ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG XII

TUYỂN CHỌN SINH MỆNH (126)
 

          Sẽ đến một thời điểm, khi mà linh hồn phải một lần nữa rời “cung thánh” [sanctuary] của thế giới linh hồn, để bắt đầu một chuyến đi trở lại Cơi Trần. Đây là một quyết định không dễ dàng. Linh hồn phải rời bỏ một thế giới của sự minh triết toàn triệt – nơi mà chúng hiện hữu trong một trạng thái vui sướng của tự do – để đáp ứng những yêu cầu thể chất và tinh thần của một cơ thể con người.

Chúng ta đă thấy, những linh hồn mệt mỏi ra sao, khi trở lại thế giới linh hồn. Nhiều linh hồn không muốn nghĩ đến việc quay về Cơi Trần nữa. Điều này đặc biệt đúng, nếu chúng ta đă không tiến gần đến những mục tiêu của ḿnh, khi một cuộc sống vật lư chấm dứt. Một khi đă trở lại trong thế giới linh hồn, th́ những linh hồn có những mối lo âu khi phải [thậm chí] tạm thời rời bỏ một thế giới của sự tự tri [self-understanding], t́nh đồng chí và ḷng từ bi, để đi tới một môi trường [cơi trần] đầy bất trắc và sợ hăi, phải chung đụng với những con người gây hấn, cạnh tranh.

Mặc dù ở Cơi Trần có gia đ́nh và bạn hữu, nhưng nhiều linh hồn nhập thể cảm thấy cô đơn và “vô danh” [anonymous] giữa những khối dân số to lớn, lạnh lùng. Tôi hy vọng những ca của tôi sẽ cho thấy rằng, Cơi Trần đối nghịch lại với thế giới linh hồn, nơi mà linh hồn chúng ta vĩnh viễn chan ḥa với nhau, trong sự chia sẻ thâm t́nh. Cái “bản sắc tâm linh” [spiritual identity] của chúng ta được biết đến và thấu hiểu bởi rất đông những thực thể khác, mà sự hỗ trợ của họ th́ không bao giờ chấm dứt. Việc “trẻ hóa” [rejuvenation] năng lượng và việc lượng giá cá nhân [personal assessment] về “Bản Ngă” [Self] của mỗi linh hồn đều khác nhau : một số linh hồn phải mất nhiều thời gian hơn, so với những linh hồn khác; nhưng sau cùng, linh hồn được khích lệ khởi động tiến tŕnh đầu thai.

Môi trường của thế giới linh hồn là [rất tuyệt vời] khó rời bỏ; mặc dù vậy, với tư cách là linh hồn, chúng ta cũng nhớ những lạc thú [của cuộc sống] ở Cơi Trần với sự tŕu mến, và thậm chí, niềm hoài cảm.

Khi những vết thương của một kiếp sống quá khứ được chữa lành, và chúng ta lại hoàn toàn “là một” với chính ḿnh, th́ chúng ta cảm thấy một sự thúc đẩy, muốn có một biểu hiện vật lư cho cái “bản ngă” (127) [identity] của linh hồn ḿnh. Những buổi học tập với những người cố vấn và nhóm cùng mức phát triển với chúng ta, cung cấp một nỗ lực tâm linh, để chuẩn bị cho cuộc sống kế tiếp. Karma [nghiệp] của chúng ta về những hành vi quá khứ: ḷng nhân đạo [humanity], những lỗi lầm và thành tựu của chúng ta được đánh giá dựa trên một mục đích: vạch ra cái đường lối tốt nhất [best course] cho những nỗ lực tương lai. Bây giờ, linh hồn phải “tiêu hóa” toàn bộ thông tin này và thực hiện hành động có mục đích dựa trên 3 quyết định chủ yếu:

1. Tôi đă sẵn sàng cho một cuộc sống vật lư mới chưa?
2. Tôi muốn học những bài học cụ thể nào, để thăng tiến việc học hỏi và sự phát triển [tâm linh] của tôi?
3. Tôi nên đi đâu, và tôi sẽ là ai trong cuộc sống kế tiếp của tôi – với cơ hội tốt nhất để phấn đấu, nhằm đạt tới những mục tiêu của ḿnh?

Những linh hồn “già hơn,” thường ít đầu thai hơn, bất kể những yêu cầu về dân số của những hành tinh.

Khi một thế giới chết đi, th́ những thực thể nào chưa hoàn tất công việc của ḿnh, sẽ di chuyển đến một thế giới khác – ở đó có một dạng sự sống thích hợp cho loại công việc mà chúng đă và đang làm. Những chu kỳ đầu thai của linh hồn, có vẻ như được điều khiển bởi ước vọng nội tại của một linh hồn đặc thù, hơn là bởi sự cấp thiết của những “cơ thể chủ” [host bodies] đang tiến hóa trong một vũ trụ của những hành tinh.

Tuy nhiên, chắc chắn là, Trái Đất [cơi trần] cần có sự đầu thai của những linh hồn, và nhu cầu này đang ngày càng tăng lên. Hôm nay, chúng ta có hơn 5 tỷ người. Về câu hỏi, có bao nhiêu cá thể đă sống ở Cơi Trần trong trong 200.000 năm qua? – th́ những nhà dân số học có những tính toán khác nhau. Ước tính trung b́nh, là vào khoảng 50 tỷ người. Con số này, mà tôi nghĩ là thấp, không nói lên số lượng những “cuộc thăm viếng” [visitations] của những linh hồn khác nhau. Hăy ghi nhớ trong trí rằng, cùng những linh hồn đó tiếp tục tái đầu thai, và có những linh hồn [mà] chiếm cứ hơn một cơ thể cùng một lúc (128). Một số người tin vào sự tái sinh tin rằng, số lượng người sống trên Trái Đất hôm nay là gần [xấp xỉ] với tổng số những linh hồn mà đă từng sống ở đây. Tần số đầu thai [về Trái Đất] của những linh hồn, th́ không đều. Rơ ràng là, ngày nay, Trái Đất có nhiều nhu cầu về [những] linh hồn hơn, so với trong quá khứ. Trong thế kỷ thứ I sau CN, dân số ước tính là khoảng 200 triệu. Vào năm 1800, dân số đă tăng gấp 4 lần, và chỉ 170 năm sau đó, lại tăng lên 4 lần. Giữa 1970 và 2010, dân số thế giới được mong đợi là sẽ tăng gấp đôi một lần nữa.

Khi tôi nghiên cứu việc đầu thai của một thân chủ theo thứ tự thời gian, th́ tôi nhận thấy, trong những nền văn hóa du mục, thời kỳ Đồ Đá Cũ, th́ thường là, mỗi kiếp sống của họ cách nhau một khoảng thời gian dài hàng trăm, thậm chí, hàng ngàn năm. Với sự nổi lên của nông nghiệp và chăn nuôi gia súc, trong Thời kỳ Đồ Đá Mới, từ 7 ngàn đến 5 ngàn năm trước, những thân chủ của tôi tường thuật rằng, họ đầu thai thường xuyên hơn. Tuy nhiên, mỗi kiếp sống của họ thường cách nhau khoảng 500 năm. Với sự mọc lên của những đô thị, của thương mại, và thực phẩm dễ kiếm hơn, tôi thấy những “kế hoạch” đầu thai của những linh hồn gia tăng cùng với sự gia tăng dân số. Giữa năm 1000 và 1500 sau CN, th́ cứ 2 thế kỷ, những thân chủ tôi đầu thai trung b́nh 1 lần. Sau 1700, cứ 1 thế kỷ, họ đầu thai 1 lần. Vào những năm 1900, việc sống hơn một kiếp sống trong 1 thế kỷ, là phổ biến trong số những ca của tôi.

Người ta biện luận rằng, tần số đầu thai của linh hồn chỉ có vẻ như gia tăng – bởi v́, [trong cơn thôi miên], khi những thân chủ càng đến gần những kiếp sống hiện nay của họ, th́ sự hồi tưởng [về kiếp sống quá khứ] của họ càng rơ ràng, cụ thể hơn. Điều này, ở mức độ nào đó, có thể đúng, nhưng nếu một kiếp sống nào đó là quan trọng, th́ nó sẽ được nhớ lại một cách sống động – bất luận nó ở thời đại nào trong thời gian. Không nghi ngờ ǵ, sự gia tăng khổng lồ về dân số trên Trái Đất, là nguyên nhân căn bản khiến cho những linh hồn đến đây càng thường xuyên hơn. Có chăng một khả tính, rằng số lượng những linh hồn “ghi danh” về Trái Đất, có thể bị thúc ép bởi sự bùng nổ dân số của con người trên Trái Đất?

Khi tôi hỏi một thân chủ về bản danh sách những linh hồn sẵn sàng trở lại Trái Đất, th́ họ bảo tôi rằng, tôi nên lo lắng nhiều hơn về việc hành tinh chúng ta sẽ chết v́ nạn nhân măn hơn là v́ cạn kiệt nguồn dự trữ [của] những linh hồn. Có xác tín rằng, luôn có sẵn những linh hồn mới để thỏa măn những đ̣i hỏi về dân số đang ngày càng tăng lên (129). Nếu hành tinh chúng ta chỉ là một thí dụ trong số tất cả những hành tinh “có trí thông minh” hiện hữu trong vũ trụ này, th́ cái danh sách những linh hồn “ghi danh đầu thai,” phải thực sự dài vô tận.

Tôi đă nói rằng, những linh hồn thực sự có tự do lựa chọn khi nào, ở đâu, và chúng muốn là ai trong những cơ thể vật lư của chúng (130). Một vài linh hồn muốn rời bỏ thế giới linh hồn, [về Trái Đất] để tăng tốc sự phát triển, trong khi những linh hồn khác, do dự không muốn rời bỏ. Chắc chắn là những vị hướng đạo của chúng ta có ảnh hưởng lớn trong vấn đề này. Câu hỏi, là họ đă làm những ǵ.

Trong thời kỳ định hướng ngay sau cái chết, linh hồn có một cuộc phỏng vấn “nhập cảnh”; th́ cũng như vậy, có những cuộc phỏng vấn chuẩn bị cho việc “xuất cảnh,” bởi những cố vấn tâm linh, để xác định rằng, linh hồn đă sẵn sàng cho việc tái sinh.

Ca tiếp theo đây sẽ minh họa một cảnh tiêu biểu, với một linh hồn ở mức phát triển tâm linh thấp hơn.


CA 24:

* TS N: Lần đầu tiên mà bạn nhận thức rằng, có lẽ bạn sắp trở lại Cơi Trần là khi nào ?
+ CT: Một giọng nói th́ thầm đến trong tâm trí tôi và nói: “Đă đến lúc rồi, con không nghĩ vậy sao?”
* TS N: Đây là giọng nói của ai vậy?
+ CT: Vị thầy của tôi. Vài người trong chúng tôi phải được cho một “cú đẩy” khi họ nghĩ rằng họ đă sẵn sàng một lần nữa.
* TS N: Bạn có cảm thấy sẵn sàng để trở lại Cơi Trần không?
+ CT: Vâng, tôi nghĩ thế…Tôi đă chuẩn bị cho điều đó. Nhưng việc học tập của tôi sẽ phải mất thêm rất nhiều thời gian, tính theo những năm ở Cơi Trần trước khi hoàn tất. Khá bề bộn.
* TS N: Và ở gần cuối những lần đầu thai của bạn, bạn có nghĩ rằng, bạn vẫn sẽ trở lại Cơi Trần ?
+ CT:
[ngừng lâu] À…có lẽ không…ngoài Cơi Trần [trái đất] ra, c̣n có một thế giới khác…nhưng với những người của Cơi Trần…
* TS N: Điều này nghĩa là ǵ?
+ CT: Cơi Trần sẽ có ít người hơn…ít đông đúc hơn…tôi không rơ lắm…
* TS N: Vậy, bạn nghĩ, bạn có thể ở đâu?
+ CT: Tôi đang có ấn tượng rằng, có một khu định cư tại một nơi nào đó khác – tôi không rơ.


CHÚ THÍCH: Cái đối nghịch với việc “lùi về kiếp quá khứ,” là sự “tiến về kiếp tương lai,” cho phép vài thân chủ thấy một số “khúc đoạn” về tương lai như là những cảnh không hoàn chỉnh. Chẳng hạn, vài người bảo tôi rằng, dân số của Cơi Trần sẽ sụt giảm mạnh vào cuối thế kỷ 22, một phần do đất đai bị cằn cỗi, và sự thay đổi của bầu khí quyển.
Họ cũng thấy những người sống trong những ṭa nhà có mái ṿm, nom kỳ cục. Những chi tiết về tương lai luôn luôn khá hạn chế, tôi đoán rằng, do bệnh mất trí nhớ bẩm sinh phát xuất từ những câu thúc về nghiệp báo. Tôi sẽ có nhiều cái để nói về điều này, trong ca kế tiếp.


* TS N: Hăy trở lại với những ǵ mà bạn đang nói về những vị thầy, họ cho bạn một cú đẩy để rời thế giới linh hồn. Bạn có thấy thích hơn, nếu họ không làm cái việc này?
+ CT: Ồ…Tôi muốn lưu lại…nhưng các vị thầy cũng không muốn chúng tôi la cà ở đây lâu, sợ rằng, chúng tôi sẽ ở măi trên một lối ṃn cũ kỹ, giậm chân tại chỗ.
* TS N: Bạn có năn nỉ xin lưu lại đây?
+ CT: Ờ…vâng…những vị thầy không ép buộc bạn rời bỏ nơi đây, bởi v́ họ quá dịu dàng.
[cười]. Nhưng họ có những cách riêng để…động viên bạn khi thời điểm đến.
* TS N: Bạn có biết ai không muốn tái sinh trở lại Cơi Trần, v́ một lư do nào đó?
+ CT: Vâng, bạn tôi, Mark. Anh ấy nói, anh ấy không có ǵ để đóng góp thêm. Anh ấy chán cuộc sống ở Cơi Trần và không muốn trở lại đó.
* TS N: Anh ta có sống nhiều kiếp sống không?
+ CT: Không, không nhiều lắm. Và anh ấy không thích nghi tốt trong những kiếp sống đó.
* TS N: Những vị thầy làm ǵ với anh ta? Anh ta có được phép lưu lại trong thế giới linh hồn?
+ CT:
[trầm tư] Chúng ta chọn việc tái sinh khi các vị [cố vấn] quyết định rằng, chúng ta đă sẵn sàng. Họ không ép buộc chúng ta phải làm cái ǵ cả. Mark được cho thấy rằng, anh ấy làm lợi cho những người khác xung quanh ḿnh.
* TS N: Cái ǵ đă xảy ra cho Mark?
+ CT: Sau một vài…“thuyết giáo”
[indoctrination]…Mark nhận thức rằng, anh ấy đă đánh giá sai những khả năng của ḿnh, và sau cùng, anh ấy đi trở lại Cơi Trần.
* TS N: “Thuyết giáo” ! Điều này khiến tôi nghĩ về sự cưỡng bách.
+ CT:
[bực ḿnh v́ nhận xét của tôi] Không hề như vậy! Mark chỉ nản chí, và cần ḷng tự tin để tiếp tục cố gắng.


CHÚ THÍCH: Ca 10 trong chương 4, về những linh hồn bị nhiễu loạn, nói cho chúng ta biết về những linh hồn hấp thu quá nhiều năng lượng tiêu cực từ Cơi Trần, chúng được “tái thiết kế” ra sao.

Ca 22 cũng đề cập sự cần thiết phải phục hồi đối với vài linh hồn bị tàn phá. So với sự “tái cấu trúc” căn bản được sử dụng trên linh hồn mỏi mệt của Mark, th́ việc “tái thiết kế” đ̣i hỏi nhiều biện pháp mạnh mẽ, “cực đoan” hơn.


* TS N: Nếu những vị hướng đạo không ép buộc, th́ một linh hồn có thể tuyệt đối từ chối việc tái sinh?
+ CT:
[ngừng một lát] Vâng…Tôi đoán rằng, chúng ta có thể lưu lại đây và không bao giờ tái sinh nếu quá ghét việc ấy. Nhưng các vị thầy bảo Mark rằng, nếu không có cuộc sống trong một cơ thể, th́ việc học hỏi sẽ mất nhiều thời gian hơn. Nếu chúng ta bỏ mất kinh nghiệm trực tiếp, th́ chúng ta bỏ mất rất nhiều.
* TS N: C̣n về t́nh huống ngược lại, nếu một linh hồn năn nỉ xin trở lại Cơi Trần ngay lập tức, chẳng hạn, sau một cái chết sớm, th́ như thế nào?
+ CT : Tôi cũng đă thấy trường hợp đó. Đó chỉ là một phản ứng bốc đồng, và nó thực sự “xẹp xuống” sau một thời gian.



CHÚ THÍCH: Những vị thầy làm cho chúng ta thấy rằng, việc muốn vội vàng “nhập thể” vào một hài nhi, sẽ không thay đổi hoàn cảnh [của] cái chết của chúng ta. Sự việc có thể sẽ khác đi, nếu ta tái sinh ngay lập tức như là một người lớn [adult], trong cùng t́nh huống. Sau cùng, mọi người nhận thức rằng, họ phải nghỉ ngơi và suy tư nhiều hơn.


* TS N: Bây giờ, hăy cho tôi biết những ư nghĩ cuối cùng của bạn về cái viễn tượng sống lại.
+ CT: Tôi hào hứng về chuyện đó. Tôi sẽ không có sự thỏa măn nào, nếu không có những kiếp sống vật lư của ḿnh.
* TS N: Khi bạn đă sẵn sàng cho một cuộc đầu thai mới, th́ bạn làm ǵ?
+ CT: Tôi đi tới một nơi đặc biệt.



CHÚ THÍCH: Một khi một linh hồn đă quyết định đầu thai lần nữa, th́ tiếp đó, nó sẽ được hướng dẫn tới cái nơi để “chọn sinh mệnh” [life selection]. Ở đó, linh hồn cân nhắc, xem nó muốn trở lại Cơi Trần vào thời gian nào và ở đâu [when and where], trước khi làm một quyết định : nó sẽ là ai trong kiếp sống mới. Để dễ hiểu cái tiến tŕnh [tâm linh] này, tôi đă chia việc “tuyển chọn sinh mệnh” và việc chọn một cơ thể thành 2 chương riêng rẽ.
Việc chọn một thời gian và nơi chốn để đầu thai, và việc chúng ta muốn ḿnh sẽ là ai, th́ không hoàn toàn là những quyết định tách rời nhau. Tuy nhiên, trước hết, chúng ta sẽ có cơ hội xem xét, bằng cách nào mà chúng ta có thể thích nghi tốt với những môi trường nào đó trong những khúc đoạn thời gian [time segments] nhất định. Rồi, sự chú ư của ta được hướng về những người sống trong những nơi đó. Tôi hơi ngạc nhiên trước cái “thủ tục” [procedure] này, cho đến khi tôi nhận thức rằng, một linh hồn bị ảnh hưởng một cách to lớn bởi những điều kiện và những biến cố văn hóa, cũng như bởi những tham dự viên trong những biến cố này, trong một khoảng thời gian có tính biên niên. Tôi đă đi đến chỗ tin rằng, thế giới linh hồn, xét như một toàn bộ, không phải là “đồng phục” [uniform] về mặt chức năng.

Đối với những linh hồn đang du hành, th́ tất cả những vùng tâm linh được nh́n thấy như là có cùng những thuộc tính “của tầng thanh khí” [ethereal] (131), nhưng với những ứng dụng khác nhau. Như là một minh họa, không gian của sự định hướng cho những linh hồn “nhập cảnh,” (132) có thể đối chiếu với không gian của việc “tuyển chọn sinh mệnh” đối với những linh hồn sắp đầu thai.

Đối với những linh hồn đang chuyển tiếp, th́ cả hai [trường hợp] đều bao gồm những đánh giá về cuộc sống (133): có những cảnh từ Cơi Trần, nhưng sự giống nhau chấm dứt ở đó. Những “không gian định hướng” được cho là những khu vực hội nghị nhỏ bé, được thiết kế để tạo cho một linh hồn mới đến sự thoải mái, nhưng thái độ tinh thần của chúng ta trong không gian này có thể phần nào “thủ thế.” Sở dĩ như vậy, là bởi v́ ta có cảm nhận rằng, ḿnh đă có thể làm tốt hơn trong kiếp vừa qua. Trong không gian định hướng, th́ một vị hướng đạo luôn luôn tương tác trực tiếp với chúng ta. Trái lại, khi chúng ta bước vào không gian dành cho việc “tuyển chọn sinh mệnh,” th́ chúng ta tràn đầy hy vọng, đầy phấn khởi, và những kỳ vọng cao xa. Ở đây, linh hồn hầu như một ḿnh – những vị hướng đạo vắng mặt – trong khi nó đánh giá những tùy chọn về cuộc sống mới. Cái nơi sôi nổi, đầy kích thích [hectic, stimulating] này, được mô tả như là rộng lớn hơn nhiều so với những khu vực học tập. Chủ thể của Ca 22 xem nó là một thế giới riêng, nơi mà năng lượng siêu việt làm thay đổi thời gian, để tiện lợi cho việc học hỏi về Cơi Trần.

Mặc dù vài địa điểm tâm linh là rất khó cho những thân chủ tôi mô tả, nhưng phần lớn họ thích nói về cái nơi tuyển chọn sinh mệnh, và họ dùng những mô tả giống nhau một cách đáng chú ư. Người ta nói với tôi rằng, nó giống như một rạp chiếu bóng, cho phép linh hồn thấy chính nó trong tương lai, đóng những vai tṛ khác nhau trong những bối cảnh khác nhau (134). Trước khi rời nơi đó, [nơi để chọn sinh mệnh], th́ linh hồn đă chọn xong một “kịch bản” cho chính ḿnh. Hăy tưởng tượng rằng, bạn được dành cho một “buổi diễn thử” [dress rehearsal] trước khi “diễn thật” trong một cuộc sống mới. Để tŕnh bày buổi “diễn thử” này, tôi đă chọn một thân chủ nam giới, vốn quen với cách thức mà linh hồn anh ta được trợ giúp để làm những quyết định thích hợp.


CA 25:

* TS N: Sau khi anh đă quyết định rằng anh muốn trở lại Cơi Trần, th́ cái ǵ xảy ra kế tiếp?
+ CT: Ờ, khi “huấn luyện viên” của tôi và tôi đă thỏa thuận rằng, thời điểm thích hợp để trở lại Cơi Trần đă đến, th́ tôi gửi ra những ư tưởng…
* TS N: Hăy tiếp tục.
+ CT: Những tin nhắn của tôi được tiếp nhận bởi những “điều hợp viên”
[coordinators].
* TS N: Họ là ai vậy? Há chẳng phải vị hướng đạo của anh xử lư mọi sắp xếp cho việc đầu thai?
+ CT: Không chính xác như thế. Ông ấy trao đổi với những điều hợp viên. Tại “Ṿng Tṛn,” 
(135) họ trực tiếp trợ giúp chúng tôi trong việc “xem trước” những khả tính về cuộc sống mới của chúng tôi.
* TS N: “Ṿng Tṛn” là ǵ vậy?
+ CT: Đó là nơi mà tôi đang đi tới. Tôi gọi nó là Ṿng Tṛn Số Phận
[The Ring of Destiny].
* TS N: Có phải trong thế giới linh hồn chỉ có một nơi như thế?
+ CT:
[ngừng một chút] Ồ, tôi nghĩ, chắc có nhiều, nhưng tôi không thấy chúng.
* TS N: Được rồi, khi tôi đếm 3, chúng ta hăy cùng nhau đi tới cái Ṿng Tṛn. Khi tôi đếm 3, anh sẽ có năng lực nhớ mọi chi tiết về cái kinh nghiệm này. Anh đă sẵn sàng đi chưa?
+ CT: Vâng.
* TS N: Một, hai, ba ! Bây giờ linh hồn anh đang di chuyển về phía cái nơi để “chọn sinh mệnh.” Hăy giải thích những ǵ anh thấy.
+ CT:
[ngừng lâu] Tôi…đang trôi bồng bềnh về phía cái Ṿng Tṛn…nó có h́nh tṛn…một cái bong bóng khổng lồ.
* TS N: Xin tiếp tục. Hăy kể cho tôi cái ǵ khác.
+ CT: Có một…lực năng lượng tập trung…ánh sáng quá chói chang. Tôi đang bị hút mạnh vào bên trong…qua một đường hầm…nó tối hơn một chút.
* TS N: Anh có sợ không?
+ CT: Hmm…không, nói ǵ đi nữa, th́ tôi đă từng ở đây trước kia. Sẽ rất thú vị. Tôi đang hồi hộp
[hào hứng] trước những ǵ đang dành sẵn, chờ đợi tôi.
* TS N: Được rồi, trong khi anh trôi bồng bềnh bên trong Ṿng Tṛn, th́ đâu là những ấn tượng đầu tiên của anh?
+ CT:
[hạ thấp giọng] Tôi…hơi lo lắng một chút…nhưng mà năng lượng làm tôi thư dăn. Tôi nhận biết về sự quan tâm dành cho tôi…tôi không cảm thấy cô độc ... huấn luyện viên [trainer] của tôi cũng có mặt với tôi.
* TS N: Hăy tiếp tục tường thuật mọi sự. Anh thấy cái ǵ kế tiếp?
+ CT: Ṿng Tṛn được vây quanh bởi những cái mép của những màn h́nh. Tôi đang nh́n vào chúng.
* TS N: Những màn h́nh trên những bức tường?
+ CT: Chúng hiện ra như chính những bức tường, nhưng không có ǵ thực sự rắn chắc…nó hoàn toàn có tính đàn hồi…những màn h́nh xoay ṿng xung quanh tôi, theo đường cong…di chuyển…
* TS N: Hăy nói thêm về những màn h́nh.
+ CT: Chúng đều trống rỗng … không phản chiếu một cái ǵ cả…chúng chiếu sáng lập ḷe như những tấm thủy tinh…những tấm gương soi.
* TS N: Cái ǵ xảy ra kế tiếp?
+ CT:
[bồn chồn] Tôi cảm thấy một khoảnh khắc yên lặng – nó luôn như vậy – rồi, như thể là một ai đó bật một cái công-tắc trên cái máy chiếu phim trong một rạp hát có màn ảnh rộng [panorama]. Những màn h́nh bỗng trở nên sống động với những h́nh ảnh và có màu sắc…hành động…đầy ánh sáng và âm thanh.
* TS N: Hăy tiếp tục tường thuật. Linh hồn anh ở đâu trong quan hệ với những màn h́nh?
+ CT: Tôi đang bay lơ lửng ở giữa, đang xem toàn cảnh cuộc sống xung quanh tôi…những nơi chốn…những con người
[tự tin]. Tôi biết thành phố này!
* TS N: Anh thấy cái ǵ vậy?
+ CT: New York.
* TS N: Có phải anh yêu cầu được thấy thành phố New York?
+ CT: Chúng tôi trao đổi về việc tôi sẽ trở lại đây…
[chăm chú] Ồ! – nó đă thay đổi…thêm nhiều ṭa nhà…và xe cộ…ồn ào như bao giờ.
* TS N: Tôi sẽ “quay lại New York” trong vài phút nữa. Ngay bây giờ, tôi muốn biết, cái ǵ được chờ đợi ở anh tại Ṿng Tṛn.
+ CT: Tôi sắp vận hành
[bằng tâm trí] một thiết bị.
* TS N: Nó là cái ǵ vậy?
+ CT: Một “máy thám sát”
[scanning device] ở đằng trước những màn h́nh. Tôi thấy nó như một khối ánh sáng và những nút bấm [buttons]. Như thể là tôi đang ở trong buồng lái của một máy bay.
* TS N: Và anh thấy những vật cơ khí này trong một bối cảnh tâm linh?
+ CT: Tôi biết, nó nghe có vẻ điên rồ, nhưng đây là cái đang đến với tôi, nên tôi có thể giải thích cho ông cái mà tôi đang làm.
* TS N: Tốt, đừng lo lắng về chuyện đó. Chỉ cần nói cho tôi biết, anh phải làm ǵ với cái thiết bị đó.
+ CT: Tôi sẽ giúp những “kiểm soát viên”
[controllers] thay đổi những h́nh ảnh trên những màn h́nh, bằng cách vận hành cái “máy thám sát” với tâm trí tôi.
* TS N: Ồ, anh đang vận hành cái máy chiếu phim, như thể anh đang làm việc trong một rạp chiếu bóng?
+ CT:
[cười] Không phải là cái máy chiếu phim, mà là cái máy thám sát. Dù sao, ở đây không phải thực sự là những bộ phim. Tôi đang xem cuộc sống thực, đang diễn ra trên những đường phố New York. Tâm trí tôi kết nối với cái máy thám sát, để kiểm soát [control] chuyển động của những cảnh. Tôi đang quan sát.
* TS N: Anh muốn nói, cái thiết bị này giống như một cái computer?
+ CT: Gần như vậy…nó làm việc trên một “hệ thống theo dơi”
[tracking system]…nó…chuyển đổi…
* TS N: Chuyển đổi cái ǵ vậy?
+ CT: Những mệnh lệnh của tôi…được ghi trên cái máy thám sát, để tôi có thể theo dơi những hành động.
* TS N: Hăy tự đặt ḿnh trước cái máy thám sát, và trở thành người điều khiển, trong khi tiếp tục giải thích mọi sự cho tôi.
+ CT:
[ngừng] Tôi đă nắm bộ phận kiểm soát. Tôi thấy…những đường vạch [lines] hội tụ dọc theo những điểm khác nhau trong một loạt những cảnh…Bây giờ, tôi đang du hành xuyên qua thời gian trên những đường vạch và đang quan sát những h́nh ảnh trên những màn h́nh thay đổi.
* TS N: Và những cảnh đang không ngớt di chuyển xung quanh anh?
+ CT: Vâng, rồi những điểm bỗng sáng lên trên những đường vạch khi tôi muốn cái cảnh đó ngừng lại.


CHÚ THÍCH: Du hành theo những “đường vạch,” là một thuật ngữ mà chúng ta đă nghe trước đây, trong những vùng tâm linh khác, để mô tả sự chuyển tiếp của linh hồn [trong ca 14].


* TS N: Tại sao anh đang làm mọi cái này?
+ CT: Tôi đang thám sát. Những chỗ ngừng là những bước ngoặt quan trọng trên những lối đi của cuộc đời, bao gồm những quyết định quan trọng…những khả tính…những biến cố mà cần phải xem xét giữa những “tuyển trạch”
(136) [alternate] trong thời gian.
* TS N: Như vậy, những đường vạch đánh dấu những lối đi xuyên qua một loạt những biến cố trong thời gian và không gian?
+ CT: Vâng, cái lối đi
[lộ tŕnh] được kiểm soát tại Ṿng Tṛn và truyền đạt tới cho tôi.
* TS N: Anh có tạo ra những cảnh đời trong khi anh theo dơi
[track]?
+ CT: Ồ, không ! Tôi chỉ đơn giản kiểm soát chuyển động của chúng xuyên qua thời gian trên những đường vạch.
* TS N: Anh có thể nói thêm cái ǵ khác về những đường vạch?
+ CT: Những đường vạch năng lượng là…những con đường với những điểm ánh sáng có màu như là những cột mốc chỉ đường [guide posts] mà tôi có thể di chuyển tới, lui, hay làm cho ngừng lại.
* TS N: Như thể anh là đang cho chạy một cuộn băng video với những nút khởi động, nhanh về phía trước, quay lại ?
+ CT:
[cười] Đúng vậy.
* TS N: Được rồi, anh đang di chuyển dọc theo lối đi, thám sát những cảnh và anh quyết định ngừng chúng lại. Hăy nói cho tôi biết, anh làm ǵ kế tiếp.
+ CT: Tôi “đ́nh chỉ”
[suspend] cái cảnh trên những màn h́nh, để tôi có thể bước vào nó.
* TS N: Cái ǵ? Có phải anh đang nói rằng, anh trở thành một phần của cảnh đó, chính anh?
+ CT: Vâng, bây giờ, tôi tiếp cận trực tiếp với những hành động
[trên màn h́nh].
* TS N: Bằng cách nào? Có phải anh trở thành một người trong cảnh đó, hay linh hồn anh bay lượn phía trên đầu, trong khi những con người đang di chuyển đó đây?
+ CT: Cả hai. Tôi có thể trải nghiệm cuộc sống với bất kỳ ai trong cảnh đó, hay chỉ đơn giản quan sát từ bất cứ điểm nh́n thuận lợi
[vantage point] nào.
* TS N: Làm thế nào mà anh có thể rời cái máy thám sát và đi vào cái cảnh ở Cơi Trần, trong khi vẫn giám sát
[monitoring] hành động tại Ṿng Tṛn?
+ CT: Tôi biết, rất có thể là ông sẽ không hiểu cái này, nhưng một bộ phận của tôi lưu lại ở chỗ điều khiển, nên tôi có thể khởi động lại cảnh đó, và làm cho nó ngừng lại bất cứ thời gian nào.
* TS N: Có lẽ tôi hiểu. Anh có thể phân chia năng lượng của ḿnh?
+ CT: Vâng, và tôi có thể gửi những ư tưởng về lại cho chính ḿnh. Dĩ nhiên, những “kiểm soát viên” cũng đang giúp tôi, trong khi tôi đi vào, đi ra khỏi những màn h́nh.
* TS N: Như vậy, về cơ bản, anh có thể di chuyển thời gian về phía trước, về phía sau, và làm nó ngừng lại, trong khi đang theo dơi?
+ CT: Vâng… tại Ṿng Tṛn.
* TS N: Bên ngoài Ṿng Tṛn, trong thế giới linh hồn, anh thấy thời gian “cộng sinh,”
(137) hay nó đang tiến về phía trước?
+ CT: Ở đây
(138) th́ nó “cộng sinh,” nhưng chúng tôi vẫn có thể thấy nó tiến về phía trước ở Cơi Trần.
* TS N: Đối với tôi, dường như khi những linh hồn ở tại Ṿng Tṛn Số Phận, th́ chúng dùng thời gian gần như một dụng cụ.
+ CT: Khi ở dạng linh hồn, chúng tôi thực sự dùng thời gian một cách chủ quan. Những sự vật và biến cố bị di chuyển chỗ này chỗ kia…và trở thành những vật thể trong thời gian…nhưng với chúng tôi, thời gian là “đồng phục”.
[uniform: mọi thời điểm đều y hệt nhau.[ND]

* TS N: Tôi thấy thời gian ở đây có một nghịch lư: cái sắp xảy ra, th́ đă xảy ra, nên bạn có thể gặp chính linh hồn bạn trong hữu thể người nào đó trong khi bạn đến và đi trong những cảnh đời [life scene] tương lai.
+ CT:
[mỉm cười bí hiểm] Chúng tôi chỉ tiếp xúc với những linh hồn “sở tại” [in residence] trong một khoảnh khắc tương đối ngắn. Chúng tôi không can thiệp vào những chu kỳ sống khi theo dơi xuyên qua thời gian.
* TS N: Vậy, nếu quá khứ, hiện tại, và tương lai không thực sự tách rời nhau trong khi anh đang theo dơi, th́ tại sao anh phải làm cho những cảnh ngừng lại để xem xét những lựa chọn, khi anh có thể nh́n vào trong tương lai?
+ CT: Tôi e rằng, ông không nhận thức được cái mục đích thực thụ của việc sử dụng thời gian bởi những kiểm soát viên của Ṿng Tṛn. Cuộc sống vẫn là có tính điều kiện. Thời gian “đồng hồ”
(139) được tạo ra để trắc nghiệm chúng ta. Chúng ta không được cho thấy mọi kết cục khả thể [possible ending] của một cảnh. Nhiều phần của cuộc sống bị che khuất khỏi chúng ta.
* TS N: Như vậy, thời gian được dùng như một “vật xúc tác” cho việc học hỏi bằng cách quan sát những “sinh mệnh”
[lives] khi bạn không thể thấy mọi sự sắp xảy ra?
+ CT: Vâng, để trắc nghiệm khả năng của chúng ta trong việc t́m kiếm những giải pháp. Chúng ta đo lường những khả năng của ḿnh thông qua sự khó khăn của những biến cố. Ṿng Tṛn dựng lên những cuộc thí nghiệm khác nhau để chúng ta chọn lựa. Khi đến Cơi Trần, chúng ta sẽ cố giải quyết chúng.
* TS N: Tại Ṿng Tṛn, anh có thể nh́n thấy cuộc sống trên những hành tinh khác với Trái Đất?
+ CT: Tôi không thể, bởi v́ tôi được “lập tŕnh” cho việc theo dơi thời gian trên Trái Đất.
* TS N: Việc anh có khả năng nhảy xuyên qua thời gian từ những màn h́nh, nghe ra, giống như một quả bóng!
+ CT:
[cười toe] Ồ, nó rất hào hứng – chắc chắn rồi – nhưng chúng tôi không thể cứ nô đùa vớ vẩn, bởi v́ có những quyết định phải làm cho cuộc sống kế tiếp. Tôi sẽ phải chấp nhận những hậu quả của bất cứ sai lầm nào trong những chọn lựa của ḿnh…nếu tôi không thể xử lư tốt một “sinh mệnh” [life]
* TS N: Tôi vẫn không hiểu, làm thế nào mà anh có thể phạm những sai lầm nghiêm trọng, khi anh thực sự “thấy trước” một phần cuộc sống mà anh đă hoạch định trước.
+ CT: Những lựa chọn của tôi về những môi trường sống là vô giới hạn
[unlimited]. Như tôi đă nói, có lẽ, tôi sẽ không thể thấy toàn bộ một cảnh trong một khúc đoạn thời gian nào đó. Bởi v́, có những cái người ta không cho chúng tôi xem (140), nên có sự “rủi ro” gắn liền với mọi chọn lựa cơ thể.
* TS N: Nếu số phận tương lai của một người không hoàn toàn được định sẵn, như anh nói, th́ tại sao lại gọi không gian này là Ṿng Tṛn Số Phận ?
+ CT: Ồ, quả thực là có số phận. Những chu kỳ sống là có trật tự, đâu vào đó. Chỉ có điều, có quá nhiều “tùy chọn,” vốn không rơ ràng.


CHÚ THÍCH: Khi tôi đưa những thân chủ của tôi vào trong khu vực của việc “chọn sinh mệnh,” họ thấy một ṿng tṛn của quá khứ, hiện tại và tương lai – như Ṿng Tṛn trong ca này. Cảm nhận rằng chúng đang rời “thời gian Hiện tại” (141) [Now time] bên trong Ṿng Tṛn, những linh hồn có vẻ như xoay ṿng lui tới trên những làn sóng cộng hưởng [resonating] trong suốt những ṿng quan sát của chúng. Mọi khía cạnh của thời gian đều được tŕnh diện với chúng như là những thực tại đang tái hiện, rút xuống và dâng lên cùng nhau. Bởi v́ những thực tại song song được xếp chồng lên nhau, nên chúng cũng có thể được nh́n thấy như là những khả tính cho những “sinh mệnh” vật lư, nhất là bởi những linh hồn giàu kinh nghiệm hơn.

Tôi không hiểu, tại sao, dưới những điều kiện này, những thân chủ không thấy tương lai một cách đầy đủ, bao quát. Khi cố t́m hiểu điều này, th́ sau cùng, tôi đi tới kết luận rằng, thế giới linh hồn được thiết kế để bảo vệ quyền lợi của mỗi linh hồn.

Nh́n chung, những người tôi làm việc với, là những linh hồn “vẫn-c̣n-đầu-thai” trẻ hơn. Có thể, chúng không thể thấy rơ những biến cố quan trọng ở quá xa trong tương lai, bởi v́, linh hồn càng đi xa hơn khỏi những khả tính hiện tại [present probabilities], th́ càng có nhiều “thực tại thay thế” (142) để chọn lựa, vốn che mờ những h́nh ảnh của những biến cố đó.

Mặc dù đối với thời gian trong quá khứ xa xăm, th́ chính những thuộc tính đó vẫn đúng, nhưng có một ngoại lệ. Những kiếp quá khứ của chính một linh hồn, th́ dễ nhận diện hơn. Sở dĩ như vậy, là bởi v́, một thực tại riêng lẻ [a single reality] – với một đường lối hành động rơ ràng, xác định – đă được thiết lập trước đây để huấn luyện linh hồn này, và như thế, được in đậm lên trí nhớ của nó.

Trong chương 5, ca 13 cho thấy, như thế nào mà bệnh mất trí nhớ bị áp đặt lên chúng ta khi chúng ta đi vào kiếp sống hiện tại, để cho những kinh nghiệm trong những kiếp quá khứ sẽ không ngăn trở sự tự khám phá trong hiện tại. (143) Điều kiện tương tự cũng đúng đối với những linh hồn đang cân nhắc những tùy chọn cho kiếp sống tương lai. Không biết tại sao, phần lớn người ta tin rằng, đời họ được hoạch định trước. Dĩ nhiên, họ có lư.

Mặc dù bệnh mất trí nhớ thực sự ngăn cản việc sở hữu đầy đủ kiến thức hữu-thức [conscious knowledge] về kế hoạch này, nhưng tâm trí bất-thức [unconscious mind] nắm giữ ch́a khóa mở vào những kư ức tâm linh của một “kế hoạch tỉ mỉ,” bao quát của một cuộc đời. Việc “chọn sinh mệnh” là một phương tiện cung cấp một loại “máy thời gian” cho những linh hồn – ở đó, chúng thấy vài lộ tŕnh “thay thế,” [tùy chọn] bên cạnh con đường chính. Mặc dù những lối đi này không phô bày ra một cách đầy đủ cho chúng ta khi chúng ta là những linh hồn, nhưng chúng ta mang về Cơi Trần một phần nào đó của cái bản đồ chỉ đường này.

Có lần, một thân chủ đă nói với tôi: “Bất cứ khi nào tôi bối rối không biết phải làm ǵ trong cuộc đời, th́ tôi lặng lẽ ngồi xuồng và nghĩ về cái nơi mà tôi đă từng sống, và so sánh cái nơi đó với cái nơi mà tôi có thể sẽ muốn đi tới trong tương lai. Câu trả lời về bước kế tiếp, đơn giản đến với tôi từ bên trong chính tôi.

Chấp nhận những ǵ đổ xuống chúng ta trên đường đời như là “những hành vi của Thượng đế,” không có nghĩa là hiện hữu của chúng ta sẽ bị khóa kín vào trong sự tất định tâm linh, mà theo đó, ta phải tuân phục một định mệnh không thể thay đổi. Nếu mọi sự đều tiền định, th́ sẽ không có sự công bằng, và cuộc phấn đấu của chúng ta sẽ không có mục đích. Khi nghịch cảnh ập tới, th́ không có nghĩa là, chúng ta phải ngồi yên với một thái độ buông xuôi, và không chiến đấu để cải thiện t́nh huống bằng cách làm những thay đổi “tại thực địa.”

Trong đời ḿnh, tất cả chúng ta sẽ trải nghiệm những cơ hội cho sự thay đổi, vốn bao hàm rủi ro. Những dịp này có thể đến vào những thời điểm không thuận tiện. Chúng ta có thể biến những nghịch cảnh thành phúc lành, nhưng chúng vẫn là một thách thức đối với chúng ta. Mục đích của sự tái đầu thai, là để tạo điều kiện cho ta sử dụng ư chí tự do. Quả thực, nếu thiếu khả năng này, th́ chúng ta sẽ là những sinh vật bất lực. Như thế, “định mệnh (144) chỉ là một hệ quả của nghiệp báo – có nghĩa là, chúng ta không đơn giản bị kẹt cứng trong những biến cố mà chúng ta không có sự kiểm soát nào. Điều này cũng có nghĩa là, chúng ta có những bài học về nghiệp báo và những trách nhiệm. Luật nhân quả luôn chi phối những hành động của chúng ta, đó là lư do tại sao ca này không muốn phạm một sai lầm trong việc chọn một “sinh mệnh” [cuộc đời] không phù hợp với ḿnh.

Nhưng bất luận cái ǵ xảy ra với chúng ta trong đời, th́ điều quan trọng là chúng ta hiểu rằng, hạnh phúc hay nỗi đau đớn của chúng ta không phản ánh phúc lành hay sự phản bội của Thượng đế-Linh hồn tối cao, hay của những vị hướng đạo, hay của những điều hợp viên trong việc chọn sinh mệnh. Chúng ta là chủ nhân số phận của ḿnh.

Khi đọc xong cuộc chuyện tṛ của tôi với ca 25, bạn đọc có thể có ấn tượng rằng, những mục đích về âm nhạc của cá nhân này cho kiếp sống kế tiếp của anh ta, là hơi ích kỷ. Chắc chắn là, những mơ ước của anh ta – muốn được ái mộ như là một tài năng âm nhạc – có những yếu tố của sự bù trừ cá nhân, mà sẽ bớt lộ liễu trong một linh hồn tiến hóa hơn. Tuy nhiên, người ta cũng sẽ thấy rằng, linh hồn này muốn cống hiến tài năng của chính ḿnh.


* TS N: Bây giờ, tôi muốn anh nói thêm về những cảnh mà anh đang nh́n trong thành phố New York. Trước khi đến Ṿng Tṛn, anh có được chuẩn bị ǵ về những tuyển chọn về mặt địa lư không?
+ CT: Ồ, ở mức độ nào đó. Huấn luyện viên của tôi và tôi trao đổi về sự kiện rằng, tôi đă chết yểu tại New York trong kiếp vừa qua. Tôi muốn đi trở lại thành phố năng động này và học âm nhạc.
* TS N: Anh có trao đổi với huấn luyện viên của anh về những linh hồn khác – những người bạn muốn đầu thai với anh?
+ CT: Chắc chắn rồi, đó là một phần của cuộc hội ư. Vài người trong chúng ta bắt đầu “đánh cuộc” một cuộc sống mới, bằng cách quyết định môi trường nào thích hợp nhất cho tất cả những ai có liên quan. Tôi làm rơ rằng, tôi muốn khởi sự lại ở chính cái nơi mà tôi đă bị giết chết. Huấn luyện viên và những người bạn của tôi đưa ra những gợi ư của họ.



CHÚ THÍCH: Trong kiếp sống vừa qua, chủ thể này đến nước Mỹ như là một người di trú Nga. Anh ta chết v́ một tai nạn tại New York, ở tuổi 22, năm 1898. Vào năm 1937, anh ta tái sinh ở chính thành phố đó.


* TS N: Những gợi ư ǵ vậy?
+ CT: Chúng tôi trao đổi về việc tôi muốn trở thành một dương cầm thủ nhạc cổ điển. Tôi đă chơi accordion để có chút tiền lẻ, thu nhập thêm – tại những buổi tiệc, đám cưới – đại loại như thế.
* TS N: Và kinh nghiệm này kích thích sự ưa thích của anh đối với cây đàn dương cầm?
+ CT: Khi giao nước đá trên những đường phố New York, tôi thường đi ngang qua pḥng ḥa nhạc. Mục tiêu của tôi là, một ngày nào đó, học âm nhạc và tạo cho ḿnh một tên tuổi trong thành phố lớn này. Nhưng tôi chưa kịp khởi sự, th́ đă chết.
* TS N: Trong lần cuối cùng viếng thăm Ṿng Tṛn, anh có thấy anh bị chết yểu không?
+ CT:
[buồn bă] Vâng…và chấp nhận điều đó…như là một điều kiện của kiếp sống đó. Đó là một cuộc sống tốt, chỉ có điều, là nó quá ngắn ngủi. Bây giờ tôi muốn đi trở lại với một khởi đầu tốt hơn và tạo cho ḿnh một tên tuổi trong âm nhạc.
* TS N: Anh có thể yêu cầu được đi tới bất cứ nơi nào ở Cơi Trần không?
+ CT: Hmm…vâng. Nếu tôi có những sở thích nào đó, th́ chúng được cân nhắc giữa những tùy chọn đă được đề xuất.
* TS N: Anh muốn nói, giữa những cơ thể mà anh được phép chọn?
+ CT: Vâng, tại những nơi nào đó.
* TS N: Khi anh nói, anh muốn có một khởi đầu tốt hơn trong âm nhạc, th́ tôi đoán rằng, đây là một lư do khác khiến anh muốn trở lại New York.
+ CT: Thành phố này sẽ cho tôi cơ hội tốt nhất để nuôi lớn ước mơ học piano. Tôi muốn
[sống tại] một thành phố quốc tế, với những trường âm nhạc.
* TS N: Có ǵ bất ổn với một thành phố giống như Paris?
+ CT: Tôi không được đề xuất
[offered] một cơ thể tại Paris.
* TS N: Tôi muốn hiểu rơ về những tùy chọn của anh trong việc tuyển chọn sinh mệnh. Khi anh khởi sự “xem trước” những cảnh đời tại Ṿng Tṛn, th́ anh chủ yếu quan sát những con người hay những địa điểm?
+ CT: Chúng tôi bắt đầu với những địa điểm.
* TS N: Tốt, và như vậy, anh đang nh́n những đường phố của New York vào khoảnh khắc này?
+ CT: Đúng rồi, và thật tuyệt vời, bởi v́ tôi đang làm nhiều hơn là chỉ nh́n. Tôi đang trôi bồng bềnh đó đây, ngửi mùi thực phẩm trong những nhà hàng… Tôi nghe tiếng c̣i xe hơi…tôi đang dơi theo những người đang bước đi ngang qua những cửa tiệm trên Đại lộ số 5…sống lại cảm giác về cái nơi đó.
* TS N: Vào thời điểm này, anh đă thực sự đi vào tâm trí của những người đang bước đi dọc theo những đường phố?
+ CT: Không, chưa.
* TS N: Anh làm ǵ kế tiếp?
+ CT: Tôi đi tới những thành phố khác.
* TS N: Ồ, tôi tưởng rằng, những cơ thể được đề xuất cho anh lựa chọn, phải là tại thành phố New York.
+ CT: Tôi đâu có nói như vậy. Tôi cũng có thể đi tới Los Angeles, Buenos Aires, hay Oslo.
* TS N: Tôi sắp đếm từ 1 tới 5. Và khi tôi đếm tới 5, anh sẽ thám sát những thành phố này trong khi chúng ta tiếp tục trao đổi…một…hai… ba…bốn…năm! Hăy tường thuật những ǵ anh đang làm.
+ CT: Tôi đang đi tới những pḥng ḥa nhạc và những nhạc viện, và quan sát những nhạc sinh thực tập.
* TS N: Có phải anh chỉ quan sát bối cảnh tổng quát trong khi trôi bồng bềnh xung quanh những nhạc sinh này?
+ CT: Tôi làm nhiều hơn thế. Tôi đi vào bên trong đầu của vài nhạc sinh để xem họ chơi nhạc ra sao.
* TS N: Anh có cần phải ở một nơi đặc biệt như Ṿng Tṛn, để xem xét những quá tŕnh tâm lư của những con người?
+ CT: Đối với những biến cố
[sự kiện] quá khứ và tương lai, tôi cần. Nhưng việc tiếp xúc với một ai đó trong hiện tại ở Cơi Trần, th́ có thể được làm bất cứ nơi đâu [trong thế giới linh hồn].
* TS N: Anh có thể mô tả cách mà linh hồn anh tiếp xúc với một ai đó?
+ CT:
[ngừng một lát] Như là…một cái chạm nhẹ.


CHÚ THÍCH: Những linh hồn hoàn toàn có khả năng gửi và nhận những tin nhắn từ nhau giữa thế giới linh hồn và Cơi Trần, như nhiều người trong chúng ta đă đích thân trải nghiệm.
Tuy nhiên, những nối kết tạm thời này được h́nh thành và bị cắt đứt nhanh chóng. Việc kết nối [joining] của một linh hồn với một hài nhi không có linh hồn [soulless] suốt một đời người [for a lifetime], th́ khó khăn hơn, và nó sẽ được mô tả nhiều hơn trong ca 29.


* TS N: Trong khi anh nh́n vào những “sinh mệnh” này, được đề xuất cho anh, th́ nó ở vào năm nào ở Cơi Trần?
+ CT:
[do dự] Bây giờ, là…năm 1956, và phần lớn những triển vọng của tôi là từ năm 1913 cho đến năm 1919. Tôi sẽ kiểm tra chúng trước và sau năm này…theo mức độ mà Ṿng Tṛn sẽ cho phép tôi.
* TS N: Như thế, Ṿng Tṛn cho anh cơ hội để thực sự trở thành nhiều người khác nhau,
(145) mà, theo thời gian tương đối ở Cơi Trần, họ vẫn chưa ra đời?
+ CT: Uh-huh, để xem, liệu sự lựa chọn của tôi có phù hợp
[thỏa đáng] không – kiểm tra tài năng và bố mẹ của “họ” – đại loại như thế. [dứt khoát] Tôi muốn tái sinh ở New York.
* TS N: Anh có nghĩ, anh đă quan sát những thành phố khác đủ cẩn thận?
+ CT:
[mất kiên nhẫn] Vâng. Tôi đă làm cái đó, nhưng tôi không muốn chúng.
* TS N: Hăy đợi một phút. Nếu anh thích một nhạc sinh tại Oslo, nhưng lại muốn sống tại New York, th́ sao?
+ CT:
[cười] Thật ra, có một cô gái “đầy hứa hẹn” [promising girl] tại Los Angeles, nhưng tôi vẫn muốn sống tại New York.
* TS N: Được rồi, hăy di chuyển về phía trước. Khi thời gian tại Ṿng Tṛn đi dần tới chỗ kết thúc, hăy cho tôi những chi tiết trong sự “lựa chọn sinh mệnh” của anh.
+ CT: Tôi dự định sẽ đi tới New York để trở thành một nhạc sĩ. Tôi vẫn đang cân nhắc giữa 2 người
[sinh mệnh], nhưng tôi nghĩ, tôi sẽ chọn … [ngừng lại để cười] một chú nhóc mập lùn với nhiều tài năng. Cơ thể nó sẽ không có cái sức chịu đựng [dẻo dai] của kiếp sống vừa qua của tôi, nhưng tôi sẽ có thuận lợi: bố mẹ có chút tiền bạc, họ sẽ động viên tôi tập luyện, tập luyện chăm chỉ.
* TS N: Tiền bạc cũng quan trọng à ?
+ CT: Tôi biết, có vẻ như tôi…tham lam…ích kỷ…nhưng trong kiếp vừa qua, tôi không có đồng xu dính túi. Nếu tôi muốn diễn đạt cái đẹp của âm nhạc và mang lại sự thích thú cho chính tôi và những người khác, th́ tôi cần sự huấn luyện thích đáng và sự hỗ trợ của bố mẹ, nếu không, tôi sẽ bị chệch sang hướng khác…tôi biết chính ḿnh.
* TS N: Nếu anh không thích bất cứ tùy chọn nào được tŕnh diện cho anh tại Ṿng Tṛn, th́ anh có thể yêu cầu được xem thêm những nơi chốn và những con người khác không?
+ CT: Không cần thiết, ít ra, là đối với tôi. Chừng đó là đủ.
* TS N: Hăy cho phép tôi ṭ ṃ, khiếm nhă hơn một chút. Nếu anh phải chọn một “sinh mệnh” từ chỉ những tùy chọn được tŕnh diện cho anh tại Ṿng Tṛn, th́ làm thế nào anh biết, rằng những điều hợp viên không đang sắp xếp một cái ǵ đó bất lợi cho anh? Có thể, họ đang “lập tŕnh,” buộc anh phải làm những lựa chọn nào đó?
+ CT:
[ngừng một lát] Tôi không nghĩ vậy, căn cứ trên tất cả những lần mà tôi đă đến Ṿng Tṛn. Chúng ta sẽ không đi tới đó, trừ phi chúng ta đă quyết định về loại cuộc đời mà chúng ta muốn sống, và tôi luôn luôn có những lựa chọn thú vị dựa trên những ư kiến của riêng tôi.
* TS N: Tốt, sau khi anh hoàn tất việc duyệt qua những “sinh mệnh”
[tùy chọn] tại Ṿng Tṛn, th́ cái ǵ xảy ra kế tiếp?
+ CT: Những kiểm soát viên
[controllers]…đến trong tâm trí tôi, để xem, liệu tôi có thỏa măn với những ǵ mà tôi được cho xem, hay không.
* TS N: Có phải là họ luôn luôn vẫn là những thực thể đó?
+ CT: Tôi nghĩ vậy…như tôi có thể nhớ được.
* TS N: Họ có áp lực buộc anh phải làm một quyết định trước khi rời Ṿng Tṛn?
+ CT: Không hề. Tôi trôi bồng bềnh và đi trở lại trao đổi với những người bạn trước khi quyết định.


CHÚ THÍCH: Ca 25 nói cho chúng ta biết về sự chọn lựa địa điểm của anh ta, giới hạn vào 4 thành phố. Dĩ nhiên, cứ mỗi lần đến Ṿng Tṛn, th́ số lượng những cảnh mà linh hồn được thấy trước, trước một kiếp sống mới, là rất khác nhau. Những “sinh mệnh” được đề xuất, đều có tính chọn lọc – điều này cho tôi thấy rằng, những thực thể tâm linh khác đang tích cự làm việc v́ chúng ta, để dựng lên những cảnh về địa điểm trước khi chúng ta đến. Số lượng những linh hồn “chuyên gia,” họ giúp linh hồn tại không gian chọn sinh mệnh, có vẻ như không bao giờ lớn. Họ hiện ra với những thân chủ của tôi như những “hiện h́nh” mơ hồ [vague apparitions], mặc dù phần lớn tin rằng, những thành viên của Hội Đồng Trưởng Lăo của họ, và những vị hướng đạo cá nhân của họ đều tham dự.

Những thân chủ cũng nhớ lại những kiếp sống xa xưa – trong thời kỳ sớm sủa của lịch sử, khi thế giới c̣n chưa đông dân số. Trong thời kỳ đó, họ luôn chào đời trong những khu định cư thưa thớt. Dần dần, với sự nổi lên của những làng mạc và những trung tâm lớn hơn của những nền văn minh cổ xưa, th́ những ca tường thuật rằng, họ trở lại chính những khu vực mà họ đă từng sống. Những cuộc đầu thai được phân bổ rải rác về mặt địa lư, bởi những cuộc di trú lớn của những người chiếm cứ những vùng đất mới, nhất là trong 400 năm vừa qua. Trong thế kỷ nhân măn này, có thêm nhiều linh hồn đang chọn sống tại những nơi mà chúng đă từng sống trước đây.

Ngày nay, phải chăng xu hướng này có nghĩa là, những linh hồn muốn trở lại chính những đất nước mà chúng đă từng sống, do ái lực về sắc tộc? Thật ra, những linh hồn không có khuynh hướng chọn cuộc sống dựa trên nhân chủng [ethnicity] hay chủ nghĩa dân tộc. Sự phân biệt chủng tộc là những sản phẩm của con người, được dạy dỗ vào thời thơ ấu. Trong sự lựa chọn của một linh hồn, th́ ngoài sự quen thuộc dễ chịu của nền văn hóa [khác với thành kiến về chủng tộc], chúng ta cũng phải kể đến ái lực của nhiều linh hồn đối với sa mạc, núi non, hay biển cả.

Linh hồn cũng có thể ưa thích cuộc sống thôn dă hay [cuộc sống] thành thị hơn. Có phải linh hồn bị kéo trở lại những khu vực địa lư cũ [mà chúng đă từng sống], bởi v́ chúng muốn sống một kiếp sống mới với chính cái gia đ́nh của chúng trong kiếp quá khứ? Trong những nền văn hóa nào đó – chẳng hạn, của những người Mỹ Bản Địa – có một truyền thống, mà theo đó, linh hồn chọn lưu lại bên trong quan hệ máu mủ của gia đ́nh. Một người hấp hối, được mong đợi là sẽ trở lại trong thân xác đứa cháu trai của chính ông ta. Trong việc hành nghề của tôi, tôi hiếm khi thấy những linh hồn lặp lại cùng những lựa chọn về gene trong những kiếp quá khứ, bởi v́ điều này sẽ ngăn trở sự tăng trưởng và cơ hội.

Thỉnh thoảng, tôi nghe nói về một linh hồn trở lại cơ thể của một thân thích [ruột thịt] trong kiếp trước, dưới những hoàn cảnh khác thường về nghiệp báo. Thí dụ, nếu một anh [em] trai hay một chị [em] gái có một ái lực gắn bó với nhau, và một người phải chết đột ngột trong khi c̣n trẻ, th́ linh hồn của người anh [em] trai hay chị [em] gái đă chết, có thể muốn trở lại làm con của người c̣n sống, để nối lại sợi dây bị đứt, để hoàn tất một nhiệm vụ quan trọng nào đó.

Theo kinh nghiệm của tôi, th́ có một hiện tượng phổ biến hơn: linh hồn của một hài nhi chết ngay sau khi sinh, thường trở lại bố mẹ cũ của nó như là đứa con kế tiếp của họ. Những kế hoạch này đều được vạch ra trước, bởi những linh hồn tham dự vào những biến cố bi đát của gia đ́nh. Chúng bao gồm một “mê cung” của những vấn đề nghiệp báo. Cách đây không lâu, tôi đă có một ca như sau: trong kiếp sống vừa qua, thân chủ tôi đă chết yểu do một khuyết tật bẩm sinh. Tôi hỏi: “Đời anh kết thúc khi anh chỉ mới vài ngày tuổi. Sự chết yểu đó nhằm mục đích ǵ?” Anh ta đáp: “Bài học là dành cho bố mẹ tôi, không phải cho tôi, và đó là lư do tại sao tôi chọn trở lại với họ như là một “kẻ lấp đầy khoảng trống” [filler]. Khi một linh hồn trở lại Cơi Trần chỉ một thời gian ngắn ngủi để giúp một ai khác – thay v́ làm việc trên những vấn đề của chính nó – th́ một vài người gọi hiện tượng này là “một kiếp sống lấp đầy khoảng trống.” Trong ca này, những người bố mẹ đă ngược đăi và sau cùng gây ra cái chết của một đứa trẻ khác khi họ sống chung trong kiếp trước. Mặc dù trong kiếp sống vừa qua, họ không phải là một cặp vợ chồng trẻ, yêu nhau thắm thiết, nhưng rơ ràng là, những người bố mẹ này cần trải nghiệm nỗi sầu muộn do bị mất đi một đứa con mà họ rất muốn có. Việc trải nghiệm nỗi thống khổ từ sự mất mát khủng khiếp này, sẽ mang đến cho linh hồn [của] những người bố mẹ này một nhận thức thấm thía về những hậu quả của việc cắt đứt một sợi dây huyết thống. Tôi sẽ có một thí dụ về chủ đề này trong ca 27.

Thông thường, những linh hồn không thấy cái chết của chúng trong những kiếp tương lai. Nhưng nếu một linh hồn chọn một kiếp sống quá ngắn, và cái chết đến quá sớm, th́ tại nơi chọn sinh mệnh [trong thế giới linh hồn], nó thường thấy trước cảnh chết đó. Tôi đă phát hiện rằng, về cơ bản, linh hồn tự nguyện chọn những cơ thể mà sẽ có những căn bệnh hiểm nghèo, (146) hoặc phải bị giết bởi ai đó, hoặc chết bất đắc kỳ tử, với nhiều người khác trong một biến cố thảm khốc. Đối với những linh hồn có liên quan tới những bi kịch này, th́ không phải là chúng đầu thai không đúng chỗ, không đúng lúc, với một vị Thượng đế bốc đồng ngoảnh mặt đi chỗ khác. Mọi linh hồn đều có một động cơ cho những biến cố mà trong đó chúng chọn tham dự vào. Một thân chủ bảo tôi rằng, kiếp sống vừa qua của anh ta được hoạch định trước, là sẽ kết thúc ở lúc 7 tuổi, như là một cậu bé Da Đỏ. Anh ta nói: “Tôi đang t́m kiếm một bài học sâu sắc, nhanh chóng về sự khiêm cung, và kiếp sống này, tái sinh làm một đứa con lai bị ngược đăi và đói khát, là đủ.”

Một trong những thân chủ của tôi sẽ cho một thí dụ khác – cụ thể hơn về một linh hồn tự nguyện hoàn thành một nhiệm vụ khủng khiếp. Trong kiếp sống vừa qua, linh hồn cô ta [cùng với 3 người khác trong nhóm cô] “nhập vào” cơ thể của những phụ nữ Do Thái, bị đưa từ Munich vào trong trại tập trung tại Dachau vào năm 1941. Tất cả họ đều được phân bổ vào cùng những doanh trại [cũng được sắp xếp trước], nơi mà thân chủ tôi chết vào năm 1943 ở tuổi 18, an ủi những đứa trẻ và cố giúp chúng sống sót. Sứ mệnh của cô được hoàn tất với ḷng dũng cảm. Mặc dù những biến cố, sắc tộc, nền văn hóa, và địa điểm địa lư thường có vẻ như là ưu tiên hàng đầu trong quá tŕnh tuyển chọn [sinh mệnh], nhưng chúng không phải là những chọn lựa có ư nghĩa nhất cho cuộc sống kế tiếp của linh hồn. Ngoài mọi cân nhắc khác, th́ sự đầu thai của những linh hồn, rút lại, là làm cái quyết định tối quan trọng về một cơ thể đặc thù, và có thể học được cái ǵ, bằng cách sử dụng bộ năo của một hữu thể người nào đó. Chương kế tiếp được dành cho một phân tích về lư do tại sao một linh hồn chọn một cơ thể nhất định nào đó: những lư do khác nhau về mặt sinh vật học và tâm lư học.

______

 

(126) Life selection: Tạm dịch như trên. Nhưng chữ “life” [cuộc sống] trên đây có thể hiểu là “sinh mệnh”. Trước khi rời thế giới linh hồn để xuống Cơi Trần, linh hồn có một số những “sinh mệnh” – với một cơ thể nào đó, thuận lợi nhất cho việc học hỏi của nó – để tuyển chọn. Thí dụ, trở thành một người giàu, một người nghèo, một người mạnh khỏe, một người tàn tật… Mỗi người như thế tạm gọi là một “sinh mệnh.” Như vậy, có nhiều “sinh mệnh” để tuyển chọn, và linh hồn phải quyết định chọn một “sinh mệnh” cho kiếp sau của nó.

(127) Identity: Từ này có nhiều nghĩa: 1. Nét để nhận dạng. 2. Tính đồng nhất. 3. Lư lịch. 4. Bản sắc; đặc điểm riêng. 5. Căn tính. 6. Căn cước. Tùy theo ngữ cảnh, nó sẽ được dịch một cách khác nhau. Trong ngữ cảnh này, xin tạm dịch là “bản ngă” – để nói lên tính “độc đáo,” không có một cái thứ hai giống hệt nó.

(128) Nguyên tác: “ … and there are those who occupy more than one body at a time…” Có những linh hồn chiếm cứ nhiều cơ thể cùng một lúc? Đây là một điều rất khó hiểu. Trong Destiny of Souls, cũng của của tác giả này, ông giải thích rơ hơn về hiện tượng này. Tóm lại, đó là khả năng “phân chia năng lượng” – hay sự “phân thân” – của linh hồn.

(129) Chúng ta cần nhớ: con người có 2 phần cơ bản: thể xác và linh hồn. Do vậy, phải có linh hồn, để cho con người được hoàn chỉnh. Mà muốn có linh hồn, th́ phải có những linh hồn đầu thai xuống Cơi Trần. Theo tác giả cuốn sách này, th́ việc đầu thai này tuân theo một “kế hoạch” nhất định, được sắp xếp trước trong thế giới linh hồn. Các chương sau sẽ nói rơ hơn về vấn đề này.

(130) Đây là điều hơi khác với quan niệm của đạo Phật. Theo đạo Phật, th́ sự “tự do, tự nguyện” đầu thai, chỉ có ở những bậc giác ngộ ở đẳng cấp cao – họ đă thoát khỏi ṿng luân hồi, nhưng tự nguyện trở lại Cơi Trần để phổ độ chúng sinh. Vị Dalai Lama hiện nay, ở vào trường hợp này. B́nh thường, th́ linh hồn bắt buộc phải đầu thai – do sự lôi kéo của nghiệp lực – vào những cơi giới tương ứng với “nghiệp” của nó.

(131) Ethereal: Từ này có 2 nghĩa chính: a/ Siêu phàm. b/ Thuộc về bầu trời; thuộc về tầng thanh khí.

(132) “Nhập cảnh” ở đây, là đi vào thế giới linh hồn, để phân biệt với “xuất cảnh,” là ra khỏi thế giới linh hồn để xuống Cơi Trần.

(133) Chỗ này, tác giả nói hơi tối nghĩa. Có thể hiểu như sau: Khi linh hồn bước vào thế giới linh hồn, th́ nó sẽ làm việc với vị hướng đạo của ḿnh và một vài thực thể khác, để “đánh giá” kiếp sống vừa qua của nó: đă làm được ǵ, không làm được ǵ, có những sai lầm nào cần sửa chữa… Khi linh hồn sắp rời thế giới linh hồn, để xuống Cơi Trần, th́ nó cũng phải “hội ư” với những thực thể đó, để “đánh giá” xem cái “sinh mệnh” nào, cơ thể nào nên chọn cho kiếp sống sắp tới của nó. Về sau, ta sẽ rơ hơn.

(134) Chú ư: Theo cuốn sách này, th́ tại nơi “chọn sinh mệnh,” linh hồn được xem trước một phần kiếp sống sắp tới của nó. Nhưng khi xuống Cơi Trần, th́ nó bị bệnh “mất trí nhớ,” nên nó quên đi hầu hết những cái mà nó đă thấy. Tuy nhiên, cũng có một số linh hồn “sáng suốt” hơn, nên chúng có thể nhớ lại được nhiều hơn.

(135) The Ring: Tạm dịch như trên, để câu văn gọn hơn. Đây là khu vực rộng lớn, có h́nh tṛn. Trong ngữ cảnh này, “Ṿng Tṛn” là nơi để linh hồn “tuyển chọn sinh mệnh.” Cứ đọc tiếp, ta sẽ hiểu rơ thuật ngữ này hơn.

(136) Alternate: Cái thay thế; tuyển trạch: có thể chọn 1 trong 2 cái ǵ đó.

(137) Co-exist: “Cộng sinh” – hiện hữu đồng thời với nhau. “Cộng sinh” ở đây có nghĩa là “quá khứ, hiện tại và tương lai cùng hiện hữu đồng thời” – nghĩa là, không có quá khứ, hiện tại và tương lai như cách nhận thức ở Cơi Trần. Nhưng khi cần thiết, như tại “Ṿng Tṛn,” th́ linh hồn có thể trải nghiệm “thời gian đồng hồ” như ở Cơi Trần.

(138) “Ở đây”, trong ngữ cảnh này, là ở trong thế giới linh hồn.

(139) Thời gian “đồng hồ” là thời gian của Cơi Trần: phút này là “hiện tại,” phút trước là “quá khứ,” và phút sau là “tương lai.” Trái lại, trong thế giới linh hồn, không có kiểu “thời gian” như vậy, mà mọi thời điểm đều như nhau [uniform].

(140) Chú ư: Tại Ṿng Tṛn, linh hồn chỉ được cho “thấy trước” một phần nào đó của kiếp sau, chứ không được thấy toàn bộ kiếp sống đó. Do vậy, những “rủi ro” khi “chọn sinh mệnh” là điều dĩ nhiên.

(141) Chú ư: Thời gian ở Cơi Trần rất khác với thời gian trong thế giới linh hồn và trong những “cảnh giới” khác. Thí dụ: theo đạo Phật, th́ một ngày và một đêm trên cơi trời Đâu Suất, bằng 400 năm ở Cơi Trần…

(142) Possible alternative realities: “Những thực tại thay thế,” có thể là những “phương án” nào đó mà linh hồn có thể chọn – thí dụ, Ashley trong ca 26, có thể chọn một trong những “kịch bản” như sau: a/ Asley bị găy hai chân, không thể đi lại được. b/ Asley bị găy chân, nhưng có thể đi lại được bằng nạng. c/ Asley có đôi chân b́nh thường, trở thành một phụ nữ sống một cuộc sống dễ dàng hơn, nhưng bất hạnh, tẻ nhạt – không giúp được ǵ cho ai. Trong ca này, linh hồn chọn trường hợp (a), v́ nhờ không đi lại được, nên Asley mới có nhiều điều kiện để học tập, và có thể hữu ích cho những người bị khuyết tật khác.

(143) Chú ư: Việc chúng ta không nhớ lại những kiếp quá khứ của ḿnh, là có mục đích: để việc tự khám phá của chúng ta được dễ dàng hơn.

(144) Chú ư: Cần phân biệt “Định mệnh” và “nghiệp” [Karma] : “định mệnh” th́ tất yếu, không thể thay đổi; “nghiệp”, th́ c̣n có thể “chuyển nghiệp” bằng những việc làm tốt.

(145) Chú ư: Tại “Ṿng Tṛn,” linh hồn có thể “thấy trước” những “tùy chọn” : đó có thể là “người này” hoặc “người kia,” và mỗi người sẽ có một “cuộc đời”. Từ “cuộc đời” ở đây, có thể được hiểu là “sinh mệnh”.
(146) Lưu ư chữ “tự nguyện.”

 

Xem tiếp Chương XIII
 

art2all.net