|
Epictetus Bản dịch Đỗ Tư Nghĩa
PHẦN I CẨM NANG THƯ
|
|
16. HĂY PHỚT LỜ NHỮNG G̀ KHÔNG LIÊN QUAN TỚI BẠN
Sự tiến bộ tinh thần đ̣i hỏi chúng ta phải đặt nặng những cái cốt tủy và bỏ qua mọi thứ khác, cũng như [bỏ qua] việc theo đuổi những cái vặt vănh không xứng đáng với sự chú ư của ta. Hơn nữa, đối với những vấn đề không liên quan đến chúng ta, thật là tốt, nếu bị người khác nghĩ rằng bạn khờ khạo và ngây thơ (69). Đừng quan tâm đến những “ấn tượng” của người khác về bạn. Họ bị lóa mắt và bị đánh lừa bởi cái vẻ bề ngoài. Hăy bám chặt mục đích của bạn. Chỉ có điều này mới củng cố sức mạnh của bạn và mang đến cho đời bạn sự nhất quán.
______
(69) Gợi nhớ đến Lăo Tử:
“Người đời sáng chói/ Riêng ta mịt mờ…/ Người đời đều có chỗ dùng/Riêng
ta ngu dốt, thô lậu…” [Trích Lăo Tử Tinh Hoa, Nguyễn Duy Cần]. Có hai
loại “khôn” : Khôn ở những cái vặt vănh, thường được gọi là “khôn vặt;”
khôn ở những vấn đề lớn, đó là “khôn thực.” Kẻ tiểu nhân chỉ khôn ở “cái
nhỏ”; bậc quân tử th́ “dại” ở cái nhỏ, mà khôn ở cái lớn.
(70) Có được sự tán thành và
thán phục của người khác, tự thân chúng, không phải là xấu. Nó chỉ “xấu”
khi động cơ chủ yếu của đương sự là t́m mọi cách để có được chúng. Ư
Epictetus muốn nói, là nên quan tâm đến việc “tinh lọc” cuộc sống nội
tại của ḿnh, chứ không nên chạy theo dư luận [khen, chê] của người khác.
(71) Sophisticated.
(72) Self-importance. |
|
17. HĂY LÀM CHO NHỮNG MONG ƯỚC CỦA BẠN PHÙ HỢP VỚI THỰC TẠI
______
(73) Mortality.
|
|
18. HĂY XEM ĐỜI NHƯ MỘT BỮA TIỆC
(79) Có nghĩa là, chủ nghĩa Khắc kỷ không hoàn toàn từ bỏ của cải thế tục: Hưởng thụ những ǵ ḿnh đang có, nhưng không luyến chấp vào nó.
|
|
19. HĂY TRÁNH, ĐỪNG ĐỂ CHO M̀NH BỊ NHIỄM
NHỮNG QUAN ĐIỂM TIÊU CỰC CỦA NGƯỜI KHÁC
Những quan điểm và phiền năo của người khác có thể dễ lây lan. Đừng tự phá hoại ḿnh một cách vô t́nh, bằng cách để cho ḿnh bị lây nhiễm những thái độ tiêu cực, thiếu lành mạnh, thông qua việc giao du của bạn với người khác.
(82) Apparent.
|
|
20. HĂY DIỄN TỐT VAI TR̉ ĐƯỢC TRAO CHO BẠN
Chúng ta giống như một diễn viên trong một vở kịch (85). Thiên Ư (86) đă giao cho chúng ta một vai diễn trong đời mà không hỏi ư kiến chúng ta. Vài người trong chúng ta sẽ diễn trong một vở kịch dài, một số khác, trong một vở kịch ngắn. Chúng ta có thể đóng vai một người nghèo, một kẻ tàn tật, một người danh tiếng, một lănh tụ, hay một người dân thường.
______
(84) Có nghĩa là, đồng cảm
với sự phiền năo của họ, mà không bị “lây” sự phiền năo đó.
(85) Một ư tưởng rất quen
thuộc.
(86) The Divine Will. (87) Rất sâu sắc. Mặc dù không nên “mê tín,” nhưng phải thừa nhận rằng, hầu như mỗi người đều ra đời với một “số phận” riêng. Cái số phận đó, nằm ở cái “vai diễn” đă được trao cho ta – ta không có quyền chọn lựa. Nhưng ta vẫn có quyền diễn vai diễn của ḿnh thật tốt, hay không tốt. Có nghĩa là, ta vẫn có một mức độ tự do nhất định, chứ không hoàn toàn bị Thiên Ư “an bài.” Theo Phật giáo, th́ cái gọi là “số phận”, chỉ là kết quả của “nghiệp.” Nghiệp là hành động “có tác ư” của mỗi người, trong kiếp này và trong vô lượng kiếp trước. Nghiệp của các kiếp trước có thể ảnh hưởng đến cuộc sống ở kiếp này, nhưng mỗi người vẫn có thể “chuyển nghiệp” bằng những hành động tốt của ḿnh. Như vậy, “nghiệp” không phải là “định mệnh.” Và ta cần nhớ, chữ “Thiên Ư,” theo chủ nghĩa Khắc Kỷ, không giống như “nghiệp” của Phật giáo; tuy nhiên, nó cũng không phải là vị Thượng đế có ngôi vị, có quyền thưởng phạt của Kitô giáo, Do Thái giáo, Hồi giáo…
|