|
RỘN RÀNG PHỐ HỘI
PHẦN 3
Nét quyến rũ của Hội An là mật độ đậm đặc của các công tŕnh kiến trúc nhà cửa, đền chùa, miếu mạo, các tác phẩm điêu khắc gỗ cổ xưa trong một không gian văn hóa xưa cũ dường như c̣n lưu giữ được. Hội An giống như một thành phố đứng bên lề của bao biến động lịch sử, làm cho nó ít đổi thay. V́ sao? Để trả lời câu hỏi này cũng phải giở lại vài trang lịch sử.
Nhưng trước hết hăy cứ nh́n ngắm phố
phường. Nhà cửa trong phố cổ cứ nhấp nhô theo một nhịp
điệu khá đều đặn, chỉ có một hay hai tầng, bằng gỗ hay
bằng gạch.
Nhà bằng gỗ, có nhiều cột, chia làm
ba gian, có tường hai bên xây gạch. Kế bên có thể là nhà
hai tầng xây gạch, ảnh hưởng kiến trúc của Pháp, tạm gọi
là kiểu "thuộc địa."
Hăy xem lại những ngôi nhà gỗ, ba
gian, hai bên có tường gạch, mái ngói âm dương, đầu hồi
h́nh tam giác hoặc h́nh bán nguyệt (có khi xây cao hơn
nóc nhà!).
Đây là kiểu nhà kết hợp giữa nhà
rường và nhà phố (h́nh ống): có ba gian mà không có hai
chái, không có cửa bảng khoa như nhà rường ở Huế. Nhà
xưa chỉ có gian giữa mở ra để làm cửa hàng buôn bán.
Ngày nay, nhiều nhà mở cửa cả ba gian. Mái ngói âm dương
rộng bảng với h́nh dạng tương đối vuông vức, chứ không
phải uốn lượn h́nh bán nguyệt.
Đây là loại nhà hai tầng bằng gỗ, có
ban công - một kiểu kiến trúc nhà rường "cách tân" : nhờ
có tường gạch chịu lực nên có thể nâng thêm một tầng và
làm ban công như nhà kiểu Pháp. Tầng dưới làm cửa hàng
và nhà kho, tầng trên làm pḥng ngủ.
C̣n đây là loại nhà gạch hai tầng theo phong cách "thuộc địa" đầu thế kỷ XX. Nhà cũng chia làm ba gian, với những hàng cột h́nh khối vuông. Có mái hiên. Tầng trên có ban công và ṿm cuốn. Theo lịch sử th́ người Nhật đă đến định cư ở đây vào đầu thế kỷ XVII và xây khoảng 60 căn nhà. Nhưng hiện nay không c̣n nhà kiểu Nhật. Tại sao? Trong thời gian công tử Nguyễn Phúc Nguyên cai quản xứ Quảng Nam, và lập phố Hội An (khoảng từ năm 1602 - 1612) và sau đó, chính thức lên ngôi chú (1612-1635) th́ các thương gia người Nhật, không kể người Hà Lan, Bồ Đào Nha, đă đến buôn bán và tạm cư. Nhưng đến năm 1633, nhà cầm quyền tại Nhật ban hành chính sách bế quan tỏa cảng, không giao thương với nước ngoài. Năm 1637 chuyến tàu chở người Nhật cuối cùng đă rời Hội An.
Năm 1644, ở Trung Hoa xảy ra biến cố
nhà Măn Thanh tấn công vào Trung Nguyên, tiêu diệt nhà
Minh. Các trung thần nhà Minh bắt đầu dùng tàu thuyền di
tản sang Đại Việt, lập nên những phố Tàu ở Huế, Quảng
Nam, Đồng Nai, Định Tường. Người Hoa thế chỗ người Nhật
và làm cho Hội An trở thành một nơi buôn bán sầm uất
trong suốt gần hai thế kỷ XVII và XVIII. Sau đó người Việt và người Hoa cùng nhau xây dựng lại. Do đó, bây giờ chỉ c̣n kiểu kiến trúc Việt và Hoa thế kỷ XIX và XX. Nhưng sự giao thương quốc tế không c̣n nữa, sự phồn thịnh đă mất đi.
Trong cuộc chiến tranh khủng khiếp
của thế kỷ XX, Hội An là thủ phủ của tỉnh Quảng Nam,
nhưng may mắn, thần chiến tranh chỉ đi lướt qua. Nơi đây
chỉ lănh vài quả đạn pháo kích. Sau 1975, Hội An cũng
như một công chúa ngủ trong rừng, cuộc sống vẫn trôi qua
êm đềm, cho tới những năm 1990, phố cổ mới thức giấc,
khi đất nước bắt đầu mở cửa ra thế giới bên ngoài và du
khách nước ngoài ghé qua. Người ta rất ngạc nhiên khi
phát hiện ra một khu phố cổ b́nh yên trong một thế giới
đầy náo động. Và sự ngạc nhiên vẫn c̣n đó cho nên du
khách vẫn c̣n đổ về phố Hội.
Nhà Quân Thắng là một trong những
ngôi nhà cổ đẹp, bảo quản rất tốt, được khách du lịch ái
mộ.
Nhà cổ này có khoảng 150 tuổi, được
cho là tác phẩm của các nghệ nhân làng nghề Kim Bồng.
Nh́n qua hành lang có thể thấy nhà cầu hay sân trời ở
giữa hai phần nhà làm cho nhà ống sáng sủa và thông
thoáng.
Trong số các cơ sở thờ tự có nhà thờ
họ hay c̣n gọi là nhà thờ tộc, miếu tộc. Đây là nhà thờ
họ Trần (Trung Hoa) ở số 21 đường Lê Lợi, được xây dựng
vào năm 1802. Ngôi nhà nằm trong một khuôn viên rộng
khoảng 1500 m², tường cao bao quanh, sân trước trồng cây
cảnh, hoa, và cả cây ăn trái. Ở phố Hội, có tới 38 nhà
thờ họ tộc.
Trong số các công tŕnh thờ tự, ngoài
các chùa Phật giáo, th́ chiếm số lượng khá nhiều là các
di tích thời người Hoa vượt biển sang làm thần dân nước
Đại Việt. Họ lập ra các bang hội, qui tụ đồng hương để
sinh hoạt, tương trợ nhau trong đời sống và công việc
kinh doanh.
Hội quán Phúc Kiến nằm ở số 46 đường Trần Phú. Trước kia, đây là một ngôi chùa Phật giáo do người Việt dựng vào năm 1697 . Sau một thời gian, ngôi chùa bị hư hỏng và những thương nhân Phúc Kiến mua lại ngôi chùa vào năm 1759 . Họ đổi thành Hội quán Phúc Kiến năm 1792. Cổng hội quán sát lề đường của hội quán chắc là mới được xây dựng trong mấy năm gần đây. Cổng tam quan bên trong chính là cổng chùa.Trên cổng, ở tầng mái trên c̣n một tấm bảng ghi "Kim Sơn Tự". Tầng mái dưới có một tấm biển đề "Hội quán Phúc Kiến".
Trong chính điện thờ Bồ Tát Quán Âm.
Hậu điện thờ sáu vị tướng nhà Minh, người Phúc Kiến.
Ngoài ra c̣n thờ 3 bà chúa Sanh Thai (những vị phù hộ
thai phụ), 12 bà mụ (vị thần dạy trẻ con trong 12 tháng
đầu đời), và Thần Tài.
Hội quán Trung Hoa hay ội quán hDương
Thương, c̣n gọi là chùa Ngũ Bang do thương khách Trung
Hoa từ năm tỉnh Phúc Kiến, Triều Châu, Quảng Đông, Hải
Nam, Gia Ứng cùng nhau xây dựng vào năm 1741 để sinh
hoạt đồng hương và thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu. Hội quán này
có lúc được gọi là Trung Hoa Công Học, rồi Lễ Nghĩa Học
Hiệu - cái tên cũng cho biết vị trí của công tŕnh này
trong việc giáo dục Hoa kiều. Ở đây c̣n thờ Khổng Tử,
Tôn Dật Tiên, và 13 liệt sĩ Hoa kiều hy sinh trong cuộc
kháng chiến chống Nhật. Ngoài ra, c̣n có mô h́nh chiếc
tàu vượt biển của người Hoa trong thế kỷ XVII.
Miếu Quan Công, c̣n được gọi là Chùa
Ông, ở số 24 đường Trần Phú, đối diện với chợ Hội An.
Ngôi miếu được người Minh Hương xây dựng vào năm 1653,
thờ Quan Công, vị tướng nổi tiếng thời Tam Quốc, biểu
tượng của ḷng trung thành và nghĩa khí – và có lẽ cũng
là biểu hiện ḷng trung thành với quê cũ của người Hoa,
cho nên đi đâu, họ cũng lập miếu thờ Quan Công - ở Huế
hay Sài G̣n cũng đều có chùa Ông. Đặc biệt, khi lập các
giao kèo hay hợp đồng buôn bán hay vay nợ quan trọng,
các bên có thể đến đây kư dưới sự chứng giám của ngài.
Hội quán Quỳnh Châu hay Quỳnh Phủ, c̣n gọi là chùa Hải Nam, lập năm 1875 để thờ 108 người Hoa định cư ở Việt Nam, đang trên thuyền về thăm quê, bị quan quân thời vua Tự Đức giết năm 1851 trên vùng biển Quảng Nam-Quảng Ngăi v́ bị nghi là cướp biển. Vua đă cho điều tra và phạt tử h́nh hai vơ quan chỉ huy là Lang Trung Tôn Thất Thiều và Chưởng Vệ Phạm Xích. Đồng thời, triều đ́nh cũng cấp tiền cho thân nhân và cho lập miếu thờ (ở Huế cũng có miếu tương tự ở 143 đường Chi Lăng).
Ở Huế cũng có các hội quán người Hoa,
chùa Ông, chùa Bà trên đường Chi Lăng, được bảo quản rất
tốt, nhưng ít du khách viếng thăm
Chợ Hội An, đối diện với chùa Ông,
với một giếng cổ được bảo tồn, được lập năm 1848, cũng
là một nơi du khách thích viếng thăm để t́m hiểu về các
sản vật và đời sống địa phương.
Tượng Kiến trúc sư Kazimierz
Kwiatkowski (được gọi thân mật là Kazik), người Ba Lan.
Ông đến Mỹ Sơn và Hội An, làm công tác khảo cổ vào năm
1981. Ông đă vận động chính quyền địa phương tiến hành
các biện pháp bảo tồn, trùng tu đô thị cổ Hội An, tự
ḿnh vận động tài chính cho công tŕnh nghiên cứu của
nhóm khảo cổ do ông điều hành, đồng thời giới thiệu Hội
An ra thế giới. Chính nhờ các hoạt động của ông mà Hội
An và Mỹ Sơn được công nhận là Di sản văn hóa thế giới
vào năm 1999.
Những nơi đáng tham quan ở Hội An c̣n có các nhà bảo tàng văn hóa, lịch sử, bảo tàng gốm sứ, bảo tàng đá quí, và nhiều ngôi miếu, đ́nh, chùa xưa. Gần 4 giờ chiều rồi. Trời bắt đầu dịu nắng. Đường phố bắt đầu đông lên. Thôi th́ đành nhường lại phố cổ cho các du khách thích không khí rộn ră lúc chiều xuống và hội hè lúc phố lên đèn.
Mong sao, Hội An vẫn giữ duy tŕ được
một nơi chốn mà chúa Nguyễn Phúc Chu đă đặt tên với ư
nghĩa tụ hội người bốn phương mà vẫn an lành. Tháng 8, 2014
Trần Ngọc Bảo
|