Trần Ngọc Bảo

AI ĐẶT HÀNG CẢ CHUYẾN XE PHÂN THẾ NÀY

Thiền sư Ajahn Brahm

 

 

Suy nghĩ về việc giặt giũ 

 

Thời nay thiên hạ suy nghĩ quá nhiều. Nếu họ bớt suy nghĩ đi một chút th́ cuộc đời họ sẽ thoải mái hơn nhiều.

Trong tu viện của chúng tôi ở Thái Lan hằng tuần các sư phải bỏ ngủ một đêm để ngồi thiền trong thiền đường. Đó là một phần trong truyền thống của các thiền sư ẩn tu trong rừng. Nhưng như thế cũng không phải là khổ hạnh ǵ cho lắm v́ sáng hôm sau chúng tôi được ngủ bù.

Một hôm, sau thời ngồi thiền suốt đêm, chúng tôi sắp sửa đi về thất để chợp mắt một lát th́ vị viện chủ ra hiệu cho một sư chú người Úc đến. Trước sự bàng hoàng của sư chú thầy viện chủ giao cho chú một đống áo quần và bảo phải giặt ngay. Theo truyền thống chúng tôi có nghĩa vụ săn sóc thầy viện chú và giúp việc lặt vặt cho thầy.

Đống áo quần thật là to. Ấy thế mà việc giặt giũ phải theo đúng truyền thống của các tu sĩ trong rừng. Đó là phải kéo nước từ giếng lên, nhóm lửa và nấu nước. Rồi dùng rựa chẻ một thanh gỗ mít thành những mảnh nhỏ. Những mảnh này được bỏ vào nước sôi để nhựa trong gỗ chảy ra làm chất giặt tẩy. Rồi mỗi chiếc áo được đặt vào trong một máng bằng gỗ dài, xối nước sôi lên và dùng tay đập mạnh vào áo cho đến khi sạch sẽ. Vị tu sĩ phải phơi áo ngoài nắng và thỉnh thoảng phải đến trở qua trở lại để cho áo khỏi phai màu. Giặt chỉ một chiếc áo cũng mất khá nhiều th́ giờ và công sức. Giặt một đống áo quần to thế kia ắt là phải mất nhiều giờ. Vị sư chú gốc Brisbane này đă quá mệt v́ suốt đêm không ngủ rồi. Tôi cảm thấy thương cho chú quá.

Tôi đi đến nhà giặt áo định bụng giúp sư chú một tay. Khi đến nơi tôi nghe sư chú chửi thề theo truyền thống Brisbane hơn là hành xử theo truyền thống đạo Bụt. Chú ấy đang càu nhàu là sao mà chú ấy bị đối xử một cách tàn nhẫn và thiếu công bằng như thế. “Chẳng lẽ viện chủ chờ đến sáng mai không được sao? Tại sao sư không thấy là tôi suốt đêm không ngủ? Tôi đi tu để làm những việc như thế này à?” Dĩ nhiên đấy chưa phải là chính xác những điều sư chú đă nói mà chỉ là những ǵ có thể viết ra ở đây.

Khi cơ sự xảy ra như thế, tôi đă tu ở đây năm sáu năm rồi. Tôi hiểu những ǵ sư chú đang trải qua và biết cách tháo gỡ vấn đề.Tôi bảo sư chú, “Suy nghĩ về việc làm th́ mệt  hơn là làm việc đấy chú ạ.”

Sư chú ta không nói ǵ mà chỉ trố mắt nh́n tôi. Sau một vài giây im lặng, chú quay trở về với công việc, c̣n tôi quay lưng đi về thất ngủ. Chiều hôm ấy sư chú đến gặp tôi và cám ơn đă giúp chú giặt giũ. Sư chú khám phá ra rằng là đúng như vậy, suy nghĩ mới là phần việc mệt nhọc nhất. Khi sư chú ngưng ta thán và tập trung vào việc giặt giũ th́ chẳng có vấn đề ǵ cả.

Phần mệt nhọc nhất trong bất cứ việc ǵ trong đời là suy nghĩ về nó.

 

Một bài học để đời

Tôi đă học được bài học vô giá rằng “Phần mệt nhọc nhất trong bất cứ việc ǵ trong đời là suy nghĩ về nó” trong mấy năm đầu thực tập ở vùng đông bắc Thái Lan.

Lúc ấy Ajahn Chah đang xây ngôi chánh điện để hành lễ và các sư trong tu việc đều phải xắn tay áo ra lao động. Ajahn Chah thường thử chúng tôi bằng cách nói rằng trả công cho các sư chú làm việc suốt ngày bằng một hai chai pepsi thôi th́ rẻ hơn là thuê nhân công bên ngoài vào làm. Tôi định  bụng phải tổ chức một công đoàn để bảo vệ các sư chú.

Khi xây ngôi điện xong th́ c̣n dư một đống đất to. V́ thế Ajahn Chah bảo các sư dọn đống đất ra đàng sau. Thế là suốt ba ngày hôm sau, từ 10 giờ sáng đến lúc trời tối mịt tất cả chúng tôi phải xúc đất, đẩy xe cút kít lễ mễ để dọn đống đất ra sau, đến chỗ Ajahn Chah chỉ. Tôi mừng khấp khởi khi thấy công việc hoàn tất.

Ngày hôm sau Ajahn Chah có việc đi thăm một tu viện khác . Sau khi ngài đi rồi th́ vị phó viện chủ tập hợp chúng tôi lại và nói đống đất đó đă đổ không đúng chỗ và phải dời đi chỗ khác. Tôi nổi cáu, nhưng rồi cố nhịn và làm việc vất vả trong ba ngày ṛng ră nữa dưới cái nắng thiêu đốt của vùng nhiệt đới.

Sau khi chúng tôi di chuyển xong đống đất th́ Ajahn Chah trở về. Ngài họp chúng lại và nói, “Tại sao các thầy lại đổ đất sang đây? Tôi đă bảo là ở nơi kia cơ mà. Hăy trả đống đất về chỗ cũ đi!”

Tôi giận điên tiết lên. Tôi nổi sùng đến tím cả người. “ Quí vị sư lớn không hề bàn bạc ǵ với nhau trước hay sao? Đạo Phật là một tôn giáo có tổ chức, ấy thế mà tu viện này làm việc chẳng có tổ chức ǵ cả, chỉ có mỗi một việc là đổ đống đất đi cũng làm không  ra hồn nữa! Quí sư không thể hành xử như thế này với tôi được.”

Ư nghĩ về ba ngày làm việc vất vả cứ lởn vởn trong đầu óc tôi. Tôi chửi thề bằng tiếng Anh để các vị sư người Thái không nghe khi đẩy chiếc xe cút kít nặng trĩu. Việc này thật quá sức chịu đựng. Khi nào mới chấm dứt những chuyện như thế này đây.

Tôi bắt đầu để ư là tôi càng giận dữ th́ chiếc xe cút kít càng nặng. Một sư khi thấy tôi càu nhàu, đă đi đến gần và nói, “Điều rắc rối với chú chính là chú suy nghĩ nhiều quá.”

Tất nhiên  là sư ấy đúng. Ngay khi tôi ngưng càu nhàu th́ cảm thấy chiếc xe cút kít nhẹ hơn. Tôi đă học được bài học. Suy nghĩ về việc chuyên chở đống đất mệt hơn là xúc đất, đẩy xe nhiều.

Cho tới ngày nay tôi vẫn nghi là Ajahn Chah đă bàn với vị phó viện chủ về mọi việc ngay từ đầu.

  

Trần Ngọc Bảo

trích dịch từ cuốn “Who Ordered This Truckload of Dung?

 

Trang Trần Ngọc Bảo

Chân trần

art2all.net