|
Trần Ngọc Bảo
Không thấy rõ mặt mày chi cả. Nhưng có lẽ lão Trương có một ẩn ý chi đó. Không cần đoán mò, vì sự thật rồi sẽ tự hiển lộ. Trong chuyến đi vừa rồi vẫn chưa tìm ra ngôi đình hay miếu gì đó trong hình 4 cho nên cuộc tìm kiếm tiếp tục. Lần này để coi anh Cu Sài quyết định đi đâu? Thật là một sự trùng hợp là anh chọn Tiên Nộn. Đây là một nơi lão Trần rất thích vì trên đường phiêu lãng lão có qua đây và "mê" bến nước với cây đa đầu làng, có thể xem là hình ảnh tiêu biểu cho làng quê Việt. Ngày hôm ấy lão Trương bận du hí với một nhóm thân hữu nên không tham dự. Thay vào đó là Thu Hương K3. Lần này cũng có o Hạnh và lão Trần. Cả nhóm khởi hành rất trễ vì o Hạnh phải lo cho xong việc bếp núc ở nhà phục vụ phu quân. Phương tiện cũng là xe máy. O Hương dẫn đi về đường Thuận An, rẽ trái ở cầu Cảm Thông hay Thông Cảm gì đó. Cầu này bắc qua sông Phổ Lợi, là một con sông đào thời Minh Mạng, nối thông từ sông Như Ý với sông Diên Trường rồi đổ vào sông Hương ở gần Thuận An. Vua cũng cho đắp đập La Ỷ để ngăn mặn. Như vậy sông Phổ Lợi có hai đầu tiếp giáp với sông Hương. Chúng tôi đi trên cầu La Ỷ. Cầu này bên dưới là đập tràn La Ỷ, được xây lại vào năm 1998, thụt lùi so với đập cũ khoảng 20m, cách cửa sông nối với sông Hương chừng 40-50m.
Nhóm đuổi hình bắt bóng đi đến đầu làng và thưởng thức vẻ đẹp cùng bóng mát của cây đa bến nước.
Bến nước có cây đa sum sê tỏa bóng
Hàng cây rủ bóng ven sông
Tuy chùa rất đẹp nhưng anh Cu Sài lắc đầu thất vọng vì vẫn không giống như hình 4. Cả bọn lại đi. Thu Hương đề nghị ghé thăm nhà Thảo Em, một bạn học cũ cùng khóa 3. T.E. bây giờ sinh sống ở bên kia đại dương.
Hồi xưa khi mấy
anh Cu học lớp
12 thì Em học
lớp 9, trông rất
xinh xắn và thơ
ngây. Gần đây Em
có về thăm nhà
và đi picnic với
nhiều bạn cũ ở
khu du lịch Văn
Thánh, Sài Thành
do vợ chồng anh
Cu Sài tổ chức.
Lần hồi hương kế
tiếp anh Cu Lắc
bay từ cao
nguyên về Sài
thành mời Em và
các bạn ăn cơm
chay ở nhà hàng
Hương Sen, đường
Hồ Văn Huê, quận
Phú Nhuận. Em đã
trở thành một
thiếu phụ quí
phái, lịch thiệp,
từng trãi.
Tiên Nộn thuở xưa, trước thế kỷ thứ XVI có tên là Tân Nộn, thuộc huyện Sĩ Vang, nay thuộc xã Phú Mậu, huyện Phú Vang. Làng nổi tiếng với nghề sơn son thếp vàng và làm đồ thờ cúng (tự khí). Thợ nề, thợ mộc Tiên Nộn rất khéo tay trong việc chạm trổ hoa văn cho các công trình phủ đệ, đền miếu. Nơi đây cũng được chọn làm kho lương thực của kinh đô, là đầu mối giao thông quan trọng trên sông Hương. Nhưng tất cả những tiếng tăm này đã đi đi vào quá khứ. Hôm đó cả nhóm đi chầm chậm nhưng không tìm thấy ngôi đình. Sau đó mấy hôm lão Trần quay lại mới phát hiện ra ngôi đình đã bị dời vào bên trong, cách sông bằng một trường tiểu học có tên là trường Phú Mậu 2. Như vậy là đình đã mất đi yếu tố minh đường lẫn thủy tụ. Kiến trúc của ngôi trường có lẽ cũng bị thay đổi vì cổng không quay mặt ra con đường chính mà lại quay về phía con đường hẽm. Ngày xưa trường mang tên Tiên Nộn, nghe rất thân thương, còn Phú Mậu 2 nghe "sống sượng" làm sao!
Nhóm tìm kiếm đi đến làng Lại Ân, thường được gọi là làng Sình, vì Quang Hùng khóa 3 đoán rằng ngôi đình trong ảnh nằm ở ngã ba Sình. Làng Lại Ân thuộc xã Phú Mậu, huyện Phú Vang. Làng nổi tiếng với nghề in tranh thờ cúng bằng mộc bản. Bây giờ chỉ còn một, hai gia đình còn theo đuổi nghề. Nhưng có lẽ nhiều người biết tới làng qua lễ hội vật, gọi là Vật Sình vào tháng giêng hằng năm. Sới vật hay võ đài trước đây được dựng ngay trong sân đình, nhưng gần đây võ đài được dời đến một bãi đất phía sau làng rộng rãi hơn, bên cạnh con đường đến từ làng Thanh Tiên, Triêm Ân.
Cách đình 10m
phía bên phải là
bến đò qua làng
Thanh Phước. Khi
nhóm tìm kiếm
đến được bến
sông thì đã quá
11 giờ. Đò không
còn đưa khách
sang sông mà nằm
nép mình bên bến.
Đò chờ đưa khách
sang làng Thanh
Phước bên kia
sông
Làng Thanh Phước thuộc xã Hương Phong, huyện Hương Trà. Cầu Thanh Phước có thể đi đến bằng con đường đi về Bao Vinh, đi tiếp qua làng Địa Linh, Minh Hương, Nam Thanh, Thanh Hà rồi rẽ tay phải ra hướng sông Bồ. Thanh Phước ngày xưa là một địa điểm phòng thủ chiến lược, án ngữ sông Hương và sông Bồ, nơi có nhiều doanh thủy sư và xưởng đóng thuyền. Làng nằm cách thành cổ Hóa Châu khoảng 1km (làng Thành Trung ngày nay). Các chúa và vua nhà Nguyễn vẫn thường đến đây xem diễn tập thủy quân. Có lẽ từ những cuộc diễn tập này sinh ra lễ hội đua thuyền và võ vật. Có thể là ngôi đình bên kia sông chăng? Sông ở đây khá rộng nên không thể nhìn rõ phía bên kia. Phải làm sao đây? Nhưng tại sao anh Cu Sài lại quan tâm đến ngôi đình nhiều như thế? Phải chăng chỉ để tìm kiếm ngôi nhà trong bức ảnh? Bây giờ đã đến giây phút anh mở lòng tâm sự: ngày xưa, trong năm đầu đại học, 1970-71, anh được một bạn gái cùng lớp mời về đây ăn kỵ. Anh nhớ là có qua đò ngang ở Bao Vinh và sang phía bên này mà hồi đó anh nghĩ là một hòn đảo. Hình như lễ cúng kỵ diễn ra ở đình làng ( lão Trần nghĩ có thể ở nhà thờ họ). Sau đó người bạn dẫn anh ra bờ sông ngồi trò chuyện dưới bóng mát của hàng cây bên sông. Nhưng sau khi về thì hai người dần dần xa nhau (chỉ người trong cuộc mới biết vì sao!). Người ấy bây giờ ở rất xa. À, thì ra là thế! Nhưng hình bóng lờ mờ trong tâm tưởng vẫn chưa được tìm thấy trong thực địa. Anh Cu Sài có tiếp tục tìm kiếm nữa không? Xin chờ phần 3.
|