|
Đỗ Tư Nghĩa
Phần II : 20 bài thơ
MỘT CHÚT CHO T̀NH YÊU _______ Tập thơ có thể xem như tạm chấm dứt ở phần GỞI CUỘC ĐỜI. Tuy nhiên, cũng thật lạ lùng, gần như suốt đời tôi mang một vết thương t́nh yêu, mà ở đây chẳng có bóng dáng nào của t́nh yêu đó. Cái điều có vẻ lạ lùng kia, e rằng chỉ ḿnh tôi biết được. Những bài thơ t́nh yêu tôi viết, đều gởi tặng riêng Nàng, và đă theo Nàng về đâu đó… Cũng có rất nhiều điều không muốn viết, phải chăng, v́ không nói được, hay bởi v́ tôi đă không c̣n muốn khơi lên, làm sống lại một vết thương tưởng chừng như đă ngàn đời yên ngủ ? Hay bởi v́ tôi muốn giữ lại cho riêng ḿnh một bí mật của ḷng tôi ? Cho nên, cũng chỉ c̣n lại “một chút” này thôi – mà cái chút xíu này, lại cũng chỉ nói về t́nh yêu là chính… Có thể, một ngày nào đó, những bài thơ t́nh yêu của tôi sẽ xuất hiện ở một nơi nào đó, nhưng không phải ở trong tập thơ này…
ĐTN. ( Những ḍng này viết vào năm 2005)
|
|
1
M a i N à y E m C h ế t Đ i
Mai này em chết đi hỡi anh yêu đừng hát cho em những khúc ca buồn cũng đừng trồng trên mộ bia những cánh hồng hay một cây trắc bá âm u - Hăy cứ để cỏ mọc xanh trên nấm mộ với mưa phùn và sương ướt. Và nếu ḷng anh muốn, xin nhớ tới em . Và nếu ḷng anh muốn, hăy cứ lăng quên em.,
Em sẽ chẳng c̣n trông thấy những chiếc bóng Em sẽ chẳng c̣n cảm thấy hạt mưa rơi Chẳng c̣n nghe tiếng chim họa mi hót lên dường như đau đớn .
Và khi ấy ngồi mơ mộng giữa hoàng hôn muôn đời trong cơi chết có thể t́nh cờ em sẽ nhớ... có thể t́nh cờ em sẽ quên anh.
Christina Rossetti (1830-1894) Nhà thơ nữ Anh quốc. Đỗ Tư Nghĩa dịch.
|
|
2
G ở i C h r i s t i n a R o s s e t t i
Riêng tặng những Christina c̣n sống sót giữa cuộc đời ... ĐTN
Mai này em chết đi Hỡi Christina tôi sẽ không hát cho em những khúc ca buồn - cũng không trồng trên mộ bia những cánh hồng hay một cây trắc bá âm u - Tôi sẽ để cỏ mọc xanh trên nấm mộ với mưa phùn và sương ướt như điều em đă muốn năm xưa...
Dù tôi chẳng phải là người em yêu ai cấm được tôi đọc thơ em rồi măi ngậm ngùi ?
Em đă vẽ cho tôi vóc dáng thi nhân mang h́nh hài phụ nữ Giữa cuộc đời tôi làm sao để gặp được em dù đỏ mắt đi t́m ?
Tôi chỉ gặp quanh tôi những cô gái yêu vàng và bạc yêu nữ trang hơn chính bản thân ḿnh - những xác ướp trong lụa là chưa từng biết cỏ xanh và sương ướt.
Tôi sẽ không khóc em v́ em chưa bao giờ chết. Ḍng thơ em tôi đọc hôm nay đă nuôi tôi như ḍng suối mát tôi uống say sưa giữa nắng cháy cuộc đời.
D A L A T 23.X 1983.
|
|
3
Một Hôm Chàng Nói Yêu Tôi
Một hôm chàng hôn tôi và bảo rằng môi tôi ngọt- Tôi mỉm cười và tin chàng nói thật.
Một hôm chàng vuốt tóc tôi và bảo rằng tóc tôi xanh như niềm vui của chàng - Tôi mỉm cười và tin chàng nói thật .
Một hôm chàng nh́n mắt tôi và bảo rằng mắt tôi như đại dương chàng muốn bơi để chết ch́m trong đó - Tôi mỉm cười và biết chàng mơ mộng .
Nhưng một hôm chàng nói yêu tôi - Tôi mỉm cười nhưng vào lúc nửa đêm tôi tỉnh dậy và muốn khóc.
Dalat 8.X1.1983
|
|
4
T ừ B i ệ t
Em phải nói lời từ biệt cùng anh dù chưa lần gặp gỡ dù chưa lần trao hôn dù chưa lần ngỏ ư.
Nhưng em vẫn phải nói lời từ biệt cùng anh . Ôi, trái tim lang thang như cánh chim như con nai lạc .
Em đă biết v́ sao em phải nói lời từ biệt cùng anh như từ biệt một hạnh phúc đang xanh như một niềm vui đă mất .
DALAT 2.X1.1983
|
|
5
Khi tôi nh́n một nàng con gái đẹp
Khi tôi nh́n một nàng con gái đẹp Tôi thấy ngọn thủy triều kiêu hănh trào lên nơi khóe mắt nơi nét môi nơi gót chân kiêu sa nơi giọng nói nữ hoàng ...
Khi tôi nh́n một nàng con gái đẹp tôi thấy những giọt nước mắt mười năm sau thấm ướt cuộc đời nàng - V́ vẻ đẹp chóng tàn như bông hoa V́ thời gian là chàng trai phụ bạc chỉ nâng niu những bông hoa tươi mà phũ phàng những bông hoa sắp héo.
Khi tôi nh́n một nàng con gái đẹp Tôi thấy hạnh phúc đến bên nàng nhưng khổ đau cũng theo nàng - như chiếc bóng.
Hỡi nàng con gái đẹp những chàng trai có thật yêu em hay chỉ yêu vẻ đẹp phù hoa đă mượn xác thân em làm quán trọ giữa một thời xuân sắc ? Này em chàng khó thể yêu em khi em c̣n sắc đẹp- càng khó thể yêu em khi nhan sắc tàn phai.
Hỡi em hỡi nàng con gái đẹp nụ hoa hồng bạc mệnh của trần gian - Em biết chăng dù trái tim em thiết tha em vẫn phải khổ đau v́ khó gặp T́nh Yêu giữa cuộc đời này.
Dalat. 7XI.1983.
|
|
6
Những xác bướm trong trang vở
Những em bé Vẫn thích bắt những con bướm xinh ép vào ḷng vở. Có bướm vàng, bướm trắng Có bướm đen Có bướm mầu ngũ sắc ...
Những con bướm đẹp muôn màu nằm khô trong trang vở.
Tôi biết có những chàng trai những nàng thiếu nữ cũng thích ép những con bướm đẹp vào trang vở. Những con bướm của họ là những t́nh yêu - Và những trang vở : những trang đời.
DALAT. 5.XII.1983.
|
|
7
Nàng công chúa ngủ trong rừng
Xưa có nàng công chúa Ngủ ngàn năm trong rừng đôi môi hồng hé nụ mỉm cười miệng trong mơ.
Nhưng một hôm có chàng hoàng tử đến đặt lên môi nàng nụ hôn và nàng đă thức dậy cùng hạnh phúc.
Ngàn hoa khoe sắc thắm Ngàn chim lên tiếng ca Rừng cây xanh nhảy múa Đón t́nh yêu giáng trần.
Ôi, niềm hạnh phúc của nàng cuối cùng đă đến. Nhưng nào ai biết được nàng đă đợi chàng suốt cả mấy ngàn năm !
Dalat 16.X1.1983.
|
|
8
Tiếng hát những chiều trên sóng
Xưa có chàng ngư phủ thích hát những bài ca trên sóng đâu biết trên lầu cao người đẹp vẫn chờ nghe!
Ôi tiếng hát mang mang những chiều trên sóng đă thấm tận hồn nàng như kỷ niệm khôn nguôi!
Nhưng cuộc đời chẳng phải là mộng tưởng nàng yêu trong mơ nhưng muốn sống trong đời- và hỡi ơi cuộc đời đă thắng !
Ôi,một lần gặp gỡ phút giây thôi nhưng đă thành vĩnh cửu - Mỵ nương ơi em biết đâu vết thương đau nhói trái tim chàng !
Rồi một ngày chàng gục chết giữa cô đơn nhưng trái tim c̣n nguyên khối.
Bỗng một hôm nàng uống tách trà thơm thấy bóng chàng hiển hiện tiếng hát năm xưa gợi nhớ biết bao niềm- Nàng đă khóc và bóng chàng theo nước mắt cũng tan đi !
Ôi, trái tim Trương Chi chưa thể tan v́ c̣n đợi một ḍng nuớc mắt- Ôi Mỵ Nương em đă giết chàng bằng nụ cười rất nhỏ. Em đă giết t́nh yêu giữa trái tim em v́ đă chọn bao nhiêu phù hoa giữa cuộc đời này.
Nhưng dù sao đă một lần em biết khóc. Giọt lệ em đă giải thoát trái tim chàng Đă cởi trói trái tim em Đă thả con chim t́nh yêu bay xa khỏi tấm lưới cuộc đời
Dalat 27.X1.1983
|
|
9
Nếu có một ngày ta gơ nhầm một căn nhà kín cửa
Nếu có một ngày giữa cơn khát t́nh yêu ta gơ nhầm một căn nhà kín cửa hăy mỉm cười từ biệt ra đi.
Đừng xấu hổ thẹn thùng khi đem trao mà người chẳng nhận để trái tim lăn như quả bóng -trên đường.
Đừng trách tàu rẽ sóng ra khơi khi ta đến trên bờ quá muộn - Ôi- có phải người không thể nhận khi điện thờ Người đă dựng trong tim ?
Hăy mỉm cười từ biệt ra đi Đừng oán trách nỗi thờ ơ lạnh giá đôi mắt thân thương -nh́n ta như kẻ lạ v́ giữa đời đâu dễ nhận ra nhau !
Và nếu muốn hăy cứ để tơ ḷng vấn vít hăy ngậm ngùi thương mảnh t́nh si và nếu cần hăy cứ mang h́nh bóng ấy ra đi nhưng chớ gơ măi một căn nhà kín cửa !
Ôi, có phải giữa đời lồng lộïng bao tâm hồn đang mở cửa chờ ta nhưng mải chạy t́m bóng quế hồn ma ta chẳng biết nơi kia có một người vẫn đợi ?
Nếu có một ngày ta gơ nhầm một căn nhà kín cửa hăy mỉm cười từ biệt ra đi- V́ có thể một ngày kia ở một nơi kia sẽ có một trái tim đang mở cửa đợi ta về .
Dalat.1985.
|
|
10
Ả o Ả n h T ́ n h Y ê u
Có khi đứng bên hồ tơ liễu rủ Thấy quanh ḿnh ríu rít những t́nh nhân Tôi tự hỏi : T́nh yêu đó chăng ? Rồi mỉm cười rất nhẹ.
Ôi, phải chăng T́nh yêu có thể mọc dễ dàng như cỏ dại ? Há chẳng phải t́nh yêu là chim hiếm chỉ ra đời trong những buổi khai thiên là ngọc trai ẩn sâu nơi đáy biển ?
Hỡi những t́nh nhân Phải đó chăng Những tờ bạc giả * Những món hàng mang nhăn hiệu T́nh Yêu - Dối gạt nhau bằng ánh mắt nụ cười những nụ hôn - những lá thư t́nh kiểu cách ?
Hỡi những t́nh nhân T́nh yêu hay Ảo Ảnh ? Có phải thật T́nh Yêu dù đẹp tựa như mơ?
Ôi , có phải T́nh Yêu là hoa kim tước nở trong sa mạc hoang vu ? Ai có thể gặp T́nh Yêu nếu không đỏ mắt đi t́m ?
Dalat. 28.X.1983
* Người viết không dám “vơ đũa cả nắm” – đó chỉ là cảm nhận chung đă khởi lên trong khoảnh khắc đó mà thôi. Mà “cảm nhận” th́ có thể chủ quan và sai lầm (ĐTN). ----------------------------
NH̀N LẠI SAU 24 NĂM:
Bây giờ ĐTN cũng không nhớ tại sao ḿnh đă viết ra bài thơ đó. Để cho ai đọc? Những người trẻ, ở tuổi “mới lớn”, th́ chắc họ sẽ không hiểu “ảo ảnh” là cái ǵ. Và, phải chăng được sống trong ảo ảnh cũng là một thứ “hạnh phúc” ? C̣n đối với “người lớn”, th́ họ không cần đọc nó nữa, bời v́ họ đă không c̣n “nuôi ảo ảnh” nữa. rồi. Như vậy, th́ phải “ném nó đi” ? Suy nghĩ một hồi lâu, ĐTN đă quyết định giữ nó lại, v́ biết đâu, c̣n có một loại đối tượng khác – những tâm hồn c̣n đứng “chông chênh” bên bờ ẢO & THỰC ? Nhưng, xét cho cùng, th́ làm thế nào để biết đâu là THỰC và đâu là ẢO? Câu hỏi đó, những đôi t́nh nhân phải tự trả lời.
7. 7. 2007. ĐTN.
|
|
11
S é l é n é vầng trăng kiều diễm
Hỡi Endymion*-hỡi chàng trai xinh đẹp Ngươi biết chăng mỗi đêm có một vầng trăng đến hôn ngươi trong giấc ngủ ? làn môi ai đă gởi chiếc hôn nồng ?
Hỡi Séléné-ánh trăng vàng kiều diễm em nghĩ ǵ mỗi đêm khi đến thăm chàng ? em có thấy trái tim em nhức nhói những đêm dài thương nhớ đến bên em ? Hỡi em bao nhiêu lần em đă khóc ? bao nhiêu lần em ngủ không yên ? bao nhiêu lần em đă gọi tên chàng lặng lẽ ?
Hỡi Séléné-ánh trăng vàng kiều diễm sao em có thể gởi trao t́nh yêu mà chẳng cần đáp lại ? giữa cuộc đời em có thấy cô đơn ?
Hỡi em trần gian đâu chỉ có chàng nuôi làm chi một khối t́nh vô vọng ? Dẫu biết em cần t́nh yêu như hơi thở nhưng làm sao em có thể đi một ḿnh suốt đời trên nẻo T́nh Yêu ?
Hỡi Séléné hỡi t́nh nhân đau đớn - dù chẳng được người yêu em vẫn được yêu người em hăy biết em vẫn c̣n hạnh phúc : v́ giữa cuộc đời em đă gặp một bóng h́nh em có thể yêu thương.
Dalat 30.X.1983
__________________________________________
* THẦN THOẠI HY LẠP :
Endymion là chàng trai xinh đẹp vô cùng, bị phù phép bắt phải ngủ hoài trong hang động. Séléné là Nữ Thần Ánh Trăng, đă yêu Endymion say đắm.. Mỗi đêm, ánh trăng vào hang động thăm chàng, vuốt ve chàng và đặt lên môi chàng những nụ hôn nồng cháy. Nhưng Endymion vẫn ngủ say, chẳng hề biết có kẻ đă yêu ḿnh...
|
|
12 Tṛ chơi đuổi bắt
Có một lần Tôi cùng nàng đến một khu rừng chơi tṛ chơi đuổi bắt: Tôi đi trốn và nàng đi t́m.
Chẳng dám chạy xa v́ sợ nàng sẽ khóc tôi chỉ trốn rất gần - bao giờ nàng cũng là người thắng cuộc.
Có một lần đến lượt nàng đi trốn chẳng sợ tôi buồn -nàng đă chạy rất xa lạc lối giữa rừng sâu chẳng bao giờ t́m thấy nàng được nữa.
Ôi, tôi biết t́m nàng ở đâu khi nàng đă khuất xa trong rừng sâu hun hút của cuộc đời ?
DALAT 5.X1.1983.
|
|
13
Có những nàng con gái đi lấy chồng
Có những nàng con gái đi lấy chồng hồn nhiên như nhận lời mời đi xem hát ..
Có những nàng con gái đi lấy chồng v́ thích ngồi xe hơi thích làm phu nhân thích những bộ cánh màu sặc sỡ.
Có những nàng con gái đi lấy chồng để quên đi một cuộc t́nh đầy nước mắt một vết thương c̣n rỉ máu muôn đời.
Có những nàng con gái đi lấy chồng để trả thù một người t́nh phụ bạc để dỗi hờn duyên kiếp không may.
Có những nàng con gái đi lấy chồng v́ sợ hăi tuổi xanh qua mau nhan sắc chẳng bền lâu như cổ thụ.
Có những nàng con gái đi lấy chồng như thi hành nghĩa vụ ṭng quân khi tuổi đến v́ lư do đơn sơ : con gái -phải lấy chồng .
Ôi, đă có được bao nhiêu nàng con gái hỏi thử trái tim ḿnh khi nhận nụ hôn đầu trước khi đeo nhẫn cưới ?
Đă có bao nàng con gái đi lấy chồng v́ đă chọn T́nh Yêu ?
Dalat.1983.
|
|
14
N ế u P h ả i V ẽ T ́ n h Y ê u
Nếu phải vẽ t́nh yêu Tôi sẽ vẽ Một chiếc nôi đong đưa một chiếc vơng êm một rừng cây xanh chim hót.
Nếu phải vẽ t́nh yêu tôi sẽ vẽ một vườn cây thơm quả ngọt một ḍng sông xanh một con suối th́ thầm...
Nếu phải vẽ t́nh yêu Tôi sẽ vẽ một ánh trăng mơ trên đồi gió và hai mái tóc đang bay- Ôi , sợi tóc của người yêu Ôi , ánh trăng của ngàn kỷ niệm !
Nếu phải vẽ t́nh yêu tôi sẽ vẽ một cung đàn ngân lên tiếng tơ say ôi , cung đàn t́nh yêu ngân vang ngàn thế kỷ !
Nếu phải vẽ t́nh yêu tôi sẽ vẽ đôi chim mớm cho nhau chút mồi nho nhỏ để qua đi cơn đói của cuộc đời.
Nếu phải vẽ t́nh yêu tôi sẽ vẽ hai con nai đang nh́n nhau dưới ánh trăng bên bờ suối chẳng muốn nói ǵ v́ quá đủ-cho nhau
Nếu phải vẽ t́nh yêu tôi sẽ vẽ những đôi mắt những đôi môi- những đôi mắt êm như nhung những đôi môi ngọt như mật ong và mềm như lá cỏ.
Nếu phải vẽ t́nh yêu tôi sẽ vẽ những ngón tay đan nhau như những sợi len để đan cho t́nh yêu áo ấm giữa những mùa đông cuộc đời.
Nếu phải vẽ t́nh yêu tôi sẽ vẽ một bầu trời xanh một bờ cát trắng một b́nh minh rực sáng ở chân trời...
Ôi , nhưng làm sao tôi vẽ được T́nh Yêu khi bàn tay tôi vụng về khi sắc màu hữu hạn mà T́nh Yêu là một cơi Vô Cùng !
Dalat 17.XII 1983
|
|
15
G ở i J o h n K e a t s
Anh chết đi vào năm hai mươi sáu tuổi chiếc lá ĺa cành lúc hăy c̣n xanh...
Ngọn gió nào đă thổi anh bay vào cơi chết Bởi T́nh yêu hay bởi Cuộc Đời ? Có phải t́nh Yêu đă cắn chết đời anh như nọc rắn ? có phải cuộc đời là đá cứng mà hồn anh là phiến mỏng thủy tinh ?
Hỡi thi sĩ tài hoa tại sao anh có thể chết v́ một đôi mắt biếc một làn môi một mái tóc buông lơi ? Tại sao anh có thể chết v́ một nàng con gái- một bông hồng chẳng có mùi hương một trái tim rỗng không một ḍng suối cạn ?
có phải cô bé lọ lem đă lên ngôi hoàng hậu v́ anh đă vẽ cho nàng những nét lung linh ? Nàng là ai ? có thật Nàng không hay chỉ là Ảo Ảnh - một giấc mơ chưa có thật trên đời ?
ôi , John Keats hỡi thi sĩ tài hoa anh đă chết v́ muôn Ảo Ảnh bàn tay anh đă vẽ cho ḿnh.
Dalat.1983.
_______________________________________
Ghi chú:
� John Keats (1795-1821), thi sĩ Anh Quốc, bạn thân của Shelley và Byron, hai nhà thơ lăng mạn sống cùng thời. Năm 23 tuổi, Keats yêu say đắm Fanny Brawne, lúc ấy mới 18 tuổi. Fanny là một cô gái thông minh nhưng lẳng lơ nhí nhảnh và chẳng hề yêu thơ. Keats yêu chân thành như thế, nhưng Fanny chỉ thích những thú vui ồn ào, thích dự những tiệc tùng dạ vũ... Keats ghen tuông và đau khổ... Con sâu t́nh yêu đă gặm ṃn trái tim Keats. Thêm vào đó, những bài thơ của Keats bị những nhà phê b́nh văn học chỉ trích, chê bai. Cả T́nh Yêu lẫn Cuộc Đời đều đồng t́nh ruồng bỏ Keats. Năm 25 tuổi Keats bắt đầu ho ra nhiều máu, và năm 26 tuổi th́ vĩnh biệt cơi đời. Người viết bài thơ Gởi John Keats thực t́nh rất yêu mến Keats. Mong rằng nơi chốn vĩnh hằng kia, Keats sẽ hiểu dùm tôi... Chúc K. t́m thấy ở nơi kia một t́nh yêu chân thực.
ĐTN
|
|
16 G i a i Đ i ệ u T ́ n h Y ê u
1.Thù hận
Hăy cho tôi con roi để tôi đánh chàng Hăy cho tôi ḥn đá để tôi ném chàng Hăy cho tôi cung tên để tôi bắn chàng
Bắn chàng như bắn trái tim tôi .
Hăy cho tôi chiếc nồi để tôi nấu chàng Hăy cho tôi chiếc chày để tôi giă chàng Hăy cho tôi chiếc cối để tôi xay chàng Xay chàng như xay trái tim tôi.
Hăy cho tôi nước bọt để tôi nhổ vào mặt chàng Hăy cho tôi sợi dây để tôi buộc cổ chàng Hăy cho tôi vạc dầu để tôi nướng chàng Nướng chàng như nướng trái tim tôi.
Hăy cho tôi làm kiến để đốt chàng Hăy cho tôi làm con ó để mổ chàng làm con nhím để bắn chàng làm con khỉ để chế giễu chàng Chế giễu chàng như chế giễu trái tim tôi.
Hăy cho tôi làm cá mập để nuốt sống chàng Hăy cho tôi làm con đỉa để hút máu chàng làm con gấu để mắng chửi chàng làm con cáo để lừa dối chàng làm con quỷ để cám dỗ chàng . Hăy cho tôi làm con sâu để đục khoét chàng Hăy cho tôi làm con hổ để cắn xé chàng
Và sau chót hăy cho tôi giàn hỏa để tôi đốt trái tim chàng và cả trái tim tôi.
2.Yêu thương
Trả cho tôi đôi môi để tôi hôn chàng Trả cho tôi đôi mắt để tôi nh́n chàng Trả cho tôi bàn tay để tôi vuốt ve chàng Trả cho tôi đôi chân để tôi chạy theo chàng.
Ước chi tôi là giường để chàng nằm Ước chi tôi là ghế để chàng ngồi là chăn để chàng đắp là áo để chàng mặc là nhẫn để chàng đeo là giày để chàng mang là mũ để chàng đội.
Ước chi tôi là gương để chàng soi Ước chi tôi là lược để chàng chải là bánh để chàng ăn là rượu để chàng uống là bút để chàng viết là sách để chàng đọc.
Hăy cho tôi làm ánh trăng để lẻn vào pḥng chàng khi chàng đang say ngủ. Hăy cho tôi làm nắng để sưởi chàng ấm hăy cho tôi làm mưa để tắm chàng mát làm biển cho chàng bơi làm núi để chàng leo làm rừng cây để chàng dạo bước.
Hăy cho tôi làm trời sao để chàng nh́n mỗi đêm làm hồ xanh để chàng ngắm làm cỏ non để chàng ngồi làm đồi cao để chàng đứng đợi trăng lên.
Hăy cho tôi làm vơng để ru chàng. Hăy cho tôi làm sữa để nuôi chàng. Hăy cho tôi- một lần thôi làm người t́nh để chàng âu yếm.
Và sau chót hăy cho tôi đủ ḷng can đảm để xa chàng nếu một mai trái tim chàng đổi khác.
� Dalat . Mùa quỳ vàng '83.
__________________________________
Đôi lời về bài thơ GIAI ĐIỆU T̀NH YÊU
Bài thơ Giai Điệu T́nh Yêu có hai cung bậc: Thù Hận và Yêu Thương. Người viết đă cố gắng tŕnh bày hai khía cạnh ấy của T́nh Yêu bằng những nét phóng đại nhất, tuyệt đối nhất dù biết rằng ngôn ngữ vẫn thất bại đau đớn. Người viết cũng hiểu rằng T́nh Yêu c̣n vô vàn cung bậc khác, nhưng ở đây, chỉ xin giới hạn vào hai cung bậc nói trên. Trong cuộc sống thực của mỗi ngày, T́nh Yêu thường thiếu đi những nét dữ dội mà nó vốn có trong thi ca. Tuy nhiên, người viết nghĩ rằng vẫn có không ít những tâm hồn dữ dội. Thực ra, ít có t́nh yêu nào đơn thuần là Yêu Thương hay Thù Hận. T́nh Yêu thường là một tổng hợp hai khía cạnh đó, chúng ḥa lẫn vào nhau để mang lại cho trái tim những sắc màu khó tả. Khi viết bài thơ này, người viết để phần Thù Hận trước phần Yêu Thương v́ người viết hy vọng rằng cung bậc Yêu Thương sẽ là cung bậc sau cùng và vĩnh viễn, trong khi Thù Hận chỉ là những thử thách cần vượt qua- v́ nếu không vượt qua th́ T́nh Yêu chỉ c̣n là Thảm Kịch. Viết bài thơ này, người viết cầu mong cho cung bậc Yêu Thương sẽ măi ngân vang trong trái tim của những t́nh nhân. Cầu mong cho T́nh Yêu đừng bao giờ biến thành Thảm Kịch.
ĐTN
|
|
17
Em sẽ dừng ở đó
Em sẽ dừng ở đó cạnh ḍng suối trong bên khu vườn quả ngọt dù môi khô và miệng rát vô cùng.
Em sẽ dừng ở đó như chim non đứng bên ngoài tổ ấm dù gió rét căm căm.
Em sẽ dừng ở đó như người thủy thủ đứng trên bờ nh́n cánh buồm lướt gió như người t́nh dừng trước cửa t́nh yêu.
Em sẽ dừng ở đó v́ trên kia là dốc cao v́ dưới kia là vực thẳm.
Em sẽ dừng sẽ dừng ở đó như đời một người phải dừng nơi nấm mộ xanh.
DALAT 5.X1.83.
|
|
18
B a n g ô i s a o thẳng hàng
Đêm nay dưới trời sao có người kể cho tôi câu chuyện về ba ngôi sao thẳng hàng: một ngôi sao T́nh Yêu một ngôi sao Thủy Chung và một ngôi sao Hạnh Phúc. Tôi nh́n theo ngón tay người kể chuyện đă thấy ba ngôi sao xếp thẳng một hàng.
Ôi, đẹp thay ba ngôi sao T́nh Yêu, Thủy Chung và Hạnh Phúc tôi đă thấy đêm nay nhưng sao quá xa trên ngàn mây tôi chỉ có thể ngước nh́n lên nhưng làm sao bắt được ?
11.X1.83.
_________________________________________
GHI CHÚ:
Một đêm, dưới bầu trời đầy sao, có người đă kể cho tôi câu chuyện về ba ngôi sao thẳng hàng. Đại khái, đó là mối t́nh tay ba, giữa hai trai và một gái. Kết cục, cả ba người đều quyên sinh để kết thúc cuộc t́nh oan trái. V́ cảm thương cho t́nh yêu của họ, Ngọc Hoàng đă biến họ thành ba ngôi sao nằm cạnh nhau, xếp thẳng một hàng. Ba ngôi sao đó có tên là T́nh Yêu, Thủy Chung và Hạnh Phúc. Người kể chuyện đă chỉ cho tôi ba ngôi sao ấy -và bỗng nhiên tôi cảm thấy buồn thấm thía. Đêm ấy, tôi đă viết bài thơ: Ba Ngôi Sao Thẳng Hàng.
ĐTN.
|
|
19
Sao đêm chẳng cho tôi ngủ
Đêm đêm ơi sao đêm chẳng cho tôi ngủ ? Để ḿnh tôi thức với đêm với đôi mắt của loài ma len vào trí nhớ.
Đêm đêm ơi sao đêm chẳng cho tôi ngủ ? Để tôi nằm suốt đêm nghe gió thở than với màu quỳ vàng giữa hồn tôi xao xuyến.
Và hỡi anh sao anh chẳng cho em ngủ để ḿnh em thức với nhớ nhung.
19.X1.83.
|
|
20
Sẽ có một ngày
Sẽ có một ngày tôi hát những bài ca chúc tụng cuộc đời chúc tụng t́nh yêu ngợi ca trần gian xinh đẹp.
Sẽ có một ngày tôi sẽ quỳ dưới chân cuộc sống để tạ ơn những mật ngọt đă chảy xuống đôi môi tôi dù chỉ một đôi lần.
Sẽ có một ngày tôi sẽ xây một thánh đường giữa trái tim giữa trái tim như thành phố không đèn nơi ấy tôi sẽ đặt một bệ thờ cho t́nh yêu cho những đôi môi cho những đôi mắt ru hồn cho những mái tóc ngàn năm c̣n đeo đẳng.
Sẽ có một ngày tôi sẽ cười vui mỗi một lần tiễn biệt mỗi một lần chết đi mỗi một lần sống lại- v́ cuộc đời vẫn giết chết tôi và hồi sinh tôi trong từng khoảnh khắc.
Sẽ có một ngày sẽ có một ngày trong tương lai gần hay xa giữa cuộc đời hay trong cơi chết.
DALAT. 1983.
|