|
ĐỖ TƯ NGHĨA
HÀNH TR̀NH CỦA
LINH HỒN

CHƯƠNG
XIV
CHUẨN BỊ CHO VIỆC
XUỐNG TÀU [về cơi trần]
Sau khi linh hồn đă hoàn
tất những cuộc hội ư với vị hướng đạo và những bạn cùng nhóm về nhiều hệ
quả [ramification] vật lư và tâm lư của một sinh mệnh mới và của sự chọn
lựa cơ thể, th́ nó làm quyết định đầu thai. Có vẻ như là hợp logic, khi
cho rằng linh hồn đó sẽ ngay lập tức đi về Cơi Trần. Nhưng không phải
vậy: phải cần thêm một yếu tố khác nữa.
Tới lúc này, chắc bạn đă hiểu rằng, linh hồn trở về
từ nơi chọn lựa sinh mệnh không chỉ phải “lọc ra” sự lựa chọn tốt nhất
của nó – về việc nó sẽ là ai trong kiếp sống sắp tới – mà nó c̣n phải
phối hợp quyết định này với những “diễn viên” khác trong vở kịch tương
lai. Nếu xem cuộc đời như một vở kịch sân khấu, th́ chúng ta là
người đóng vai chính, là diễn viên chính. Mọi sự mà chúng ta làm trong
vở kịch, ảnh hưởng đến những vai phụ khác [nói là phụ, bởi v́ họ không
phải là chúng ta] trong kịch bản. Vai diễn của họ có thể bị thay đổi bởi
chúng ta, và vai diễn của chúng ta, bởi họ – bởi v́ kịch bản có thể thay
đổi trong khi vở kịch diễn tiến. Những linh hồn nào sắp có mối quan hệ
mật thiết với chúng ta trên sân khấu cuộc đời, đại diện cho “bộ phận hỗ
trợ” [supporting cast] của chúng ta, mỗi linh hồn với những vai tṛ nổi
bật. Nhưng chúng ta nhận ra họ bằng cách nào? Vấn đề làm thế nào để t́m
thấy những bạn linh hồn [soul mate] và những người quan trọng khác trong
đời họ, là mối quan tâm hàng đầu với nhiều trong số những thân chủ đến
để biết những kiếp quá khứ của họ qua thuật thôi miên.
Sau cùng, hầu hết thân chủ của tôi tự trả lời câu hỏi
của chính ḿnh trong trạng thái siêu thức, bởi v́ việc t́m thấy những
linh hồn này, [bạn linh hồn & những người quan trọng], là một phần không
thể thiếu trong những chuẩn bị của họ cho việc rời bỏ thế giới linh hồn.
Cái không gian mà linh hồn đi tới cho việc này trong thế giới linh hồn,
được gọi là nơi nhận diện, hay “lớp học nhận diện” [recognition class].
Tôi được cho biết rằng, hoạt động ở đây giống như việc “học gạo” cho một
kỳ thi tốt nghiệp. Do vậy, những thân chủ của tôi cũng dùng thuật ngữ
“lớp chuẩn bị” [prep class] để mô tả cái khía cạnh này của sự “củng cố
tâm linh” vốn diễn ra ngay trước khi linh hồn họ “xuống tàu” [embark]
trên lối đi trở lại Cơi Trần.
Ca kế tiếp đại điện cho kinh nghiệm này. Để hiểu rơ cái ǵ nằm đằng sau
hoạt động [tâm linh] của lớp học nhận diện, có lẽ, từ “bạn linh hồn” cần
được định nghĩa lại. Đối với nhiều người trong chúng ta, th́ bạn linh
hồn gần gũi nhất và yêu dấu nhất, là người phối ngẫu của chúng ta. Thế
nhưng, như chúng ta đă thấy trong ca vừa rồi, những linh hồn quan trọng
trong đời chúng ta, cũng có thể là những thành viên khác của gia đ́nh,
hay một người bạn thân. Thời lượng mà họ ở cùng chúng ta ở Cơi Trần, có
thể dài hay ngắn. Điều quan trọng, là cái ảnh hưởng của họ trong khi c̣n
ở đây.
Đây là một vấn đề phức tạp, không thể đơn giản hóa nó
được. Tuy nhiên, có thể tạm chia những mối quan hệ của chúng ta thành
những phạm trù tổng quát. Thứ nhất, có loại quan hệ bao gồm t́nh yêu sâu
xa, quá gắn bó, đến nỗi, cả hai “đối tác” đều thực sự cảm thấy rằng, họ
không thể sống thiếu người kia. Đây là một cuốn hút tinh thần và thể xác,
quá mạnh mẽ, đến nỗi không đối tác nào nghi ngờ rằng, họ sinh ra dành
cho nhau. Thứ hai, có những mối quan hệ dựa trên t́nh đồng chí, t́nh bạn,
và ḷng tương kính. Sau cùng, chúng ta có những quan hệ dựa phần lớn
trên sự quen biết ngẫu nhiên hơn, vốn cung cấp một cấu-tố có mục đích
nào đó cho đời ta. Như thế, một bạn linh hồn có thể mang nhiều h́nh thức,
và việc gặp những người rơi vào một trong những phạm trù này, không phải
là tṛ chơi roulette của Nga.
Bạn linh hồn là những “bạn đường” được chỉ định để
giúp chúng ta và chính họ thành tựu những mục tiêu chung, mà có thể được
thành tựu tốt nhất, bằng cách hỗ trợ nhau trong nhiều t́nh huống khác
nhau.
Sự nhận diện những linh hồn thân thiết – như người
yêu và bạn linh hồn – đến từ cái “ư thức cao nhất” của chúng ta. Nó là
một kinh nghiệm bí ẩn và tuyệt vời, cả về phương diện thể xác lẫn tinh
thần.
Việc kết nối với những hữu thể mà chúng ta biết từ
thế giới linh hồn, trong mọi loại “ngụy trang” vật lư, có thể là ḥa
điệu hay gây phẫn chí. Bài học mà chúng ta phải học từ những mối quan hệ
con người, là chấp nhận mỗi người như họ đang là, mà không trông đợi
rằng, hạnh phúc của chúng ta hoàn toàn tùy thuộc vào bất cứ ai. Tôi đă
có những thân chủ, họ đến với tôi với giả định rằng, rất có thể, họ
không ở cùng một bạn linh hồn – bởi v́ trong hôn nhân và trong những mối
quan hệ của họ, họ gặp quá nhiều rắc rối và nỗi đau ḷng. Họ không nhận
thức rằng, những bài học về nghiệp báo đă dựng lên những tiêu chuẩn khó
khăn cho mỗi người trong chúng ta, và những kinh nghiệm đau đớn trong
đời, là những “bài kiểm tra” có dụng ư. Đó thường là những bài kiểm
tra thuộc loại khó khăn nhất. Bất luận hoàn cảnh nào, th́ những mối quan
hệ giữa con người, là phần trọng yếu nhất của đời chúng ta. Khi bạn gặp
một ai đó lần đầu tiên – một người mà sẽ mang ư nghĩa vào trong đời bạn
– th́ phải chăng là đó là sự ngẫu nhiên, hay do giác quan thứ 6? Có
chăng một kư ức bị lăng quên, đang sống lại như tia chớp – một cái ǵ đó
quen thuộc, một cái giật mạnh từ đáy sâu tâm thức bạn? Tôi muốn yêu cầu
bạn đọc, xuyên qua những kư ức này, “lọc ra” một kư ức liên quan đến một
lần gặp gỡ đầu tiên, đầy ấn tượng, với một ai đó quan trọng trong [kiếp]
quá khứ của bạn. Có phải tại trường? Cá thể này sống ở vùng lân cận ?
Bạn gặp người ấy tại chỗ làm của anh [cô] ta hay trong một tṛ giải trí
nào đó? Một ai đó giới thiệu cho bạn, hay gặp t́nh cờ? Bạn cảm thấy thế
nào vào khoảnh khắc đó?
Tôi không thích can thiệp vào những hồi ức thân
thương của bạn, về một gặp gỡ được cho là tự phát, song những sự việc
được cho là t́nh cờ, ngẫu nhiên, hay do ư thích bốc đồng, không thể áp
dụng cho những tiếp xúc hệ trọng. Cảm nhận về sự “ngẫu nhiên” này làm
cho lần gặp gỡ không kém phần lăng mạn. Trong những ca có liên hệ tới
bạn linh hồn, tôi đă nghe những bản tường thuật cảm động về những hữu
thể tâm linh thân thiết, họ du hành băng qua thời gian và không gian để
t́m nhau [như là hữu thể vật lư] ở Cơi Trần, ở một địa điểm, một
thời gian đặc thù nào đó. Cũng đúng là, bệnh mất trí nhớ [hữu thức] của
chúng ta, có thể làm cho việc gặp những người quan trọng thành ra khó
khăn, và chúng ta có thể chọn một chỗ rẽ sai lầm, và bỏ mất sự nối kết
vào một thời điểm hệ trọng nào đó. Tuy nhiên, có thể có một dàn xếp
trước ở đây cho một “bản sao lưu” [back-up] về những t́nh huống bất ngờ.
Trong ca sau đây, trong phiên thôi miên, tôi sẽ bắt đầu cuộc đối thoại ở
thời điểm khi mà tôi đang hỏi thân chủ về hoạt động của thế giới linh
hồn ngay trước khi anh ta tái sinh trong kiếp hiện tại.
CA 28 :
* TS N: Có phải gần đến thời điểm [khi mà] anh sắp rời thế giới linh
hồn cho một kiếp sống mới?
+ CT: Vâng…Về cơ bản, tôi đă sẵn sàng.
* TS N: Sau khi anh rời nơi chọn sinh mệnh, th́ linh hồn anh đă quyết
định về việc anh sẽ là ai, và những người mà anh phải gặp ở Cơi Trần?
+ CT: Vâng, mọi sự đang bắt đầu tập hợp lại cho tôi.
* TS N: Nếu anh suy nghĩ lại về việc chọn lựa một “khung thời gian”
[time frame] hay một cơ thể người đặc thù nào đó, th́ sao? Anh có thể
“rút lui” không?
+ CT: [thở dài] Vâng, và tôi đă làm việc này trước đây – tất cả
chúng tôi đều làm cái đó – ít ra, những người mà tôi biết. Nh́n chung,
thật là hào hứng khi nghĩ về việc sống lại ở Cơi Trần.
* TS N: Nhưng nếu anh chống cự lại việc quay về Cơi Trần ngay trước khi
đúng thời điểm đầu thai, th́ sao?
+ CT: Không quá…cứng nhắc như thế. Tôi luôn luôn thảo luận những khả
tính…những mối quan tâm của tôi cho một kiếp sống mới, với vị hướng đạo
và các “bạn đường” của tôi, trước khi làm một cam kết dứt khoát. Những
vị hướng đạo biết khi nào chúng ta đang “tṛng trành,” do dự, nhưng tôi
đă quyết định.
* TS N: Vậy, tôi mừng cho anh. Bây giờ, hăy cho tôi biết, một khi anh đă
cương quyết cam kết quay lại Cơi Trần, th́ c̣n ǵ khác quan trọng xảy ra
cho anh trong thế giới linh hồn không?
+ CT: Tôi phải đi tới “lớp học nhận diện.”
* TS N: Chỗ này nom ra sao với anh?
+ CT: Đó là một buổi gặp mặt để quan sát...với những bạn đồng hành của
tôi…để tôi có thể nhận ra họ sau này.
* TS N: Khi tôi búng những ngón tay tôi, anh sẽ ngay lập tức đi tới lớp
học này. Anh đă sẵn sàng chưa?
+ CT: Vâng. Sẵn sàng rồi.
* TS N: [búng ngón tay] Hăy giải thích cho tôi, anh đang làm ǵ.
+ CT: Tôi đang ... trôi bồng bềnh vào…với những người khác…để nghe vị
diễn giả nói chuyện.
* TS N: Tôi muốn đi theo anh, nhưng anh sẽ là “tai mắt” của tôi – được
không?
+ CT: Chắc chắn rồi, nhưng chúng ta phải nhanh lên một chút.
* TS N: Cái nơi này hiện ra như thế nào với anh?
+ CT: Mm…một thính đường có h́nh tṛn, với một cái bục cao, ở giữa, dành
cho những diễn giả.
* TS N: Có phải chúng ta đang trôi bồng bềnh vào và ngồi xuống ghế?
+ CT: [lắc đầu] Tại sao chúng ta lại cần có ghế?
* TS N: Tôi chỉ thắc mắc thế thôi. Có bao nhiêu linh hồn xung quanh anh?
+ CT: Ồ…vào khoảng 10 hay 15…những người sẽ thân thiết với tôi trong
kiếp sống sắp tới.
* TS N: Đó là tất cả những linh hồn mà anh thấy?
+ CT: Không, ông chỉ hỏi có bao nhiêu linh hồn xung quanh tôi. Có những
người khác…nhưng ở xa xa, trong những nhóm…để nghe những diễn giả của họ.
* TS N: Có phải 10 hay 15 linh hồn xung quanh anh, tất cả đều từ nhóm
của anh?
+ CT: Một vài người trong số họ.
* TS N: Có phải cuộc họp mặt này tương tự như cuộc họp mặt gần cổng vào
[thế giới linh hồn], nơi mà anh gặp một vài người ngay sau kiếp
vừa qua của anh?
+ CT: Ồ, cuộc họp mặt đó yên tĩnh nhiều hơn…chỉ có gia đ́nh tôi.
* TS N: Tại sao cuộc họp mặt lúc “về nhà,” lại yên tĩnh hơn nơi mà anh
đang có mặt bây giờ?
+ CT: Lúc đó, tôi vẫn đang choáng váng v́ bị mất cơ thể. C̣n ở đây,
người ta chuyện tṛ và đi quanh …năng lượng của chúng tôi thực sự lên
cao. Nhưng chúng ta phải di chuyển nhanh hơn, tôi phải nghe những diễn
giả đang nói ǵ.
* TS N: Những diễn giả này có phải là những vị hướng đạo của anh không?
+ CT: Không, họ là những “người nhắc tuồng” [prompter].
* TS N: Họ có phải là những linh hồn chuyên về loại công việc này?
+ CT: Vâng, họ cho chúng tôi những dấu hiệu …
* TS N: Được rồi, chúng ta hăy di chuyển đến gần “người nhắc tuồng” hơn,
trong khi anh kể cho tôi những ǵ đang diễn ra.
+ CT: Chúng tôi tạo thành một ṿng tṛn xung quanh cái bục. “Người nhắc
tuồng” đang trôi bồng bềnh lui tới ở trung tâm, trỏ ngón tay vào vào mỗi
chúng tôi, nói rằng, chúng tôi phải chú ư cẩn thận. Tôi phải chú tâm!
* TS N: [hạ giọng] Tôi hiểu, và tôi không muốn anh bỏ mất bất cứ
cái ǵ, nhưng làm ơn giải thích cho tôi, “dấu hiệu” là cái ǵ vậy?
+ CT: “Người nhắc tuồng” sẽ cho chúng ta biết, phải t́m kiếm cái ǵ
trong kiếp sống sắp tới. Những dấu hiệu được đặt vào tâm trí chúng ta
bây giờ, để khêu gợi những kư ức của chúng ta sau này, khi chúng ta tái
sinh làm người.
* TS N: Loại dấu hiệu ǵ thế?
+ CT: Những lá cờ – những tấm biển chỉ dẫn trên đường đời.
* TS N: Anh có thể nói rơ hơn không?
+ CT: Những biển chỉ đường “ném” chúng ta vào một hướng mới trong đời, ở
những thời điểm nhất định, khi một cái ǵ đó quan trọng sẽ phải xảy ra…và
rồi, chúng ta cũng phải biết những tấm chỉ đường này, để nhận ra nhau.
* TS N: Và lớp học này diễn ra cho linh hồn, trước mỗi kiếp sống mới?
+ CT: Đương nhiên rồi. Chúng ta cần phải nhớ những điều nhỏ nhặt…
* TS N: Nhưng, há chẳng phải là anh đă thấy trước những chi tiết về kiếp
sống sắp tới của anh, tại nơi chọn sinh mệnh?
+ CT: Đúng thế, nhưng tôi không thấy trước những chi tiết nhỏ.
Lúc đó, tôi không biết tất cả những người mà sẽ sinh hoạt với tôi. Lớp
học này là một lần “duyệt” sau cùng…mang tất cả chúng tôi lại với nhau.
* TS N: Cho những ai trong các bạn, mà sẽ có một ảnh hưởng quan trọng
trong đời nhau?
+ CT: Đúng rồi. Nó chủ yếu là một “lớp học chuẩn bị” [prep-class],
bởi v́ chúng tôi sẽ không nhận ra nhau khi gặp nhau lần đầu tiên ở Cơi
Trần.
* TS N: Anh có thấy bạn linh hồn chính yếu của anh ở đây không?
+ CT: [đỏ bừng mặt]…cô ấy ở đây…và có những người khác mà tôi sẽ
phải tiếp xúc, nữa…hoặc, họ sẽ tiếp xúc với tôi trong cách nào đó…những
người khác cũng cần những dấu hiệu.
* TS N: Ồ, như vậy, đó là lư do tại sao mà có một cuộc họp mặt trộn lẫn,
từ những nhóm khác nhau. Họ sẽ đóng vai tṛ có ư nghĩa nào đó trong kiếp
sống mới của nhau.
+ CT: [sốt ruột] Vâng, nhưng nếu cứ nói chuyện với ông như thế
này, th́ tôi không thể lắng nghe những ǵ đang diễn ra… Suỵt!
* TS N: [lại hạ giọng] Được rồi, khi tôi đếm 3, tôi sẽ “tạm ngừng”
lớp học này vài phút, để anh sẽ có thể không bỏ mất cái ǵ cả. [nói
khẽ] một, hai, ba. Bây giờ diễn giả sẽ im lặng một lát, trong khi anh
sắp giải thích cho tôi thêm một chút về những lá cờ và những dấu hiệu.
Được chứ?
+ CT: Tôi…đoán thế.
* TS N: Tôi sẽ gọi những dấu hiệu này là “những cái khêu gợi kư ức.” Có
phải anh đang bảo tôi rằng, sẽ có “những cái khêu gợi kư ức” đặc biệt
cho mỗi trong những người này, đang ở đây với anh?
+ CT: Đó là lư do tại sao, chúng tôi đă được mang lại với nhau. Sẽ có
những lúc nào đó trong đời tôi, khi mà những người này sẽ xuất hiện. Tôi
phải cố nhớ…ngoại h́nh của họ…cách họ đi đứng…nói năng.
* TS N: Và mỗi cử chỉ, sẽ “khêu gợi” một kư ức cho
anh?
+ CT: Vâng, và tôi sắp bỏ mất vài dấu hiệu. Những dấu hiệu sẽ phải “kêu
tích tắc” [click] trong trí nhớ chúng ta ngay lập tức và nói với
chúng ta: “Ồ, tốt, bây giờ bạn đang ở đây.” Bên trong chúng ta…chúng ta
có thể nhủ thầm: “Đă đến lúc làm việc trên chặng kế tiếp.” Chúng có vẻ
như là những cái vặt vănh, song những lá cờ là những chỗ ngoặt trong đời
chúng ta.
* TS N: Nếu anh bỏ mất những lá cờ chỉ đường hay những dấu hiệu nhận
diện, như anh nói, th́ [có nghĩa là] anh đă quên những ǵ mà
người “người nhắc tuồng” đă nói với anh ? Hoặc, nếu anh chọn việc bỏ lơ
những khuynh hướng của ḿnh, và chọn một lối đi khác, th́ sao?
+ CT: [ngừng một lát] Chúng ta có những lựa chọn khác – chúng có
thể sẽ không tốt bằng – chúng ta có thể bướng bỉnh, nhưng… [ngừng]
* TS N: Nhưng cái ǵ?
+ CT: [xác tín] Sau lớp học này, chúng ta thường không quên những
dấu hiệu quan trọng.
* TS N: Tại sao những vị hướng đạo của chúng ta không cho chúng ta những
câu trả lời mà chúng ta cần ở Cơi Trần? Tại sao phải mất th́ giờ với
những dấu hiệu để nhớ lại những sự việc ?
+ CT: Đó cũng là lư do tại sao chúng ta quay về Cơi Trần, mà không
biết trước mọi sự. Linh hồn chúng ta phát triển với những ǵ mà
chúng ta khám phá. Đôi khi, chúng ta áp dụng những bài học khá nhanh
chóng…nhưng thường thường, th́ không. Phần thú vị nhất của con đường, là
những chỗ rẽ, và tốt nhất là không bỏ quên những lá cờ trong tâm trí ta.
* TS N: Được rồi, tôi sắp đếm từ 10 xuống 1, và khi tôi đếm tới 1, th́
lớp học của anh sẽ khởi động lại, và anh sẽ lắng nghe trong khi “người
nhắc tuồng” đưa ra những dấu hiệu. Tôi sẽ không nói chuyện cho đến khi
anh nhấc ngón trỏ của bàn tay phải lên. Đây là dấu hiệu cho tôi biết
rằng lớp học đă xong, và anh có thể tường thuật cho tôi những dấu hiệu
mà anh phải nhớ. Anh sẵn sàng chưa?
+ CT: Vâng.
CHÚ THÍCH: Tôi đếm xong, và đợi vài phút, th́ thân chủ nhấc ngón
tay trỏ của anh ta lên. Đây là một thí dụ đơn giản cho thấy rằng, so
sánh thời gian giữa Cơi Trần và thế giới linh hồn là vô nghĩa.
* TS N: Diễn giả nói chuyện không lâu lắm nhỉ.
+ CT: Lâu lắm chứ. Diễn giả có nhiều cái để thông báo với tất cả chúng
tôi.
* TS N: Tôi cho rằng, bây giờ, anh đă ghi khắc vào tâm trí nhiều chi
tiết để nhận ra những dấu hiệu. Đúng thế không?
+ CT: Tôi hy vọng như thế.
* TS N: Tốt, vậy, hăy nói cho tôi biết cái dấu hiệu sau cùng được đưa ra
khi lớp học chấm dứt.
+ CT: [ngừng một lát] Một cái dây chuyền bằng bạc…Tôi sẽ thấy nó
khi tôi lên 7, xung quanh cổ của một phụ nữ trên con phố của tôi…cô ấy
đă luôn đeo nó.
* TS N: Bằng cách nào mà vật thể bằng bạc này sẽ là cái “châm ng̣i” cho
kư ức anh?
+ CT: Nó chiếu sáng dưới mặt trời…để lôi cuốn sự chú ư của tôi… tôi phải
nhớ…
* TS N: [bằng giọng ra lệnh] Anh có năng lực mang kiến thức tâm
linh và Cơi Trần lại với nhau. [đặt bàn tay lên trán thân chủ]
Tại sao linh hồn người phụ nữ này quan trọng với anh?
+ CT: Tôi thấy cô ấy khi tôi đang đạp xe đi trên con phố chúng tôi…Cô
mỉm cười…cái dây chuyền bạc th́ lấp lánh …tôi hỏi về nó…chúng tôi trở
thành bạn của nhau.
* TS N: Rồi, sao nữa?
+ CT: [nuối tiếc] Tôi sẽ quen biết cô ấy chỉ trong một thời gian
ngắn trước khi chúng tôi dời đi nơi khác, nhưng chừng đó là đủ. Cô ấy sẽ
đọc cho tôi và nói chuyện với tôi về cuộc sống
(156) và dạy tôi…tôn trọng người khác…
* TS N: Khi anh lớn lên, những con người, chính họ, có thể là những dấu
hiệu, hay họ có thể cung cấp những lá cờ để giúp anh làm một nối kết?
+ CT: Chắc chắn rồi. Những cuộc giới thiệu có thể được sắp xếp vào thời
điểm thích hợp.
* TS N: Anh có biết hầu hết những linh hồn mà sẽ là những người có ư
nghĩa với anh ở Cơi Trần?
+ CT: Vâng, và nếu tôi không biết, th́ tôi sẽ gặp họ trong lớp học.
* TS N: Tôi đoán rằng, “ban tổ chức” cũng sắp xếp những cuộc họp mặt cho
quan hệ t́nh yêu nữa, đúng không?
+ CT: [cười] Ồ, những “kẻ mai mối” – vâng, họ làm cái đó; tuy
nhiên, những cuộc họp mặt có thể dành cho t́nh bạn…đưa người ta lại với
nhau để giúp nhau trong sự nghiệp…đại loại như thế.
* TS N: Vậy, những linh hồn trong thính đường này và những nơi khác, có
thể liên quan tới những loại quan hệ khác nhau trong đời anh?
+ CT: [hăng hái] Vâng, tôi sắp kết nối với một gă trong đội dă
cầu của tôi. Một người khác, sẽ là một đối tác về nông nghiệp – rồi, sẽ
có một người bạn “nối khố” từ trường phổ thông.
* TS N: Nếu trong kinh doanh, t́nh yêu, hay bất cứ cái ǵ khác, anh kết
nối nhầm người, th́ thế nào? Có phải, điều ấy có nghĩa là anh bỏ mất một
dấu hiệu về quan hệ hay một lá cờ đỏ cho một biến cố quan trọng?
+ CT: Hmm…nói cho đúng, th́ rất có thể, đó không phải là nối kết nhầm
người... nó có thể là một “cú nhảy,”đưa chúng ta đi sang một hướng mới.
* TS N: Được rồi, bây giờ, hăy cho tôi biết, đâu là dấu hiệu quan trọng
nhất mà anh phải nhớ, từ lớp học chuẩn bị này.
+ CT: Tiếng cười của Melinda.
* TS N: Melinda là ai vậy?
+ CT: Người vợ tương lai của tôi.
* TS N: Có ǵ phải nhớ về tiếng cười của Melinda?
+ CT: Khi chúng tôi gặp nhau, tiếng cười của nàng sẽ…vang lên như những
hồi chuông khe khẽ…Tôi thực sự không thể mô tả cho ông. Rồi, mùi nước
hoa của nàng khi chúng tôi lần đầu khiêu vũ…một mùi hương quen thuộc…đôi
mắt nàng.
* TS N: Như vậy, anh thực sự được cho nhiều hơn một dấu hiệu để nhận ra
bạn linh hồn của ḿnh?
+ CT: Tôi quá đần độn [dense], nên tôi đoán rằng, “người nhắc
tuồng” nghĩ, tôi cần nhiều đầu mối hơn. Tôi không muốn phạm sai lầm khi
tôi gặp đúng người.
* TS N: Cái ǵ được xem là dấu hiệu cho cô ấy gợi nhớ kư ức về anh?
+ CT: Đôi tai to lớn của tôi…việc giẫm lên những ngón chân nàng khi
khiêu vũ…cái mà chúng tôi cảm nhận khi lần đầu tiên chúng tôi ôm nhau.
CHÚ THÍCH: Có câu nói: “đôi mắt là cửa sổ linh hồn ta.” Không có
thuộc tính vật lư nào gây nhiều “ấn tượng” hơn khi những bạn linh hồn
gặp nhau ở Cơi Trần. Về những giác quan khác, tôi đă nói đến trong một
chương trước, rằng linh hồn lưu giữ những kư ức như âm thanh và mùi
hương. Tất cả 5 giác quan có thể được những “người nhắc tuồng” sử dụng
như là tín hiệu trong những kiếp sống tương lai.
Ca 28 bắt đầu biểu lộ đôi chút khó chịu về việc những
câu hỏi của tôi khiến cho anh ta khó ḷng tham dự vào lớp học nhận diện
của ḿnh. Tôi giúp thân chủ ghi khắc vào tâm trí cái cảnh linh hồn anh
ta trôi bồng bềnh xung quanh một cái bục trung tâm trong một thính đường
[những người khác dùng những cái tên khác]. Tôi dành cho chủ thể thời
gian để hoàn tất việc thu nhận lời chỉ dẫn và truyền thông với những
người bạn, và rồi di chuyển anh ta ra khỏi “lớp học nhận diện.”
Trong một phiên thôi miên, tôi có thói quen không bao
giờ hối hả đưa thân chủ vào và ra khỏi những bối cảnh tâm linh của họ,
bởi v́ tôi nhận thấy rằng, điều này ngăn trở cường độ tập trung và hồi
ức. Khi tôi đă đưa thân chủ xa khỏi những linh hồn khác, tôi nói chuyện
với người đàn ông này về bạn linh hồn của anh ta, Melinda. Tôi biết được
rằng, 2 linh hồn này thoải mái nhất trong vai tṛ chồng và vợ, mặc dù
thỉnh thoảng họ chọn một mối quan hệ khác trong những kiếp sống của họ
với nhau. Cả 2 linh hồn này đều muốn chắc chắn rằng, chúng sẽ kết nối
với nhau ở Cơi Trần trong kiếp hiện tại. Tôi nghĩ, tôi sẽ theo dơi, kiểm
tra những ǵ thực sự đă xảy ra.
* TS N: Khi anh và Melinda đến Cơi Trần và c̣n trẻ, th́ anh và cô ấy
có sống gần gũi với nhau không?
+ CT: Không, tôi sống tại Iowa và nàng, tại California…[trầm tư]
Người tôi biết tại Iowa chính là Clair.
* TS N: Anh yêu Clair với một t́nh yêu lăng mạn?
+ CT: Vâng, tôi suưt cưới cô ấy. Xem xém… – nhưng, có lẽ đó sẽ là một
sai lầm. Clair và tôi không “tâm đầu ư hợp,” nhưng ở trường trung học,
chúng tôi có thói quen đi học cùng nhau.
* TS N: Và thế nhưng, anh dời đến sinh sống tại California?
+ CT: Vâng…Clair không muốn tôi đi, nhưng bố mẹ tôi muốn rời nông trại
của chúng tôi và di chuyển về phía Tây. Tôi thích Iowa và phân vân về
việc di chuyển. Tôi do dự không muốn rời bỏ Clair, cô ấy vẫn c̣n ở trung
học.
* TS N: Có phải một biển chỉ đường, một lá cờ thuộc loại nào đó, đă giúp
anh quyết định dời chỗ cùng bố mẹ anh?
+ CT: [thở dài] Chính em gái tôi đă vẫy tôi bằng một lá cờ đỏ. Cô
ấy thuyết phục tôi rằng, tôi sẽ có nhiều cơ hội hơn tại thành phố mà bố
mẹ tôi đang hoạch định đi tới.
* TS N: Anh có thấy em gái anh trong thế giới linh hồn không?
+ CT: Ồ, vâng. Cô ấy ở trong nhóm của tôi.
* TS N: Clair có phải là một trong những bạn linh hồn của anh?
+ CT: [ngừng một lát] Một người bạn nhiều hơn…chỉ là bạn.
* TS N: Việc rời bỏ Clair có khó khăn cho anh không?
+ CT: Ồ, vâng…thậm chí, khó cho Clair nhiều hơn. Tại trường trung học,
chúng tôi lôi cuốn lẫn nhau về t́nh dục. Đó chỉ là sự lôi cuốn về xác
thịt, chứ không có sự nối kết thực sự trong tâm hồn…Ở Cơi Trần, thật khó
mà phát hiện ra, chúng ta phải làm cái ǵ với những người khác…t́nh dục
là một cái bẫy lớn…nếu cứ tiếp tục, th́ có lẽ, chúng tôi đă trở nên chán
nhau.
* TS N: Sự lôi cuốn thể xác của Melinda, có khác với sự lôi cuốn thể xác
của Clair?
+ CT: [ngừng một lát] Khi Melinda và tôi gặp nhau tại buổi khiêu
vũ, có sự lôi cuốn mạnh mẽ của thể xác nàng…tôi nghĩ, nàng cũng thích
cái ngoại h́nh của tôi…nhưng cả hai chúng tôi đều cảm thấy một cái ǵ
nhiều hơn thế…
* TS N: Tôi muốn chắc chắn là ḿnh hiểu đúng điều này. Trong thế giới
linh hồn, anh và Melinda có chọn cơ thể [đàn ông và phụ nữ] một
cách cố ư, để lôi cuốn nhau khi anh và cô ấy đến Cơi Trần?
+ CT: [gật đầu] Tới…mức độ nào đó…nhưng chúng tôi bị lôi cuốn đến
với nhau ở Cơi Trần, bởi v́, bên trong tâm trí chúng tôi là kư ức về
những ǵ mà chúng tôi phải “tŕnh diện” ra.
* TS N: Khi thời gian của buổi khiêu vũ trôi đi, th́ cái ǵ đă xảy ra
trong tâm trí anh?
+ CT: Bây giờ, tôi có thể hiểu mọi sự. Vị hướng đạo của tôi đang giúp đỡ
Melinda và tôi đêm ấy. Ư tưởng đi tới buổi khiêu vũ là hoàn toàn bất ngờ.
Tôi ghét khiêu vũ, bởi v́ tôi vụng về. Tôi chưa quen biết ai trong thị
trấn, và tôi cảm thấy mính rất “ngố,” nhưng vị hướng đạo ở đó.
* TS N: Trong “lớp chuẩn bị,” anh và Melinda có đưa cảnh khiêu vũ vào
“kịch bản” không?
+ CT: Vâng, lúc đó, chúng tôi đă biết về nó, và khi tôi thấy nàng ở buổi
khiêu vũ, th́ cái chuông báo động reo lên. Tôi làm một cái ǵ đó rất
trái ngược với tính cách của ḿnh…một người đàn ông đang khiêu vũ với
nàng, nhưng tôi xen vào. Khi lần đầu tiên tôi ôm nàng, hai chân tôi mềm
như bún.
* TS N: Anh và Melinda cảm thấy cái ǵ khác, vào khoảnh khắc đó?
+ CT: Như thể là chúng tôi ở trong một thế giới khác…có sự quen thuộc…suốt
buổi khiêu vũ…chúng tôi biết, không chút ngờ vực, rằng một cái ǵ quan
trọng đang diễn ra…sự hướng dẫn…có bàn tay nào đó sắp xếp buổi gặp gỡ
của chúng tôi…trái tim chúng tôi đang đập mạnh…cơ hồ như ăn phải bùa
mê.
* TS N: Vậy, tại sao Clair lại đến sớm hơn trong đời anh, khiến cho sự
việc trở nên “phức tạp”?
+ CT: Để cám dỗ tôi lưu lại trên nông trại, một trong những lối đi sai
lầm mà tôi cần phải vượt qua…một loại cuộc đời khác. Sau khi tôi dời đi,
Clair đă t́m thấy đúng người của cô ấy.
* TS N: Nếu anh và Clair đă cùng nhau chọn lối đi “sai lầm” đó, và bỏ
mất lá cờ của em gái anh, th́ có lẽ, cuộc đời đó là một thảm họa toàn
diện?
+ CT: Không, nhưng có lẽ, nó sẽ không tốt bằng. Có một con đường đời
chính yếu mà chúng ta chọn trước, song những “cái thay thế” luôn luôn
hiện hữu, và chúng ta cũng học hỏi từ chúng, nữa.
* TS N: Trong những kiếp sống của anh, anh có bao giờ phạm những sai lầm
và chọn những lối đi sai và bỏ mất những lá cờ giữa đường, không gặp
những người quan trọng – do sự thay đổi nghề nghiệp, dời đến một thị
trấn khác – bởi v́ những chi tiết mà anh đă thấy tại nơi chọn sinh mệnh
hay tại lớp nhận diện không được “ghi khắc” một cách sâu xa vào tâm trí?
+ CT: [ngừng lâu] Những dấu hiệu vẫn luôn có mặt ở đó. Nhưng, đôi
khi tôi không đếm xỉa tới…những khuynh hướng của tôi. Trong những kiếp
sống của ḿnh, có những lúc tôi thay đổi hướng đi do suy nghĩ và phân
tích quá nhiều. Hoặc, tôi không làm ǵ cả, v́ cùng những lư do đó.
* TS N: À, như vậy, anh có thể làm một cái ǵ đó khác hơn là cái được
“cấy vào” tại thế giới linh hồn?
+ CT: Vâng, và nó có thể không vận hành tốt bằng…nhưng chúng ta có quyền
bỏ quên những lá cờ đỏ.
* TSN: Tôi rất thích cuộc tṛ chuyện của chúng ta về nơi nhận diện và
tôi tự hỏi, trong “lớp học nhận diện” này, c̣n có cái ǵ khác mà sẽ hữu
ích cho anh về sau trong cuộc sống vật lư?
+ CT: [giọng xa vắng] Vâng, đôi khi tôi bối rối về đời ḿnh và không
biết bước kế tiếp phải rẽ về đâu, th́ tôi chỉ cần…tưởng tượng ra cái nơi
mà tôi có thể đang đi tới, so với cái nơi mà tôi đă từng sống…và tôi
biết, tôi phải làm cái ǵ.
CHÚ THÍCH: Giúp đỡ những thân chủ nhận ra những người mà [như một
tiền định] sẽ có một ảnh hưởng lớn trên đời họ, là một khía cạnh hấp dẫn
của việc hành nghề của tôi. Tôi tin rằng, không phải ngẫu nhiên mà những
người đến với tôi – để t́m hiểu những mối quan hệ của họ – lại có mặt
trong pḥng mạch của tôi ở một thời điểm nhất định trong đời họ. Phải
chăng tôi đang làm hỏng mục đích của “lớp học nhận diện,” bằng cách trợ
giúp những chủ thể này trong việc nhớ lại những đầu mối? Tôi không nghĩ
vậy, v́ 2 lư do căn bản. Thứ nhất, những cái mà họ không được phép
biết, th́ rất có thể sẽ không được tiết lộ trong phiên thôi miên.
Thứ hai, khá nhiều thân chủ chỉ muốn xác nhận những ǵ mà họ đă mơ hồ
cảm thấy là thực.
Về những dấu hiệu để nhận diện, th́ tôi có thể đưa ra
kinh nghiệm cá nhân của chính ḿnh: tôi được trao cho 3 đầu mối cụ thể
để giúp tôi t́m thấy vợ tôi. Ở tuổi thiếu niên, có một lần, khi đang giở
những trang tạp chí Look, tôi thấy một quảng cáo nhân mùa Giáng
Sinh. Nó quảng cáo những cái đồng hồ mang nhăn hiệu Hamilton,
được làm mẫu bởi một phụ nữ xinh đẹp, tóc đen, vận đồ trắng, với ḍng
chữ thuyết minh: “Gửi Peggy,” bởi v́ cô ta đang đeo một cái đồng hồ đeo
tay, một món quà từ một người chồng tưởng tượng. Một cảm giác kỳ lạ đến
với tôi, và tôi không bao giờ quên cái tên hay khuôn mặt đó. Vào sinh
nhật thứ 21 của ḿnh, tôi nhận được một đồng hồ đeo tay, cùng nhăn hiệu,
từ một bà cô thân mến. Vài năm sau, tôi theo học một trường sau đại học
tại Phoenix. Vào một ngày Chủ Nhật, khi tôi đang giặt một đống quần áo
màu trắng, th́ bỗng nhiên, “cái châm ng̣i” đầu tiên được kích hoạt trong
tâm trí tôi, với một tin nhắn: “Đă đến lúc gặp người phụ nữ vận đồ
trắng.” Tôi cố xua đuổi nó đi, nhưng khuôn mặt trong quảng cáo đẩy
mọi ư tưởng khác ra xa. Tôi ngừng lại, nh́n vào cái đồng hồ Hamilton,
và nghe mệnh lệnh: “Hăy đi bây giờ.” Tôi nghĩ về những người mặc
đồ trắng. Thế là, như thể bị ma ám, tôi đi tới cái bệnh viện lớn nhất
trong thành phố, và tại bàn làm việc, hỏi về một cô y tá có cái tên và
h́nh dáng như trong quảng cáo. Tôi được cho biết, có một người như thế,
sắp xong ca trực. Khi thấy nàng, tôi sửng sốt, bởi v́ nàng rất giống với
cái h́nh ảnh trong trí tôi.
Cuộc gặp gỡ ấy thật là ngượng ngùng và bối rối, nhưng
sau đó, chúng tôi ngồi trong hành lang và nói chuyện liên tục hàng giờ,
như những bạn cũ đă lâu chưa gặp lại nhau – dĩ nhiên, điều ấy đúng. Tôi
đợi cho đến sau khi chúng tôi kết hôn, tôi mới nói cho vợ tôi biết, về
lư do tại sao tôi đă đến cái bệnh viện đó, và những đầu mối tôi được
cung cấp để t́m thấy nàng. Tôi không muốn nàng nghĩ rằng tôi điên. Chính
lúc đó, tôi biết được rằng, đúng vào ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu,
nàng đă nói với các bạn: “Tớ đă gặp người đàn ông mà tớ dự định sẽ
kết hôn.” Họ rất ngạc nhiên. Nhiều thân chủ kể lại những gặp gỡ có ư
nghĩa của họ, và tôi thường khuyên họ, đừng nên dùng trí năng để suy
diễn về những biến cố sắp tới. Một số những quyết định tốt nhất của
chúng ta, đến từ cái mà chúng ta gọi là “bản năng.” Hăy đi theo những
cảm xúc “gan ruột” của chúng ta vào thời điểm đó. Khi một khoảnh khắc
đặc biệt được an bài sẽ xảy ra trong đời, th́ nó thường xảy ra.
Một trong những điều kiện sau cùng trước lúc “lên bờ”
cho nhiều linh hồn, là đi tới trước Hội đồng Trưởng lăo [Council of
Elders], một lần thứ hai. Trong khi vài thân chủ gặp Hội Đồng này chỉ
một lần giữa 2 kiếp sống, th́ phần lớn thân chủ gặp họ 2 lần: một, ngay
sau cái chết, và một, ngay trước lúc tái sinh. Thế giới linh hồn là một
môi trường có cấu trúc, trật tự, và khi một linh hồn sắp “xuống tàu,”
th́ những bậc Trưởng Lăo muốn nhắc nhở nó về ư nghĩa của những mục tiêu
mà nó phải đạt được trong kiếp sống kế tiếp. Đôi khi, vài thân chủ bảo
tôi rằng, sau cuộc gặp gỡ này, họ trở lại nhóm của họ để nói lời tạm
biệt; trái lại, những người khác nói rằng, họ ngay lập tức rời bỏ thế
giới linh hồn để tái sinh. Một thân chủ mô tả buổi gặp gỡ “xuất cảnh”
[exit] này, như sau: “Vị hướng đạo của tôi, Maggie, tháp tùng tôi đến
một không gian màu trắng, dịu mát, giống như một khu vực có hàng rào bao
quanh, mây phủ. Tôi thấy Hội đồng của tôi, gồm có 3 người như thường lệ,
đang đợi tôi. Vị Trưởng Lăo ở giữa, dường như có năng lượng mạnh nhất.
Tất cả họ đều có khuôn mặt trái xoan, g̣ má cao, không có tóc và có
những đường nét nhỏ bé. Họ có vẻ như phi giới tính – hay, dường như trộn
lẫn, lúc đàn ông, lúc đàn bà, và luân phiên như thế. Tôi cảm thấy b́nh
an. Bầu khí trang nghiêm, nhưng không kém phần thân thiện. Lần lượt, mỗi
vị dịu dàng hỏi tôi những câu hỏi. Những vị Trưởng Lăo, tất cả đều biết
rơ toàn bộ những kiếp sống của tôi, nhưng họ không tỏ ra “quyền uy” như
người ta tưởng. Họ muốn tôi cung cấp thêm dữ liệu, để lượng giá động cơ
của tôi và sức mạnh của sự quyết tâm của tôi khi sắp “làm việc” trong
một cơ thể mới. Tôi chắc rằng, họ đă góp một bàn tay trong việc đề xuất
những “cơ thể tùy chọn” cho kiếp sống kế tiếp của tôi, bởi v́ tôi cảm
thấy họ là những “nhà chiến lược” thiện xảo trong việc lựa chọn sinh
mệnh. Hội đồng muốn tôi tôn trọng bản hợp đồng của ḿnh. Họ nhấn mạnh
những lợi ích của sự kiên tŕ và sự trung thành với những giá trị của
tôi khi gặp nghịch cảnh. Tôi thường quá dễ dàng nổi nóng, và họ nhắc tôi
nhớ lại khuyết điểm này trong khi duyệt lại những hành vi và phản ứng
quá khứ của tôi trước những biến cố và những con người. Những vị Trưởng
Lăo và Maggie cho tôi cảm hứng, hy vọng, và sự động viên, để tin vào
chính ḿnh nhiều hơn trong những t́nh huống xấu, và không để cho những
sự việc ra khỏi tầm kiểm soát. Và rồi, như là hành vi sau cùng để động
viên ḷng tự tin của tôi khi tôi sắp rời thế giới linh hồn, họ nhấc cánh
tay lên và gửi một “mũi tên sức mạnh” [power bolt] – năng lượng
tích cực – vào trong tâm trí tôi, để tôi mang theo.”
Một khía cạnh của 2 cuộc họp mặt với Hội Đồng
(157) mà ban đầu tôi thấy hơi khó hiểu, là:
những thành viên của cùng nhóm linh hồn không nhất thiết phải tŕnh diện
trước cùng một hội đồng. Trong một thời gian, tôi cho rằng, sẽ luôn luôn
có một mối tương quan ở đây, bởi v́ mọi thành viên của một nhóm linh hồn
riêng lẻ, có cùng một vị hướng đạo. Tôi nhầm. Trong tâm trí những thân
chủ tôi, th́ ngay cả những vị hướng đạo “cao cấp” [senior], cũng được
xem là ở dưới vài bậc, so với mức phát triển của những hữu thể toàn năng,
vốn cấu thành những hội đồng của họ. Các vị này tương tự như những “Bậc
Kỳ Cựu” [the Old Ones] mà Thece đă nói cho chúng ta biết trong chương
11, nhưng với những trách nhiệm cụ thể hơn đối với việc “đánh giá sinh
mệnh” (158) [life evaluation] của những
linh hồn.
Mặc dù vị hướng đạo có thể, trên vài phương diện, được xem như một người
tâm phúc cá nhân, nhưng sự thân mật này không nới rộng đến một vị Trưởng
Lăo. Dần dần, tôi bắt đầu nhận thức rằng, thẩm quyền của một vị Trưởng
Lăo – không giống của một vị hướng đạo – “phủ sóng” trên những linh hồn
từ nhiều nhóm khác nhau. Rơ ràng là, mọi người trong một nhóm linh hồn
đều tôn trọng cái bản chất hết sức riêng tư của những “thủ tục”
[proceedings] này. Tất cả họ đều xem Hội đồng Trưởng lăo cá nhân của họ
như là những vị thần. Những vị Trưởng Lăo tắm ḿnh trong làn ánh sáng
rực rỡ và toàn bộ bối cảnh có một vầng hào quang của thần-tính. Một chủ
thể nói như sau: “Khi chúng tôi được đưa ra trước sự hiện diện của
những hữu thể “bề trên” [superior] này – vốn hiện hữu trong một
cơi tâm linh cao vời – nó phê chuẩn [validate] những t́nh cảm của chúng
tôi về cội nguồn [source] của sự sáng tạo.”
(159)
______
(156) Nguyên tác: “ She will
read to me and talk to me about life…” Câu này hơi tối nghĩa?
(157) “Hai cuộc gặp gỡ với
Hội Đồng”: Lần thứ nhất, diễn ra sau cái chết vật lư, khi linh hồn trở
lại thế giới linh hồn; lần thứ hai, khi linh hồn sắp tái sinh, rời bỏ
thế giới linh hồn để xuống Cơi Trần.
(158) Life evaluation: Tại
không gian “chọn sinh mệnh,” mỗi linh hồn được cho xem trước một vài
“sinh mệnh” để nó “đánh giá” và lựa chọn. Nó sẽ cân nhắc, xem “sinh mệnh”
nào tốt nhất cho những “mục đích học tập” của riêng nó. Việc “đánh giá”
này có sự “góp ư” và “cố vấn” của vị hướng đạo và Hội Đồng Trưởng Lăo.
(159) “Cội nguồn của sự sáng
tạo” ở đây không phải là vị Thượng đế hữu ngă trong Ki-tô giáo; nhưng có
thể là Đạo của Lăo Tử, hay Thiên Nhiên/ Vũ Trụ của Phiếm thần luận.
Xem tiếp Chương
XV
art2all.net |