Đỗ Tư Nghĩa

THƠ  ELISAVETA BAGRIANA [1]

 

 

ĐỪNG Ở GẦN EM KHI EM KHỔ ĐAU [2]

 

Đừng ở gần em khi em khổ đau

khi em buồn, em bệnh. [3]

 

Những năm tháng – đời đă dạy cho em

Và em đă quen

cưu mang nỗi khổ một ḿnh.

 

Như con thú bị thương

thu ḿnh trong hang

để liếm láp vết thương – cô độc

Em cũng vậy

tự giam thân trong những bức tường

làm tắt ngấm [4]

mọi bếp lửa đời ấm áp.

 

Rồi,

Chất độc gặm ṃn máu tủy em

tiếng rên rỉ môi em kềm giữ lại

những lệ sầu mắt không để tuôn rơi

đúc lại trong tim em

thành những giọt trong veo

những điều câm nín

Gửi về anh

những tiếng không lời.        

 

Hăy lắng tai

và anh sẽ nghe

dù anh ở nơi đâu chăng nữa.

 

Đừng ở gần em khi em khổ đau

khi em buồn, em bệnh.

Em không muốn

trút lên anh

gánh nặng của đời em.

Em không muốn

cái bóng đen đổ xuống đời em

cũng phủ xuống vầng trán anh.

Em không muốn nụ cưới héo hắt của em

làm héo hắt nụ cười anh

vẫn rực sáng dưới đôi mi yêu dấu.

Em không muốn

những thành lũy của riêng em

cũng đè nát cả đời anh.

Em không hề muốn thế.                         

 

Em đă quen chịu đựng nỗi khổ một ḿnh

Nhưng em khó ḷng chịu đựng

niềm vui và cái đẹp

khi giữa đời.

thiếu vắng anh yêu.

 

Vào những khoảnh khắc kia [5]

Anh hăy ở cùng em

để em rót niềm vui trong tim em

sang trái tim anh

Để em được thấy

cái đẹp đổ đầy hai giếng mắt em

phản chiếu nơi mắt anh                                                                             

Và khúc ca từ môi em bay lên

sẽ t́m môi anh

đậu xuống dịu dàng.

                                                                                                     

ELISAVETA BAGRIANA

 

 

~~oOo~~

 

 

CONTREPOINTS

                                                                              

 

Quand je suis malheureuse, triste, malade,

Ne sois pas près de moi.

Les années, la vie m’ont appris –

Et je m’y suis habituée –

À endurer la douleur – seule.    

 

Comme le fauve blessé

Qui dans son repaire

Se cache

Pour lécher ses plaies – seul,

Ainsi je m’enferme

Dans mes murs,

Et je branche

Tous mes foyers de vie.

 

Alors,

Le poison qui ronge mon sang,

Le gémissement retenu de mes lèvres,

Les larmes que mes yeux n’ont pas laissé couler,

Refondus dans mon coeur,

Deviennent des gouttes limpides

Qui s’engrenent en mots inexprimés

Envoyés vers toi.

 

Prête l’oreille, tu les entendras –

Où que tu sois.

 

Quand je suis malheureuse, triste, malade,

Ne sois pas près de moi.

Je ne veux pas rejeter

Mon fardeau sur toi.

 

Je ne veux pas que l’ombre descendue sur moi,

Tombe aussi sur ton front.

 

Je ne veux pas que mon sourire éteint

Éteigne

Le sourire qui s’ allume sous tes paupières.

Je ne veux pas que mes murailles

T’ écrasent, toi aussi.

Je ne veux pas.

 

Je suis habituée à porter seule ma peine

Mais il m’est dur

d’ endurer la beauté

et la joie

sans toi…

 

À ces instants-là, sois avec moi –

Afin que la joie je la déverse de mon coeur

Dans le tien,

Afin que je voie

La beauté

Qui remplit le puits de mes prunelles

Se réfléchir dans les tiennes,

Et la chanson envolée de mes lèvres

Se poser sur les tiennes.

 

ELISAVETA BAGRIANA 

Đỗ Tư Nghĩa dịch. 1983. [xem lại, cuối tháng 11.2011].


 

[1] Bagriana Elisaveta ( 1893- 1991)  Nhà thơ nữ Bulgaria. Học ngữ văn, dạy học, rồi làm nghề văn. Thơ của bà đă được dịch sang hơn 30 thứ tiếng. Đă từng được đề cử làm ứng viên của giải Nobel văn học. Bà được xem là một trong 2 người mẹ của văn học Bulgaria  [người kia là Dora Gabe] ( ĐTN).

[2] Nhan đề bài thơ này là contrepoints, nghĩa là “ đối âm” – một thuật ngữ âm nhạc. Có lẽ, không mấy ai hiểu “ đối âm” là cái ǵ. Do vậy, để cho dễ hiểu, xin mạn phép đổi lại nhan đề như trên.  Chữ “em” [ngôi thứ nhất, số ít] là từ xưng hô của tác giả [nữ] với người yêu của ḿnh.  (ĐTN).

[3] Bagriana có những ư tưởng ngược hẳn lại với mọi người. Khi đau khổ, buồn, hay bệnh, ta thường muốn có người thân bên cạnh để sẻ chia, nhưng Bagriana lại không muốn thế. Quả thật là một tâm hồn vị tha đáng khâm phục ! V́ thích bài thơ này, nên tôi đă thử dịch để thưởng thức riêng, chứ cũng xin “ tự thú,” là vốn Pháp văn của tôi c̣n nghèo nàn lắm ! Nhân tiện, xin gửi đến các bạn để cùng chia sẻ, và chỉnh sửa giùm tôi những sai sót không thể tránh. Xin cám ơn. (ĐTN).

[4] Brancher ( động từ) : Phân ra thành nhiều nhánh. Hơi khó dịch. Xin được dịch thoát ư như trên. ( ĐTN)

[5] Những khoảnh khắc của niềm vui và cái đẹp. ( ĐTN).

 

 

 

 

trang đỗ tư nghĩa

chân trần

art2all.net