|
Trần Ngọc Bảo AI ĐẶT HÀNG CẢ CHUYẾN XE PHÂN THẾ NÀY Thiền sư Ajahn Brahm
VIỆC G̀ LÀM RỒI LÀ XONG
Mùa mưa ở Thái Lan là từ tháng 7 cho đến tháng 10. Trong thời gian này, các vị tu sĩ ngừng đi du phương, gác qua mọi việc để chuyên chú vào việc học tập và hành thiền. Quăng thời gian ấy được gọi là Vassa, An cư mùa mưa. Cách đây một vài năm ở miền Nam Thái Lan, một vị viện chủ đang xây dựng một ngôi điện mới trong tu viện ở trong rừng. Khi mùa An cư đến ngài ngưng công tŕnh và cho thợ thuyền nghỉ việc. Đây là lúc để tu viện có được sự yên tĩnh. Vài hôm sau có một vị khách đến nh́n thấy ngôi điện đang xây dựng dang dở, ông ta hỏi thầy viện chủ khi nào ngôi điện mới xong. Vị sư già đáp: “Xong rồi.” Vị khách ngạc nhiên hỏi, “Thưa thầy, thầy nói thế nghĩa là sao? Ngôi điện chưa có mái. Cũng chưa có cửa lớn, cửa sổ ǵ cả. Gỗ và xi măng c̣n để ngổn ngang. Thầy định để như vậy luôn hay sao? V́ sao thầy nói là đă xong?” Vị sư già mỉm cười và đáp một cách từ tốn, “Việc ǵ làm rồi là xong,” và cáo từ vị khách để đi ngồi thiền. Đó là cách duy nhất để có được mùa an cư hay mùa yên tĩnh. C̣n không th́ công việc của chúng ta không bao giờ xong.
Kẻ ngốc làm sao có được tâm b́nh yên Một hôm, vào tối thứ sáu tôi kể câu chuyện trên cho một số thính giả ở Perth. Ngày chủ nhật kế có một vị phụ huynh đến t́m tôi với thái độ giận dữ. Trước đó vị khách này có đi nghe giảng cùng với đứa con trai. Chiều hôm qua thứ bảy, đứa con muốn đi chơi với bạn. Người cha hỏi, “Con đă làm xong bài tập ở nhà chưa?” Đứa con trai đáp, “Tối hôm qua ở tu viện thầy Brahm dạy chúng ta là việc nào làm rồi là xong. Con đi nghe ba!” Tuần sau tôi lại kể một câu chuyện khác. Hầu hết mọi người ở Úc đều có một khu vườn, nhưng chỉ một ít người biết làm sao có được sự yên tĩnh trong khu vườn của ḿnh. V́ thế cho nên tôi khuyến khích những người có vườn nuôi dưỡng vẻ đẹp của nó bằng cách chăm sóc nó đôi chút và nuôi dưỡng tâm trí ḿnh bằng cách ngồi thật yên trong vườn, thưởng thức quà tặng của thiên nhiên. Người làm vườn thứ nhất nghĩ rằng đây là một ư tưởng hay. Thế rồi anh ta quyết định làm một ít việc lặt vặt trước rồi nghỉ ngơi sau. V́ thật ra th́ băi cỏ cũng cần phải cắt, hoa cần phải tưới nước, lá cần được cào cho sạch, các bụi cây cần phải tỉa, rồi th́ lối đi cần phải quét. . . Dĩ nhiên những việc gọi là lặt vặt này chiếm hết thời gian rảnh rỗi của vị này mà công việc cũng chưa xong. V́ vậy vị này chẳng bao giờ có được một phút giây b́nh yên nào (Quí vị có để ư rằng trong nền văn hóa phương tây, người được “yên nghỉ” [rest in peace] chỉ có ở nghĩa trang?) Người làm vườn thứ hai nghĩ rằng ḿnh phải thông minh hơn người thứ nhất. Anh ta dẹp bỏ tất cả các thứ cào cuốc, b́nh tưới, và ngồi trong vườn duỗi chân ra và lấy báo đọc – có lẽ đó là tờ báo có h́nh ảnh thiên nhiên rất đẹp. Nhưng mà đó là thưởng thức tờ báo, chứ không phải thưởng thức sự yên tĩnh trong khu vườn. Người làm vườn thứ ba dẹp bỏ tất cả đồ nghề làm vườn, mọi thứ báo chí, sách vở, radio và ngồi xuống trong không khí yên tĩnh của khu vườn – trong khoảng hai giây! Rồi anh ta bắt đầu nghĩ: “ A, cần phải cắt cỏ đây. Mấy cái bụi kia phải xén bớt. C̣n mấy cây hoa kia nếu không tưới th́ sẽ héo mất. Cái góc kia mà trồng một cây hoa ngọc anh th́ chắc là đẹp lắm. Ừ, đằng trước cây hoa phải có một cái lỗ cho chim tắm nữa. Cây ngọc anh có thể xin ở vườn ươm . . .” Đó là thưởng thức việc suy nghĩ và lập kế hoạch. Và cũng chẳng có sự b́nh yên trong tâm trí. C̣n người làm vườn thứ tư th́ suy nghĩ, “ Ḿnh làm việc đă khá nhiều rồi, bây giờ đến lúc thưởng thức hoa trái mà ḿnh đă bỏ sức vun trồng, lắng ḷng để được b́nh yên đôi chút. Ừ, phải cắt cỏ, cào lá, cũng c̣n nhiều việc, nhưng mà thôi, gác qua một bên cái đă.” Bằng cách này chúng ta có được thời gian thưởng thức khu vườn mặc dù nó chưa phải là hoàn hảo. Người làm vườn khôn ngoan thưởng thức mười lăm phút yên tĩnh trong sự bất toàn tuyệt diệu của thiên nhiên, không nghĩ suy, không lập kế hoạch, không cảm thấy tội lỗi. Tất cả chúng ta đều xứng đáng được thoát ra khỏi sự náo động và nghỉ ngơi, c̣n một số người khác cũng xứng đáng được nghỉ ngơi khi không có chúng ta quanh quẩn bên cạnh họ. Rồi sau khi có được mười lăm phút thảnh thơi quí giá chúng ta sẽ tiếp tục các nghĩa vụ khác trong khu vườn. Khi chúng ta đă hiểu được làm thế nào để t́m sự b́nh yên trong khu vườn của ḿnh chúng ta sẽ biết cách t́m được sự b́nh yên bất cứ khi nào, bất cứ ở đâu. Nhất là chúng ta sẽ biết cách t́m được sự b́nh yên trong khu vườn tâm của chúng ta, mặc dầu đôi khi chúng ta thấy nó là một mớ hỗn độn, và có rất nhiều việc cần phải làm.
Trần Ngọc Bảo
dịch từ
Who Ordered This Truckload of Dung? của Thiền sư Ajahn Brahm
|