|
PHẦN #1
Cuộc lữ kéo dài 3 ngày để nối ṿng tay cựu học sinh các khóa. Ngày đầu tiên đi về hướng đầm phá Tam Giang và cửa biển Tư Hiền. Ngày thứ hai và ba đi lên vườn quốc gia Bạch Mă. Ngày thứ nhất có 11 du tử tham gia. Ngày thứ hai có 4 nữ du tử bỏ cuộc chơi. Ngày thứ ba, trong chuyến đi xuống chân thác Đỗ Quyên, chỉ c̣n bốn trự , trong đó có 1 trự nữ K9, 1 K8, 1 nữ K2, và 1 K1. Hầu hết các trạm dừng chân trong cuộc hành tŕnh đều đă được mô tả trong các bài kư sự đường xa trước đây, nhưng cảm xúc trước t́nh cảm bạn bè và ấn tượng trước cái đẹp của đất trời th́ luôn luôn tươi mới.
Xe 16 chỗ bon bon trên đường 49 hướng về Thuận An,
gần tới cầu Diên Trường rẽ trái qua cầu 0km+ 148, bắc qua sông Diên
Trường, rồi chạy đến đập Thảo Long. Trời nhiều mây và dịu mát, nhưng các
bác phó nḥm th́ thấp thỏm lo là ảnh có thể không sáng sủa cho lắm. Trên đường đi thấy nhiều viên "thuốc tể" tṛn tṛn, nhưng không biết ông "thầy thuốc" trú ẩn nơi nao.
Sau khi xem "măn nhăn" và nghe các “tour guides” giải
thích công dụng của đập rồi th́ có một du tử la lên: "Nh́n ḱa!" khi
thấy một bầy các "chú 35" nằm bên cạnh các "em", núp dưới bóng mát của
dầm cầu.
Thanh Kongkong nhận ra một chú là bạn "đồng song", trước kia cùng đi học cua (ngoại khóa) trên núi! Thời xa xưa ấy đối với nhiều người là “thời cắp sách”, c̣n đối với Thanh Kongkong, cũng là “thuở cắp sừng”! Có một câu hỏi đưa ra lúc ấy: "Em" này thuộc giống đực hay giống cái?
Câu trả lời không khó: có sừng là dê đực, nhưng có
một điều mà nhiều người chưa biết là cả dê đực lẫn dê cái đều có râu!
Vui hè! Mới đi một bước đàng mà đă học một sàng khôn rồi!
Những chiếc áo vàng, áo đỏ (h́nh như du nhập từ Thái
Lan) làm sáng một góc trời. Hai phó nḥm Sum và Thanh Kongkong bấm máy
lia chia.
Trước kia, tại đây có bến đ̣ Ca Cút, đi từ làng Vân
Quật Đông, xă Hương Phong, huyện Hương Trà sang bên kia phá là làng Thai
Dương Hạ, xă Hải Dương, huyện Phú Vang. Không ai biết ư nghĩa của từ "Ca
Cút", chỉ biết rằng hồi xưa chỉ có một chiếc đ̣ đưa khách sang ngang,
cho nên khách phải chờ rất lâu. V́ vậy, khi gọi ai đó mà người đó không
nghe, hay chậm trả lời th́ người ta hay ví von là "kêu như kêu đ̣ Ca Cút".
Phía bên kia cầu Ca Cút là cồn cát dài, ngăn cách
biển với phá, chạy từ ngoài làng Điền Hương, Điền Ḥa vào tới tận cửa Tư
Hiền.
Đối với dân nhậu th́ đây là một điểm hẹn lư tưởng,
nơi có cá tôm tươi rẻ. Người ta xây nhiều nhà chồ (nhà giàn) để từng
nhóm đệ tử lưu linh tụ họp. Và điều họ khoái nhất có lẽ là ở đây "tha hồ
tè" !
Trạm thứ tư : Rú Chá là một loại rừng ngập mặn, nằm cuối làng Thuận Ḥa, xă Hương Phong, nh́n sang bên kia là làng Thai Dương Hạ.
Cây chá trước đây thường được lấy làm củi hay phá đi
để làm đ́a nuôi tôm cá, cho nên diện tích rú không c̣n được bao nhiêu.
Ngày nay, người ta nhận ra được lợi ích của rừng ngập mặn - là nơi nhiều
loài thủy sản và cả loài chim di trú dùng làm nơi trú ẩn và sinh sản cho
nên rú được bảo tồn, đồng thời khai thác làm nơi du lịch sinh thái, rộng
khoảng 5ha.
Ở trong rú chi chít hang c̣ng.
Gốc cây chá đẹp như những cây cảnh.
Không thấy có khỉ nên các o tha hồ leo trèo, đùa giỡn
như . . . lũ nhóc ở núi Hoa Quả, đàn em Tôn Ngộ Không.
Và quan trọng là ngồi bên nhau, cùng ngắm trời mây, có phải không? Xe đi qua cầu mới Thuận An, xây năm 2007, khách du nh́n thấy cây cầu cũ song song, xây năm 1987 (cây cầu chỉ xài được 20 năm, trong khi một cây cầu, thông thường, phải xài cả 100 năm!?).
Xe đi qua băi biển Ḥa Duân và Trấn Hải Thành, một di
tích lịch sử, là đồn lũy chống cự cuộc tấn công của quân Pháp vào cửa
Thuận năm 1883. Thoáng thấy một con đường mang tên Lê Sĩ, vị tướng thủ
thành lúc ấy.
Trạm dừng thứ năm: tháp Phú Diên. Đây là ngôi tháp Chăm c̣n khá nguyên vẹn, chỉ mất phần đỉnh, được dân đi đào quặng Titan khám phá năm 1997, được giới khảo cổ khai quật và làm lồng kính bảo tồn năm 2001. Theo các nhà khảo cổ, tháp này có niên đại thế kỷ thứ VIII, vào hàng cổ nhất nước! Bên trong có bệ thờ Yoni.
Bên ngoài tháp c̣n có dấu tích của một nền tháp khác
và một bệ thờ.
|