|
T H Ơ H O À N G N G Ọ C Đ Ứ C
BỆNH
Rưng rưng tủi phận lâm sàng Châu thân rủ liệt linh hồn bại vong Vó câu nuốt nghẹn lộ cùng Chợt sa lầy giữa lòng sông vắng đò Căm hờn lả một cơn ho Vạt thưa chăn hụt thôi nhờ tay em Gió qua không kín được rèm Mái tình dột nát lạnh thêm tim này Ngoài vườn tan tác đời cây Trong ta váng vất đêm dài trở trăn Gượng ngồi lên ngó hoang mang Lũng sâu mắt đỏ điêu tàn gương em
|