|
Lev Tolstoy
Bản dịch: Đỗ Tư Nghĩa
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16
~~ooOoo~~
CHƯƠNG IV
Đời tôi đi tới chỗ bế tắc. Tôi có thể thở, ăn, uống, và ngủ; quả thật, tôi không thể không thở, không ăn, và không ngủ. Nhưng không có chút sự sống nào trong tôi, bởi v́ tôi đă không có một ước vọng nào; giá như mà tôi có, th́ th́ hẳn tôi đă thấy sự thỏa măn nó là có lư. [1] Nếu tôi đă muốn một cái ǵ đó, th́ tôi đă biết trước rằng, dù có đạt được nó hay không, th́ cũng chừng ấy chuyện. Nếu một bà tiên đến và có nhă ư cho tôi được thỏa măn mọi ước vọng của tôi, th́ có lẽ tôi đă không biết tôi mong ước cái ǵ. [2] Nếu trong những khoảnh khắc say sưa, [3] tôi không có những ước vọng nào ngoài những ước vọng cũ đă thành thói quen, th́ trong những khoảnh khắc tỉnh táo, [4] tôi biết rằng tất cả đó chỉ là một ảo ảnh lừa dối; rằng tôi đă thực sự không ước vọng điều ǵ. Tôi thậm chí không c̣n muốn khám phá chân lư bởi v́ tôi đă đoán trước nó là cái ǵ. Chân lư đó là: cuộc đời là vô nghĩa.[5] Sự việc diễn ra như thể tôi đă sống một ít, lang thang một ít, cho đến khi tôi đến cái vực thẳm, và tôi thấy một cách rơ ràng rằng không có ǵ phía trước ngoài ra sự đổ nát. Và tôi không thể ngừng lại, không thể quay trở lại, không thể nhắm mắt lại để khỏi thấy rằng không có ǵ ở phía trước, ngoại trừ cái ảo ảnh lừa dối của cuộc đời, của hạnh phúc, và cái thực tại của đau khổ và sự chết, của sự hủy diệt hoàn toàn. Tôi đâm ra chán cuộc sống; một sức mạnh bất khả kháng nào đó đang dẫn tôi đến chỗ muốn loại bỏ nó bằng cách nào đó. Không phải là tôi muốn tự kết liễu đời ḿnh. Cái sức mạnh vốn đang dẫn tôi rời khỏi cuộc sống th́ mạnh mẽ hơn, tuyệt đối hơn, bao trùm toàn diện hơn bất cứ ước vọng nào. Với tất cả sức lực của tôi, tôi vùng vẫy để rời khỏi cuộc đời. Lúc bấy giờ, cái ư tưởng tự vẫn đến với tôi một cách cũng tự nhiên như cái ư tưởng về việc cải thiện cuộc sống vốn đă đến với tôi trước đó. Cái ư tưởng này có sức cám dỗ quá mạnh mẽ, đến nỗi tôi phải dùng thủ đoạn mưu mẹo chống lại chính ḿnh, để không phải thực hiện nó việc tự vẫn một cách quá vội vă. Tôi không muốn vội vàng chỉ v́ tôi muốn sử dụng tất cả sức mạnh [6] của tôi để gỡ rối những ư tưởng của ḿnh. Nếu không thể gỡ rối chúng, tôi tự nhủ, tôi luôn luôn có thể tiến hành việc tự vẫn. Và hăy nh́n tôi kia – một con người may mắn – lại phải mang một sợi dây thừng ra khỏi căn pḥng, nơi tôi ở một ḿnh mỗi đêm khi thay quần áo, để sẽ không tự treo cổ từ cái xà ngang giữa những cái tủ. Và tôi từ bỏ việc đi săn với một khẩu súng ngắn, để sẽ không bị cám dỗ một cách dễ dàng đi tới chỗ loại bỏ chính ḿnh. Chính tôi không biết là tôi muốn cái ǵ. Tôi sợ cuộc sống, tôi vùng vẫy để loại bỏ nó, và tuy vậy, tôi vẫn hy vọng về một cái ǵ đó từ nó. Và điều này đang xảy ra cho tôi vào một thời điểm mà, từ mọi dấu chỉ, [7] lẽ ra tôi nên được xem là một người hoàn toàn hạnh phúc; [8] sự việc này xảy ra khi tôi chưa đầy 50 tuổi. Tôi có một người vợ tốt, nàng yêu tôi và tôi tha thiết yêu nàng, những đứa con xinh xắn và một bất động sản lớn đang phát triển và bành trướng mà tôi khỏi cần có nỗ lực nào. Hơn bao giờ cả, tôi được kính nể bởi bạn hữu và người quen, được ca ngợi bởi những người lạ, và tôi có thể tự đ̣i hỏi [9] một danh tiếng nào đó mà thực sự không tự lừa dối ḿnh. Hơn nữa, tôi không bệnh hoạn về thể xác và tinh thần; [10] trái lại, tôi được hưởng một khí lực mạnh mẽ về cả thể xác lẫn tinh thần, mà tôi hiếm khi gặp được trong số những người cùng lứa tuổi với tôi. Về mặt thể lực, tôi có thể theo kịp những nông dân làm việc trên cánh đồng; về mặt tâm thần, tôi có thể làm việc 8 - 10 tiếng đồng hồ liên tiếp mà không phải chịu bất cứ hậu quả nào từ sự căng thẳng đó. Và trong cái hiện t́nh như thế, tôi đă đi tới một điểm mà tại đó tôi không thể sống; và cho dù tôi không sợ hăi cái chết, tôi đă phải sử dụng những mưu mẹo chống lại chính ḿnh để giữ cho ḿnh khỏi tự vẫn. Tôi đă mô tả cái điều kiện tâm linh của tôi cho chính ḿnh trong cách này: đời tôi là một loại tṛ đùa ngu xuẩn và ác độc mà một ai đó đang chơi, nhắm vào tôi. Mặc dù sự kiện rằng tôi không công nhận sự hiện hữu của một ai đó mà có lẽ đă sáng tạo ra tôi [11] – mặc dù vậy, cái ư niệm rằng một ai đó đă cho tôi ra đời như là một tṛ đùa ngu xuẩn và độc ác, cái ư niệm ấy dường như là cách tự nhiên nhất để mô tả cái t́nh trạng [12] của tôi. Tôi đă không thể không tưởng tượng rằng, một ai đó đang tự lấy làm thích chí, đang cười nhạo tôi và cái cách mà tôi đă sống 30-40 năm, học tập, phát triển, tăng trưởng về thể xác và tinh thần ; cười nhạo tôi về việc bằng cách nào mà tôi đă (trở nên) hoàn toàn chín chắn về mặt trí năng và đă tới cái chóp đỉnh mà từ đó cuộc sống tự phát lộ chính nó – chỉ để đứng ở đó giống như một gă khờ chính hiệu, thấy rơ rằng không có ǵ trong cuộc đời, rằng đă không bao giờ có và sẽ không bao giờ có. “Và điều đó khiến cho y (một ai đó) cười lớn …” Nhưng dù thực sự có hay không có một ai đó (mà) đang chế giễu tôi, cái điều ấy cũng không khiến cho tôi dễ chịu hơn chút nào. Tôi không thể gắn một ư nghĩa hợp lư [13] nào vào một hành vi đơn lẻ nào trong toàn bộ đời tôi. Cái điều duy nhất khiến cho tôi kinh ngạc, là làm sao mà tôi đă không nhận thức ra điều này ngay từ đầu. Đă từ lâu, mọi thứ này là điều mà ai cũng biết. Nếu không phải hôm nay, th́ ngày mai, bệnh tật và cái chết sẽ đến (quả thật, chúng đang đến gần rồi) với mọi người, với tôi, và sẽ không có ǵ c̣n lại ngoài cái mùi hôi hám và lũ bọ gịi. Những hành động của tôi, dù chúng có thể là cái ǵ đi nữa, cũng sẽ bị lăng quên sớm hay muộn, và chính tôi sẽ không c̣n nữa. Vậy th́, tại sao phải làm một cái ǵ đó ? Làm sao người ta có thể không thấy điều này và có thể sống chứ ? Cái đó là điều đáng ngạc nhiên! Chúng ta có thể sống chừng nào mà cuộc sống làm say sưa mê muội [14] chúng ta; một khi chúng ta tỉnh táo, chúng ta không thể không thấy rằng tất cả mọi thứ đó đều là một ảo ảnh lừa dối, một ảo ảnh ngu xuẩn [15] ! Cũng như không có ǵ là buồn cười hay dí dỏm về điều ấy; nó chỉ là tàn nhẫn và ngu xuẩn. Có một chuyện ngụ ngôn cổ phương Đông, [16] về một kẻ lữ hành bị bất ngờ trên thảo nguyên bởi một con dă thú đang hoành hành. Cố cứu ḿnh thoát khỏi con dă thú, người lữ hành nhảy vào trong một cái giếng đă cạn nước; nhưng ở dưới đáy giếng, y thấy một con rồng đang giương móng vuốt ra chờ vồ lấy y. Kẻ bất hạnh không dám leo ra v́ sợ bị con dă thú giết, y cũng không dám nhảy xuống đáy giếng v́ sợ bị con rồng vồ. Bởi vậy, y bám vào một cành của một bụi cây hoang dă đang mọc trong những kẽ nứt của cái giếng, và níu vào đó. Hai cánh tay y trở nên yếu dần và y cảm thấy rằng chẳng bao lâu nữa, y sẽ phải làm mồi cho Thần Chết đang đợi y ở cả hai phía. Thế nhưng y vẫn cứ níu vào đó; và khi đang níu vào cành cây, y nh́n lên, thấy 2 con chuột, một đen một trắng, đang gặm vào xung quanh cái bụi cây nơi mà y đang treo lủng lẳng. Chẳng bao lâu bụi cây sẽ găy và đổ xuống, và y sẽ rơi vào trong nanh vuốt của con rồng. Người lữ hành thấy điều này và biết rằng y chắc chắn sẽ chết. Nhưng trong khi y đang treo lủng lẳng ở đó, y nh́n quanh và thấy những giọt mật trên những chiếc lá của bụi cây, và y lè lưỡi ra và liếm chúng. Tôi cũng đang đeo níu vào cành cây của đời như thế, biết rằng tất yếu con rồng của sự chết đang chờ đợi, sẵn sàng xé tôi ra từng mảnh; và tôi không thể hiểu tại sao cái sự tra tấn này đă đổ xuống tôi. Tôi cố mút những giọt mật vốn đă một lần an ủi tôi, nhưng mật th́ không c̣n ngọt nữa. Ngày và đêm, con chuột trắng và đen đang gặm cái cành cây mà tôi đang níu vào. Tôi thấy con rồng một cách rơ ràng, và mật đă mất hết tất cả cái vị ngọt của nó. Tôi chỉ thấy con rồng mà tôi không thể trốn thoát và những con chuột, và tôi không thể quay mắt khỏi chúng. Đây không phải là câu chuyện cổ tích, mà là chân lư không thể bác bỏ, và được hiểu bởi mọi người. Cái ảo ảnh của hạnh phúc cuộc đời, mà trước đây đă bịt mắt tôi lại trước cái sự khủng khiếp của con rồng, bây giờ không c̣n lừa dối tôi được nữa. Dù tôi có tự khuyên nhủ chính ḿnh thế nào đi nữa, rằng tôi không thể hiểu ư nghĩa của cuộc đời, rằng tôi nên sống mà không nghĩ về nó – tôi không thể làm điều này bởi v́ tôi đă làm điều này quá lâu rồi. Bây giờ tôi không thể không thấy những ngày và đêm đang lao nhanh về phía tôi và dẫn tôi đến sự chết. Tôi chỉ thấy điều này, và chỉ điều này thôi, là chân lư. Mọi thứ khác chỉ là sự dối trá. Hai giọt mật mà, hơn bất cứ cái ǵ khác, đă làm mắt tôi xoay hướng, trệch khỏi cái chân lư tàn nhẫn này, là t́nh yêu dành cho gia đ́nh tôi, và việc viết lách của tôi, mà tôi đề cập đến như là nghệ thuật; thế nhưng thứ mật này đă mất hết vị ngọt đối với tôi. “ Gia đ́nh tôi…,” tôi nhủ thầm. Nhưng gia đ́nh tôi, vợ tôi và con tôi, cũng là những con người. Họ cũng đang chịu những điều kiện tương tự như tôi : họ phải hoặc là sống trong dối trá hoặc là phải đối mặt với cái chân lư khủng khiếp đó. Tại sao họ nên sống ? Tại sao tôi nên thương yêu họ ? Tại sao quan tâm tới họ, nuôi nấng họ, và chăm nom họ ? Hăy để cho họ có thể ch́m vào trong nỗi tuyệt vọng, cái đang ăn ṃn tôi, hay cứ để họ tiếp tục sống với sự ngu xuẩn [17] ? Nếu tôi yêu thương họ, th́ tôi không thể không phơi bày cái sự thật này cho họ thấy. Mọi bước chân mà họ đang đi trong kiến thức [18] đều sẽ dẫn họ tới cái chân lư này. Và cái chân lư này là sự chết. “Nghệ thuật, văn học…?” Dưới ảnh hưởng của sự thành công và sự ca tụng từ những người khác, tôi đă tự thuyết phục ḿnh một thời gian dài rằng có lẽ đây là cái mà tôi nên làm, mặc dù cái chết đang tới và nó sẽ hư vô hóa mọi sự – chính tôi, tác phẩm của tôi, và cái kư ức về chúng. Nhưng chẳng bao lâu tôi thấy cả cái này nữa, là một ảo ảnh lừa dối. Mỗi lúc, tôi càng thấy rơ ràng rằng nghệ thuật là một sự trang trí của cuộc sống, một cái ǵ đó khuyến dụ chúng ta vào với cuộc đời. Nhưng cuộc sống đă đánh mất sự quyến rũ của nó đối với tôi, vậy th́ tôi làm sao để quyến rũ kẻ khác ? Chừng nào tôi không đang sống cuộc đời của chính ḿnh, mà chỉ sống cuộc đời của một người khác, cuộc đời ấy như một ngọn sóng đang mang tôi đi trên cái chóp đỉnh của nó [19]; chừng nào mà tôi tin rằng cuộc sống có một ư nghĩa – mặc dù tôi không thể diễn đạt nó – th́ cái phản ảnh của mọi thứ về cuộc sống qua văn học và nghệ thuật mang đến cho tôi lạc thú; tôi hưởng thụ việc nh́n đời trong tấm gương soi của nghệ thuật. Nhưng khi tôi bắt đầu t́m kiếm ư nghĩa của cuộc sống, khi tôi bắt đầu cảm thấy cái nhu cầu phải sống, th́ cái tấm gương soi này lại trở thành hoặc là cái ṿ xé tâm hồn tôi, hoặc là nó trở nên không cần thiết, dư thừa, và lố bịch. [20] Tôi không c̣n có thể được an ủi bởi cái mà tôi thấy ở trong tấm gương, bởi v́ tôi có thể thấy rằng cái t́nh huống của tôi là ngu xuẩn và đầy tuyệt vọng. Thật tốt cho tôi để mà hân hoan, khi nào tận đáy linh hồn tôi, tôi tin rằng đời tôi có ư nghĩa. Khi nào tin như vậy, th́ cái tṛ chơi của ánh sáng và bóng tối, tṛ chơi của cái hài, cái bi, cái gây xúc động, cái đẹp, và những thành tố khủng khiếp trong cuộc sống đă an ủi tôi. Nhưng một khi tôi đă thấy cuộc sống là vô nghĩa và khủng khiếp, th́ cái tṛ chơi trong tấm gương không thể làm vui tôi được nữa. Dù mật có ngọt tới đâu chăng nữa, nó không thể ngọt đối với tôi, v́ tôi thấy con rồng và những con chuột đang gặm vào cái trụ cột đang nâng đỡ tôi. Nhưng mà sự việc không dừng lại ở đây. Nếu tôi chỉ đơn giản hiểu rằng đời không có ư nghĩa, có lẽ tôi đă có khả năng chấp nhận nó một cách b́nh thản; có lẽ tôi đă công nhận rằng số phận của tôi là như thế. Nhưng tôi đă không thể thỏa măn với chừng đó. Nếu tôi là một người sống trong một khu rừng, từ đó không có lối nào thoát ra, có lẽ tôi đă có khả năng tiếp tục sống; nhưng tôi giống như người lạc lối trong rừng, kinh hăi bởi sự kiện rằng y bị lạc; giống như một người cứ chạy ṿng quanh, mong ước t́m đường ra, và biết rằng mọi bước chân đều dẫn y vào trong sự hỗn loạn sâu hơn, và thế nhưng, lại không thể không chạy ṿng quanh như thế. Nỗi khủng khiếp đó là như vậy. Và để được giải phóng khỏi nỗi khủng khiếp đó, tôi đă muốn tự kết liễu đời ḿnh. Tôi cảm thấy sự khủng khiếp của cái đang đợi tôi; tôi biết rằng sự khủng khiếp này th́ ghê rợn hơn cái t́nh huống hiện tại của ḿnh, nhưng tôi không thể ngăn bước đi của nó, và tôi không có sự kiên nhẫn để chờ sự kết thúc. Cho dù cái lập luận rằng, một mạch máu nào đó trong quả tim tôi dù sao cũng sẽ vỡ; rằng một cái ǵ khác sẽ làm cho nó vỡ, và mọi sự sẽ kết thúc – dù cái lập luận này có thuyết phục đến đâu chăng nữa, th́ tôi cũng không thể kiên nhẫn chờ đợi sự kết thúc. Cái khủng khiếp của bóng tối th́ quá lớn, và tôi muốn thoát khỏi nó càng nhanh càng tốt, bằng một sợi dây thừng, hay một viên đạn. Chính cái cảm nhận này, mạnh mẽ hơn bất kỳ cảm nhận nào khác, chính nó đang dẫn tôi về phía sự quyên sinh..
[1] Reasonable. [2] Trong một lúc nào đó, chắc nhiều người cũng có ư tưởng này, giống như Tolstoy? ( ĐTN). [3] Intoxication. [4] Sobriety. [5] Jean-Paul Sartre và Albert Camus … cũng có quan niệm tương tự. Nhưng thực ra, đây là cũng chỉ là một trong số những cách nh́n về cuộc đời. C̣n có rất nhiều quan niệm khác “ tích cực” hơn thế rất nhiều! ( ĐTN). [6] Strength. [7] Indications. [8] Quả vậy, Tolstoy có đủ “ tiền tài, danh vọng; vợ đẹp, con khôn” – ông không thiếu một cái ǵ trong số đó! Nếu theo tiêu chí thông thường, th́ ông là người “hoàn toàn hạnh phúc.” Nhưng, kẻ ấy, lại luôn muốn tự vẫn ! Có lẽ, đó là bi kịch, và cũng là sự vĩ đại của đời ông. (ĐTN). [9] Claim. [10] Mental. [11] “ Một ai đó” này, hẳn là Thượng đế. ( ĐTN). [12] Condition. [13] Rational meaning. [14] Intoxicates us. [15] A stupid delusion. [16] Đây là một câu chuyện ngụ ngôn thật hay, đáng cho ta suy ngẫm. ( ĐTN). [17] Stupidity. [18] Knowledge. [19] Có lẽ, Tolstoy muốn ví những người dân lao động là những ngọn sóng, và ông thuộc giai cấp được ưu đăi, sống ăn bám vào quần chúng lao động, và được họ mang đi, cưỡi trên chóp đỉnh của những ngọn sóng đó? ( ĐTN). [20] Ludicrous.
|