Trần Ngọc Bảo

 

SỐNG CHẾT AN LÀNH

 

Nguyên tác: Good Life, Good Death

 

Gehlek Rimpoche

cùng với Gini Alhadeff

Mark Magill

 

Phần 3

Giận dữ và kham nhẫn

 

 

Có lần tôi nhận được điện thoại từ Allen Ginsberg. Lúc ấy anh đang viếng thăm William Burroughs. Anh chàng này lo ngại rằng việc nghiện ma túy sẽ gây rắc rối cho ḿnh vào lúc chết. Tôi trả lời rằng đó là một t́nh trạng nghiện ngập thuộc về vật chất chứ không phải thuộc về tinh thần như là sự giận dữ. Cơn giận của bạn sẽ gây rắc rối cho bạn trong đời sau và vào lúc chết nhiều hơn bất cứ vấn đề nào mang tính vật chất. Tâm trí đồng hành với bạn c̣n thể xác th́ ở lại.

Khi nh́n vào tâm trí, bạn thấy ǵ? Có lẽ không thấy ǵ cả. Tâm trí bản thân nó không nh́n thấy được. Nó không có h́nh dáng, màu sắc. Nó giống như một cái chụp đèn bằng pha lê trong suốt, và về bản chất nó là trong sạch. Khi chúng ta bắt gặp tâm trí tự nhiên ấy, nó là một cảm giác tốt lành, tĩnh lặng.

Nhưng các khả năng tinh thần – như cái giận, luyến ái, ḷng chung thủy, t́nh yêu, vân vân – làm thay đổi mọi chuyện. Chúng th́nh ĺnh nổi lên trong tâm trí v́ lư do nào đó hoặc không có lư do. Nếu bạn nổi cáu, cơn giận h́nh thành, và vào giây phút đó, như bóng đèn trong suốt ở dưới cái chụp đèn đă đổi sang màu đỏ. Chiếc chụp đèn giờ đây trông như một cái chụp đèn màu đỏ. Nếu bạn thay bóng đèn đỏ và gắn bóng màu xanh, chụp đèn sẽ hóa thành xanh. Nhưng nếu bạn nh́n gần bạn sẽ thấy màu sắc là do bóng đèn. Đó chính là t́nh trạng xảy ra cho tâm trí của bạn dưới ảnh hưởng của t́nh cảm. Khi một khả năng tinh thần như cơn giận nổi lên, th́ tâm trí trong veo biến thành đỏ hoặc xanh. Sự trong sáng biến mất, và tâm trí sáng sủa của chúng ta biến thành một tâm trí loạn động.

Các khả năng tinh thần thiện lành cũng có thể xuất hiện. Tác dụng của chúng đối với tâm trí là làm cho nó tinh khiết hơn, trong sạch hơn, thành thật hơn, và chúng có thể trở thành một thói quen. Thay các bóng đèn bằng những bóng tốt đ̣i hỏi nỗ lực. Chúng ta cần ư chí và quyết tâm. Nó cũng giống như bơi ngược ḍng nước. Đó là một cuộc đấu tranh. Nhưng hăy hành động; hăy đi ngược ḍng bởi v́ nỗ lực này sẽ được đền đáp.

 

Ḷng nhân từ 

Trong mọi người đều có ḷng nhân. Ngay cả khi thỉnh thoảng chúng ta cư xử không tốt th́ tự bản chất chúng ta là những con người đẹp đẽ.  Điều quan trọng là phải thừa nhận rằng tất cả chúng ta đều có bản tính đó. Và nếu như bản tính tốt đẹp đó có thể biểu hiện trong xă hội, th́ xă hội sẽ tốt đẹp biết bao - đầy ḷng nhân, t́nh thương, ân cần. Nhưng hiện giờ th́ chúng ta không sống theo cách ấy: Mọi người đều háo thắng. Tôi muốn hơn bạn. Bạn muốn hơn tôi. Trong mỗi và mọi kiếp sống, ngoài đường phố và ở trong nhà, trong tất cả các nước, chủng tộc, thậm chí là tôn giáo, khắp nơi chúng ta đều có vấn đề này.

Nếu chúng ta thể hiện bản chất tốt đẹp của con người th́ sẽ không có chỗ cho xung đột. Vậy th́ tại sao lại có? Bởi v́ hiện nay bản chất ấy chỉ là hạt giống. Nó đang bị che khuất bởi các t́nh cảm bất thiện, đặc biệt là sợ hăi. V́ thế, thay v́ thể hiện t́nh thương và ḷng nhân ái th́ chúng ta lại biểu hiện giận dữ, sân hận hay đố kỵ. Hoặc nếu có một loại t́nh yêu nào đó th́ phần bám víu, dính mắc biểu hiện nhiều hơn là t́nh yêu trong trắng. Bản chất tốt đẹp của con người chúng ta bị các chướng ngại tạm thời ngăn che.

May mắn thay, các vấn đề của chúng ta đều vô thường. Nếu chúng là thường th́ chúng ta dính mắc măi. Chúng ta sẽ không làm ǵ được. Nhưng các vấn đề của chúng ta, các cảm xúc bất thiện giống như những đám mây. Đám mây trôi trên bầu trời; chúng không phải là một phần của bầu trời. Đám mây có thể bị gió xua tan đi, và mặt trời có thể tỏa sáng trở lại. Những cảm xúc bất thiện cũng như những đám mây đen trong cơn băo tố, nhưng ḷng nhân ái và từ bi của mỗi cá nhân cũng như mặt trời, mặt trăng và các v́ sao, đều có thể chiếu sáng trở lại trong một không gian rộng mở, sáng trong. Cảm xúc có thể thay đổi; chúng thay đổi trong ta trong từng giây phút. Chúng ta có thể nh́n thấy trong ḷng cơn giận trong một chốc rồi vài phút sau nó trở nên lắng dịu. Nhưng chúng ta không phải ngồi chờ để gió cuốn đi những đám mây. Chúng ta có thể huưt sáo gọi gió để thổi bay các chướng ngại.

Những vấn đề chúng ta đối mặt hôm nay – các vấn đề t́nh cảm, lo âu, sợ cô đơn - đều là kết quả của ảo tưởng chứ chẳng có ǵ hơn. Thế nên chúng ta phải giải quyết các ảo tưởng. Chúng ta phải nhận diện để xóa bỏ chúng. Điều quan trọng là phải nhớ chúng ta không thể thỏa hiệp với ảo tưởng. Nếu làm như thế cũng sẽ như thỏa hiệp với quỷ sứ - bạn sẽ là người thua cuộc.

 

Giá của cơn giận

 

Không có sai lầm nào lớn hơn sân hận,

Và không có ǵ mạnh hơn ḷng kham nhẫn.

V́ thế tôi luôn tinh cần thực hành kham nhẫn

Đức Phật

Tâm sân hận là tâm muốn gây tổn hại và hủy diệt. Kham nhẫn là tâm kiềm chế không gây tổn hại và hủy diệt. Rất khó đối trị ḷng sân hận; rất khó phát triển ḷng kham nhẫn. Kham nhẫn là đức tính duy nhất thắng được sân hận.

Có người nói giận dữ không phải là quá xấu xa, đôi khi cũng nên nổi giận để xả bớt cơn đau trong lồng ngực. Một số bác sĩ trị liệu đôi khi c̣n khuyên nên nổi giận. Tôi không tranh căi về vấn đề này v́ tôi không phải là chuyên gia trị liệu. Sân hận, đố kỵ, và tự hào có thể đưa con người đến chỗ thành đạt các mục tiêu của ḿnh ở trường học, chỗ làm, và trong mọi lĩnh vực khác của đời sống. Mặc dầu nó đem đến sự thỏa măn một dục vọng nào đó, bất kỳ thành công nào đạt được bằng các phương tiện như thế sẽ phải trả giá đắt. Mục tiêu không thể nào biện minh cho phương tiện, đó là điều cần nhớ. Sự bùng nổ cơn giận sẽ không đem lại lợi ích nào dài lâu, có chăng chỉ là một chút thỏa măn ngắn ngủi.

Giá của cơn giận rất đắt, cực kỳ đắt. Nó không chỉ là phí mà bạn trả cho bác sĩ trị liệu. Về tâm linh nó rất tổn đức. Trong đời sống hằng ngày, nó làm mất đi cái tâm trong sáng, yên b́nh. Tâm b́nh yên giống như một ly nước tinh khiết, ngon ngọt. Một phút giận dữ giống như bỏ đất vào ly. Giận dữ làm cho bạn khốn khổ và làm cho người xung quanh cũng trở nên khốn khổ - gia đ́nh, bạn bè, đồng nghiệp và cả xă hội cũng trở thành khốn khổ bởi cơn giận của bạn.

Hăy tưởng tượng đêm qua bạn có một giấc ngủ ngon. Bạn thức dậy, khoẻ khoắn, thoải mái, phấn chấn. Bạn hy vọng một ngày tốt lành. Rồi bạn đi ra khỏi nhà và gặp phải một chuyện bực ḿnh. Người nào đó đă đậu xe chắn ngang làm bạn không lấy xe ḿnh ra được và bạn không t́m ra chủ xe để yêu cầu chuyển chỗ. Bạn tức tối. Bạn nghĩ, “Minh sẽ bị trễ việc mất. Ḿnh sẽ thế này, thế nọ. Thật là bực cả ḿnh.” hoặc nghĩ quẩn thế nào đó. Khi bực bội, hăy nh́n lại tâm trí ḿnh. Tâm trạng phấn chấn không c̣n. Khuôn mặt bạn dài ra. Trong một lát, cơn giận có thể qua đi nhưng tâm trạng vui vẻ không c̣n. Bạn đâu có thường xuyên có được cảm giác tươi vui như thế. Lâu lâu nó mới đến một lần vậy mà bây giờ nó đă ra đi.

Cơn giận cướp đi của bạn sự thoải mái của cả thân và tâm. Và chừng nào mà bạn c̣n nuôi niềm sân hận, cơn giận sẽ bùng lên thiêu đốt và hành hạ bạn. Không có niềm vui mới nào sẽ sinh khởi và cả niềm vui đă có cũng tiêu tan. Bạn không thể nào cảm thấy được nghỉ ngơi bất cứ lúc nào trong ngày; thậm chí bạn không thể nào tập trung tư tưởng hay suy nghĩ. Bạn cảm thấy như có người đă bắn một mũi tên xuyên qua tim ḿnh. Nếu trí óc bị xáo trộn th́ bạn c̣n trả giá bằng sức khỏe của ḿnh.

Cơn giận ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống tương lai? Theo giáo pháp truyền thống, cơn giận được ví như lửa đốt cháy nhiều nhiên liệu. Nhiên liệu được tạo ra từ đức hạnh. Hăy tưởng tượng chỉ trong một phút giận dữ rất nhiều công đức tích lũy từ bao lâu nay bị đốt cháy. Tạo ra nghiệp thiện thật là khó. Phải nỗ lực rất nhiều, suy nghĩ nhiều và hy sinh nhiều. Ấy thế mà một phút giận dữ có thể làm tiêu tan tất cả.

 

Giận dữ dễ trở thành thói quen 

Cơn giận nổi lên thật dễ dàng giống như nướng bánh ḿ bằng ḷ nướng. Đó là một thói quen. Chúng ta có thể nghĩ rằng ḿnh không muốn nổi giận, nhưng từ sâu trong ḷng chúng ta ắt phải có một chút khoái trá nào đó khi làm như vậy. Cơn giận cho chúng ta một chút thỏa măn: “ Ḿnh đă trút hết nỗi bực bội. Ḿnh đă cho người ta biết tay.” Mặc dầu sau đó chúng ta có thể hối tiếc là đă la hét om ṣm, sự hối tiếc này không đủ mạnh để kiềm giữ chúng ta. Chính sự thỏa măn đang giữ chặt chúng ta. Điều này rất khó thấy. Hầu hết chúng ta đều phủ nhận nó. Nếu không có sự thỏa măn đó th́ chúng ta đâu có để ḿnh mắc kẹt vào cơn giận và trở nên bất an. Chúng ta bị thúc đẩy phải lặp đi lặp lại hành vi đó. Nó trở thành một thứ mê hoặc.

Và khi bạn để mặc cơn giận tuôn trào nó sẽ trở lại thường xuyên hơn. Bạn trở nên cáu kỉnh, dễ nổi nóng và sự nóng giận trở thành một thói quen trước khi bạn ư thức về chuyện ấy. La hét, nổi trận lôi đ́nh trở thành một thói quen. Bạn có thể có cảm giác ḿnh chiếm thế thượng phong, đặc biệt là khi những người xung quanh không chống trả lại. Họ giữ im lặng có thể v́ họ nghĩ chuyện không đáng phải đôi co, hay v́ không thích lớn tiếng căi vả, hoặc v́ phép lịch sự hay ư thức về phẩm giá. Dù lư do nào đi nữa th́ cũng không phải v́ họ yếu và bạn mạnh. Nếu cơn giận cho bạn cảm giác về sức mạnh th́ bạn đă bị cơn giận làm mê mờ tâm trí đi rồi.

 

Tôi không giận, nhưng mà . . .  

Một người đàn ông đang lái xe trên đường cao tốc vừa mở radio. Th́nh ĺnh có thông báo: “ Trên đường cao tốc như thế như thế, có một người đang lái xe ngược chiều. Hăy cảnh giác tối đa. “ Ông ta nh́n quanh rồi nói: “Chỉ một người lái xe ngược chiều thôi sao? Có đến hằng trăm người đang đi ngược chiều đấy chứ!”

Làm sao chúng ta có thể t́m được tự do? Chúng ta phải nhận thức được các t́nh cảm bất thiện đang cầm tù chúng ta. Chúng ta có nhận diện cơn giận, có nhận ra ḷng đố kỵ, chúng ta nhận ra chúng, nhưng chúng ta không thừa nhận  – hăy chỉ tay vào ḿnh - rằng đó là cơn giận của ḿnh. Chúng ta thường không thừa nhận ḿnh đang nổi giận, không thừa nhận sự ngu dốt của ḿnh. Chúng ta muốn phủ nhận chúng. Chúng ta muốn phủ nhận rằng ḿnh đang giận, ḿnh có ḷng ganh ghét, phủ nhận rằng ḿnh ngu dốt. Nếu ḿnh tiếp tục phủ nhận như thế th́ làm sao ḿnh nhận thức được nó?

Có người nghĩ, “ Vâng, giận dữ là điều xấu; Tôi không nên tỏ ra giận dữ.” Và thay v́ để cho cơn giận bùng ra th́ họ dồn nén nó.” Thay v́ loại bỏ nó th́ người ta cất giữ nó. Bạn phải thừa nhận rằng nó vẫn c̣n đó. Một vài người, những người chân thật, sẽ nói cho bạn biết rằng, “Tôi đang giận.” C̣n hầu hết mọi người th́ nói, “Tôi không giận, nhưng . . .” Phải không? Và nhiều người sẽ sẽ nói, “ Tôi không có vấn đề, nhưng . . . người khác th́ có vấn đề.”

Bạn có vấn đề lớn bằng con voi ở bên trong, dù bạn có phủ nhận bao nhiêu đi nữa. Bằng cách phủ nhận bạn lại làm cơn giận tăng thêm một chút. Bạn có thể lôi kéo vài người nữa vào cuộc, tạo ra thêm một chút rắc rối, và thêm một chút nghiệp bất thiện. Đó là những ǵ chúng ta làm thay v́ thừa nhận. Hăy thừa nhận. Nếu bạn có thể thừa nhận rằng ḿnh đang giận và dành hai ba phút để nh́n vào tâm trí ḿnh th́ bạn sẽ cảm thấy hơi xấu hổ, hơi mềm yếu, hơi ngượng ngùng. Và khi trải qua cảm giác ấy cơn giận dịu đi rất nhiều.

Có thể sẽ mất một tuần hay một tháng để thừa nhận, thậm chí là một năm. Một số trong chúng ta giận mẹ của ḿnh, và nuôi mối hờn đó măi. Chúng ta ôm chặt nỗi giận suốt nhiều năm. Nhưng dù có giận bao lâu đi nữa, hăy thừa nhận. Rồi lần kế tiếp cơn giận sẽ không kéo dài lâu như thế. Cơn giận càng lúc càng yếu, và sẽ có lúc bạn có thể nhận ra nó vào lúc nó nổi lên.  Rồi bạn có thể nhận ra nó đang manh nha trước cả khi bạn thật sự nổi giận, và về sau hoàn toàn tránh được nó.

 

Nổi cơn thịnh nộ

Vào thập niên 1960 khi tôi là trưởng ban ngôn ngữ Tây Tạng ở Đài Phát Thanh Toàn Ấn Độ, có một ông giám đốc mà tôi rất kính trọng. Một hôm ông ta lên cơn giận khi tôi đang ở trong văn pḥng của ông. Ông ta bắt đều la hét và đấm bàn. Tôi bật cười khúc khích. Tôi không nín được v́ tôi chợt nẩy ra ư nghĩ rằng cái mặt ông ta trông giống như đít khỉ, với một bộ râu mép nữa chứ. Ông ta đuổi tôi ra khỏi văn pḥng. Từ đó tôi mất đi ḷng kính trọng đối với ông ấy.

Khi bạn nổi cơn và đập bàn ghế, hăy nghĩ, “Mặt ḿnh trông như thế nào đây nhỉ?” Bạn cần phải nghĩ như thế. Bạn cần nhớ rằng, khi mất b́nh tĩnh, hay khi bạn nổi cơn tam bành, khi bạn bị cơn giận kiểm soát, th́ mặt mày của bạn trông như đít khỉ. Bạn không c̣n có vẻ dịu dàng, tử tế, lịch thiệp, đẹp đẽ nữa. Bạn trông giống như đít khỉ và người khác mất đi sự tôn trọng đối với bạn.

Đối với tôi sự bực bội là một dạng nhẹ hơn của sự giận dữ hay sân hận. Đó cũng là một loại giận tuy rằng không phải là loại muốn gây tổn hại. Sự bực bội chỉ là luồng gió nóng thổi qua. Chúng ta cảm nhận nó nhưng một sự nóng lên trong cơ thể. Nó làm chúng ta  mất đi một chút sáng suốt, v́ thế cho nên cũng không tốt. Một sự bực bội có thể sinh ra từ ḷng nhân từ: t́nh thương của bạn đối với con cái, với học tṛ, hoặc là đối với cha mẹ già và bạn có thể la lối những người ấy. Nhưng nếu bạn tỏ ra bực bội thường xuyên , nó có thể dễ dàng bùng lên thành cơn giận khủng khiếp. V́ thế đừng làm cho nó trở thành một thói quen. Bạn đang chơi đùa với lửa đấy.

 

Nhiều bộ mặt của cơn giận

Cơn giận có nhiều h́nh thức. Nó len lén nổi lên trong ta. Trước hết là sự mất kiên nhẫn, rồi th́ nóng nảy, bực bội, giận dữ và cuối cùng là thù hận. Có cơn giận sôi sục, có cơn giận lạnh giá, có cơn giận làm bạn run lẩy bẩy, có cơn giận bùng lên như lửa cháy. Và có cơn giận chính ḿnh – chúng ta gọi là tự căm ghét ḿnh.

Tự căm ghét phải mất nhiều thời gian mới h́nh thành. Nó không phải nổi lên trong phút chốc. Trước hết đó là sự không hài ḷng. Thuờng thường nó khởi đầu khi có ai đó gieo ư tưởng ấy vào trong đầu óc ta từ lúc tuổi c̣n nhỏ hoặc từ một ao ước không được thỏa nguyện – dù cho đó là loại ao ước nào, liên quan đến thú vui hay tiền bạc hay một mục tiêu  thiếu thực tế nào đó. Chúng ta cố gắng hết sức để đạt được mục tiêu hoặc thực hiện ước mơ. Có người nhận làm hai việc, ba việc, làm tất cả mọi chuyện. Họ làm việc nhiều hơn, ngủ ít hơn, không để cho thể xác hay tâm trí nghỉ ngơi, tất cả chỉ v́ một ước muốn tự áp đặt cho ḿnh. Chúng ta thường không chắc là nó đến từ đâu hay tại sao chúng ta theo đuổi nó.

Khi chúng ta làm việc hết sức mà không đạt được ước mơ th́ chúng ta bắt đầu tự ghét ḿnh. Chúng ta không thấy ǵ ngoài khuyết điểm. Chúng ta xem việc không đạt được mong muốn là một thất bại. Rồi tự bảo, “Đó là tôi, sự thất bại.” Sự bất măn ngày càng mạnh, rồi cảm giác thất bại cũng ngày càng mạnh, và chúng ta thấy ḿnh là bất tài vô tướng. Chúng ta không thích xem ḿnh là một sự thất bại cho nên ḷng căm ghét ḿnh ngày càng mạnh cho đến khi trở thành một cơn giận dữ. Cơn giận mạnh lên thành sự căm hận. Chúng ta bắt đầu tự làm hại ḿnh.

Nếu bạn tự giận ḿnh th́ cơn giận có thể nôi lên thành một sự bất măn cuộc đời nói chung. Rồi có người vin vào lĩnh vực tâm linh để biện hộ cho cảm giác thất bại. Bạn tự nhủ ḿnh rằng bạn không quan tâm đến sự thành đạt vật chất. Nhưng từ sâu trong ḷng, cơn giận và sự tự căm ghét làm cho bạn tưởng ḿnh giàu có về tâm lnh mặc dầu bạn không phải là như vậy. Bạn nói rằng vật chất không quan trọng trong khi thực tế là bạn thất bại trong đời sống vật chất và không muốn thừa nhận. Thế nên bạn hành xử như thử ḿnh không cần ǵ cả, bạn giả vờ hạnh phúc về mọi sự, và giả vờ đóng vai là một vị thánh. Đó cũng là một bộ mặt của sự giận dữ mà người ta không nhận thức được. Nó chỉ đưa ḿnh vào bẫy của sự tiêu cực. Nó sẽ cho bạn một lời biện hộ để rút ra khỏi cuộc đời, cung cấp cho bạn một tổ kén để ẩn ḿnh vào trong thay v́ đối mặt với vấn đề.

“Không sao” cũng là một kiểu lừa dối tương tự. Khi bạn nói chuyện với người nào đó và đề cập đến một đề tài nhạy cảm, họ cố lẩn tránh nếu bạn đi quá sâu đến tim đen của họ. Họ đâm ra bối rối, họ không muốn cho thấy họ đang giận, hay họ không nhận thức được rằng họ đang giận, thế nên họ nói “không sao”, nhưng cố tránh nói chuyện về đề tài đó. Dù họ có nhận ra hay là không, đó là một triệu chứng của sự giận dữ.

Một số người cố tỏ ra họ không giận: Họ giữ bộ mặt tỉnh bơ, có thể c̣n tỏ ra ân cần, tử tế, dấu diếm cảm giác thật sự của họ chừng nào có thể để cho người kia nghĩ rằng họ không muốn gây tổn thương cho người kia. Nhưng thật ra đó cũng là một dạng bạo động. Chẳng hạn khi bạn tự nhủ, “Ḿnh không nổi nóng. Ḿnh đă giữ b́nh tĩnh, c̣n anh ta th́ nổi cáu. Minh càng giữ b́nh tĩnh, anh ta càng tức tối.“ Rồi họ lấy làm khoái trá ở chỗ người kia càng lúc càng tức.Đó là  một trường hợp giận dữ, có điều là mang một bộ mặt khác.

Sự ḱm nén có thể không giống ǵ với sự nổi giận, bởi v́ bạn không thấy rơ ư muốn làm hại người khác, nhưng nó lại có hại cho người ta hơn v́ họ đang dồn nén cơn giận. Khi bạn ḱm chế cơn giận, bạn dồn nén và không bùng nổ, nhưng bạn đưa cơn giận vào trong. Bạn nuốt nó xuống hay là không. Bạn bắt đầu trút nỗi bực bội lên người khác - một người bán hàng trong cửa hiệu., người thu ngân ở tạm xăng – thay v́ người mà bạn giận dữ. Đôi khi sự dồn nén có thể mang h́nh thức một sự tự khẳng định ḿnh. Bạn có thể nghĩ , “Được rồi, ḿnh sẽ làm việc thật chăm chỉ, dạy anh ta một bài học, và trở thành người nổi tiếng nhất thế giới.” Đó cũng là giận. Nó là một dạng bề ngoài th́ tích cực, nhưng từ góc độ nghiệp, th́ không phải như thế.

Rất nhiều truyền thống khuyến khích sự kiềm chế, nhưng nó có thể tạo ra rắc rối. Nó chỉ có thể kéo dài thời gian, hoăn lại hành động xấu. Nhưng thật ra nó làm tăng thêm sự sân hận và tạo ra hậu quả lại c̣n xấu hơn. Nổi loạn thường là kết quả của sự dồn nén.

 

Sai lầm không phải là vĩnh viễn 

Một phần của lư do chúng ta bị mắc kẹt vào việc tự ghét ḿnh là do ta nghĩ rằng ta đă làm một việc sai lầm, rằng chúng ta đă làm hỏng mọi chuyện vĩnh viễn. Nhưng không có ǵ là vĩnh viễn và không ai tệ đến nỗi không sửa chữa được. Không có người nào như vậy.

Có một câu chuyện về việc này. Lúc Phật c̣n tại thế, một vị pháp sư nói với Angulilama rằng,” Nếu con có thể giết một ngàn người trong một tuần, con sẽ được giải thoát và  lừng danh.” Thế là Angulilama bắt đầu dùng dao đâm chết mọi người mà anh ta gặp. Khi giết xong anh ta cắt ngón tay của họ và xâu thành một chuỗi đeo vào người. Từ đó Angulilama được gọi là “chuỗi ngón tay”. Anh ta đă giết chín trăm chín mươi chín nguời, và đang t́m kiếm một người nữa. Anh ta t́m quanh không c̣n ai ngoài mẹ anh ta, người mà anh ta không muốn giết nếu có thể được. Rồi t́nh cờ anh ta thấy một người xuất hiện, đó là đức Phật. Ngài đang đi ngang qua, thế nên Angulilama gọi to, “Lại đây, ta cần ngươi. “ Đức Phật đáp, “Được, ta đến đây.” Nhưng khi Angulilama đến gần th́ ngài dường như lại ở  khá xa. Cuối cùng th́ Angulilama đă phải nói với đức Phật là anh ta cần giết một người nữa để được giải thoát. Đức Phật giải thích rằng đó không phải là cách đúng đắn để được giải thoát, và ngài dạy anh ta cách tịnh hóa các hành vi của ḿnh. Angulima sau đó đă trở thành một đại đệ tử của đức Phật và đạt được giác ngộ gần như hoàn toàn.

Người ta luôn miệng nói, “Ừ, Ḿnh dở quá, ḿnh quá tệ, ḿnh không ra làm sao, ḿnh trẻ quá, ḿnh quá già, ḿnh cao quá, ḿnh thấp quá, ḿnh đen quá, ḿnh trắng quá, ḿnh như thế này quá, ḿnh như thế nọ quá.”

Chúng ta có nhiều lư do để tự hạ ḿnh hay để cảm thấy ḿnh là nạn nhân. Khi tôi c̣n là một đứa trẻ, tôi thường bị người giám hộ đánh đ̣n, rồi người phục vụ, rồi thầy giáo của tôi bởi v́ đó là cách mà trẻ con, đặc biệt là các chú tiểu phải chịu để khép ḿnh vào kỷ luật ở Tây Tạng xưa. Điều đó không đúng đắn, nhưng là điều người ta vẫn làm.  Tôi thường bị nhiều loại vết thâm tím, bầm giập.Thỉnh thoảng khi cỡi ngựa tôi phải đứng trên bàn đạp. Nếu tôi về nhà cha mẹ mà than văn th́ bạn có biết họ nói sao không? “Thương cho roi cho vọt.” Lần cuối tôi bị đánh đ̣n là lúc tôi đă mười bảy tuổi. Nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng những người ấy đối xử tệ đối với tôi, và bây giờ tôi cũng không mang vết sẹo nào của thời ấy. Tôi cũng không nghĩ rằng tôi là một người xấu hay kém cỏi sau khi bị đánh đ̣n.

Đừng tự hạ thấp ḿnh v́ điều tệ hại đă xảy đến cho ḿnh. Điều cần nhớ là cuộc đời đức Phật cũng giống như cuộc đời mà tôi và bạn có hôm nay. Không có ǵ khác biệt về khả năng về cơ thể hay trí óc. Chỉ có nỗ lực mới làm nên sự khác biệt.

 

Đổ lỗi

Có lần tôi chờ một người bạn chở tôi ra sân bay. Anh ta tới trễ nhưng tôi chẳng làm ǵ để thay đổi t́nh h́nh – như t́m một người khác nhờ chở đi - bởi v́ tôi cảm thấy thoải mái khi ở đó. Tất nhiên là tôi trễ máy bay, và cảm thấy khoái trá khi đổ lỗi cho anh chàng, mặc dầu nếu tôi muốn đi th́ tôi có rất nhiều cách khác.

Dù mắc phải vấn đề ǵ chúng ta cũng luôn luôn muốn trách người khác, chẳng bao giờ trách ḿnh. Ta hay nói, “Ḿnh như vậy là đúng, chỉ tại người kia thế này thế nọ.” Ta luôn đổ lỗi cho người khác. Đó là một thói quen v́ chúng ta thường có ḷng tự hào nên không muốn thừa nhận sai lầm của ḿnh. Ḷng tự hào khiến ta không muốn nh́n vào bên trong. Mọi người đều nghĩ, “Ḿnh đúng.” Có thể không phải là mọi người đều nghĩ thế. Nhưng chúng ta hiếm khi nghĩ, “Ḿnh sai.” Khi nào có sai lầm th́ ắt là lỗi của người khác. Nếu không phải là tại cô ấy, th́ là tại con mèo; nếu không phải là tại con mèo th́ tại người hàng xóm; nếu không phải là hàng xóm th́ tại người này, người nọ. Nhưng đâu có ǵ sai khi nh́n vào trong và xem xét ḿnh một tí.

Vậy th́ do vô minh, do không nh́n vào trong, do không thấy, các thứ này tạo ra bao nỗi khó khăn cho chúng ta. Không ai không có lỗi lầm. Mọi người đều có phần lỗi, và điều đó cũng b́nh thường thôi. Nếu như chúng ta không có sai lầm th́ tất cả đều đă giác ngộ rồi. Nhưng thật ra th́ chưa. Thế th́ vấn đề giận dữ cũng là tự nhiên thôi. Chẳng có ǵ đáng xấu hổ.

Nếu như tôi nhấn mạnh việc cần phải thừa nhận th́ không phải tôi muốn làm nhục các bạn. Không phải tôi nói rằng các bạn có giận chỉ để các bạn ư thức một chút, để buộc các bạn phải nhận lỗi về ḿnh một chút. Cũng đâu có sao nếu thỉnh thoảng hăy chỉ ngón tay khiển trách về phía ḿnh. Thay v́ nh́n thấy lỗi người khác ở khắp mọi nơi, cũng nên hướng mắt nh́n vào trong và nh́n ḿnh một chút.

 

Kham nhẫn là  liều thuốc

Đức Phật nói rằng kham nhẫn là liều thuốc đối trị ḷng sân hận. Kham nhẫn theo cách  hiểu của tôi và của mọi người có thể khác nhau một ít. Theo cách hiểu thông thường th́ nhẫn có nghĩa là bạn không mất b́nh tĩnh, bạn có thể chờ đợi mọi việc kết thúc. Khi người ta phạm lỗi, hay sỉ nhục bạn, bạn không bận tâm. Bạn có thể làm việc liên tục, cần mẫn, không than phiền. Sự chịu đựng này là một phẩm chất tốt trong mỗi người, nhưng không phải là nó luôn luôn tạo ra nghiệp tốt hay cắt đứt cơn giận.

Khi đức Phật nói nhẫn là liều thuốc đối trị ḷng sân hận, th́ người muốn nói đến thứ nhẫn tạo ra nghiệp lành. Ḷng kham nhẫn đó liên quan đến việc không làm tổn hại hay gây thương tích cho người khác, và làm cho ta biết săn sóc cho ḿnh và cho người. Đó là tâm trí không bị xáo động khi có người muốn hại ḿnh hay khi ḿnh đang chịu đau đớn. Kham nhẫn không phải là yếu đuối. Nó tràn đầy ḷng nhiệt thành. Nó là hoàn toàn cống hiến, tập trung, và chú ư, chứ không phải là một chú lừa đang kiệt sức kéo một lô hàng nặng lên dốc.

Sự kham nhẫn có thể giúp bạn đương đầu với những khó khăn trong cuộc sống và trong công việc. Những lời mà chúng ta thường nghe, chẳng hạn “ Tôi chán ngán quá rồi,” “Tôi không thể nào chịu đựng thêm nữa.”, “Tôi không c̣n hơi sức nào nữa” – là dấu hiệu cho thấy sự thiếu ḷng kham nhẫn. “Ngán quá” rơ ràng là do thiếu kiên nhẫn. Nếu bạn làm việc trong một thời gian dài dưới điều kiện căng thẳng nên bạn bị mệt mỏi và muốn nghỉ ngơi, th́ đó là chuyện b́nh thường. Nhưng nếu bạn chán ngán trong điều kiện b́nh thường, hay không thể rán sức thêm một chút hơn mức b́nh thường th́ đó là ngán do thiếu kiên nhẫn.

Khi bạn mất hứng thú mà bị buộc phải tiếp tục làm việc th́ bạn trở nên ngán ngẫm. Bạn có ư nghĩ như, “Tôi không thể nào chịu đựng thêm chút nào nữa; Đây không phải là chỗ của tôi; ngày mai tôi sẽ chuồn thôi; tôi  muốn ly dị.” Bạn sẵn sàng từ bỏ con cái, ĺa bỏ cha mẹ già, công việc, bạn bè, và các thứ khác. Ḷng kham nhẫn cọng thêm ḷng nhiệt thành sẽ tạo ra hứng thú trong cuộc sống và trong công việc. Bạn sẽ mệt mỏi nhưng bạn không cảm thầy chán chường. Niềm vui mà bạn nhận được từ sự kham nhẫn và nhiệt t́nh thường cho ta cảm giác dễ chịu hơn là sự mệt mỏi do chán chường: niềm vui thường mạnh mẽ hơn, tích cực hơn và có hiệu quả cao hơn. Khi bạn có niềm vui đó th́ bạn ít nổi giận, cơn giận không kéo dài và nó sớm ngưng quấy rầy bạn.

Chúng ta không thể nào khắc phục những t́nh cảm bất thiện bằng cách không đầu hàng chúng. Cần có nhiều phương pháp áp dụng cùng một lúc. Ḷng nhiệt t́nh là một trong những cách đó. Để cắt vật ǵ cứng bạn cần một con dao sắc. Ḷng nhiệt t́nh làm cho con dao của bạn trở thành sắc bén.

Loại kham nhẫn này không liên quan đến việc trở thành tấm thảm chùi chân của mọi người. Có người suy nghĩ, “Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi lời đổ lỗi và mọi người ai cũng đúng ngoại trừ một ḿnh tôi – Tôi sai. Hoặc ngay cả khi tôi đúng, tôi cũng không căi lại.” Nếu làm như thế, người ta sẽ đổ mọi thứ lên đầu bạn. Bạn có thể thừa nhận lỗi lầm, nhưng không đổ lỗi cho ḿnh. Ngay khi bạn bắt đầu đổ lỗi cho ḿnh th́ bạn sẽ thành một chiếc thảm chùi chân. Mọi người sẽ cán lên bạn - bằng xe hơi, xe đạp, xe tải, xe ủi. Đây không phải là kham nhẫn, mà là đánh mất ḷng tự trọng.

Tự hủy hoại ḿnh không phải là cách rèn luyện tâm linh. Sự thực tập tâm linh là để giúp ḿnh, cải thiện ḿnh chứ không phải hủy hoại ḿnh. Mục đích của đức Phật là cho thấy chúng ta có thể cải thiện ḿnh đến mức giác ngộ hoàn toàn. Hủy hoại hay tự làm ḿnh suy yếu không phải là cách rèn luyện tâm linh. Khi có ǵ xấu xảy ra và bạn sai lầm, th́ hăy qui lỗi cho những t́nh cảm bất thiện và các nguồn gốc của chúng, chứ đừng nổi giận với chính ḿnh.

 

Ḷng kham nhẫn giúp tự pḥng hộ 

Một tu sĩ Tây Tạng, một kinh sư ở tu viện của đức Đạt Lai Lạ Ma, khi ra khỏi một nhà tù của Trung Hoa cọng sản vào cuối thập niên 1980 đă nói với đức Đạt Lai Lạt Ma rằng,” Có một mối nguy hiểm.” Sư không định nói đến mối đe dọa sự sống của ḿnh mà nói đến nguy cơ dính mắc vào sự giận dữ hay sân hận. Tôi nghĩ đây là một thông điệp hết sức có ư nghĩa.

Khi có người “cố làm hại bạn”, bạn có thể làm ǵ? Đương nhiên là các bạn phải tự vệ. Nhưng bạn không tự vệ bằng cách giận dữ hay căm ghét người ấy. Có một thí dụ mà Ram Dass có lần kể cho tôi nghe. Ông ấy dạy tâm lư học tại Đại học Harvard đầu thập niên 1960, khi ấy nhiều người kể cả anh ta, đang thử chơi LSD (một chất ma túy gây ảo giác, n.d.). Sau khi đă phi một lần, anh ta tính toán sai và thấy ḿnh vẫn lên đường vào ngày anh phải về thăm gia đ́nh để dự lễ Rosh Hashanah, tết của người Do Thái. Ram Dass, lúc ấy vẫn có tên là Richard Alpert, thuộc một gia đ́nh Do Thái danh giá ở Boston. Anh ta cạo râu, mặc áo quần nghiêm chỉnh và lái xe về nhà cha mẹ. Anh nói anh thấy vô lăng trông giống như một con rắn nằm cuộn tṛn, thế nhưng vẫn cứ lái được về nhà.

Ở bàn ăn, anh ngồi đối diện với một thương gia bảo thủ, không thích lối sống của Ram Dass. Người thương gia bắt đầu chỉ trích anh, và đột nhiên Ram Dass thấy nhiều mũi tên xuất phát từ miệng của người thương gia bay thẳng đến anh.

Không để cho các mũi tên trúng vào người. Ram Dass lần lượt chụp bắt từng mũi tên và nhẹ nhàng đặt xuống cạnh đĩa thức ăn. Suốt bữa ăn anh phải chụp bắt các mũi tên và đặt xuống. Nếu anh ta để cho mũi tên đâm vào người, có lẽ anh ta sẽ đáp lại những sự sỉ nhục, nhưng v́ anh tránh được cho nên không trả đũa.

Thế đấy, bạn không nên nghĩ rằng, “ Cứ để cho người ta làm những ǵ họ muốn và ḿnh hăy cứ nhẫn nhịn.” Nếu để cho người khác làm hại bạn th́ đó không phải là nhẫn. Đó là tự tước bỏ khả năng tư vệ của ḿnh. Nếu có người đang làm ǵ đó có hại và không có cuộc tranh luận nào diễn ra th́ bạn phải t́m cách tự vệ. Nhưng dù là như vậy, không cần phải ghét bỏ họ. Bạn không cần phải làm ǵ để chống lại họ, nhưng bạn phải làm ǵ đó để tự bảo vệ ḿnh, và nếu có thể đừng làm hại ai trong quá tŕnh đó. Thỉnh thoảng bạn cũng cần phải ngăn chặn người khác nếu cần thiết. Điều ấy không có nghĩa là bạn thiếu kham nhẫn.

Nhờ sự giáo dục của các vị thầy của tôi, sự rèn luyện mà các vị ấy hướng dẫn, sự đấu tranh với ḷng sân hận của tôi diễn ra dễ dàng hơn rất nhiều. Chẳng hạn khi tôi rời Tây Tạng, dưới tầm đạn của những người cọng sản, tôi đă mất cha mẹ, gia đ́nh, tài sản, đất đai, và sự thoải mái, đời sống ở tu viện, nói chung là mọi thứ.

Tôi không bị ḷng sân hận chiếm lĩnh tâm trí. Nhưng về sau tôi để ư thấy một chút xáo động trong ḷng. Tôi không có vấn đề ǵ với người Trung Hoa nói chung, nhưng vào năm 1998 trong chuyến đi Trung Hoa đầu tiên, tôi phát hiện ra ḿnh có vấn đề với Mao. Khi tôi đổi tiền để lấy đồng nhân dân tệ, tôi thấy h́nh Mao trên mọi tờ giấy bạc. Ư nghĩ bỏ khuôn mặt của Mao vào túi làm tôi sởn gai ốc. Đó là một cảm giác rất lạ. Trong hoàn cảnh này, tôi không có chọn lựa nào khác nên tôi phải bỏ tiền vào túi và quên Mao đi. Để khỏi bị bận tâm về h́nh ảnh của Mao trong túi tôi an trú trong kham nhẫn. Nhẫn ở đây có nghĩa là không phát khởi ḷng sân hận 

 

Từ sân đến nhẫn

Nếu các bạn nhẫn nhịn một cách dễ dàng, th́ thật là tuyệt vời. Nếu không th́ làm sao để từ giận chuyển thành nhẫn? Khi các t́nh cảm bất thiện nổi lên mạnh mẽ chúng chiếm lĩnh tâm trí bạn: Bạn không thể nào lắng nghe lời cảnh tỉnh bên trong, bạn không thể áp dụng phương pháp đối trị. Bạn cần thời gian. Trước hết hăy tự xét xem ḿnh có đang nổi giận hay không. Nếu không sẵn sàng làm như thế th́ lời khuyên tủa tôi là các bạn nên nghỉ ngơi một chút. Hăy đi ra ngoài. Hăy đi đến nơi nào có phong cảnh đẹp. Hăy hướng sự chú ư của ḿnh đến cái ǵ trung tính, như là thiên nhiên.  Khi ư nghĩ giận dữ hay bạo động nổi lên mạnh mẽ mà bạn hướng được tâm trí vào một đối tượng trung tính th́ sức mạnh thoôi thúc bạn làm điều bất thiện sẽ suy yếu. Mỗi khi nó đă suy yếu th́ nó không thể làm được ǵ cả. Ở Tây Tạng, nhiều vị thầy của tôi thích leo lên núi cao nh́n xuống thung lũng, ḍng sông và các rặng núi. Họ để cho những xáo động trong tâm trí bay đi - nếu có- và hít sâu không khí trong lành. Một số truyền thống khuyên bạn ngắm cảnh hoàng hôn từ một vị trí hơi cao, đứng với tư thế mềm mại, nhún người nhè nhẹ trên phần phần mềm gần ngón chân. Bạn hăy thở thật nhẹ ba lần, chín lần hoặc hai chục lần, dùng hơi thở làm phương tiện để đẩy đưa ư nghĩ ra ngoài. Hăy để những ư nghĩ nặng nề ra đi cùng mặt trời và chào giă từ chúng.

Hăy dành cho ḿnh nhiều th́ giờ để tận hưởng cảm giác êm đềm trong làn gió nhẹ, và mát trên đỉnh núi, nh́n ra toàn bộ thung lũng, ra hồ hay sông. Hăy ở đó thật lâu để cho sự xáo trộn dịu lại, không những về phương diện thể xác mà c̣n cả tinh thần; chỉ có điều, đừng để bị cảm lạnh.

 

Ai là kẻ thù ? 

Khi có người làm hại ta, thường là ta sẽ phát khởi ḷng sân hận. Nếu họ làm tổn thương ta, phản ứng đầu tiên của ta là muốn làm tổn thương họ hay muốn họ bị tổn thương. Những kẻ thù trở thành to lớn trong đấu óc ta. Chúng làm cho chúng ta mất ăn, mất ngủ, và mất cả sự b́nh yên trong cuộc sống.

Thế th́ họ là ai và tại sao họ lại làm như thế đối với ta? Ta giận ai? Cơn giận của ta  hướng về ai? Nó tập trung về người ấy, bởi v́ ngưới ấy gây tổn thương cho ta, và người ấy là cội nguồn của mọi rắc rối. Phải vậy chăng?

Ta cần phải nh́n kỹ để xem phải chăng người ấy gây tổn thương  cho ta để dạy cho ta một bài học và muốn rằng ta phải đau khổ. Phải chăng người ấy hành xử một cách cố ư và với ư chí tự do hay v́ lo sợ cho chính ḿnh?

Có thể dự định của người ấy không muốn gây tổn thương cho ta mà chỉ để tự vệ. Người ấy có thể không có lựa chọn nào khác. Và nếu đó là giận dữ, phải chăng người ấy có tự do ư chí? Người ấy có thể có ư nghĩ muốn hại ta, nhưng phải chăng những cảm xúc bất thiện của người ấy mạnh mẽ đến như thế, phải chăng người ấy đă bị dẫn dắt bởi thông tin sai lạc, bởi sự hiểu lầm.  Đă bao nhiều lần trong đời chúng ta bị cơn giận làm mờ tâm trí, gây gỗ ngựi khác, rồi sau đó mới biết hoàn toàn do hiểu lầm? Cơn giận làm cho chúng ta không lắng nghe một cách chăm chú.

Chúng ta không bao giờ biết được cái ǵ thúc đẩy người khác hành động. Khi bạn c̣n nhỏ và cha bạn la rầy bạn, có thể ông không muốn làm bạn tổn thương. Ông có thể muốn bạn học hành đàng hoàng hơn và chỉ muốn bảo vệ bạn. Có thể mẹ của bạn thúc đẩy ông làm việc ấy. Có thể là em gái của bạn khiến ông ấy làm như thế. Có thể là v́ em trai của bạn. Có thể ông ta bị điều kiện hóa thành thói quen đối xử như thế. Có thể ông bà đă đối xử với cha quá khắt khe và ông không biết đến một cách đối xử khác. Điều ấy không có nghĩa rằng việc đối xử với bạn như thế là phải. Nhưng dù hoàn cảnh thế nào đi nữa chúng ta cũng phải xem xét những điều kiện sai sử bàn tay của ông. Nếu không có các điều kiện ấy có lẽ không có cơn giận trong ông, ông sẽ không có hành vi bất công như thế. Đúng là như vậy. Nếu v́ các điều kiện như thế th́ ắt là cha bạn đă cảm thấy bị buộc phải làm như thế. Trong ông không có tự do mà ông bị các điều kiện sai khiến. Nếu bạn nh́n sâu th́ sẽ thấy cha bạn như là một người nô lệ cho các hoang tưởng. Và nếu như ông ta không có tự do ư chí hay tự do chọn lựa, và bị thúc đẩy hành động theo một cách thức nào đó, th́ tôi nghĩ cũng không nên giận ông ta.

 

Nhận diện nguồn gốc khổ đau

Nếu một người điên hành xử như một người điên, đánh đập và la hét bạn th́ chẳng có lư do nào để giận dỗi người đó. Một người điên th́ phải điên thôi. Người nào đi căi cọ với người điên th́ cũng điên luôn. Bạn không thể nổi giận với một người điên, v́ người ấy bị các ảo tưởng điều khiển tâm trí và hành động không có lựa chọn.

Nếu tôi đưa tay vào lửa và rồi nổi giận ngọn lửa, th́ thật là khùng v́ tính chất của lửa là nóng và thiêu đốt. Thế nên việc làm hợp với lẽ tự nhiên là tránh để ngón tay hay bàn tay chạm vào lửa chứ không phải giận dỗi ngọn lửa.

Nếu có một hành vi nào đó xảy ra một cách tạm thời th́ cũng không đáng phải nổi giận. Đó chỉ là triệu chứng. Nếu có người nào đó nhóm một đống lửa to và gây ra rất nhiều khói, bạn không thể nổi giận với đám khói đang tràn vào pḥng. Không đáng để nổi giận với triệu chứng. Cách dễ hơn là bạn mở rộng các cửa để cho khói bay ra thay v́ giận đám khói.

Trước hết cần phải nhận diện nguồn gốc gây ra đau khổ và cản trở niềm vui. Nếu bạn nh́n kỹ, bạn sẽ thấy kẻ thù thật sự, kẻ đánh cắp tự do và niềm vui của bạn, kẻ gây ra đau khổ cho bạn. Chúng ta nên làm ǵ khi t́m ra kẻ thù thật sự bên trong? Chúng ta có nên giận kẻ thù ấy không? Bạn có thể giận ḿnh và tự tiêu diệt ḿnh, nhưng thay vào đó tại sao không làm ǵ đó với các ảo tưởng của ḿnh?

 

Tận dụng những khó khăn 

Người Tây Tạng xem con lạc đà là dấu hiệu kinh khủng của một thời đại suy đồi, v́ thế họ xua loài lạc đà ra khỏi Tây Tạng. Người Mông Cổ rất sung sướng tiếp nhận v́ họ có thể sử dụng chúng trong sa mạc. Tương tự như thế, đôi lúc trong đời chúng ta gặp phải những thứ mà chúng ta xem là khó khăn và trở ngại. Thay v́ lo lắng hoặc loại trừ chúng, chúng ta có thể chấp nhận và tận dụng chúng để trung ḥa những điều tiêu cực, biến các phản ứng tiêu cực thành phản ứng tích cực.

Milarepa, vị thánh Tây Tạng là một tấm gương điển h́nh. Do sự thôi thúc trả thù của bà mẹ, ngài đă sử dụng huyền thuật để giết cả người cô và ông chú tham lam ở một tiệc cưới bằng cách làm cho ngôi nhà sụp đổ. Sau đó ngài rất hối hận, cho nên đă t́m đến đại sư Marpa, người đă đối xử với ngài như một người đầy tớ, đă buộc ngài phải trải qua một chương tŕnh đào tạo khắc nghiệt, như bắt ngài phải xây nhiều căn cḥi - h́nh tṛn, h́nh vuông, h́nh tam giác. Hễ Milarepa xây xong một cái cḥi th́ đại sư lại sai phá bỏ đi rồi xây căn cḥi khác. Milarepa chịu đựng mọi điều cực khổ trong suốt cả chục năm. Người không những chấp nhận khó khăn, mà c̣n tận dụng nó như là một cơ hội để quán chiếu, tích lũy công đức và tịnh hóa tâm trí. Cuối cùng ngài cũng được đại sư dạy dỗ và tu tập thiền định để cuối cùng trở thành một trong những bậc đạo sư vĩ đại của Tây Tạng.

Cha tôi vẫn thường nói, “Bất cứ khổ đau nào đến với ta, dù nó ghê gớm thế nào chăng nữa th́ nó vẫn là nghiệp của chúng ta. Nếu chúng ta không trả nghiệp th́ ai trả?” Không ai khác tạo ra nó, cho nên không ai khác có thể gánh chịu hậu quả. Niềm hy vọng duy nhất có thể đưa đến hạnh phúc không những cho cá nhân mà cho cả đất nước và thế giới là làm cho không c̣n nghiệp bất thiện.

Dù ta có làm ǵ đi nữa th́ khó khăn cũng sẽ xảy ra  Một hành giả tâm linh có thể lợi dụng những khó khăn ấy. Bạn có thể chuyển hóa bất kỳ loại khó khăn nào, dù cho nó là khó khăn về tinh thần, thể xác, tài chính hay t́nh cảm thành lợi lạc. Niềm vui và sự đau khổ đều là vấn đề thuộc về tâm tưởng. Vậy th́ khi khổ đau đến bạn có thể làm ǵ? Bạn có thể nghĩ : “ Đây là nghiệp bất thiện của ta, ta mong và nguyện rằng sự đau khổ này có thể hóa giải nghiệp ấy.” Nếu nghĩ được như vậy th́ nghiệp có thể được hóa giải.

Dù sự đau khổ đến từ đâu hoặc đến vào lúc nào, chúng ta cũng cần phải cố gắng hết sức để tự vệ, nhưng chúng ta không thể căi lại hay chiến đấu với những ǵ không tránh được. Các nguyên nhân và điều kiện lúc này đă nằm ngoài tầm kiểm soát của ta rồi th́ cứ để nó đến. Nếu cứ chống lại sự khổ đau không thể nào thay đổi được th́ chỉ dẫn đến nhiều đau khổ hơn thôi. Thay v́ không chấp nhận nó, cứ để nó đến. Điều ấy là tự nhiên. Bạn đừng lo âu hoặc cố chống cự, và đừng để ḿnh u sầu. Điều này sẽ làm giảm bớt khổ đau.

Nhẫn không phải là phưong cách để vượt thắng kẻ thù. Bạn có thể chẳng bao giờ vượt thắng được kẻ thù của ḿnh. Điều quan trọng là vượt thắng được các khuyết điểm của tâm trí ḿnh. Nếu bạn nh́n nó từ góc độ tâm linh và cố vượt qua được cơn giận của ḿnh th́ nỗi đau khổ lớn mà ḿnh phải trải qua cũng thành nhỏ lại. Đức Phật đă kể rất nhiều câu chuyện về đề tài này. Chẳng hạn, chịu một cơn nhức đầu suốt buổi sáng có thể thay cho cuộc tái sinh vào cơi địa ngục trong một thời gian dài.

Bạn có làm được việc ấy hay không là tùy vào suy nghĩ của bạn. Bạn có thể cho rằng việc đóng thuế là rất khó chịu hoặc là một nghĩa cử. Nếu bạn cho rằng số tiền này sẽ được dùng cho các công tác xă hội, và bạn lấy làm sung sướng được đóng góp vào an sinh  của người khác th́ ư nghĩ rằng việc đóng thuế là một nghĩa cử sẽ tạo ra nghiệp thiện. Mọi chuyện tùy thuộc vào sự suy nghĩ của bạn – không tùy thuộc vào cái mà bạn cho, mà tùy thuộc vào cách mà bạn cho. Cái ǵ làm nên sự khác biệt? Nó không tùy vào loại đau khổ nào mà bạn đang phải chịu đựng mà tùy vào cách bạn  ứng xử với khổ đau.

Một hiền triết Ấn Độ vào thế kỷ thứ bảy đă từng nói, “Ta có thể nh́n sâu vào khổ đau để xem có thể thay đổi được ǵ không. Nếu có thể thay đổi được th́ hăy cố hết sức. Nếu không th́ việc ǵ phải buồn? Sự buồn bă sẽ làm chồng chất thêm khổ đau.”

Hăy chấp nhận khổ đau nếu như không tránh được, nhưng đừng chịu đựng một cách không cần thiết hay một cách ngu ngốc. Có người thích bị đau ốm và săn sàng chịu đau đớn hơn nữa v́ họ nghĩ như thế sẽ làm tịnh hóa con người họ. Họ không chịu chữa bệnh. Họ thà chịu đau v́ nghĩ rằng đau đớn là một phần của việc tịnh hóa. Một số người cảm thấy tội lỗi khi làm ra được chút ít tiền và nghĩ rằng nên vất bỏ đi. Đây là một sự hiểu lầm. Chúng ta cần biết tự săn sóc ḿnh, không những về mặt tinh thần và tâm linh, mà c̣n về mặt tài chính và thể chất. Vâng, khi nào khổ đau đến, chúng ta có thể lợi dụng nó. Nhưng đừng nghĩ chúng ta cần có thêm khổ đau. Chúng ta có quá đủ rồi.

Kiếp sống này đây có thể cung ứng cơ hội để giải thoát cho ḿnh, dứt khoát và vĩnh viễn,  khỏi các cảm xúc bất thiện, và sự tái sinh ngoài tầm kiểm soát. Sẽ là một sự lăng phí nếu chúng ta không thấu hiểu, không chú ư và sử dụng nó một cách đúng đắn. Cơ hội không đến một cách dễ dàng và thường xuyên như chúng ta tưởng. Nó rất quí giá. V́ vậy hăy tận dụng cuộc sống làm người, hăy ân cần săn sóc nó, và phát triển nó hết khả năng của ta. Đây là một sự thực hành tâm linh, và nếu bạn không chú tâm, bạn sẽ bỏ qua cơ hội để hoàn thiện về mặt thể chất, t́nh cảm và cả tâm linh.

Chúng ta có thể cải thiện chất luợng cuộc sống của chúng ta. Chúng ta có thể thành tựu bất cứ chuyện ǵ, cho dù nó thuộc phạm vi khoa học, vật chất hay tâm linh, nếu chúng ta hạ quyết tâm. Vậy th́ tại sao cứ buông xuôi theo con đường cũ?

 

Chấm dứt sân hận

Khi bạn nuôi dưỡng những cảm xúc bất thiện, như giận dữ, th́ nếu như bạn không nhận diện được nó bạn sẽ bị nó kiểm soát, và bạn cho nó cơ hội để tăng trưởng. Nhưng khi bạn bắt đầu nh́n thấy rằng hành vi đó đê tiện, đáng ghê sợ, nó không phải là con người b́nh thường của bạn th́ bạn sẽ ngờ rằng không phải bạn cố ư làm điều ấy mà đó là do các cảm xúc bất thiện sai khiến bạn làm việc ấy. Hăy kiểm tra lại. Cách kiểm tra là tự hỏi, “Đây có phải là hành vi b́nh thường của ta không, hay là bất thường. Nếu bất thường th́ tại sao lại làm? Phải chăng ḿnh đang giận, đang bị tổn thương, và muốn gây tổn hại cho người khác.” Như thế, bạn sẽ thấy ḿnh không làm việc ấy mà chính cơn giận làm.

Vậy th́ đă đến lúc bạn nhận lănh vai tṛ chủ động.  Và khi bạn đă xác định đấy là do cảm xúc bất thiện là sự giận dữ, th́ nhiệm vụ của bạn, trách nhiệm của bạn là phải quyết định không để rơi vào sự kiểm soát của bất cứ cảm xúc bất thiện nào nữa. Bạn hăy hạ quyết tâm, “ Tôi phải tự giải thoát ḿnh ra khỏi ṿng kiềm tỏa của loại cảm xúc khủng khiếp gọi là giận dữ này. Tôi cầu  nguyện được bảo hộ khỏi sự giận dữ, hăy giúp đỡ tôi buông bỏ nó và chấm  dứt vĩnh viễn mọi nguồn gốc và nguyên nhân của nó.”

Hăy tùy sức ḿnh mà hành xử. Nếu như hôm thứ sáu bạn quyết tâm từ đấy cho tới thứ hai không để cho con quái vật Frankenstein xuất hiện, ấy thế mà mới thứ bảy đă thấy ḿnh đang khao khát mong chờ nó th́ bạn phải cầu nguyện. Hăy h́nh dung rằng ánh sáng và nước từ các bậc giác ngộ tuôn chảy vào cơ thể của bạn, tống đi các cảm xúc bất thiện  và đặc biệt, là sự giận dữ, sân hận và cả sự bực bội. Hăy h́nh dung ḿnh hoàn toàn được rửa sạch, và cơ thể bạn đă trở về với bản chất ánh sáng tinh khiết và tâm trí bạn an lạc, cởi mở, và tràn đầy tuệ giác. Đây là cách mà các vị đại sư và hành giả đă thực tập trong hàng ngàn năm nay để tự giúp ḿnh và giúp người khác khắc phục sân hận.

 

 Nhận thức những thành tựu của ḿnh

Đừng thất vọng khi bạn không thể thực hành kham nhẫn được ngay. Dù sau nhiều năm thực tập bạn vẫn thấy ḿnh c̣n mất b́nh tĩnh. Không sao. Nhưng bạn hăy để ư rằng sức mạnh của sự giận dữ đă bớt đi nhiều, rằng nó không kéo dài, và không dễ dàng tăng trưởng thành cơn tức giận.

Nh́n lại ḿnh và đánh giá cũng rất quan trọng. Những ǵ bạn thành tựu là nguồn hứng khởi cho ḿnh. Khi bạn nhận thức được bạn đă thành tựu một cái ǵ đó th́ nó là nguồn sức mạnh vững chắc nhất của bạn.

 

 

art2all.net