nghĩa
Dalat.1983. ______________________________________ ĐÔI D̉NG VIẾT THÊM Những điều “ tôi muốn” ấy, thoạt nh́n có vẻ thật giản đơn, nhưng h́nh như không đơn giản, phải không? Cuộc sống hiện đại dường như ngày càng đẩy cá thể xa dần người khác, và cả chính ḿnh. Và từ đó, nỗi cô đơn đă trở thành số phận chung của hầu hết mọi con người trên mặt đất ? Dalat. 3.8. 2007. DTN.
|