Đỗ Tư Nghĩa

 

THIỀN TẬP NGAY KHOẢNH KHẮC NÀY

Ni-sư Charlotte Joko Beck

Đỗ Tư Nghĩa dịch

 

 

Vài nét về tác giả:

[ 1917- 2011]

Sinh năm 1917, tại New Jersey. Học âm nhạc tại Nhạc viện Oberlin. Tŕnh diễn và dạy piano một thời gian. Lập gia đ́nh, có 4 đứa con; ly thân, làm thư kư, rồi trợ giảng tại một phân khoa đại học.

Bắt đầu thực tập Zen vào tuổi 40. Học đạo với Thiền sư Hakuyu Taizan Maezumi tại Los Angeles, và sau đó, với Thiền sư Hakuun Yasutani.

Năm 1983, thành lập Trung tâm Zen tại San Diego.

Ni sư luôn dạy học tṛ của ḿnh nên đối mặt với những khó khăn trong đời sống thường nhật, thay v́ trốn tránh chúng. Nhiều đệ tử của Ni sư là nhà tâm lư học, nhà tâm lư trị liệu.

Tác phẩm chính: Everyday Zen [ 1989] và Nothing Special [ 1993].

Ni sư qua đời năm 2011, thọ 94 tuổi.

[ Theo từ điển Wiki pedia, bản tiếng Anh]
 


          Tôi muốn nói về vấn đề cơ bản của việc tọa Thiền. Bất luận bạn đă ngồi một thời gian ngắn, hay đă ngồi 10 năm, th́ vấn đề luôn giống nhau.

Nhiều năm trước đây, khi tôi đến dự cái sesshin đầu tiên của ḿnh, tôi không thể quyết định là ai “điên rồ” hơn – tôi, hay những người đang ngồi xung quanh tôi. Thật kinh khủng ! Suốt tuần đó, ngày nào nhiệt độ cũng gần 105 độ F [1] – chưa kể, ruồi bu khắp người tôi, tiếng la hét ồn ào. Tôi hoàn toàn bị đảo lộn và sửng sốt bởi toàn bộ sự việc. Nhưng thỉnh thoảng, tôi đến gặp Roshi [2] Yasutani, và ở đó, tôi đă thấy một cái ǵ đó, nó giữ cho tôi không bỏ cuộc. Thật không may, 6 tháng đầu tiên, hay những năm (đầu tiên) của Thiền tọa, là những tháng ngày khó khăn. Bạn phải đối mặt với sự hỗn độn, những nghi ngờ, những vấn đề; và bạn không tọa Thiền đủ lâu để cảm nhận những phần thưởng thực thụ. [3]

Nhưng sự khó khăn là tự nhiên, thậm chí, tốt đẹp. Trong khi tâm trí bạn chậm răi đi qua mọi thứ này, trong khi bạn ngồi ở đây, bạn đang học một số lượng to lớn về chính bạn. Và cái này có thể có giá trị với bạn. Xin bạn vui ḷng tiếp tục ngồi với một nhóm, thường xuyên như bạn có thể, và đến gặp một vị minh sư thường xuyên như bạn có thể. Nếu bạn làm như thế, th́ dần dà, sự thực tập này sẽ là cái tốt đẹp nhất trong đời bạn.

Bất luận sự thực tập của bạn được gọi là cái ǵ: theo dơi hơi thở, shikan-taza [4], tham công án; một cách cơ bản, bạn đang làm việc trên cùng những vấn đề: “Chúng ta là ai? Đời ta là ǵ? Chúng ta đến từ đâu? Chúng ta sẽ đi về đâu?” Việc có tuệ giác [insight] nào đó, là điều cốt tủy cho việc sống một cuộc sống con người trọn vẹn. Do vậy, trước hết, tôi muốn nói về cái nhiệm vụ cơ bản của việc tọa Thiền – và, trong khi nói về nó, nhận thức rằng, việc “ nói” về nó, th́ không phải là nó. Việc nói, th́ cũng hệt như ngón tay chỉ mặt trăng.

Trong việc tọa Thiền, chúng ta đang vén mở [uncovering] Thực Tại, Phật-tánh, Thượng đế, Bản Tính Đích Thực [5]. Một số người gọi nó là “ Tâm Trí Lớn” (big mind). Những lời mà đặc biệt phù hợp với cái cách mà tôi tiếp cận vấn đề tối nay, là “ chính ngay khoảnh khắc này.”

Kinh Kim Cương nói : “ Quá khứ là không thể nắm bắt, hiện tại là không thể nắm bắt, tương lai là không thể nắm bắt.” Do vậy, tất cả chúng ta trong pḥng này, chúng ta ở đâu? Có phải chúng ta ở trong quá khứ? Không. Có phải chúng ta ở trong tương lai? Không. Có phải chúng ta ở trong hiện tại? Không, chúng ta thậm chí không thể nói rằng chúng ta ở trong hiện tại. Không có cái ǵ mà ta có thể trỏ vào và nói, “ Đây là hiện tại” – không có ranh giới nào xác định hiện tại. Tất cả những ǵ mà ta có thể nói, là : “Chúng ta là chính khoảnh khắc này.” Và, bởi v́ không có cách nào để đo lường nó, định nghĩa nó, thậm chí xem nó là cái ǵ, nó không đo lường được, vô giới hạn, [infinite.] Nó là cái mà chúng ta là.

Bây giờ, nếu nó đơn giản như thế, th́ tất cả chúng ta đang làm ǵ ở đây? Tôi có thể nói, “ Chính khoảnh khắc này.” Nó nghe có vẻ dễ, phải không? Thực ra, nó không dễ. Không dễ thực sự thấy nó, nếu không, th́ tất cả chúng ta sẽ không đang làm cái này.

Tại sao nó không dễ? Tại sao chúng ta không thể thấy nó? Và cái ǵ là cần thiết, để chúng ta có thể thấy nó? Tôi xin kể cho bạn nghe một câu chuyện nhỏ.
Cách đây nhiều năm, tôi là một học viên chuyên về piano tại Nhạc Viện Oberlin. Tôi là một sinh viên không xuất sắc, nhưng rất chăm chỉ. Và tôi rất muốn học với một vị thầy, chắc chắn đó là vị thầy giỏi nhất. Ông thường nhận vào những sinh viên b́nh thường và biến họ thành những dương cầm thủ tuyệt vời. Sau cùng, tôi có dịp may được học với vị thầy đó.

Khi tôi đi vào để học bài học của ḿnh, tôi phát hiện rằng, ông dạy với 2 cái piano. Ông thậm chí không chào tôi. Ông chỉ đơn giản ngồi xuống cái piano của ḿnh và chơi 5 nốt nhạc, và rồi, ông nói, “Em đánh đi.” Tôi phải chơi nó y hệt như cách mà ông đă chơi nó. Tôi đánh lên – và ông nói, “ Không.” Ông chơi nó lại. Tôi làm theo. Một lần nữa, ông nói, “Không.” Ồ, chúng tôi đă mất một tiếng đồng hồ với nó. Và mỗi lần, ông đều nói, “ Không.”

Trong 3 tháng kế đó, tôi đă chơi vào khoảng 3 trường canh, có lẽ chỉ mất hết nửa phút. Lúc bấy giờ, tôi đă nghĩ rằng, tôi là một sinh viên khá tốt: tôi đă chơi solo với những giàn giao hưởng nhỏ. Thế nhưng, chúng tôi tập cái này suốt 3 tháng, và tôi khóc phần lớn trong thời gian này. Ông có tất cả những đặc tính của một vị thầy đích thực, cái thúc đẩy to lớn và sự cương quyết muốn làm cho học viên thấy được. Đó là lư do tại sao ông lại giỏi như vậy. Và cuối 3 tháng đó, một hôm, ông nói, “ Tốt.” Cái ǵ đă xảy ra? Sau cùng, tôi đă học được cách lắng nghe. Và, như ông đă nói, “ Nếu em có thể nghe nó, th́ em có thể chơi nó.”

Cái ǵ đă xảy ra trong 3 tháng đó? Đôi tai của tôi, vẫn là đôi tai của những ngày đầu. Không có ǵ xảy ra cho đôi tai của tôi. Cái mà tôi đang chơi, không khó về mặt kỹ thuật. Cái đă xảy ra, là, lần đầu tiên, tôi đă học được cách lắng nghe… Thế mà, tôi đă chơi piano nhiều năm rồi. Tôi học cách chú tâm. Đó là lư do tại sao ông là một vị thầy giỏi quá như vậy: ông dạy học viên của ḿnh cách chú tâm. Sau khi làm việc với ông một cách thực sự vất vả, họ đă thực sự nghe, thực sự lắng nghe. Khi bạn có thể lắng nghe nó, bạn có thể chơi nó. Và khi quá tŕnh rèn luyện đă hoàn tất, ông cho “xuất xưởng” những dương cầm thủ tuyệt vời.

Đó là loại chú ư cần thiết cho Thiền tập của chúng ta. Chúng ta gọi nó là samadhi (định), sự nhất thể toàn bộ với đối tượng. Nhưng trong câu chuyện của tôi, sự chú tâm ấy là tương đối dễ. Nó là một đối tượng mà tôi ưa thích. Đây là sự nhất thể của bất cứ nghệ thuật vĩ đại nào : cầu thủ chuyền bóng khéo trên sân bóng, bất cứ ai như thế – họ đă học cách chú tâm. Nó là loại định đó.

Đó là một loại chú ư, và nó có giá trị. Nhưng cái mà chúng ta phải làm trong Thiền tập, th́ khó hơn rất nhiều. Chúng ta phải chú ư đến chính khoảnh khắc này, toàn bộ những ǵ đang xảy ra ngay bây giờ. Và lư do tại sao chúng ta không muốn chú tâm, là bởi v́, nó không luôn luôn thú vị. Nó không phù hợp với chúng ta.

Là con người, ta có một tâm trí mà có thể suy nghĩ. Chúng ta nhớ những ǵ đau đớn. Chúng ta thường trực mơ về tương lai, về những cái dễ thương mà chúng ta sắp có, hay sắp xảy ra cho chúng ta. Do vậy, chúng ta “lọc” bất cứ cái ǵ đang xảy ra trong hiện tại xuyên qua tất cả mọi thứ này: “ Tôi không thích cái đó. Tôi không cần phải lắng nghe cái đó. Tôi có thể thậm chí quên nó đi và khởi sự mơ về cái sắp xảy ra.” Điều này xảy ra một cách thường trực: xoay ṿng, xoay ṿng, xoay ṿng, luôn luôn cố tạo ra cuộc sống trong một cách thức mà sẽ là thú vị, mà sẽ khiến cho ta an toàn, để ta cảm thấy dễ chịu.

Nhưng khi làm cái đó, ta không bao giờ thấy cái ở ngay tại đây – bây giờ, ngay khoảnh khắc này. Ta không thể thấy nó, bởi v́ ta đang “ lọc.” Cái mà đang đi vào, là một cái ǵ đó hoàn toàn khác. Hăy đơn giản hỏi 10 người đang đọc cuốn sách này. Bạn sẽ thấy, tất cả họ sẽ nói với bạn một cái ǵ đó khác nhau. Họ sẽ quên những phần mà hoàn toàn không hấp dẫn họ, họ sẽ nhặt lên một cái ǵ đó khác, và họ sẽ thậm chí bỏ qua những phần mà họ không thích. Ngay cả khi chúng ta đến gặp vị thầy Zen của ḿnh, chúng ta chỉ nghe cái mà chúng ta muốn nghe. Mở ra với một vị thầy, không có nghĩa là chỉ nghe những ǵ bạn muốn nghe, mà là, nghe toàn bộ. Và vị thầy không phải ở đó để chỉ đối xử “dễ thương” với bạn.

Do vậy, cái cốt tủy [crux] của tọa Thiền là như vầy: tất cả những ǵ mà ta phải làm, là thường trực tạo ra một cái dịch chuyển nhỏ bé từ cái thế giới đang xoay ṿng, mà ta đă có trong đầu óc ta, đến cái ngay ở đây - bây giờ. Đó là sự thực tập của chúng ta. Cái cường độ và khả năng để ở ngay đây - bây giờ, là cái mà chúng ta phải phát triển. Chúng ta phải có khả năng phát triển khả năng nói, “ Không, tôi sẽ không chạy trốn” để làm sự lựa chọn đó. Khoảnh khắc này sang khoảnh khắc nọ, sự thực tập của ta th́ giống như là một chọn lựa, một cái ngă ba ở trên đường: ta có thể đi lối này, ta có thể đi lối kia. Nó luôn luôn là một lựa chọn, khoảnh khắc này sang khoảnh khắc nọ, giữa thế giới dễ thương mà ta muốn dựng lên trong đầu óc ta, và cái thực sự đang là. Và cái thực sự đang là, tại một sesshin, th́ thường là sự mệt mỏi, sự nhàm chán, và sự đau nhức trong chân ta. Cái mà ta học được từ việc phải ngồi im lặng với cái khó chịu đó, th́ quá quư giá, đến nỗi, nếu nó không hiện hữu, th́ nó nên hiện hữu. Khi bạn ở trong sự đau nhức, bạn không thể trốn chạy. Bạn phải lưu lại với nó. Không có nơi nào để đi. Do vậy, sự đau nhức thực sự là quư giá.

Việc thực tập Zen của chúng ta được thiết kế để làm cho chúng ta sống cuộc sống thoải mái. Nhưng những kẻ duy nhất mà sống thoải mái, là những người học cách không lăng phí cuộc đời họ trong mơ mộng, mà có mặt với cái ngay ở đây-bây giờ, bất luận nó là cái ǵ: tốt, xấu, dễ thương, không dễ thương, nhức đầu, bệnh hoạn, hạnh phúc. Nó không tạo ra sụ khác biệt nào.

Một dấu hiệu của một Thiền sinh thuần thục, là một cảm thức về t́nh trạng có nền móng [groundedness.] Khi bạn gặp một người như thế, bạn cảm nhận điều đó. Họ có mặt với cuộc sống như nó thực sự đang xảy ra, không phải như một “ phiên bản tưởng tượng” [fantasy version] của nó. Và dĩ nhiên, sau cùng, những cơn băo của cuộc đời chạm vào họ càng nhẹ nhàng hơn. Nếu chúng ta có thể chấp nhận những sự thể y như cái cách mà chúng là, chúng ta sẽ không bị đảo lộn nhiều bởi bất cứ cái ǵ. Và nếu chúng ta thật sự trở nên bị đảo lộn, th́ nó kết thúc nhanh chóng.

Chúng ta hăy nh́n vào chính cái quá tŕnh thiền tọa. Cái mà chúng ta phải làm, là có mặt với cái đang xảy ra ngay bây giờ. Bạn không cần phải tin tôi; bạn có thể thí nghiệm cho chính ḿnh. Khi tôi đang trôi dạt ra khỏi hiện tại, cái mà tôi làm, là lắng nghe tiếng xe cộ. Tôi phải chắc chắn là tôi không bỏ sót một cái ǵ. Tôi chỉ đơn giản lắng nghe. Và cái đó cũng tốt như một công án, bởi v́ nó là cái đang xảy ra ngay chính khoảnh khắc này. Do vậy, như là một Thiền sinh, bạn có một công việc để làm, một công việc rất quan trọng: đưa đời bạn ra khỏi cái cơi mơ và vào trong cái thực tại thực và bao la mà nó là.

Công việc này th́ không dễ. Nó đ̣i hỏi ḷng can đảm. Chỉ những ai có đảm lược to lớn, mới có thể làm thực tập này lâu hơn một thời gian ngắn. Nhưng ta không chỉ làm nó cho chính ḿnh. Có lẽ, ban đầu ta làm cho chính ḿnh; cái đó là tốt. Nhưng, khi đời ta trở nên có nền móng, trở nên căn bản, th́ những người khác cảm nhận nó ngay tức th́, và cái mà chúng ta là, bắt đầu ảnh hưởng đến mọi sự xung quanh ta.

Thực ra, chúng ta là toàn bộ vũ trụ. Nhưng cho đến khi chúng ta thấy điều đó một cách rơ ràng, bạn phải làm việc với cái mà thầy bạn bảo bạn làm việc với, có một đức tin nào đó vào toàn bộ quá tŕnh. Nó không chỉ là đức tin, nó c̣n là một khoa học. Những người khác trước bạn đă làm cái thí nghiệm đó, và họ đă có một số kết quả từ cái đó. Về tất cả những ǵ mà bạn có thể làm, là nói, “ Ồ, ít nhất, tôi có thể thử cái thí nghiệm. Tôi có thể làm nó. Tôi có thể làm việc chăm chỉ.” Chừng đó, bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể làm được.

Phật không là ǵ khác hơn cái mà bạn chính xác là, ngay bây giờ: nghe tiếng xe cộ, cảm thấy sự đau nhức nơi cẳng chân, nghe giọng nói của tôi; đó là Phật. Bạn không thể chụp bắt nó; cái giây phút mà bạn cố chụp bắt nó, nó đă bị thay đổi. Là cái mà bạn là ở mỗi khoảnh khắc, chẳng hạn, có nghĩa là, là cơn giận của bạn một cách trọn vẹn, khi bạn giận. Loại giận dữ đó không bao giờ làm tổn thương bất cứ ai bởi v́ nó toàn diện, hoàn chỉnh. Chúng ta thực sự cảm thấy cơn giận này, cái sự co thắt [knot] này trong bao tử chúng ta, và chúng ta sẽ không làm đau ai với nó. Loại giận dữ mà làm đau người khác, là khi ta mỉm cười ngọt ngào, và bên dưới, ta đang sôi sục.

Khi bạn ngồi Thiền, đừng mong đợi ḿnh là cao thượng. Khi ta từ bỏ cái tâm trí đang xoay ṿng này, thậm chí trong một ít phút, và chỉ đơn giản ngồi với cái đang là, rồi th́, sự có mặt mà là chúng ta, th́ giống như một tấm gương. Ta thấy mọi sự. Ta thấy cái mà ta là: những nỗ lực của ta để tỏ ra ḿnh tốt, để được là “số một.” Ta thấy sự giận dữ của ta, nỗi lo âu của ta, sự kênh kiệu của ta, hoặc, cái mệnh danh là “tính tâm linh” (spirituality) của ta. Tính tâm linh đích thực chỉ đơn giản là có mặt với mọi cái đó. Nếu chúng ta có thể thực sự có mặt với Phật, là cái mà ta là, rồi th́, nó chuyển hóa.

Roshi Shibayama một lần nói trong một sesshin, “ Vị Phật mà tất cả các bạn muốn thấy, vị Phật này rất cả thẹn. Thật khó mà làm cho Ngài xuất hiện.” Tại sao vậy? Bởi v́, Phật là chính ta, và ta sẽ không bao giờ thấy Phật cho đến khi ta không c̣n bị luyến chấp vào mọi thứ gia bội, thêm thắt [extra] này. Ta phải sẵn ḷng đi vào trong chính ḿnh một cách trung thực. Khi ta có thể trung thực một cách toàn bộ với những ǵ đang xảy ra ngay bây giờ, th́ ta sẽ thấy nó. Ta không thể chỉ có một mảnh của Phật. Phật đến một cách toàn bộ. Sự thực tập của ta không có dính dáng ǵ với, “ Ồ, tôi nên tốt, tôi nên dễ thương, tôi nên như thế này… hay thế kia.” Tôi là con người mà tôi là ngay bây giờ. Và chính trạng thái hiện hữu đó, là Phật.

Một lần, tôi đă nói một cái ǵ đó tại Thiền đường, mà làm sửng sốt nhiều người: Tôi nói, “ Để làm thực tập này, chúng ta phải từ bỏ hy vọng.” Không có nhiều người vui về điều đó. Nhưng tôi muốn nói ǵ? Tôi muốn nói rằng, chúng ta phải từ bỏ trong đầu óc ḿnh cái ư tưởng rằng, nếu chịu khó “vắt óc,” th́ ta có thể t́m ra một cách nào đó để có cuộc sống hoàn hảo này, mà sẽ là ổn cho chúng ta. Cuộc sống diễn ra theo cách tự nhiên của nó. Và chỉ khi nào ta bắt đầu từ bỏ những “sách lược” [maneuver] đó, th́ cuộc sống thực sự bắt đầu trở nên thỏa đáng hơn.

Khi tôi nói từ bỏ hy vọng, tôi không muốn nói từ bỏ nỗ lực. Như là một Thiền sinh, ta phải làm việc cự kỳ chăm chỉ. Nhưng khi tôi nói chăm chỉ, tôi không muốn nói là rán sức và ́ ạch; nó không phải là cái đó. Cái khó khăn, là cái lựa chọn mà, một cách lặp đi lặp lại, chúng ta phải làm. Và nếu bạn thực tập chăm chỉ, đến dự nhiều sesshin, làm việc chăm chỉ với một vị thầy, nếu bạn sẵn ḷng làm cái lựa chọn đó một cách kiên tŕ, qua một giai đoạn thời gian, rồi th́, một ngày nào đó, bạn sẽ đạt tới cái thoáng nh́n nhỏ bé đầu tiên của bạn. Đó là cái thoáng nh́n nhỏ bé đầu tiên, về cái mà chính khoảnh khắc này là. Và nó sẽ phải mất một năm, hai năm, hay 10 năm.

Như vậy, đó là sự khởi đầu. Cái thoáng nh́n nhỏ bé đó, diễn ra trong 1/10 giây đồng hồ. Nhưng, chỉ chừng ấy là không đủ. Cuộc đời chứng ngộ, là thấy nó trong mọi lúc. Phải làm việc năm này qua tháng nọ, để tự chuyển hóa chính ḿnh tới cái điểm nơi mà bạn có thể đạt tới cái thoáng nh́n đó.

Tôi không có ư làm nản ḷng bạn. Bạn có thể cảm thấy rằng, rất có thể là bạn không có đủ những năm tháng c̣n lại để làm cái đó. Nhưng đó không phải là điểm chính yếu. Ở mọi thời điểm trong thực tập của ta, nó đều hoàn hảo. Và ta càng thực tập, đời ta càng trở nên hoàn măn, càng thỏa đáng hơn, càng tốt đẹp hơn cho chúng ta, tốt hơn cho những người khác. Nhưng nó là một chuỗi liên tục [continuum] dài, rất dài. Người ta có ư tưởng ngờ nghệch nào đó, rằng họ sắp trở nên chứng ngộ trong 2 tuần.

Chúng ta đă là Phật. Không có ǵ nghi ngờ về điều đó. Làm thế nào chúng ta có thể là cái ǵ khác? Tất cả chúng ta đều có mặt ngay tại đây, bây giờ. Chúng ta có thể có mặt ở nơi nào khác? Nhưng, cái quan trọng, là nhận thức một cách rơ ràng, là cái đó có nghĩa là ǵ; cái nhất thể toàn bộ này; sự hài ḥa này; và có khả năng biểu đạt nó trong đời ta. Muốn đạt mục đích đó, ta phải rèn luyện một cách vô tận. Cần phải có ḷng can đảm. Nó không dễ dàng. Nó đ̣i hỏi sự tận tụy đích thực đối với chính ḿnh và những người khác.

Dĩ nhiên, trong khi ta thực tập, mọi cái này tăng trưởng, ngay cả ḷng can đảm. Chúng ta phải ngồi với sự đau nhức và ta ghét nó. Tôi cũng không thích nó. Nhưng khi ta chỉ đơn giản ngồi một cách kiên nhẫn xuyên qua nó, th́ một cái ǵ đó sẽ tự h́nh thành bên trong ta. Làm việc với một vị thầy tốt, thấy cái mà vị ấy là, ta một cách chậm răi, được chuyển hóa trong sự thực tập này. Nó không được tạo ra bởi bất cứ cái ǵ mà ta nghĩ, hay bởi một cái ǵ đó mà ta cố vắt óc để t́m ra. Ta được chuyển hóa bởi cái mà ta làm. Và ta làm cái ǵ? Ta thường trực làm cái lựa chọn đó. Ta từ bỏ những giấc mơ quy-ngă của ḿnh cho cái thực tại này – là cái mà ta thực sự là.

Ban đầu, ta có thể không hiểu nó; nó có thể gây bối rối. Khi lần đầu nghe những bài pháp thoại của những vị thầy, tôi thường nghĩ, “ Họ đang nói về cái ǵ vậy?” Nhưng hăy có đủ niềm tin để chỉ đơn giản làm cái thực tập của bạn: Hăy ngồi mọi ngày. Hăy đi qua sự hỗn độn. Hăy rất kiên nhẫn. Và hăy kính trọng bạn về việc đă làm thực tập này. Nó không dễ. Bất cứ ai ngồi qua một sesshin, th́ đều đáng được chúc mừng. Tôi không đang cố làm khó bạn; tôi nghĩ, những người mà đến với thực tập này, đều là những người tuyệt vời. Nhưng, công việc của bạn là nắm lấy cái phẩm chất mà bạn có, và làm việc với nó.

Tất cả chúng ta đều chỉ là những hài nhi. Cái mức độ mà ta có thể tăng trưởng, là vô hạn. Và sau cùng, nếu ta đủ kiên nhẫn, và làm việc đủ chăm chỉ, ta có thể làm một đóng góp đích thực vào thế giới. Trong cái nhất thể, mà trong đó, sau cùng ta học để sống, đó là nơi t́nh yêu có mặt; không phải là một loại phiên bản mơ hồ [soupy version] nào đó, mà là một t́nh yêu với sức mạnh đích thực. Ta muốn nó cho đời ta, và ta muốn nó cho đời những người khác. Ta muốn nó cho con cái ta, cha mẹ ta, bạn hữu ta. Do vậy, làm công việc đó, là tùy ở ta.

Như vậy, đó là cái quá tŕnh. Ta chọn nó hay không, là tùy chúng ta. Cái quá tŕnh đó có thể là không rơ ràng đối với nhiều người trong các bạn; phải mất nhiều năm nó mới trở thành rơ ràng, để mà bạn thực sự biết bạn đang làm cái ǵ. Hăy đơn giản làm cái tốt nhất mà bạn có thể làm. Hăy lưu lại với việc ngồi của bạn. Hăy đến sesshin, đến để ngồi, và tất cả chúng ta, hăy làm cái tốt nhất của ḿnh. Nó thực sự quan trọng: sự chuyển hóa toàn triệt này của cái chất lượng của đời người, là cái quan trọng nhất mà ta có thể làm.
 

Ni sư C. J. B

[ Trích dịch từ Everyday Zen. NXB Harper, San Francisco, 1989].

_______

 

 [1] Khoảng 40 độ C [ ND].

[2] Roshi: Lăo sư. Một danh hiệu dành cho một vị Thiền sư trưởng thượng, đạo cao, đức trọng [ ND].

[3] Thiền tập mang lại an lạc, nhưng ta cần lưu ư, trong giai đoạn đầu, sẽ có những khó khăn nhất định. Do vậy, Ni sư Joko luôn khuyên Thiền sinh phải có ḷng kiên nhẫn và dũng cảm [ND].

[4] Tạm dịch là : “ Chỉ ngồi, không làm ǵ cả.” [ ND].

[5] True Nature: Chân tánh. [ ND].
 

 

chân trần

 

art2all.net