|
Nguyên tác: Good Life, Good Death
Gehlek Rimpoche cùng với Gini Alhadeff và Mark Magill
Phần 4 Sự luyến ái và t́nh thương thuần khiết
Trong mỗi người sự luyến ái vận hành rất khác với sự giận dữ. Cơn giận chiếm lĩnh bạn. Bạn cảm thấy nó rất nóng, và bạn có thể thấy được nó sắp sửa xuất hiện. Luyến ái th́ mát mẻ, dịu êm. Nó giống như nhúng tờ giấy vào dầu. Khi tờ giấy chạm vào dầu, dù chỉ một góc thôi, một lượng lớn dầu cũng lập tức thấm vào. Và rất khó mà tẩy sạch. Tương tự như thế, luyến ái lan tỏa nhanh. Nó đến một cách bất ngờ, chiếm lấy toàn bộ thân tâm ta và cả lời ăn tiếng nói. Luyến ái chiếm lấy ta hồi nào mà ta không hề hay biết. Đó là sự khác biệt giữa luyến ái và giận dữ. Giận dữ th́ thô tháo, luyến ái th́ nhẹ nhàng. Khi chúng ta nhận ra nó th́ chúng ta đă đắm ch́m đến tận cổ. Vào thập niên 1700 ở vùng Amdo của Tây Tạng có một vị tăng già rất mê loại bơ dùng trong món trà bơ Tây Tạng. Vị ấy thích tích góp bơ và dùng lại. Bơ tái chế gọi là zhah. Dạo nọ vị tăng bị ốm, nhưng vẫn cố gắng đến tu viện hằng ngày để dự bữa điểm tâm khi các sư được dâng trà bơ. Chẳng bao lâu sau vị tăng yếu đến độ không thể tự ḿnh nâng cốc, thế nên ông đặt một cái muỗng có cán dài trong một chiếc bao và treo bao vào cổ Khi không thể tự ḿnh bước nỗi, ông phải nhờ hai ông tăng trẻ d́u hai bên để có thể đi và nhận bơ. Vị tăng già yếu quá đến nỗi mọi người đều thắc mắc sao ông chưa chết cho rồi. Một vị giáo thọ nổi danh thời ấy tên là Gungtang Jampelyang nghe chuyện và do cũng t́nh cờ có quen biết với vị ấy nên quyết định đi gặp vị tăng. Gungtang hỏi vị tăng già, “Thầy cảm thấy trong người thế nào?” “Tôi đau yếu quá, nhưng chưa bỏ một buổi trà sáng nào – Tôi rất thích trà., “ vị ấy đáp. Thầy Gungtang Jampelyang nói,” Ờ, tốt. Có phải thầy xin nhiều zhah lắm phải không?” Vi tăng đáp, “Vâng, có, tôi xin lại quí thầy khác cũng nhiều.” Thầy Gungtang Jampelyang nói, “ Thầy biết không, tôi nghe nói ở cơi tịnh độ của Phật Tushita, bơ ngon hơn và cũng được phát nhiều hơn ở đây.” Vị tăng nói,” Có thật vậy không?” Gungtang Jametelyang nói, “Vâng, quí thầy của tôi bảo như thế đó.” Vị tăng già nói,” Nếu thầy nói như thế th́ chắc là đúng rồi.” Hai ngày sau vị tăng ấy chết một cách b́nh an.
T́nh thương hay luyến ái? Luyến ái là một loại cảm xúc. Bạn nh́n thấy một thứ ǵ đó, bạn thích nó, biến nó thành vật sở hữu và không muốn xa rời nó. Cảm giác ấy mạnh đến độ trí óc bạn cứ dính chặt với đối tượng ấy. Bạn không thể nghĩ ngợi hay làm ǵ khác, bạn không thể thiếu vắng nó. Bạn bị ám ảnh hoàn toàn. Từ “luyến ái” có thể chưa cho các bạn một khái niệm đầy đủ về loại cảm xúc mà tôi muốn diễn tả ở đây - luyến ái là một ham muốn rất mạnh mẽ, nhắm vào một đối tượng, đó là một sự ám ảnh. Bạn đồng hóa với đối tượng, như thử cảm giác về bản ngă của bạn tùy thuộc vào con người ấy, công việc ấy, mối quan hệ ấy. Ư nghĩ về việc xa ĺa đối tượng ấy không thôi cũng đủ làm cho tim bạn đau nhói. Một số loại cảm xúc thật sự đẹp đẽ, cao quí, và kỳ diệu. Nhưng cũng có loại cảm xúc ích kỷ, cực kỳ ích kỷ. Bạn cần nh́n sâu vào tâm hồn ḿnh để phân biệt loại cảm xúc thiện lành và bất thiện. Phần nào là phần tốt đẹp của t́nh yêu, phần nào không tốt? Nói chung ta có thể cho rằng t́nh yêu thuần khiết là kỳ diệu, rằng đó là t́nh yêu vạn vật, t́nh nhân ái, ḷng từ bi. Khi t́nh yêu của bạn là thuần khiết th́ bạn mong cho đối tượng được hạnh phúc. Bạn muốn cuộc đời của họ thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp, dù cuộc đời đó có bạn chia sẻ hay không, bạn nghĩ đến những ǵ tốt đẹp nhất cho họ chứ không phải tốt đẹp cho ḿnh. Tuyệt vời. T́nh yêu đó thật sự đẹp đẽ, nó đưa đến tự do. Nhưng nếu ta làm tô điểm màu sắc cho t́nh yêu, và nẩy sinh ư nghĩ rằng: “ Đối tượng ấy phải là của ta và của ta mà thôi. Nếu ta không có được th́ không ai được cả !” th́ đó là khía cạnh ích kỷ của t́nh yêu. Sự luyến ái làm cho bạn cảm thấy hưng phấn, mặc dù nó không phải là cảm xúc thiện lành. Nó đem đến khoái cảm, mặc dù nó không phải là niềm vui thật sự v́ nó không kéo dài lâu và gây ra nhiều tác dụng phụ. Khi sự luyến ái lên ngôi, đôi khi ta cảm thấy ḿnh đang gặt hái được một điều ǵ đó, chúng ta đă chiến thắng, nhưng trong ṿng một thời gian ngắn, mọi việc có thể đổi thay và mọi việc dường như tuột khỏi tầm tay. Ta thấy ta không thu hái được ǵ, không thắng lợi được ǵ. Trái lại chúng ta đang mất mát, đă bị thất bại. Rồi đau khổ đến với giá phải trả cao hơn khoái cảm ban đầu. Giữa luyến ái và t́nh thương có một khác biệt rất tinh tế. Đường phân cách hai loại t́nh cảm này rất mong manh, khó thấy. T́nh thương xuất hiện cùng với sự luyến ái, sự luyến ái cùng đến với t́nh thương. Bằng cách nào đó khi chúng ta có t́nh thương th́ luyến ái cũng len lỏi đến. Bạn khó mà phân biệt một cách dễ dàng rằng bạn đang mong muốn những ǵ tốt đẹp xảy ra cho đối tượng ḿnh thương với ước muốn kiểm soát đối tượng ấy. Và đó là lư do v́ sao ḿnh cố gắng bao nhiêu th́ yêu thương vẫn hơi khó khăn. Nhưng bạn đừng cảm thấy buồn bực ǵ khi t́nh thương của ḿnh có pha lẫn với sự luyến ái. Sự luyến ái khó kiểm soát được. Đó là chất keo giữ cho chúng ta dính chặt vào ṿng luân hồi sinh tử.
Có một cách để biết loại cảm xúc mà bạn đang có trong ḷng có phải là luyến ái không. Bạn hăy xem xét cảm giác của bạn như thế nào, nó ảnh hưởng đến cách cư xử của bạn ra sao, và nó có khuấy động sự yên tĩnh trong tâm hồn của bạn hay không? Thoạt đầu, luyến ái có thể đem lại sự phấn khích và hạnh phúc. Nhưng trong hạnh phúc ấy, trong sự phấn khích ấy, nếu nh́n kỹ, ta sẽ thấy sự đ̣i hỏi của dục vọng, một thứ dục vọng làm cho ta muốn sở hữu hay muốn thuộc về. Ḷng mong muốn sở hữu ngày càng mạnh mẽ. Rồi ḿnh muốn đối tượng phải đúng như ḿnh mong đợi chứ không thích nó như hiện trạng. Ḿnh muốn nó phải thuộc về ḿnh và không thuộc về ai khác. Tất nhiên, ở mức độ luyến ái nhẹ nhàng th́ sẽ không có những góc cạnh thô tháo nào. Nhưng khi sự mong muốn sở hữu nổi lên th́ sự thô tháo cũng xuất hiện. Luyến ái sẽ đem đến sự ghen tuông và giận hờn. Tất cả mọi nút đều được bấm và các ngọn đèn đều bật sáng: xanh , đỏ, vàng, rồi tất cả mọi màu sắc. Nó giống như con hổ thức dậy do bị con khỉ trêu chọc. Rồi do đám đông gần đó ồn ào, con hổ nổi cáu, gầm lên và rồi tấn công. Và đó là sự chấm dứt sự yên tĩnh trong tâm hồn của bạn.
Chất keo luyến ái Một hôm bạn đi ngắm nghía hàng hóa và thấy một vật ǵ đó ḿnh muốn mua, nhưng không mua. Rồi khi bạn về nhà, suy nghĩ về nó, bạn nhớ nó đẹp đẽ ra sao, bạn cho rằng chưa thấy vật ǵ đẹp hơn thế, và rồi kết luận rằng bạn thật sự ưa thích nó. Nhưng vào lúc bạn quay lại cửa hàng th́ ai đó đă mua mất rồi. Bạn cảm thấy mất mát, nó giống như ai đang hành hạ ḿnh. Khi đó bạn chỉ nghĩ rằng đang bị ai cướp đoạt và hành hạ, rồi bạn cố t́m cho ra ai sản xuất vật đó và phải t́m đến đâu để mua. Bạn sẽ không cảm thấy tâm hồn được yên tĩnh cho đến khi t́m cho ra vật ấy. Những cảm giác tương tự xảy ra khi đối tượng giă từ bạn. Khoảng hai tuần sau đó bạn sẽ thấy ḿnh không chấp nhận sự mất mát ấy. Các triệu chúng mà bạn thấy là cảm giác vô dụng, tuyệt vọng, bạn cảm thấy ḿnh xấu, không tốt, ḿnh là thứ vô giáo dục. Bạn bắt đầu mất đi ḷng tự trọng. Cảm giác ấy có thể pha trộn với sự giận dữ, sân hận, nhưng bạn vẫn không chịu buông đối tượng. Bất kỳ tin tức nào về người yêu cũ cũng làm cho bạn phấn khích, thúc đẩy bạn phải t́m biết thêm. Sự luyến ái cũng làm cho bạn mụ người đi. Bạn không thể suy nghĩ một cách rơ ràng. Đầu óc bạn bị bận rộn, ám ảnh. Bạn chỉ có thể nghĩ về điều đă mất, chứ không nghĩ đến những điều đă được. Bạn nhớ lại thứ khoái cảm đă đạt được và buồn bă v́ nó đă mất. Bạn không nhớ đến sự đau khổ phải trải qua khi cố níu kéo mối quan hệ. Khi bạn thấy ḿnh hành xử theo lối này th́ bạn bắt đầu nhận thức được đó là ḿnh đă bị dính mắc như thế nào. Nhận thức này chỉ đến khi bạn đă tự kiểm tra. Nếu bạn kiểm tra thường xuyên th́ sẽ không có ngạc nhiên. Chỉ có điều bạn không có thói quen tự kiểm tra.
Vào giữa thập niên 1970, có một người Tây Tạng vô gia cư. Anh ta cần có ba trăm rupi để chích một liều thuốc. Anh ta đi lang thang để xin tiền, nhưng anh ta đă chết trước khi được chữa bệnh. Sau khi anh ta chết người ta vứt hết đồ đạc của anh ta. Khi sắp quăng cái gối người ta nghe tiếng sột soạt. Khi cắt gối ra, người ta t́m thấy tới ba chục ngàn rupi cất trong đó. Ḷng luyến ái tiền bạc có thể trở nên mạnh mẽ đến độ bạn không muốn tiêu một xu nào cho ḿnh, và bạn cũng không để ư đến nhu cầu của người nào khác xung quanh. Tôi có một sự luyến ái khá mạnh đối với đường và kẹo và nó có lẽ đă góp phần vào việc gây ra bệnh tiểu đường cho tôi.Hồi mới đến Mỹ, mỗi ngày tôi ăn bốn, năm lát bánh nướng nhân táo, trên đó c̣n rưới hai, ba muỗng kem và sôcôla. Không bao giờ rưới một muỗng, khi nào cũng hai ba muỗng. Hồi c̣n nhỏ ở Tây Tạng tôi cũng thường được người ta cho kẹo đá v́ người ta biết tôi thích. Những người hầu của tôi thường lấy mất cho nên tôi dấu trong những cuốn sách. Tối nào tôi cũng nhai kẹo và ngủ thiếp đi, mồm vẫn c̣n ngậm kẹo. Giường tôi ngủ không có tấm ra trải mà chỉ có chăn làm bằng lông ḅ yak, v́ thế lông ḅ thường dính chặt vào mặt tôi vào lúc thức dậy sáng hôm sau. Sự nghiện ngập thường khó dứt bỏ v́ sự luyến ái. Người ta không thích cảm giác sân hận, lo sợ hay ghen tuông, nhưng người ta không thể buông bỏ v́ ḷng luyến ái. Người ta quen nghĩ rằng đó là một loại t́nh cảm cao quí của con người: đó là bạn yêu ai đó, hay vật ǵ đó và bạn trở nên quyến luyến với người hay vật đó. Dĩ nhiên cũng chẳng có ǵ không tốt, nhưng luyến ái lại không dừng ở đó – nó làm cho bạn ghét những người không thích bạn và ghen tuông với những người mà bạn yêu. Thế giới bị phân chia thành hai phe, phe những người” yêu tôi” và những người “ghét tôi”. Đó là một lối sống đem lại khổ đau.
Một lần nữa, hăy nhận diện Sự phân tích ḷng luyến ái cũng hoạt động giống như một chiếc máy kiểm tra mức đường trong máu. Bạn thường dựa vào các triệu chứng như khát nước, ngáp vặt hay uể oải, nhưng bạn không thể biết chắc chắn cho đến khi đi kiểm tra. Thường là bạn không đúng. Dù bạn nghĩ rằng chắc không sao, thế nhưng mức đường hoặc là cao, hoặc là thấp. Bạn cần được xác nhận. Nếu không có kiểm tra t́nh trạng sẽ ngày càng xấu. Nếu bạn bắn cung mà không nh́n thấy đích th́ chỉ là bắn cầu may. Mũi tên có thể trúng đâu đó, trúng vật ǵ đó. Nếu bạn muốn bắn trúng bạn phải nh́n rơ đích mà ḿnh nhắm. Khi ḿnh muốn khắc phục sự luyến ái - hoặc là giận dữ hay bất kỳ một cảm xúc bất thiện nào đó, th́ điều đầu tiên là phải nhận thức được ḿnh đang có sự luyến ái. Bạn cần nhận diện các ảo tưởng rồi bạn mới xử lư chúng được.Hăy tự hỏi ḿnh: Luyến ái là ǵ? Nó vận hành như thế nào? Nó có tác dụng ǵ đối với ḿnh? Nó cho ḿnh khoái cảm hay đau khổ nào? Ngay khi chúng ta bắt đầu nh́n thấy những sai lầm chúng ta thường t́m cách biện hộ. Chúng ta thường nói, “ Ḿnh thấy rồi. Ḿnh không có luyến ái; cảm xúc này là t́nh yêu trong sáng.” Hay ta nói, “Trường hợp của ḿnh là một trường hợp đặc biệt. Sự luyến ái của ḿnh là một sự luyến ái đặc biệt.” Mọi người đều nghĩ như thế, và nói như thế. Mọi người đánh lừa người khác và lừa ḿnh như thế. Thậm chí ta c̣n nói, “À, không sao, luyến ái là một ảo giác, v́ thế ta có thể buông bỏ nó.” Đó là giả vờ khắc phục sự luyến ái.Đó là từ lừa dối ḿnh chứ không phải ai khác. Nhiều người c̣n chơi chữ: “Ḿnh đă vuợt qua và không c̣n luyến ái. T́nh yêu của ḿnh là t́nh yêu thuần khiết.” Nếu bạn làm như thế th́ bạn chỉ tự lừa dối ḿnh thôi. Bạn có thế tiếp tục lừa ḿnh một thời gian, nhưng rồi cuộc đời của bạn sẽ trôi qua và bạn mất đi cơ hội làm một điều ǵ đó để xử lư sự luyến ái. Hiện bạn đang có cơ hội, bạn có những ǵ ḿnh cần có, bạn có bằng hữu - đủ mọi thứ. Nếu không hành động ngay bây giờ th́ bạn chờ đến khi nào?
Nh́n sâu tận dưới làn da Tôi đă từng nh́n thấy một chiếc damaru xinh xắn, đó là chiếc trống nghi lễ nhỏ làm bằng ngà voi ở Nhà Tây Tạng tại Delhi và tôi rất muốn mua. Chiếc trống có giá 700 rupi và lúc đó tôi không có tiền. Tôi muốn mua mắc chịu. Nhưng, Daisy, vợ tôi, lúc ấy đang điều hành Nhà Tây Tạng nói: “Rimpoche cái ǵ cũng muốn mua, mà lại không có tiền.” thế nên tôi không mua được. Hai chục năm sau đó, tôi thấy chính chiếc trống đó trong một cửa hàng Tây Tạng ở New York với giá 700 đôla, như thế là cao gấp 46 lần giá hồi ở Ấn Độ. Tôi nhớ chiếc trống rất rơ. Nhưng sau hai mươi năm, tiếng trống nghe không c̣n hay v́ bị độ ẩm không khí làm hư hao. Da trống đă bị bong ra. Nh́n thấy t́nh trạng đó không ai muốn mua, nhưng người bán vẫn không hạ giá v́ ông ấy tinh ư nhận thấy là tôi rất thích. Khi ấy tôi vẫn mua v́ t́nh luyến ái cũ. Sự phóng đại phẩm chất của đối tượng luyến ái thật không có giới hạn. Thông thường chúng ta có sẵn định kiến về những ǵ chúng ta muốn. Khi người nào đó đáp ứng được khoảng 70 phần trăm những ǵ có trong định kiến của chúng ta, th́ chúng ta bắt đầu khởi ḷng ưa thích. Sự luyến ái của chúng ta sẽ bù cho phần thiếu c̣n lại. Chúng ta có thể đánh giá một người trông b́nh thường là rất đẹp hay người mà chúng ta ghét là xấu xí. Giáo pháp Phật truyền thống có một bài thực tập thiền quán về sự luyến ái. Ví dụ, nếu bạn mê nhan sắc của một người nào đó th́ hăy tập nh́n sâu bên dưới làn da vào tận trong cơ thể - vào những ǵ cấu tạo nên cơ thể ấy, nh́n cơ thể ấy là tập hợp những thứ ǵ – th́ sẽ giúp ḿnh thấy rơ sự luyến ái của ḿnh. Nh́n vào hoạt động của cơ thể ấy. Nh́n xuyên qua da, nh́n vào các cơ , mạch máu, cơ quan. Nếu bạn có thể nh́n toàn cơ thể mà vẫn c̣n yêu mến người ấy th́ đó có thể đó không phải là luyến ái mà là t́nh yêu thuần khiết. T́nh yêu thuần khiết không có sự phóng chiếu ư tưởng của ḿnh lên đối tượng. Nếu bạn thấy ḿnh vẫn yêu mến, bạn có thể tận dụng cơ hội này để phát triển t́nh thương thuần khết. Thay v́ bám víu, hăy nh́n vào t́nh cảnh của người ấy. Cố gắng để thấy rằng, họ cũng giống như bạn thôi - cả hai đều chịu khổ đau. Hăy sử dụng cơ hội này để cầu chúc cho họ có niềm vui và hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ cách bảo vệ cho người ấy tránh đau khổ. Cầu cho người ấy thành công và sung sướng, và cả giác ngộ và giải thoát. Khi bạn thấy có sức hút của sự luyến ái, hăy dùng sức hút ấy làm phương tiện để trao t́nh thương, t́nh thương thuần tịnh, buông bỏ dục vọng và sự phóng chiếu, buông bỏ sự phóng đại. Hăy dùng sức hút ấy để chấp nhận người đó như trong hiện trạng. Và cầu chúc cho họ mọi điều tốt lành. Đừng nghĩ, “Cầu cho người tôi yêu mọi sự tốt lành” rồi ngưng ở đó. Hăy cầu chúc tốt lành và đưa ḿnh đến gần với họ hơn. Bằng cách hứa cho họ t́nh thương và sự bảo vệ, chúng ta có thể biến luyến ái thành t́nh thương.
Đừng để chiếc xe lái bạn đi Không phải mọi thứ dục vọng đều xấu. Có ước muốn được ăn, ước muốn được giác ngộ, ước muốn được sung sướng và thưởng thức cuộc sống, ước muốn giúp đỡ các chúng sinh khác. Những ước muốn này xấu chăng? Không thể. Tuy nhiên, nếu không tự kiểm, ước muốn b́nh thường có thể biến thành một sự nghiện ngập. Điều này không có nghĩa là ḿnh không thể hay không nên thưởng thức cái đẹp hay những ǵ đẹp đẽ. Chúng đem lại niềm vui và sự thoải mái cho cuộc sống. Có lần một người ở Hồng Kông nói với tôi, “Ông nói với tôi đừng nên có ḷng luyến ái đối với những vật dễ thương. Vậy th́ tôi nên làm ǵ với chiếc xe Rolls-Royce của tôi đây?” Tôi đáp, “Nếu ông thích lái xe Rolls-Royce th́ tốt thôi. Nhưng nếu để chiếc Rolls-Royce lái ông th́ ông sẽ gặp rắc rối đấy.” Hăy xem xét đối tượng mà bạn luyến ái. Ví dụ, tôi đang nh́n chiếc chuông nghi lễ của tôi. Nó là một thứ nhạc khí hơi cổ. Nó có một nước sơn bóng rất đẹp. Âm thanh nó rất hay. Tôi nghĩ đến chất lượng, độ tuổi , và kích thước hoàn hảo của nó. Đây là những thứ làm gia tăng sự luyến ái của tôi đối với nó. Để làm tiêu tan sự bám víu của tôi, tôi nghĩ đến tính vô thường: Cái chuông này rồi cũng sẽ không c̣n giữ được thanh âm của nó. Nó có thể bị nứt. Màu sắc nó có thể nhạt phai. Nó có thể bị đánh rơi và vỡ nát. Bất kỳ thứ ǵ cũng sẽ xấu đi. Nghĩ đến tính chất vô thường làm cho tôi giảm thiểu ḷng luyến ái.
Nhận diện luyến ái Nếu ta ham thích cái ǵ đó đến độ sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ ǵ và hy sinh mọi thứ cho nó, th́ ta nên quán sát những tư tưởng này cẩn thận. Phải chăng mục đích của ta là thỏa măn các dục vọng của ḿnh? Nếu thế, th́ hành động dựa trên các tư tưởng này nhất định sẽ tạo ra khổ đau và làm tổn hại người khác và cả bản thân. Khi ấy ta biết rằng thứ cảm xúc đó không thanh khiết mà đơn giản chỉ là dục vọng và luyến ái. Ta hăy nhận diện là ta đang luyến ái, mặc dầu ta chưa có thể dứt bỏ nó được ngay. Nếu thấy rằng ḿnh sẵn sàng hành động có hại cho ḿnh, cho người th́ có nghĩa là ḿnh bị tác động bởi ḷng luyến ái quá mạnh. Ta phải cân nhắc những hệ lụy của ḷng luyến ái, và quyết tâm ngay từ bây giờ, ở đây, rằng ḿnh sẽ không bị nó khuất phục. Luyến ái là thứ keo gắn chặt ta vào ṿng luân hồi sinh tử, không có tự do, không được chọn lựa. Tôi quyết dứt bỏ sự luyến ái vĩnh viễn. Tôi cầu nguyện các bậc giác ngộ, ánh sáng và nước đến từ quí vị ấy tràn ngập thân tâm tôi, tẩy sạch mọi điều bất thiện nói chung và ḷng luyến ái nói riêng. Cơ thể tôi trở về với bản chất là ánh sáng. Tôi trở nên thuần khiết và giải thoát khỏi sự luyến ái.
|