|
Trần Ngọc Bảo AI ĐẶT HÀNG CẢ CHUYẾN XE PHÂN THẾ NÀY Thiền sư Ajahn Brahm
THƯƠNG YÊU VÀ CAM KẾT
Vào lúc ấy tôi chỉ là một đứa trẻ. Tôi không hiểu rơ điều cha tôi muốn nói, nhưng tôi biết đó là một điều quan trọng, v́ vậy tôi ghi nhớ câu nói ấy. Ba năm sau đó cha tôi qua đời. Khi tôi trở thành một tu sĩ ở vùng đông bắc Thái Lan, tôi suy đi nghĩ lại những lời nói ấy của cha tôi. Nhà của chúng tôi dạo ấy là một căn hộ nhỏ do chính phủ trợ cấp trong một khu phố nghèo ở Luân Đôn – không phải là một căn nhà có cửa ra vào đàng hoàng để mở rộng. Nhưng tôi nhận ra rằng đó không phải là điều cha tôi muốn nói. Điều ẩn đằng sau câu nói ấy, giống như một viên ngọc quí bọc trong một mảnh vải, là cách diễn đạt t́nh thương rơ ràng nhất mà tôi từng được nghe: “Con à, dù con có làm bất cứ chuyện ǵ trong đời th́ hăy nhớ rằng cánh cửa trái tim của ba luôn luôn mở ra với con.” Cha tôi đang ban tặng cho tôi t́nh thương vô điều kiện. Không có một điều kiện ràng buộc nào kèm theo. Tôi là con trai của ba, thế là đủ. T́nh thương đó rất đẹp. Rất thật. Cha tôi muốn nói như vậy. Phải có can đảm và trí tuệ mới có thể nói những lời như thế với một người khác, để mở cửa trái tim của bạn cho người khác, mà không có từ “nếu”. Có người e ngại rằng nếu họ làm như vậy th́ người khác sẽ lợi dụng, nhưng theo kinh nghiệm của tôi, th́ không có chuyện ấy. Khi bạn được một người trao tặng t́nh thương như thế th́ giống như được tặng món quà quí giá nhất. Bạn sẽ trân quí nó, giữ ǵn nó ở trong ḷng để khỏi bị mất đi. Mặc dầu vào lúc ấy tôi chỉ hiểu được một phần lời nói của cha tôi, tôi không bao giờ dám làm tổn thương một người như thế. Nếu như bạn nói những lời như thế với một người thân, nói bằng tấm ḷng chân thật, th́ người ấy sẽ bước lên chứ không bao giờ bước xuống để tiếp nhận t́nh thương của bạn.
Mở cửa trái tim của
bạn Một hôm có một băng cướp phát hiện ra hang động. Nó rất xa xôi và kín đáo cho nên bọn cướp muốn dùng để làm nơi trú ẩn. Họ quyết định giết hết mấy vị sư. May thay, vị sư cả là một người có tài ăn nói. Sư thuyết phục được bọn họ - đừng hỏi tôi sư nói cách nào – bằng ḷng để cho các sư ra đi, chỉ giết một người nhằm cảnh cáo những người khác đừng tiết lộ vị trí hang động. Sư không thể yêu cầu họ làm ǵ tốt hơn. Họ cho sư cả ít phút để suy nghĩ và đưa ra quyết định ai sẽ là người hy sinh cho những người khác được tự do. Khi tôi kể câu chuyện này cho thính chúng, tôi thường ngừng lại và đặt câu hỏi: “Theo bạn th́ sư cả chọn người nào?” Những câu hỏi như thế làm cho những người đang buồn ngủ khỏi thiếp đi, c̣n người ngủ rồi phải tỉnh dậy. Tôi nhắc lại rằng có vị sư cả, người em sư, người bạn thân, người ghét sư, vị sư già, vị sư bị bệnh gần chết, vị sư vô dụng. Bạn nghĩ xem sư cả chọn ai.
Có người nêu ư kiến cho rằng sư chọn người ghét sư.
Tôi nói, “Không phải.”
Vị sư vô dụng luôn luôn được thính chúng nhắc đến –
chúng ta thật thiếu độ lượng biết bao! Sau khi đùa vui một chút tôi cho
họ biết rằng sư cả không thể nào chọn ai. Cánh cửa trái tim của sư cả rộng mở cho tất cả mọi người, với một t́nh thương vô điều kiện, không phân biệt, tuôn chảy mênh mang. Và điều đáng chú ư là t́nh thương dành cho người khác cũng ngang với t́nh thương sư dành cho chính ḿnh. Cánh cửa trái tim sư cũng rộng mở cho chính ḿnh. V́ vậy sư không chọn ai được. Tôi nhắc nhở những người Do Thái giáo và Thiên Chúa giáo trong số thính chúng rằng sách của họ có nói “hăy yêu thương người hàng xóm như yêu chính ḿnh.” Không yêu ḿnh nhiều hơn, mà cũng không ít hơn, yêu người ngang với yêu ḿnh. Có nghĩa là yêu người như yêu ḿnh, yêu ḿnh như yêu người. Tại sao hầu hết các thính giả của tôi đều nghĩ rằng sư cả nên chọn ḿnh làm người bị giết? Tại sao trong nền văn hóa của chúng ta lại luôn khuyên nên hy sinh ḿnh cho người khác và xem đó là điều tốt? Tại sao chúng ta lại đ̣i hỏi ở ḿnh, tự phê b́nh hay trừng phạt ḿnh nhiều hơn bất cứ ai khác? Tất cả v́ một lư do thôi: chúng ta chưa học cách làm thế nào để yêu thương chính ḿnh. Nếu bạn thấy khó mà nói với người khác, “Cánh cửa trái tim tôi luôn mở rộng với bạn, dù cho bạn làm ǵ đi nữa,” th́ lại càng khó khăn gấp vạn lần khi tự nói với ḿnh rằng, “Ḿnh ơi, người thân thiết nhất đời của tôi – cánh cửa của trái tim tôi luôn mở rộng ra với ḿnh, với toàn bộ con người ḿnh, bất kể ḿnh đă làm ǵ đi nữa. Xin mời vào.” Đó là điều tôi muốn nói khi nói hăy yêu thương chính ḿnh; nó được gọi là sự tha thứ. Đó là cất bước ra khỏi nhà tù của mặc cảm tội lỗi; đó là ḥa giải với chính ḿnh. Và nếu bạn đủ can đảm để nói những lời ấy với chính ḿnh, một cách thành thật, trong thế giới riêng tư của chính ḿnh, th́ bạn sẽ vươn lên để đón nhận t́nh thương cao quí. Một ngày nào đó, tất cả chúng ta phải tự nói với chính ḿnh những lời ấy, hay những lời tương tự, với ḷng thành, không hề đùa giỡn. Khi làm như thế, một phần trong con người chúng ta, phần bị khước từ, phần sống trong ghẻ lạnh bấy lâu, sẽ như được trở vê nhà. Chúng ta sẽ cảm thấy được đoàn tụ, được trọn vẹn, được tự do hưởng hạnh phúc. Chỉ khi nào chúng ta yêu thương chính ḿnh theo cách như vậy chúng ta mới thật sư biết yêu thương người khác, không hơn, không kém.
Và xin hăy nhớ rằng bạn không cần phải hoàn hảo,
không tỳ vết, th́ mới ban tặng cho ḿnh t́nh thương như thế. Nếu bạn chờ
cho tới khi hoàn hảo th́ việc ấy không bao giờ đến. Chúng ta phải mở cửa
trái tim ḿnh để đón nhận chính ḿnh, cho dù ḿnh đă làm bất cứ chuyện
ǵ đi nữa. Một khi vào bên trong rồi, chúng ta mới hoàn hảo.
Câu chuyện mà tôi nghe cách đây đă lâu không cho biết
rơ đoạn kết. Nó ngừng ở đó, ở chỗ tôi ngưng lại. Nhưng tôi biết chuyện
ǵ xảy ra tiếp theo; tôi h́nh dung rất rơ kết quả. Khi sư cả giải thích
cho băng cướp lư do v́ sao sư không thể chọn lựa giữa sư và người nào
khác, và nói rơ ư nghĩa của t́nh thương và sự tha thứ mà tôi vừa tŕnh
bày với các bạn th́ băng cướp rất cảm kích và hứng khởi đến độ không
những họ để cho các nhà sư được sống mà chính họ cũng trở thành các nhà
sư! Một phần công việc của một nhà sư Phật giáo là làm lễ cưới. Theo truyền thống Phật giáo của tôi th́ người Phật tử tại gia mới là người chủ hôn, nhưng nhiều cặp coi tôi là người đi cưới họ. Thế cho nên trong thực tế tôi cũng làm đám cưới với nhiều người đàn ông. Người ta thường nói trong hôn nhân có ba loại nhẫn:
nhẫn đính hôn
Thế cho nên trong hôn nhân thế nào cũng có rắc rối.
Khi rắc rối xảy ra những người tôi đi cưới thường chạy đến t́m tôi. Là
một nhà sư, thích cuộc sống thoải mái, cho nên tôi thường kể ba câu
chuyện sau đây trong khi làm lễ, nhằm làm cho cả ba chúng tôi tránh được
rắc rối càng lâu càng tốt.
Cam
kết Ư nghĩa của lễ cưới là sự cam kết. Trong buổi lễ, để truyền đạt ư nghĩa đó theo một cách để cho mọi người nhớ suốt đời, tôi thường giải thích rằng sự khác nhau giữa việc có mối quan hệ và cam kết cũng ví như sự khác nhau giữa thịt heo xông khói với trứng. Tới lúc này th́ bà con hai họ và bạn bè mới bắt đầu chú ư. Họ bắt đầu thắc mắc: “Thịt heo xông khói và trứng th́ có liên quan ǵ đến hôn nhân?” Tôi nói tiếp . “Với thịt heo xông khói và trứng, con gà chỉ có mối quan hệ, nhưng con heo th́ có sự cam kết. Hăy làm sao để đám cưới này trở thành hôn nhân kiểu con heo.”
Một cặp vợ chồng mới cưới nọ một hôm đi dạo trong rừng sau bữa ăn chiều vào một tối mùa hè. Họ có một quăng thời gian tuyệt diệu bên nhau cho đến khi th́nh ĺnh có một âm thanh từ xa vọng lại: “Cạp, cạp.” Chị vợ nói, “Hăy nghe ḱa, có tiếng gà gáy.” Anh chồng nói, “Không phải đâu, đó là tiếng vịt kêu.” Chị vợ căi, “Không mà, rơ ràng là tiếng gà.” “Không phải đâu, gà th́ gáy ̣ ó o ̣, vịt th́ kêu cạp cạp. Đó là con vịt em à!” Giọng chồng có vè hơi giận. Lại có tiếng kêu vang lên “Cạp, cạp.” “Thấy chưa? Đó là con vịt.” “Không phải anh à. Đó là con gà. Rơ ràng mà.” Chị dậm chân khẳng định. “Nghe đây này! Đó là c-o-n v-ị-t. V-ị-t, v-ị-t! Hiểu chưa?” Anh chồng nói một cách giận dữ. Chị vợ căi, “Nhưng đó là con gà!” “Đó là một con vịt trăm phần trăm, đúng là cái đồ, đồ . . .” Đúng lúc đó con vật kêu lên,”Cáp, cạp” trước khi anh chồng buông ra lời không nên nói. Chị vợ nước mắt lưng tṛng, “Nhưng đó là con gà mà!” Anh chồng thấy nước mắt chị vợ đă tràn mi mới nhớ lại lư do v́ sao lấy chị. Sắc mặt anh dịu đi và anh nói một cách nhỏ nhẹ, “Anh xin lỗi. Có lẽ em nói đúng. Đó là con gà.” “Cám ơn anh.” Chị vợ bóp mạnh tay chồng.
“Cạp, cạp.” Âm thanh vang vọng cả khu rừng khi cặp vợ
chồng tiếp tục đi dạo trong t́nh yêu thương.
Khi chúng ta hiểu câu chuyện, chúng ta sẽ nhớ những
ưu tiên của ḿnh. Cuộc hôn nhân quan trọng hơn là chuyện đúng sai về con
vật là gà hay vịt. Ngoài ra, biết bao lần chúng ta đă tin tưởng một cách
chắc chắn, tuyệt đối là chúng ta đúng – chỉ sau này mới nhận ra là ḿnh
hoàn toàn sai? Ai biết được? Đó có thể là một con gà bị biến đổi gene
cho nên có tiếng kêu giống như con vịt!
Ông nói với chàng thanh niên: “Chắc là con yêu con gái của ba lắm.” “Dạ, vâng ạ.” Chú rễ thở dài đáp. “Chắc con nghĩ rằng nó là người tuyệt vời nhất thế giới,” ông già nói tiếp. “Dạ, em là người hoàn hảo về mọi mặt.” chàng trai tán dương. Ông già nói: “T́nh h́nh là như vậy khi con mới cưới. Nhưng sau một vài năm con sẽ bắt đầu thấy một vài khuyết điểm ở con gái của ba. Khi con bắt đầu thấy thiếu sót, ba muốn con nhớ điều này. Nếu như nó không có các thiếu sót đó, th́ con à, nó sẽ lấy một đứa tốt hơn con nhiều.”
Bởi vậy chúng ta nên biết ơn về những khuyết điểm ở
người hôn phối, bởi v́ nếu như họ không có những khuyết điểm đó, th́ họ
đă cưới người nào đó tốt hơn ta nhiều.
Chuyện t́nh lăng
mạn Tại sao chuyện t́nh lăng mạn thường diễn ra ở trong một câu lạc bộ đêm đèn mờ hay tại một bữa ăn tối thân mật bên ánh nến lung linh, hoặc vào ban đêm dưới ánh trăng? Bởi v́ trong những t́nh huống ấy bạn không trông thấy những mụt mụn của nàng hay chiếc răng giả của chàng. Bởi v́ dưới ánh sáng mờ ảo, trí tưởng tượng của chúng ta được tự do vẽ vời biến cô gái ngồi đối diện thành một siêu mẫu hoặc chàng trai mang dáng dấp của một ngôi sao điện ảnh. Chúng ta yêu thích mơ mộng và chúng ta mơ mộng yêu đương. Chúng ta nên ư thức một chút ḿnh đang làm ǵ. Nhưng các tu sĩ Phật giáo th́ không tham gia vào các cuộc t́nh lăng mạn dưới ánh nến. Họ bật sáng những ngọn đèn soi rơ thực tại. Nếu bạn muốn mơ mộng th́ đừng viếng thăm một tu viện. Một hôm, vào năm đầu tiên xuất gia ở vùng đông bắc Thái Lan, tôi đang ngồi ở băng sau của một chiếc xe hơi cùng với hai nhà sư người phương Tây khác nữa, cùng đi có Ajahn Chah, thầy tôi, ngồi ở ghế trước. Ajahn Chah chợt ngoái đầu lui nh́n sư chú người Mỹ ngồi cạnh tôi và nói một câu ǵ đó bằng tiếng Thái. Nhà sư phương Tây thứ ba, rất giỏi tiếng Thái phiên dịch cho chúng tôi rằng, “Ajahn Chah nói là chú đang nhớ đến cô bạn gái ở quê nhà L.A.” Hàm của sư chú người Mỹ há ra gần đụng sàn xe. Ajahn Chah đă đọc được ư nghĩ của chú – một cách chính xác. Ajahn Chah mỉm cười nói tiếp và lời ngài được dịch ra là: “Đừng có lo. Chúng ta có thể xử lư chuyện đó. Lần tới khi viết thư cho cô ấy, hăy yêu cầu cô gửi một cái ǵ đó riêng tư, một cái ǵ đó rất gần gũi, mà chú có thể mang ra khi nhớ tới nàng, để nhắc nhở chú về nàng.” Sư chú ngạc nhiên hỏi: “Một nhà sư cũng được phép làm như vậy sao?” Qua phiên dịch Ajahn Chah trả lời: “Được chứ.” Cuối cùng các nhà sư có lẽ hiểu được thế nào là chuyện t́nh lăng mạn. Những lời của ngài Ajahn Chah vị sư kia phải mất nhiều phút mới dịch được. Nhà sư phiên dịch phá ra cười ngất và phải cố nín lắm mới có thể nói được. “Ajahn Chah nói . . .” Ông sư đấu tranh dữ lắm để nói ra những từ ấy, lau vội nước mắt chảy v́ cười. “Ajahn Chah nói chú hăy nhắn cô ta gửi một lọ cứt. Khi nào chú nhớ tới cô nàng th́ lấy lọ ra và mở nắp.” Cứt là một cái ǵ đó riêng tư. Phải chăng khi bày tỏ t́nh yêu chúng ta thường nói anh yêu tất cả mọi thứ thuộc về em? Lời khuyên tương tự cũng nên được đưa ra cho một tu nữ đang nhớ tới bạn trai.
Như tôi đă nói, nếu bạn thích mơ mộng yêu đương, hăy
tránh xa tu viện của chúng tôi.
T́nh yêu chân thật T́nh yêu chân thật là t́nh yêu không có sự vị kỷ. Chúng ta chỉ quan tâm đến người khác. Chúng ta nói với họ: “Cánh cửa trái tim tôi luôn rộng mở ra với anh, dù anh làm ǵ đi nữa, “ và chúng ta nói với ḷng thành thật. Chúng ta chỉ muốn họ hạnh phúc. T́nh yêu chân thật rất hiếm hoi. Nhiều người trong chúng ta nghĩ rằng mối quan hệ đặc biệt của chúng ta là t́nh yêu chân thật, không phải là t́nh yêu lăng mạn. Đây là một bài kiểm tra để cho bạn xem thử t́nh yêu của ḿnh thuộc loại nào: Hăy nghĩ đến người yêu của ḿnh. Hăy h́nh dung ra người ấy trong đầu. Hăy nhớ lại ngày các bạn đến với nhau và những ngày tháng các bạn vui vẻ bên nhau. Bây giờ hăy tưởng tượng bạn nhận một bức thư từ người yêu ấy nói rằng đă phải ḷng người bạn thân nhất của bạn. Hai người đă đi xa để sống bên nhau. Bạn cảm thấy thế nào? Nếu là t́nh yêu chân thật th́ ắt là bạn phải rất vui v́ bây giờ người ấy đă t́m được một người tốt hơn bạn và hiện đang sung sướng hơn. Bạn ắt phải vui mừng v́ cả người yêu và người bạn thân đều đang cùng nhau vui hưởng hạnh phúc. Bạn ắt là vui mừng v́ họ yêu nhau. Phải chăng hạnh phúc của người yêu là điều quan trọng nhất trong t́nh yêu chân thật?
Như tôi vừa nói, t́nh yêu chân thật rất hiếm hoi. trích dịch từ cuốn “Who Ordered This Truckload of Dung?”
|