|
Lev Tolstoy
Bản dịch: Đỗ Tư Nghĩa
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16
~~ooOoo~~
CHƯƠNG VII
Đă thất bại trong việc t́m thấy một giải thích trong kiến thức, tôi bắt đầu t́m kiếm nó trong cuộc đời, hy vọng t́m thấy nó trong những người xung quanh tôi. Và do vậy, tôi bắt đầu quan sát những người giống như chính tôi, để xem họ sống như thế nào, và xác định cái mối quan hệ mà họ có với câu hỏi mà đă dẫn tôi đến cơn tuyệt vọng, xem nó thuộc loại nào. Và đây là cái mà tôi đă t́m thấy giữa những người mà hoàn cảnh của họ th́ giống hệt như hoàn cảnh của tôi về phương diện giáo dục và cách sống. Tôi đă thấy rằng, đối với những người cùng giai cấp của tôi, th́ có 4 cách để chạy trốn [1] cái t́nh huống khủng khiếp mà trong đó tất cả chúng tôi thường rơi vào. Cách chạy trốn thứ nhất, là cách chạy trốn của sự ngu dốt. Nó gồm có việc không nhận thức được và không hiểu rằng cuộc sống là xấu xa và vô nghĩa. Phần lớn những người trong phạm trù này là phụ nữ, hay là những chàng trai rất trẻ, hay là những người đàn ông rất ngu xuẩn; họ vẫn chưa hiểu vấn đề của cuộc sống mà đă khởi lên với Schopenhauer, Solomon và Đức Phật. Họ không thấy con rồng đang chờ đợi họ, cũng không thấy những con chuột đang gặm vào cành cây mà họ đang bám vào; họ chỉ đơn giản liếm những giọt mật. Nhưng họ chỉ liếm những giọt mật này trong khi chờ đợi; một cái ǵ đó sẽ xoay hướng sự chú ư của họ sang con rồng và những con chuột, và việc liếm mật của họ sẽ có một kết thúc. Tôi không học được nơi họ một cái ǵ, bởi v́ chúng ta không thể ngừng biết cái mà chúng ta biết. Lối chạy trốn thứ hai là lối chạy trốn của chủ nghĩa khoái lạc. Ư thức một cách đầy đủ về sự tuyệt vọng của cuộc sống, lối chạy trốn này bao gồm việc tận hưởng – trong hiện tại – những phúc lành mà chúng ta đang có mà không nh́n vào con rồng hay những con chuột; nó nằm trong việc liếm càng nhiều mật càng tốt, nhất là trong những nơi chốn có nhiều mật nhất trong bụi cây. Solomon mô tả sự chạy trốn này theo thể cách sau đây: “Và tôi ca ngợi sự vui thú, bởi v́ không có ǵ tốt hơn cho một người dưới ánh mặt trời hơn là ăn, uống, và vui chơi; đây sẽ là cái rường cột nâng đỡ cho sự lao động vất vả của y qua những ngày của đời y, mà Thượng đế đă ban cho y dưới ánh mặt trời. “ Vậy th́ hăy đi và ăn cái bánh ḿ của bạn với niềm vui và uống rượu của bạn trong sự vui mừng [2] của trái tim bạn … Hăy tận hưởng cuộc đời với một người đàn bà mà bạn yêu qua suốt những ngày của cuộc sống hư vô của bạn, qua tất cả những ngày tháng hư ảo [3] của bạn; bởi v́ đây là số phận của bạn trong cuộc đời và trong những lao khổ của bạn dưới ánh mặt trời … Hăy làm bất cứ cái ǵ mà bạn có thể làm với sức mạnh của bàn tay bạn, bởi v́ không có công việc nào để làm trong cái nấm mồ nơi mà bạn đang đi tới, không có sự suy tưởng, không có kiến thức, không có sự minh triết.” Phần lớn những người thuộc giai cấp của chúng tôi theo đuổi cách trốn chạy thứ hai này. Cái t́nh huống mà trong đó họ rơi vào, là một t́nh huống cung cấp cho họ nhiều những thứ tốt lành trong đời hơn là những thứ xấu xa; sự ngu dốt về đạo đức của họ khiến cho họ quên rằng, tất cả những thuận lợi của cái địa vị của họ là t́nh cờ, rằng không phải tất cả mọi người đều có thể có một ngàn người đàn bà và những cung điện, như Solomon đă có; họ quên rằng, cứ một người đàn ông với một ngàn người vợ, th́ lại có một ngàn người không có vợ; rằng cứ mỗi cung điện, có một ngàn người xây nó với mồ hôi trên trán họ; và rằng, cùng một sự t́nh cờ mà đă biến họ thành một Solomon hôm nay, sự t́nh cờ ấy ấy cũng có thể khiến cho họ trở thành người nô lệ của một Solomon ngày mai. Cái trí tưởng tượng nghèo nàn của những người này khiến cho họ quên đi cái mà đă không để lại cho đức Phật chút b́nh an nào : sự tất yếu của bệnh tật, tuổi già, và cái chết, mà nếu không hôm nay th́ ngày mai , sẽ hủy diệt tất cả những lạc thú này. Sự kiện rằng, một số trong những người này cứ cho rằng sự nghèo nàn của họ về tư tưởng và trí tưởng tượng là triết lư tích cực, theo ư tôi, th́ sự kiện ấy không phân biệt họ với những người liếm mật mà không thấy cái vấn đề. Tôi không thể bắt chước những người đó, bởi v́ tôi không thiếu trí tưởng tượng và không thể giả vờ rằng tôi thiếu. Giống như mọi con người sống chân thực, tôi không thể quay mắt khỏi những con chuột và con rồng, một khi tôi đă thấy chúng. Cách chạy trốn thứ ba là qua sức mạnh và nghị lực. Nó bao gồm việc hủy diệt sự sống một khi người ta đă nhận thức rằng cuộc sống là xấu ác và vô nghĩa. Chỉ có những người cực kỳ mạnh mẽ và nhất quán về mặt logic mới hành động theo cách này. Đă nhận thức tất cả sự ngu xuẩn của cái tṛ đùa (mà) đang được chơi trên chúng ta, và thấy rằng, những phúc lành của những người đă chết th́ lớn hơn những phúc lành của những người đang sống, và thấy rằng rằng không hiện hữu th́ tốt hơn – họ hành động và chấm dứt cái tṛ đùa ngu xuẩn này; và họ dùng bất cứ phương tiện nào để làm việc đó: một sợi dây thừng xung quanh cổ, một con dao đâm vào tim, một nơi sông nước, một chiếc xe lửa. Mỗi lúc càng có nhiều người thuộc giai cấp của chúng tôi đang hành động theo cách này. Phần lớn những người thực hiện hành vi này th́ đang ở ngay trong tuổi thanh xuân, khi sức mạnh của linh hồn đang ở đỉnh điểm của nó và khi những thói quen vốn ăn ṃn lư tính con người chưa đến tiếp quản đời họ. Tôi thấy rằng đây là cách trốn chạy xứng đáng nhất, và tôi muốn áp dụng nó. [4] Cách trốn chạy thứ tư là cách trốn chạy của sự yếu đuối. Nó bao gồm việc tiếp tục kéo lê một cuộc đời xấu ác và vô nghĩa, biết trước rằng, không có ǵ có thể xảy ra với một cuộc đời như thế. Những người trong phạm trù này biết rằng cái chết th́ tốt hơn đời sống, nhưng họ không có nghị lực, sức mạnh để hành động một cách hợp lư tính và nhanh chóng chấm dứt cái ảo ảnh lừa dối bằng cách tự kết liễu đời ḿnh; thay vào đó, họ dường như đang chờ đợi một cái ǵ đó xảy ra. Đây là lối trốn chạy của sự yếu đuối, v́ nếu tôi biết cái ǵ là tốt hơn và có nó trong tầm tay của ḿnh, vậy th́ tại sao lại không tự hiến ḿnh cho nó? Chính tôi thuộc về phạm trù này. Những người thuộc giai cấp của tôi tự cứu ḿnh thoát khỏi một mâu thuẫn khủng khiếp bằng một trong bốn cách này. Cho dù vận dụng những quan năng tri thức [5] nhiều tới đâu chăng nữa, tôi vẫn không thể thấy có cách chạy trốn nào khác ngoài 4 cách này. [6] Một cách chạy trốn nằm ở chỗ không nhận thức được rằng cuộc sống là vô nghĩa, hư ảo, và xấu ác, và rằng không sống th́ tốt hơn. Tôi không thể nào không biết điều này, và một khi tôi đă khám phá ra chân ly đó, tôi không thể nào nhắm mắt trước nó. Một cách chạy trốn khác nằm ở chỗ tận dụng tất cả những ǵ cuộc sống có để ban cho mà không nghĩ về tương lai. Và tôi không thể làm điều này. Giống như Thích ca Mâu ni, [7]tôi không t́m thấy lạc thú trong cuộc đời một khi đă đi tới chỗ biết cái cái ǵ là tuổi già, sự đau khổ và sự chết. Trí tưởng tượng của tôi quá năng động. [8] Vả lại, tôi không thể vui hưởng những lạc thú phù du mà đă t́nh cờ đến lối đi của tôi trong một khoảnh khắc. Cái lối trốn chạy thứ ba nằm ở chỗ biết rằng đời là xấu ác, phi lư, và chấm dứt nó bằng cách quyên sinh. Tôi hiểu điều này, nhưng v́ lư do nào đó, tôi đă không tự vẫn. Cách trốn chạy thứ tư nằm ở chỗ biết rằng cuộc sống là cái mà Solomon và Schopenhauer đă mô tả nó, biết rằng nó là một tṛ đùa ngu xuẩn đang được chơi trên chúng ta, và thế nhưng, vẫn tiếp tục sống, tắm rửa, mặc quần áo, ăn, nói chuyện, và thậm chí, viết những cuốn sách. Một vị trí như thế thật đáng kinh tởm [9] và đau đớn đối với tôi, nhưng tôi vẫn cứ lưu lại trong nó như thường. Bây giờ tôi thấy rằng, nếu tôi đă không tự kết liễu đời ḿnh, là bởi v́ tôi có một khái niệm mơ hồ nào đó, rằng những ư tưởng của tôi đều hoàn toàn sai lầm. Cho dẫu cái ḍng tư tưởng của tôi và của những bậc hiền nhân – những ư tưởng mà đă dẫn chúng tôi đến chỗ khẳng định cái sự vô nghĩa của cuộc đời – cho dù chúng có vẻ thuyết phục và bất khả vấn [10] đến đâu chăng nữa – tôi vẫn có một sự nghi hoặc mơ hồ nào đó về cái điểm xuất phát của những suy tưởng của tôi. Sự nghi ngờ của tôi được diễn đạt trong cách này: tôi, có nghĩa là, lư tính[11] của tôi, tuyên bố rằng đời là phi lư. Nếu không có cái ǵ cao hơn lư tính (và không có cách nào chứng minh rằng có cái ǵ cao hơn nó), vậy th́ lư tính là cái sáng tạo ra cuộc sống cho tôi. Nếu không có lư tính, th́ đối với tôi, sẽ không có sự sống. Do vậy, làm thế nào mà cái lư tính này lại phủ nhận sự sống khi chính nó là cái sáng tạo ra sự sống ? Hay, nói cách khác, nếu không có sự sống, th́ lư tính của tôi cũng sẽ không hiện hữu. Bởi vậy, lư tính là con đẻ của sự sống. Sự sống là tất cả. Lư tính là hoa trái của sự sống, và thế nhưng cái lư tính này lại phủ nhận chính sự sống đó. Tôi cảm thấy rằng có một cái ǵ sai lầm, không ổn ở đây. “ Cuộc sống là một điều xấu phi lư, không có ǵ phải nghi ngờ điều này,” – tôi nhủ thầm. “ Nhưng mà từ trước tới nay tôi đă sống, và tôi vẫn c̣n đang sống; và tất cả nhân loại đă sống và vẫn tiếp tục sống. Làm thế nào mà điều này có thể xảy ra? Tại sao con người sống khi mà họ có đủ khả năng [12] để chết ? Phải chăng chỉ có Schopenhauer và tôi là những kẻ duy nhất đủ thông minh để nhận thức rằng đời là vô nghĩa và xấu ác ?” Hiểu được cái hư ảo [13] của cuộc sống không phải là quá khó, và ngay cả những kẻ mộc mạc nhất cũng đă hiểu điều đó từ lâu; thế nhưng họ đă sống và tiếp tục sống. Làm thế nào mà tất cả họ đều tiếp tục sống và không bao giờ suy nghĩ để mà nghi ngờ tính hợp lư [14] của cuộc sống ? Cái kiến thức được thủ đắc của tôi, được củng cố bởi sự minh triết của những người khôn ngoan nhất, đă tiết lộ cho tôi rằng mọi sự trên thế gian, cả hữu cơ lẫn vô cơ, đều được sắp xếp với sự thông minh khác thường; chỉ riêng cái quan điểm của tôi là phi lư. Nhưng mà những kẻ khờ khạo này, đám quần chúng khổng lồ bao gồm những con người thô mộc, không biết ǵ về sự sắp xếp hữu cơ và vô cơ của thế giới này, và thế nhưng họ sống, và trong mọi lúc, họ tin rằng cuộc sống được sắp xếp trong một cách thức rất hợp lư! Bỗng nhiên tôi thấy rằng, có lẽ vẫn c̣n có một cái ǵ đó mà tôi không biết. Dù nói ǵ đi nữa, th́ sự ngu dốt hành động (act) trong thể cách này – chính xác trong thể cách này. Sự ngu dốt luôn nói y hệt những cái mà tôi đang nói. Bất cứ khi nào nó không biết một cái ǵ đó, nó nói rằng bất cứ cái ǵ mà nó không biết, cái đó là ngu xuẩn. Quả thực, sự việc tựu trung là như vầy: tất cả nhân loại đă sống và tiếp tục sống như thể họ biết cái ư nghĩa của cuộc sống, bởi v́ nếu không biết ư nghĩa của cuộc sống, th́ họ đă không thể sống; nhưng tôi đang nói rằng, toàn bộ cuộc sống này là vô nghĩa và rằng tôi không thể sống. Không ai ngăn cản chúng ta phủ nhận cuộc sống, như Schopenhauer đă làm. Vậy th́ hăy tự vẫn, và bạn sẽ không phải lo lắng về điều đó. Nếu bạn không thích cuộc sống, hăy tự vẫn. Nếu bạn sống mà không thể hiểu ư nghĩa của cuộc sống, hăy chấm dứt nó; nhưng đừng quay mặt và khởi sự nói và viết về việc như thế nào mà bạn không hiểu cuộc sống. Các bạn có mặt trong một đám người lạc quan mà đối với họ, mọi sự đang tiến hành tốt, và tất cả họ biết họ đang làm cái ǵ; nếu bạn thấy chán và khó chịu, th́ hăy cứ bỏ đi.” Nói ǵ đi nữa, nếu chúng ta xác tín về sự cần thiết [tất yếu] của việc tự vẫn, mà lại không thực hiện điều đó, vậy th́ bạn là cái ǵ, nếu không phải là những kẻ yếu đuối nhất, thiếu nhất quán nhất, và, nói cho thật ḷng, là những kẻ ngu xuẩn nhất trong tất cả mọi con người, nhặng xị om ṣm giống như những đứa trẻ ngờ nghệch với một đồ chơi mới?. Nói ǵ th́ nói, sự minh triết của chúng tôi [15], dù có thể chính xác tới đâu chăng nữa, đă không cung cấp cho chúng tôi một sự hiểu biết về ư nghĩa của cuộc sống. Thế nhưng hằng triệu người – vốn tạo thành cái tổng số của nhân loại – tham dự tham dự vào cuộc sống mà không hề nghi ngờ cái ư nghĩa của cuộc sống. Quả thật, từ thời cổ đại, khi cuộc sống của con người bắt đầu xuất hiện – một cuộc sống cổ xưa mà về nó tôi thực sự có biết chút ít – từ thuở ấy, những người biết những luận cứ liên quan tới cái hư ảo của cuộc sống, những luận cứ mà đă tiết lộ cho tôi cái vô nghĩa của nó – những người ấy vẫn sống, mang lại cho cuộc sống một ư nghĩa của riêng họ. Từ cái thời khi mà người ta bắt đầu sống một cách nào đó, th́ cái ư nghĩa của cuộc sống này đă có mặt với họ, và họ đă dẫn cái cuộc sống này tới thời đại của chính tôi. Mọi thứ vốn ở trong tôi và xung quanh tôi, đều là kết quả của kiến thức của họ về cuộc sống. Chính những công cụ của tư tưởng mà nhờ đó tôi phán đoán cuộc sống và kết án nó, những công cụ ấy đă được sáng tạo ra, không phải bởi tôi, mà bởi họ. Chính tôi được sinh ra, được giáo dục, và đă trưởng thành nhờ vào họ. Họ đào đất để lấy sắt, dạy chúng ta cách đẵn gỗ, thuần hóa gia súc và ngựa, chỉ cho chúng ta cách gieo những vụ mùa, và sống cùng nhau; họ mang đến trật tự cho đời sống chúng ta. Họ dạy tôi cách suy nghĩ và cách nói. Tôi là hậu duệ của họ, được nuôi nấng, được giáo dục bởi họ, được dạy dỗ bởi họ; tôi suy nghĩ theo những tư tưởng của họ, lời nói của họ, và bây giờ tôi chứng minh cho họ (thấy) rằng tất cả mọi thứ đó đều là vô nghĩa ! “ Có một cái ǵ sai lầm, [16] không ổn ở đây,” tôi tự nhủ, “Chắc hẳn tôi đă phạm một sai lầm ở một nơi nào đó.” Nhưng tôi đă nh́n đi nh́n lại, và không thể thấy cái sai lầm đó nằm ở chỗ nào.
[1] Chúng ta có đang “ chạy trốn” không? Và đang chạy trốn bằng cách nào? ( ĐTN). [2] Gladness. [3] Your vain days. [4] Đây chỉ là ư nghĩ riêng của Tolstoy. Tôi tôn trọng và dịch đúng ư của tác giả, và dành sự phán đoán cho bạn đọc. ( ĐTN). [5] Intellectual faculties. [6] Phải chăng, chỉ có 4 cách chạy trốn đó? C̣n cách nào khác nữa không? ( ĐTN). [7] Cần phần biệt thái tử Siddhartha và Phật Thích ca. Thái tử Siddhartha là một người b́nh thường như tất cả mọi chúng sinh, nhưng Phật là danh hiệu dành cho người đă giác ngộ. Cũng cần biết, do thiếu điều kiện để tiếp cận với đạo Phật một cách thấu đáo, nên Tolstoy có những nhận định phiến diện và sai lạc về Thích ca, về đạo Phật. Thực ra, đạo Phật khẳng định chân lư “ đời là khổ”, nhưng cũng đưa ra con đường diệt khổ - chứ không hề bi quan yếm thế như Tolstoy đă nghĩ. ( ĐTN). [8] Active. [9] Disgusting. [10] Unquestionable. [11] My reason. [12] Điều kiện. [13] Vanity. [14] Rationality. [15] Our wisdom – có lẽ Tolstoy muốn nói đến chính ông và những người như Schopenhauer… (ĐTN). [16] Theo cách nh́n của đạo Phật, th́ có lẽ Tolstoy c̣n nặng “ sở tri chướng”, ông chưa thoát ra khỏi quỹ đạo của những cái đă “ quy định” ông. ( ĐTN).
|