|
Trần Ngọc Bảo
Hôm nay là ngày thứ hai của
tour khám phá rừng biển. Ngày hôm qua đi xuống biển là một chuyến đi
không có ǵ gian khổ. Nhưng cuộc lữ hôm nay, đi lên rừng, là một thách
thức đối với sức khỏe, đặc biệt là với các du tử KMH, v́ tất cả đều ở
lứa tuổi "U60 đời cuối" và "U70 đời đầu".
Bốn nữ du tử khóa 2 đă tạm biệt cuộc chơi. Trong số
những "đấng nữ nhi" c̣n ở lại, "sung" nhất có lẽ là Huệ MC, K9, và "cao
bồi Tiền Giang" Liên, K2. Phan Hoa và Minh, K2, v́ "ham vui" với bạn cho
nên vẫn lên đường, mặc dầu chiều qua, lúc gần về tới nhà, Minh có thổi
kèn trom-pet ̣ e (̣, e, nặng). C̣n ba nam du tử th́ "sung" nhất là tour
guide kiêm phó nháy Sum, K8, thứ nh́ là lăo Kong Kong. Nơi nào có bóng
hồng phấp phới, là lăo "tươi tỉnh" như một công tử hào hoa phong độ.
Người thứ ba, mặc áo trắng trong h́nh dưới đây, dĩ nhiên là đứng hạng
chót. Nhưng nhờ hai em gái áo đỏ khoác tay nên cũng "xăng xái" vượt suối
băng ngàn.

Nhóm du tử đang ở cửa rừng, sẵn sàng "phi" lên đỉnh Bạch Mă.

Trên đường đi, các du tử thỉnh thoảng dừng lại ngắm rừng cây. Mọi người
thích thú nh́n những cây thích lá đỏ tô điểm cho rừng xanh.
Và kia là núi Truồi, đứng cạnh hồ Truồi. Núi Truồi
thường mờ mịt trong sương, nhưng giờ này sương đă tan nhờ mặt trời lên
cao.
Chợt nhớ câu ca dao:
Núi Truồi ai đắp mà cao?
Sông Nong ai bới, ai đào mà sâu?
(dị bản: sông Gianh, sông Dinh).
Núi Truồi cao đến 1.154m. Tên chữ của núi là Ấn Lĩnh.

Hồ Truồi là hồ thủy lợi, được xây dựng năm 1996, với sức chứa khoảng 6o
triệu mét khối nước.
Trên ngọn đồi trông như ḥn đảo kia có Thiền viện
Trúc Lâm Bạch Mă, xây dựng năm 2009, đă trở thành một danh lam thắng
cảnh của vườn quốc gia.

Trạm dừng kế tiếp là rừng cḥ đen. Cḥ đen là một loại cây cho gỗ tốt,
và được ghi vào sách đỏ - được bảo vệ để tránh nguy cơ tuyệt chủng. Tuy
nhiên, ở đất Thừa Thiên, cḥ đen không phải là loài cây quí hiếm v́ c̣n
cả khu rừng. Ở Nam Đông, Phú Lộc đều c̣n cḥ đen. Cḥ đen chỉ đen ở màu
da, bên trong gỗ màu vàng hay nâu sẫm.

V́ rừng cḥ nằm trong một thung lũng có độ dốc lớn cho nên người ta có
giăng dây làm tay vịn, hỗ trợ cho các tay leo núi. Thay cho các bậc cấp,
người ta dùng các thanh gỗ ngang, buộc lại với nhau. Rất tiếc là cầu
thang này chỉ dài khoảng 20m cho nên nhóm chỉ chơi loanh quanh đây.

Huệ MC đu lên dây, đóng vai con cháu Tarzan.

Cao bồi Phan Hoa, đến từ xứ Ohio, Hoa Kỳ, cũng không chịu thua!

Cao bồi Tiền Giang th́ nhào tới một thân cây cḥ để đo đường kính bằng
săi tay.

Du tử Minh kèn trompet e ấp nép vào gốc cḥ đen.

Sau khi "hành hạ" ba phó nḥm, chụp h́nh đủ các kiểu, nhóm nữ du tử
không leo nữa, mà ḅ lên lại cho chắc ăn!

Đến biệt thự Bạch Mă, nhóm du tử ăn trưa ngoài trời, với bàn ăn trải
khăn đỏ, sang như Tây "mấy lần" (mấy lần = hồi xưa).
Ngồi chính giữa là "bác tài", người không tham gia
cuộc chơi, chỉ tham gia "cuộc ăn"!

Đây là nhà khách, nơi đóng tổng hành dinh của nhóm du tử.

Sau khi nghỉ trưa, nhóm mang ba lô, xách túi lên đường tới ngũ hồ.

Phải bước đi trên đá hơi đau chân , ai cũng lom khom, cẩn thận.

Minh và Phan Hoa bằng ḷng ngồi chơi ở nơi đây, không "bon chen" đi xa
hơn nữa.

Hai đứa cháu của Tarzan th́ say mê lội nước theo sát chân phó nḥm Sum
đi xuống hồ 2, hồ 3.

Hai cô nàng thỏa sức thám hiểm rừng xanh.

Hai người chia đôi thác nước, thả xuống ghềnh đá, đẹp như hai tấm lụa
đào.

Rồi chia nhau cả thảm hoa đỗ quyên bên bờ suối.

Nàng cao bồi Tiền Giang c̣n hái cả lá dương xỉ cài lên mái tóc để chụp
h́nh và có người b́nh luận "người mô mà giống như ở trại tâm thần mới
sổng ra."

Lại một hồ nhỏ , nước trong vắt.

Trên đường về, nhóm du tử leo lên cḥi canh lửa để ngắm đất trời.

Ngắm núi rừng đang ch́m dần trong bóng hoàng hôn.

Buổi tối bàn ăn trải khăn trắng, thưởng thức món ăn, thưởng thức cuộc
sống từng phút giây.

Buổi tối chỉ với một cây đèn pin, cả bọn bước ḷ ḍ trong bóng đêm, lên
Vọng Hải đài ngắm trăng, nhưng trăng đâu chẳng thấy, chỉ thấy bầu trời
tối om om. Cả bọn ngồi lại bên chiếc chuông đồng ngoài trời.
Vào bên trong đài, tối ṃ ṃ, Thanh Kong Kong ôm đàn
ghi ta đánh, Phan Hoa ôm một ba lô làm bạn nhảy. Huệ MC cùng Minh làm
thành một "cặp đôi hoàn hảo" và cứ thế mà hát, mà múa như điên, như
khùng.
Hai lăo du tử kia leo lên trên mái đài ngồi chờ trăng
lên, nhưng trăng nhất định không lên.
Sau rốt cả bọn cùng nhau lên ngồi trên mái đài Hải
Vọng, chờ hoài một ảo vọng. Thanh Kong Kong cất tiếng phá tan sự im lặng:
Có chi mô nà! Cả bọn cười vang và leo xuống, hài ḷng v́ đă vui chơi một
ngày, không giống ngày nào khác trong cuộc đời.
(Xem tiếp Phần 4)
art2all.net
|