|
Đỗ Tư Nghĩa
Nhà thơ và mẩu bánh ḿ
Một hôm nhà thơ đem thơ ra chợ bán để đổi lấy những đồng xu mua một mẩu bánh ḿ.
Có bài thơ anh viết giữa cơn say trong đêm mưa trong những đêm dài không ngủ...
Có bài thơ viết khi nghe chim hót khi từ biệt nguời yêu khi nh́n cây liễu rủ khi ngồi dưới trời sao khi theo xe tang người thân đi tới nấm mồ...
Những bài thơ như những ḍng máu đỏ anh vắt trong tim có buồn vui - nuối tiếc - giận hờn.
Anh xếp thơ lên những chiếc quầy ngồi đợi khách. Nhà thơ vẫn ngồi cho đến lúc trăng lên vẫn chẳng có người lai văng.
Nhà thơ ơi có ai dại khờ như anh đem thơ ra chợ bán !
Cuộc đời chỉ cần mua những món hàng hữu dụng như cơm ăn áo mặc như son phấn điểm trang như nhà cao cửa rộng cuộc đời đâu cần đến thơ đâu có cần thi sĩ !
Nhà thơ ơi thời vàng son của anh đă mất như dấu chân trên cát đă phai rồi !
˜ Dalat 29.X.1983
|