Trần Ngọc Bảo

 

SỐNG CHẾT AN LÀNH

 

Nguyên tác: Good Life, Good Death

 

Gehlek Rimpoche

cùng với Gini Alhadeff

Mark Magill

 

Phần 5

Bản ngă và từ bi

 

 

Kẻ thù đích thực nằm bên trong ta. Kẻ gây rối, cội nguồn của mọi khổ đau, kẻ phá hoại niềm vui, và kẻ tiêu diệt mọi đức hạnh nằm bên trong ta. Đó là bản ngă. Ta thường nói: “Tôi, con người quí báu nhất.”

“Tôi, con người quí báu nhất.” chẳng dùng được vào việc ǵ. Nó chỉ đưa ra những đ̣i hỏi phi lư, hầu như không thể thực hiện được. Cái ngă muốn ḿnh là nhất, không quan tâm đến người khác. Mọi việc ổn thỏa nếu như những mong ước của cái “Tôi, con người quí báu nhất.” được thực hiện. Nhưng khi mong ước không thực hiện được th́ Ngă quay về ḿnh, trở thành tự ghét ḿnh. Cái cảm xúc tự ghét ḿnh cuối cùng sẽ đốt cháy cả ngôi nhà.

Trước hết cái Ngă phân biệt ḿnh với phần c̣n lại của thế giới và thấy cái “tôi” là quan trọng nhất. Rồi “tôi” biến thành “của tôi”, chẳng hạn như “bạn tôi”, kẻ thù của tôi. Tôi mến bạn tôi. Tôi ghét kẻ thù của tôi. Tôi giúp đỡ bạn tôi. Tôi làm hại kẻ thù của tôi. Sự luyến ái và sân hận bắt đầu như thế đó. Chúng không phải đột nhiên mà có.

Rồi khái niệm về cái của tôi mạnh lên. “Của tôi” trở thành quan trọng đối với tôi. Một cái ly b́nh thường, khi trở thành cái ly của tôi, th́ có giá trị cao hơn cái khác. Cơ thể của tôi, đất nước tôi, đạo của tôi hoặc pháp phái của tôi cũng như thế.

Tôi là nhân vật quan trọng nhất và để bảo vệ ḿnh tôi phải giành phần của tôi. Bạn cũng sẽ giành phần của bạn mà thiệt tḥi sẽ về phía tôi, c̣n tôi cũng quyết giành phần của ḿnh trước khi bạn đụng chạm đến. Chúng ta đối đầu với nhau, người này xem người kia là khác biệt. Nhưng nếu bạn không có ở đó th́ tôi cũng không có mặt ở đây. Thế cho nên đây và đó, phía này và phía kia, tôi và anh, cái ngă này và cái ngă khác, tất cả đều phụ thuộc vào nhau. Đây dựa vào đó; đó dựa vào đây. Chúng tùy thuộc lẫn nhau.

“Ḿnh là ai?”, từ một góc độ nào đó, là câu hỏi của Bản Ngă. Ta thường trả lời, “ Ḿnh là Nawang Gehlek,” “Ḿnh là người Mỹ,” “Ḿnh là một luật sư,” “Ḿnh là một người mẹ,” “Ḿnh là người dễ tính,” nhưng tất cả những thứ này đều là những nhăn hiệu và chúng đổi thay. Định dạng không thường hằng; nó không hiện hữu theo cách chúng ta tưởng. Nó chỉ dựa trên một số điểm tham chiếu – một cái tên, một thời điểm, một h́nh dạng vật lư – và những thứ ấy đều luôn đổi thay, thậm chí là cả khi bạn không tin vào sự tái sinh. “Cái tôi” không cố định. Nó không thường hằng. Chúng ta trẻ đó, rồi già đó, chúng ta mập đó rồi ốm đó; khoẻ đó rồi bệnh đó. Chúng ta kết hôn hay độc thân. Tên ta thay đổi. Nếu định dạng cố định th́ cứ mỗi lần đổi thay chúng ta sẽ trở thành một con người hoàn toàn khác.

Nawang Gehlek tồn tại bởi v́ cơ thể Gehlek tồn tại, và đó là cơ sở của định dạng, kế đó có một tâm trí đi cùng với cái tên và cơ thể. Cái tên Gehlek là nhăn hiệu của định dạng ấy, biển chỉ đường đến hướng đó, và ai có đầu óc tỉnh táo cũng  đều thừa nhận rằng sự kết hợp của các yếu tố đó làm cho Gehlek tồn tại. Đó là “cái tôi” qui ước và chúng ta cần nó vận động trong đời sống hàng ngày. Nhưng bản ngă của tôi lại nghĩ nó không tùy thuộc vào bất cứ thứ ǵ vừa kể; nó nghĩ rằng cái tôi tự tồn tại. Đó là một tri giác sai lầm.

Bản ngă nh́n thấy mọi vật độc lập với nhau. Bản ngă thấy rằng cái bàn, chẳng hạn, tồn tại tự thân v́ nó là một cái bàn bằng gỗ vững chắc. Có người cho tôi. Thế th́ nó là của tôi. Tôi trả tiền để mua nó, vậy th́ nó là cái bàn của tôi. Thật sự ra, cái bàn tồn tại một cách tương thuộc: Nó đứng trên đất, và nó làm bằng gỗ và các phân tử trong gỗ; nó có một mặt bàn và bốn chân. Nếu thiếu đi một chân th́ nó là một cái bàn hư hỏng. Nếu cưa hết chân th́ nó chỉ là một chiếc khay. Nếu thiếu một phân tử, nó không c̣n là gỗ. Cái bàn sẽ tan thành từng mảnh. Bản ngă không biết điều ấy.

Và rồi , khi bạn t́m kiếm cái Ngă, đâu rồi cái “Tôi, con người quí báu nhất,” “Tôi, nhà độc tài”? Bạn không thể nào t́m thấy nó. Có người nói,” Tất nhiên là tôi đang ở đây này. Tôi đang tồn tại.” Nhưng ở đâu? Con ong chúa thường trú ở đâu? Phải chăng nó đồng nhất với cơ thể? Hay tách biệt khỏi cơ thể? Hay nó đồng nhất với tâm trí? Hay tách biệt khỏi tâm trí? Nó là định dạng của tôi ư? Nó tách biệt khỏi định dạng của tôi ư? Cơ thể tôi là tôi chăng, hay tâm trí tôi là tôi? Nếu cơ thể tôi là tôi th́ phần nào của cơ thể là tôi? Máu ư? Trái tim ư? Xương sườn ư? Bộ óc ư? Và nếu tâm trí của tôi là tôi th́ nó là phần nào đây? Tư tưởng? T́nh cảm? Tri giác? Cảm giác? Bạn có thể phân chia toàn bộ cơ thể thành nhiều phần, nhưng bạn sẽ không thấy phần nào ḿnh có thể chỉ ra, “Đây là tôi.” Bạn có thể  phân chia tâm trí ra thành nhiều phần, nhưng bạn không thể t́m ra đâu là ḿnh. Đó là sự thật tuyệt đối. Nó không có nghĩa là bạn không tồn tại. Nó không có nghĩa là bạn không có tư tưởng, cảm giác, và tri giác. Nó không có nghĩa là bạn không có các mối quan hệ hay bạn không đưa ra những phán đoán, bởi v́ cũng có một sự thật tương đối. Bạn đang tồn tại: Đó là cái “tôi” làm cho cho bạn hiện hữu trong cuộc sống hằng ngày. Nhưng cái “Tôi, nhà độc tài” lại là một thứ hoàn toàn khác, một thứ chúng ta không cần đến.

Con người có một xu hướng nhận thức tự nhiên về tính chất thường hằng, và cái ngă nh́n thấy cái “tôi” là một thực thể độc lập. Nó thấy cái bàn cũng độc lập. Nó muốn rằng mọi vật không thay đổi. Chúng ta không cần Enstein nói với chúng ta rằng nó không phải như vậy. Bởi v́ chúng ta sinh ra rồi chết đi. Bởi v́ cái ǵ đó h́nh thành, nó sẽ phân ră và thay đổi h́nh dạng. Ánh sáng biến thành bóng tối, đêm thành ngày, các hạt cơ bản nhảy múa trong chân không và không thể đo lường hay định vị trong không gian hoặc thời gian. Phương tŕnh của Einstein e=mc2 chứng minh rằng vật chất và năng lượng được bảo toàn. Khi một trái bom nguyên tử được kích nổ, vật chất và năng lượng được chuyển hóa cái này thành cái kia nhưng không bị tiêu diệt. Tuy nhiên trong phương tŕnh này có một thiếu sót. Vũ trụ này không chỉ được làm bằng vật chất và năng lượng; nó được làm bằng vật chất, năng lượng và tâm thức (consciousness). Thức không thể biến thành phi thức (non-consciousness). Nó không thể bị xóa bỏ. Nó chuyển hóa h́nh dạng nhưng nó tiếp tục tồn tại. Vật chất, năng lượng, và thức, thời gian, không gian tất cả là một phần của một thực thể luôn biến đổi, chuyển động, hít thở, hoàn toàn tương thuộc. Không có ǵ vững chắc như chúng ta tưởng.

Tôi luôn luôn nói rằng nếu những người cọng sản Trung Quốc không chiếm đất nước tôi th́ tôi sẽ chẳng bao giờ đến Mỹ, và nếu tôi không đến Mỹ th́ tôi sẽ không sống và giảng dạy ở đây. Rằng người Tây Tạng mất nước là điều bi đát. Nếu như mọi vật đều tương đối, th́ nó tùy thuộc bạn nh́n nó ở góc độ nào. Người Trung Quốc có thể có ư kiến khác.

Nó quả là giống như con búp bê Nga: bạn cứ tiếp tục mở ra, mong được thấy con búp bê cuối cùng. Khoa học bấy lâu vẫn t́m kiếm hạt cơ bản cuối cùng, hạt mà chẳng thể nào phân nhỏ hơn. Một thời gian người ta cho rằng đó là nguyên tử, rồi sau đó ta t́m ra âm điện tử, dương điện tử, trung ḥa tử, và đến hạt quark.  Stephen Hawking tin rằng con búp bê cuối cùng tồn tại và một ngày nào đó sẽ được t́m thấy, nhưng tôi được dạy để suy nghĩ rằng dù cho bạn có mở bao nhiêu con búp bê đi nữa th́ vẫn c̣n con nhỏ hơn, một con búp bê nhỏ hơn trong con búp bê ấy. Nếu chúng ta t́m thấy hạt cuối cùng, th́ chúng ta sẽ sống trong một vũ trụ tĩnh tại và thường hằng. Không có cái ǵ di chuyển hoặc đổi thay.

Theo thuyết tương đối của Einstein, không có một thực tại khách quan, cố định, mà bất cứ sự đo đạc nào cũng tùy thuộc vào góc độ quan sát của người đo đạc và tốc độ di chuyển của người ấy. Họ đang di chuyển đến gần hay ra xa vật họ đo đạc? Hay hợp thành một góc? Tất cả vấn đề này sẽ có ảnh hưởng đến kết luận mà bạn rút ra, v́ không có một điểm tham chiếu cố định.

Nếu không có điểm tham chiếu cố định th́ tôi là ai? Ai thế mà giả vờ làm cái “tôi” vững chắc? Có lẽ bạn đă từng nghe chuyện về những nhà cai trị có một người phó và người phó ấy trở nên có quyền lực mạnh đến nỗi người đứng đầu trở thành bất lực, vô dụng. Cái ngă và tôi cũng có mối quan hệ ấy. Cái ngă thống trị hoàn toàn. Nó không bằng tôi, nhưng nó kiểm soát tôi hoàn toàn.

“Tôi, con người quí báu nhất.” là một kẻ mạo danh tôi. Nó cảm thấy vững vàng, và nó nghĩ nó kiểm soát mọi sự, nhưng thật ra nó là một tập hợp các tư tưởng, ư nghĩ, và sợ hăi. Làm sao tôi biết nó không phải là tôi thật? V́ những điều quan tâm của tôi và của cái ngă khác nhau. Tôi muốn b́nh an và hạnh phúc, nhưng tṛ tinh quái vẫn được tạo ra. Từ nơi sâu xa tôi không muốn làm tổn hại người khác, ấy thế nhưng, tôi vẫn làm. Tôi thật không muốn người khác thất bại, nhưng khi họ thành công th́ tôi ganh tỵ. Từ sâu xa chúng ta đều có bản chất tốt đẹp, diệu kỳ và có tiềm năng trở thành từ bi và trí huệ giống như đức Phật. Chúng ta được tạo thành từ những ǵ tạo nên những bậc thầy vĩ đại, tạo nên đức Phật. Nhưng cái ngă của tôi do sợ mất đi sự sống nên muốn bảo vệ ḿnh bằng mọi giá. Nếu bạn quán sát thật gần để thấy nó là ǵ th́ sẽ thấy bản ngă để lộ sự lo sợ bị tiêu vong. Nó sẽ tự khẳng định ḿnh với sự giận dữ và luyến ái để làm cho nó vững chắc. gống như con ong chúa, nó sai sử mọi con ong khác làm theo lệnh nó, bất chấp hậu quả thế nào – và những con ong ấy là sự ghen ghét, kiêu căng và sân hận. Nếu không th́ “Tôi, con người quí báu nhất.” sẽ bị tiêu diệt, mặc dầu, tôi, con người, sẽ vẫn tồn tại và tiến lên một cuộc đời đẹp đẽ hơn.

 

T́m cho ra kẻ thù và đá cho nó văng ra ngoài không phải dễ dàng như vậy. Nó khó hơn là xử lư sân hận hay luyến ái bởi v́ chúng ta nghĩ bản ngă chính là chúng ta. Làm sao bạn phát hiện nó được? Hăy chờ đợi có người sỉ nhục bạn. Hăy chờ ḷng kiêu mạn bị tổn thương. Hăy chờ cho tới khi có người cáo buộc bạn điều ǵ đó mà bạn không làm. “Tôi, con người quí báu nhất.” sẽ lập tức nổi giận với người sỉ nhục bạn, nó sẽ biến người ấy thành kẻ thù, và rồi sợ rằng người kia đúng, nó sẽ quay lại giận chính ḿnh. Nó sẽ làm cho bạn xuống tinh thần, làm cho bạn nghĩ ḿnh là một con người thất bại, làm cho bạn nghĩ bạn là con người tồi tệ nhất thế giới.

Tôi đă trải qua kinh nghiệm này nhiều lần. Kinh nghiệm đầu tiên là vào năm tôi khoảng 15 tuổi, vào một trong các kỳ thi. Trong số khoảng 10.000 tu sĩ ở tu viện Drepung, chỉ khoảng hơn 10 người tham gia cuộc thi này hằng năm. Nó kéo dài suốt năm và diễn ra theo nhiều giai đoạn. Một dạo tôi phải đi gặp nhiều nhóm trong tu viện để được sát hạch. Ở những cuộc tranh luận này,ai cũng có thể đặt câu hỏi cho bạn về bất cứ thứ ǵ trước hàng trăm tu sĩ và thầy giáo.

Thoạt đầu tôi định đi gặp một nhóm có rất nhiều bạn cùng lớp và lớp lớn hơn. Người nhóm trưởng nói đùa với tôi, “Khi anh bạn đến hội chúng của tôi, bảo đảm chúng tôi sẽ làm cho bạn không thể nào mở miệng.” Tôi sợ quá cho nên hủy cuộc hẹn và chọn một nhóm khác chỉ có hai thành viên xuất chúng mà tôi nghĩ rằng họ sẽ không tham dự. Một người là thầy của tôi và sắp sửa trở thành tu viện trưởng. Người kia là một geshe, hay là học giả uyên thâm.

Khi cuộc tranh luận bắt đầu, tôi để ư thấy thêm một tấm tọa cụ bọc gấm đặt trên sàn, và tôi nghĩ, “Ồ, thầy giáo sắp đến.” Bất cứ khi nào có ai hỏi, thầy tôi liền giành phần trả lời và người hỏi chỉ có việc đứng chờ. Một lát sau vị học giả cũng tới. Ông cũng bắt đầu đặt câu hỏi. Tôi không trả lời được một câu nào. Ông ấy biện luận. về đề tài ấy và giải thích cho tôi nghe, nhưng cứ mỗi khi tôi tỏ ra hiểu những ǵ ông đang nói th́ ông lại đổi đề tài. Ông hỏi tôi mười một câu, và câu nào cũng làm tôi nghẹn họng. Thật là xấu hổ hết sức.

Tối hôm ấy tôi khóc rất nhiều và nghĩ, “Ḿnh chẳng biết ǵ cả.” Trước đó tôi rất tự măn, tôi nghĩ ḿnh hiểu hết mọi đề tài. Thế là tôi quyết định, “Chẳng có lư do ǵ để ở lại học hành ở đây. Ḿnh sẽ đi xuống miền nam Tây Tạng và trở thành một thiền giả độc cư.” Tôi đă quyết chí. Những người thị giả dọa tôi: “Cậu đi đâu hả, đồ ngu?” Và họ cho tôi mấy tát tai. Tôi không đánh lại nhưng cũng không nghe lời. Đêm hôm ấy tôi không ngủ được. Trời vừa rạng sáng tôi bắt đầu ra đi. Khi bước xuống bậc thềm tôi gặp thầy giáo. Ông nói rất nhiều về cuộc thảo luận hôm qua và khen ngợi tôi, “Con hiểu như vậy là khá lắm. Nhưng dĩ nhiên không phải con đă biết hết mọi chuyện – con chưa thành Phật kia mà.” Lời thầy làm cho tôi quyết định ở lại và tiếp tục cuộc thi.

 

Bạn có bao giờ tự hỏi các ước muốn xuất phát từ đâu, tại sao ḿnh cố gắng hết sức để đạt được, tại sao lại quá nhạy cảm trước những lời chỉ trích, tại sao khi ḿnh đạt được điều ḿnh mong muốn rồi, ḿnh lại không thật sự vừa ḷng?

Mọi thứ này sinh ra từ ước muốn bảo vệ ḿnh, khi ḷng tự ái biến thành một con quái vật và một ông chủ sai khiến nhất cử nhất động của ḿnh, làm cho ḿnh hết sức lưu tâm, nó bảo đảm cho ḿnh có nhiều tiền nhất, địa vị tốt nhất, công việc và cuộc sống tốt nhất. Nó nói rằng bạn giỏi hơn người láng giềng, anh, chị ḿnh và cả cha mẹ ḿnh. Nó nói với bạn rằng khi có người nào gặp may th́ họ sẽ giành mất phần của bạn. Nó ra lệnh cho bạn phải làm việc siêng năng để thỏa măn những ước muốn của nó, dù điều đó có thể làm tổn hại sức khoẻ của bạn. Nó nói với bạn rằng bạn là người giỏi nhất, thông minh nhất, có khả năng nhất, và phải làm sao cho mọi người đều biết rơ điều đó. Nó nói rằng bạn phải xông lên và tiêu diệt bất kỳ ai không đồng ư với kế hoạch này. Nó nói rằng bạn phải bám lấy người náo đồng ư với nó và giữ thật chặt.

Ai đang nói cho bạn nghe những điều ấy? Là cái ngă, chứ không phải bạn.

Để cho tia lửa gây nên ngọn lửa th́ phải có vật liệu dễ cháy. Vật liệu dễ bắt lửa là cái ngă. Nó bắt lửa khi nó tự bảo vệ. Những ngọn lửa là sự giận dữ và ám ảnh, kiêu căng và ghen ghét. Nhiên liệu làm cho ngọn lửa cháy hoài là sự sợ hăi.

Khi một người bạn nói ǵ đó và tôi mất b́nh tĩnh, phải chăng người bạn đă gây ra sự giận dữ của tôi? Không phải, người bạn chỉ là một phần trong một loạt điều kiện dẫn tôi đến chỗ nổi xung. Và khi tôi không thể từ bỏ mối quan hệ đă đổ vỡ rồi th́ phải chăng người ĺa bỏ tôi đă tạo ra nỗi ám ảnh? Không phải, người ấy chỉ là một phần của các điều kiện đưa tôi đến các phản ứng. Nếu nguyên nhân ở bên ngoài ta th́ mọi người sẽ phản ứng như nhau trước mọi chuyện. Thế nên, ông sếp của bạn không phải là người chịu trách nhiệm về ḷng tự ái bị tổn thương của bạn, cha mẹ bạn không tạo ra cơn giận của bạn. Chúng ta đổ lỗi cho các điều kiện, trong khi vấn đề của chúng ta - và nguyên nhân của vấn đề - lại ở bên trong.

 

Tṛ ảo hóa

Ở Tây Tạng,một lạt ma ở địa vị của tôi nhận được khá nhiều đặc quyền, chẳng hạn như một đoàn tùy tùng đông đảo. Các tu viện và làng xóm sẽ làm lễ đón rước người ấy bằng lư trầm, kèn thổi, cờ bay, lọng vàng, ngai cao. Khi tôi rời Tây Tạng, mọi thứ, qua một đêm, đều biến mất. Tôi rơi vào hoàn cảnh hầu như không có ǵ để ăn hay một nơi để ngủ, tất cả làm tổn thương ḷng tự hào của tôi. Tôi không được mời vào những ngôi nhà đẹp đẽ mà phải lê gót đến những kho thóc tạm bợ và các cḥi tranh. Những người khá giả đem theo được của cải từ Tây Tạng th́ cố làm ra vẻ cao sang hơn địa vị mà họ có, trong khi những người địa vị cao hơn tôi, thông thái hơn, lại ở trong t́nh trạng c̣n tệ hơn cả tôi. Họ đă bị vùi vào bùn đất. Tôi cố giữ những xáo động này trong ḷng, nhưng đôi khi nó cũng làm cho tôi khóc v́ nỗi buồn mất mát và đôi khi làm cho tôi cười.

Mặc dù chúng ta cũng là những người như thế thôi, cùng trong xă hội như thế, nhưng hoàn cảnh chúng ta đă thay đổi. Đó là một bài học lớn lao cho tôi – nhận thức được rằng tước vị, gia đ́nh, học vấn, tài sản, mọi thứ đều như tạo vật của một nhà ảo thuật, hay một ngôi sao trên bầu trời. Khi nhà ảo thuật ra đi th́ các tạo vật của ông cũng ra đi. Cũng như khi mặt trời mọc, các ngôi sao đều biến khỏi bầu trời. Điều ấy thật giống như một giấc  mơ và đem lại sự đau khổ, nhưng nó dạy tôi rằng ḿnh phải thích nghi với bất kỳ điều kiện nào, bất kỳ ở đâu.

Sự dằn vặt trong tôi không kéo dài lâu. Một hôm, tôi nghe nói một tu viện trưởng trước đây của tu viện Loseling, nơi có trường đại học mà tôi theo học, đă trở về từ miền đồng bằng Ấn Độ v́ ông không được khoẻ và người ta định đưa ông vào bệnh viện ở Bomdila, nơi khí hậu lạnh hơn. Tôi đến pḥng ở của ông để thăm. Ông đứng dậy chào đón tôi và khi tôi trông thấy áo quần ông đang mặc th́ tôi phá ra cười, không thể nào nhịn được, mặc dù như thế là bất lịch sự. Ông ta đang mặc một chiếc áo pijama và một cái váy phụ nữ. Ông ta và tôi đều không biết đó là cái áo pijama nhưng tôi biết chắc đó là váy phụ nữ v́ tôi có nh́n thấy trong tạp chí Life từ hồi c̣n ở Tây Tạng. Ông ta xoay một ṿng trước mặt tôi rồi nói, “Khi ông bạn đi xuống miền đồng bằng th́ họ sẽ đưa cho ông mặc thứ này, dù ông là một tu viện trưởng, một lạt-ma tái sinh, một học giả uyên bác, một tu sĩ hay cư sĩ cũng đều thế thôi.” Việc này có lẽ đă giúp tôi – nó gây một ấn tượng mạnh vào tâm thức của tôi – nhận ra rằng chuyện ǵ cũng có thể xảy ra và người ta phải biết thích nghi.

 

Năm lư lẽ chứng minh bản ngă là sai lầm

Bản ngă tự thấy ḿnh là trung tâm của vũ trụ, và vị trí của nó là thường hằng. Làm sao chúng ta phản đối tri giác sai lầm này? Hăy tranh luận với bản ngă. Tranh luận về việc nó nh́n nó và nh́n người khác như thế nào. 

1. Tất cả chúng ta đều mong muốn điều  giống nhau. Có những người bạn thích, có người bạn không thích, có người bạn không thích cũng không ghét. Sụ thật là mọi người trong số đó, bất kể bạn thích hay không, đều mong muốn giống y như bạn vậy, đều mong muốn hạnh phúc. Họ muốn không bị đau khổ, cũng như bạn vậy. Bạn có thể nêu ra người nào xứng đáng chịu đau khổ hay không? Làm sao bạn phân biệt ra được? Mọi người đều muốn tinh thần sảng khoái, có những giấc mơ đẹp, muốn b́nh an, giống như bạn vậy. Họ có những ước muốn bất thành, cũng như bạn , họ xứng đáng thành tựu những ước mơ đó. Hạnh phúc của họ cũng quan trọng như hạnh phúc của bạn.

2.  Nhăn hiệu “bạn bè” đáng tin cậy tới mức nào? Nhăn hiệu “kẻ thù” đáng tin cậy đến mức độ nào? Giả sử chúng ta đang đi băng qua đường và một chiếc xe sắp đụng chúng ta. Trong giây phút ấy, khi biết rằng sự sống của chúng ta sắp sửa biến đi như một giấc mơ th́ có đáng để chúng ta nuôi giữ ḷng ghét bỏ ai đó không? Hay ḷng luyến ái với người nào đó? Khi đối mặt với thần chết mọi thành kiến hay sự căi vả của chúng ta thường trở nên vô nghĩa. Sự khác biệt giữa chúng ta và người sắp bị xe đụng là họ có ư nghĩ rơ ràng hơn về lúc nào họ sẽ ra đi. C̣n ta th́ không chóng th́ chầy cũng ở trong vị thế tương tự, chỉ có điều là không biết vào lúc nào thôi. Có thể là ngày mai, hay vài năm nữa. Ta sẽ phải ĺa bỏ mọi người và mọi thứ, vậy th́ có đáng để nuôi giữ ḷng ghét bỏ hay luyến ái không?

3.  Chúng ta sống dựa vào ḷng tốt của người khác. Mọi người, dù chúng ta có biết họ hay không, đều có ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta theo một cách nào đó – hoặc là họ sản xuất một đồ phụ tùng để sửa xe cho chúng ta, hay trồng lúa ḿ để làm bánh cho chúng ta ăn. Nếu bạn nh́n mọi sự vật dưới góc độ tái sinh, th́ chúng ta đă hiện hữu tự thuở nào, dưới dạng này hay dạng khác, thế nên mọi chúng sinh vào lúc này hay lúc khác đều có liên hệ với chúng ta. Mọi chúng sinh đều đă từng là người gần gũi và thân yêu nhất của ta, đă từng gặp gỡ ta trên đường đời, đă từng là mẹ của ta, tắm rửa và cho ta ăn. Họ cũng đă từng sỉ nhục và gây tổn hại cho ta, nhưng thông thường hơn là họ làm ǵ đó để duy tŕ cuộc sống cho ta. Và bất kỳ tổn hại nào họ gây ra cho ta đều do ḷng sợ hăi. Kẻ thù hôm nay có thể là người yêu hôm qua. Chúng ta không biết. Đó là điều có khả năng xảy ra. Hăy ghi nhớ điều này một cách sâu sắc.

Nếu tôi quyết định dẹp bỏ bản ngă của tôi, th́ tôi không thể làm như vậy mà không có người khác: Khi tôi cố gắng thực hành kham nhẫn, nếu tôi cố giữ ḿnh không gây tổn hại người nào đó, th́ chính người làm tôi giận dữ đă cho tôi cơ hội để thực tập kham nhẫn. Khi tôi cố biến ḷng luyến ái thành t́nh thương thuần khiết th́ người làm tôi bị ám ảnh đă cho tôi cơ hội để cố gắng. Tôi không thể nào sống c̣n mà không có ḷng tốt và sự hào phóng của người khác.

4.  Tất cả chúng ta đều ở trong cảnh ngộ giống nhau. Tất cả chúng ta đều đau khổ như nhau và mọi người sinh ra đều sẽ chết. Nếu tôi là một bác sĩ và đứng trước ba người sắp chết, tôi có thể nào nói, “ Ḿnh sẽ chữa trị cho người ḿnh thích thôi.”? Có thể không có đủ th́ giờ để chữa hết cho cả ba, nhưng nên có ư nghĩ như thế.

V́ tôi sẽ chết và bạn sẽ chết, điều đó có nghĩa là mọi vật đều vô thường. Không có chuyện là một người nào đó sẽ là bạn của ḿnh măi măi hay người nào đó là kẻ thù măi măi. Chúng ta có thể thấy điều đó ngay trong cuộc sống của ḿnh. Người mà chúng ta thề yêu thương suốt đời trở thành kẻ thù tệ hại nhất của ta ở ṭa án. Hoặc người trước đây chúng ta không chịu được lại trở thành người bạn tốt nhất của ta. Xem người nào đó là “bạn” hay “thù” luôn luôn, không thay đổi th́ đó là sự mù quáng của bản ngă. Nhưng “bạn” tùy thuộc vào “thù” cũng giống như phương đông tùy thuộc vào phương tây, đêm phụ thuộc vào ngày, trên tùy thuộc vào dưới. Những ǵ bạn làm đều ảnh hưởng đến tôi và ngược lại. Người ta nói rằng, chuyển động của một con bướm ở Trung Quốc ảnh hưởng đều chiều gió ở Mỹ. Cơ thể của chúng ta, nhân thân, và cuộc sống của chúng ta đều quyện chặt vào nhau. Chúng ta không thường hằng, chúng ta không tồn tại biệt lập, và không ai tự bản chất là bạn hoặc thù.

5.  Hăy noi gương những bậc giác ngộ. Khi bạn nh́n những bậc vĩ nhân như đức Phật hay chúa Jesus, nh́n những bậc tiên tri hay bậc thánh, những vị ấy có phân biệt giữa người này với người khác không? Không. Họ không có thích hay không thích. Họ đều muốn giúp mọi người như nhau. Những bài pháp xưa dạy cho chúng ta biết rằng những bậc giác ngộ cư xử với người khác như người mẹ đối xử với con một của ḿnh. Các vị thầy cũng dạy rằng đức Phật cảm nghĩ về người dâng cúng dầu thơm cho ngài cũng như người người chặt cánh tay ngài. Ngài thương tất cả và muốn giúp đỡ cho họ, bời v́ mọi người đều đau khổ và mong muốn hạnh phúc. Điều này đối với chúng ta dường như cực đoan, nhưng điều ấy là điều có thể. Tôi đă thấy các vị thầy của tôi sống cuộc đời trong trạng thái thanh thản. Không ai đến để chặt tay họ, nhưng tôi thấy họ cư xử với những người đối xử tệ với họ cũng như cư xử với học tṛ thân cận.

 

Khi các bạn thấy được chân tướng của “cái tôi, cái quí giá nhất” th́ các bạn bắt đầu phát triển tuệ giác. Khi các bạn thực sự hiểu sự tương thuộc của tất cả mọi sự vật, bản chất của thực tại, th́ bạn có tuệ giác. Nhưng chừng đó có đủ để đạt được giải thoát khỏi khổ đau? Có lẽ là chưa. Cái bất thiện cần phải được thay thế bằng cái thiện. Sân hận cần phải được thay thế bằng sự kham nhẫn hay hiểu biết. Luyến ái cần được thay thế bằng t́nh thương thuần khiết. Sự ghen ghét cần phải được thay thế bằng sự thương yêu, chăm sóc. Tuệ giác không thôi chưa đủ. T́nh thương và từ bi sẽ dẫn đến sự phát triển khả năng lựa chọn cuộc sống mà chúng ta mong muốn. Khi chúng ta từ bỏ bản ngă, th́ chúng ta thay thế nó bằng cái ǵ? Chúng ta thay “cái tôi, cái quí giá nhất” bằng việc xem người khác là quí giá nhất.

Chiêu thức cuối cùng để dẹp trừ “cái tôi, cái quí giá nhất” là bắt đầu công việc cho người khác hạnh phúc và nhận đau khổ cho người. Bản ngă nghĩ rằng ḿnh nên có cái ǵ tốt nhất, cho nên nếu như cho nó cái tệ nhất th́ nó sẽ rút lui. Phương pháp thực tập này gọi là tonglen – cho và nhận.

Lúc đầu – nếu như bạn thật sự thực tập - không cần phải hướng đến nhiều người, một người thôi cũng được, có thể là người bạn yêu mến, con của bạn, hoặc bất kỳ người nào bạn rất quan tâm. Hăy h́nh dung người ấy ngồi bên cạnh; bạn hăy thở ra bằng lỗ mũi bên phải, và đi ra cùng với hơi thở ấy là tất cả nghiệp thiện và t́nh thương của bạn. Hăy cho người ấy mọi sự tốt đẹp không chút do dự. Đó là thực tập t́nh thương. Rồi hít vào bằng lỗ mũi bên trái và nhận tất cả nguồn gốc gây đau khổ cho người ấy – đó là thực hành từ bi – và để cho nó đánh ngay vào đầu bản ngă .

Lúc này có lẽ có một sự do dự - chắc chắn là như vậy – khi nhận vào sự đau khổ của người khác. Nếu ư nghĩ này làm bạn sợ th́ hăy bắt đầu bằng cách nhận lấy mọi đau khổ trong tương lai của bạn, những khổ đau mà bạn sẽ trải qua vào ngày mai, vào những tuần lễ sắp đến, tháng, năm sắp đến, những kiếp sắp đến. Hăy nhận hết ngay bây giờ và để nó ḥa tan trong trái tim của bạn và đi vào bản chất của thực tại.

Chúng ta có thể dùng sự thực tập này để lợi dụng những khó khăn của chúng ta thay v́ để cho chúng làm cho chúng ta điên đảo. Chúng ta đang nhận lănh quả của những ǵ chúng ta đă gieo nhân trong quá khứ, và chúng ta lấy làm sung sướng rằng nó sẽ qua đi, biến khỏi cuộc đời của chúng ta và chúng ta sẽ vượt qua nó. Rồi chúng ta có thể nhớ thật sự cầu nguyện rằng một chút đau đớn hoặc sợ hăi, hay là ǵ đó đi nữa, cũng có thể làm cho người khác đỡ phải gánh chịu một sự đau khổ như thế hoặc hơn thế. Các bậc tôn đức xưa dạy rằng bằng vào năng lượng của từ bi th́ một chút đau khổ có thể cứu chúng ta khỏi sự khổ đau tệ hại hơn rất nhiều trong tương lai. Một chút khó khăn về tài chính có thể thay thế cho một triệu năm làm con ma đói. Một chút nhức đầu có thể thay cho một thời kỳ rất dài ở chốn địa ngục. Nếu chúng ta nh́n nó theo cách: “Ừ ḿnh bị tai nạn, nhưng ḿnh vẫn c̣n sống,” hoặc, “Ừ, th́ ḿnh bị thương, nhưng ít ra là không ai làm cho vết thương tệ hại hơn,” th́ vấn đề sẽ trở thành không có ǵ lớn như ḿnh vẫn nghĩ.

Sau một thời gian hăy thực tập với người khác, người mà bạn thật sự yêu thương, những người mà bạn sẵn sàng làm mọi việc để cho họ khỏi đau khổ. Tất cả mọi đau khổ sẽ ở dưới dạng một đám mây đen trong tim, Hơi thở của bạn kéo đám mây đen ấy ra khỏi người họ hay ra khỏi người của bạn. Ở bên trong trái tim, bản ngă là một ngọn đèn nhỏ đang cháy. Đám mây đen đi vào và thổi tắt ngọn lửa ấy. Phù, thế là nó đă tắt, đă bị tiêu diệt. Và những người ấy, do bạn đă hút ra nguyên nhân bất thiện gây ra đau khổ và cả sự đau khổ, đều sẽ giải thoát khỏi cả hai. Thay vào đó bạn cho họ sự may mắn, niềm vui, phúc lành, và tuệ giác của bạn dưới dạng ánh sáng. Và họ sẽ ngập tràn ánh sáng đó và trở nên sung sướng.

 

 

art2all.net