
Rời
Bi Đ́nh chúng
tôi đi qua khu
lăng mộ và rồi
sang điện Minh
Thành để lấy xe,
đi thăm những
nơi khác trong
quần thể lăng.

Nhờ anh bảo vệ
chụp cho một tấm
h́nh trước khi
đi qua lăng
Thiên Thọ Hữu.

Từ điện Minh
Thành nh́n qua
tay phải sẽ thấy
trụ biểu của
lăng rất gần,
chỉ cách chừng
100m

Con đường bên
phải điện Minh
Thành uốn lượn
qua thảm cỏ để
tới lăng nằm bên
tay trái

Lăng Thiên Thọ
Hữu là lăng bà
Thuận Thiên Cao
Hoàng Hậu
(1769-1846). Tên
húy của bà là
Trần Thị Đang,
người làng Văn
Xá, huyện Hương
Trà, Thừa Thiên.
Bà là mẹ sinh ra
Hoàng tử Đảm,
tức là vua Minh
Mạng. Bà được
tiến cung thành
Tả Cung Phi, hay
thường gọi là
Nhị Phi khi mới
14 tuổi. Khi Tây
Sơn thế c̣n mạnh,
bà theo Nguyễn
Vương phiêu dạt
nhiều nơi. Sau
khi Vương lấy
được thành Gia
Định năm 1788,
bà mới sinh
hoàng tử Đảm năm
1791. Bà sống
thọ tới 79 tuổi,
trải qua ba đời
vua. Năm 1843,
bà ăn mừng "ngũ
đại đồng đường"
khi Hồng Bảo
(con vua Thiệu
Trị) sinh Ưng
Đạo.
Bà là người cần
kiệm, hiền từ,
thông thuộc kinh
sử, tính khiêm
cung và thường
lo cho dân. Bà
luôn khuyên nhủ
các vua Minh
Mạng, Thiệu Trị
gần người hiền,
tránh kẻ gian,
tránh xa xỉ, lo
lắng cho dân,
nhất là những
khi có thiên
tai, dịch bệnh.

Bậc cấp lên lăng
bà xộc xệch,
rồng đá bị sụp
đổ nhiều mảng

Phần la thành
bên trái cũng
sụp. Xa xa bên
trái là điện Gia
Thành

Điện Gia Thành
là điện thờ
Thuận Thiên Cao
Hoàng Hậu lại
càng điêu tàn
hơn.

Điện chỉ c̣n một
phần bức thành
phía sau

Những phần bị
sụp đổ bị vùi
trong đất một
phần.
Ở những nước
khác người ta
không để t́nh
trạng nhếch nhác,
thiếu tôn trọng
di tích lịch sử
như vậy xảy ra.
Những phần bị
găy đổ có khi
người ta vẫn giữ
nguyên, như các
tượng Phật ở
Ayuthaya, Thái
Lan, chẳng hạn,
vẫn giữ nguyên
hàng chục pho
tượng không đầu,
nhưng không có
cảnh gạch đá đổ
nằm ngổn ngang
như thế này.

Hồ sen trước
điện Gia Thành
không có sen.

Ra khỏi khu lăng
Thiên Thọ Hữu,
nhóm du khảo trở
về đường cũ, nơi
có hàng cột điện
kiểu cổ và cây
thông xanh nằm
hai bên đường.
Đến ngă ba có
biển báo lăng "Thánh
Thoại", đoàn rẽ
sang trái và đi
theo một con
đường quanh co,
hai bên có nhà ở
và vườn, nhưng
khá vắng vẻ. Đi
ngang điện Thoại
Thánh, nơi thờ
mẹ của vua Gia
Long, chúng tôi
thấy điện bị cây
cối phủ lấp hoàn
toàn, chỉ thấy
bên trong là một
khối nền gạch
cao. Thật ra di
tích chỉ c̣n nền
móng cũng có thể
giữ sạch sẽ,
quang đăng, và
có biển báo để
tỏ ḷng tôn
trọng tiền nhân.

Lăng Thoại Thánh
cũng bị cỏ phủ
trùm, không có
người săn sóc.
Mẹ của vua Gia
Long tên húy là
Nguyễn Thị Hoàn,
người làng Minh
Linh, Thừa Thiên.
Khi quân Trịnh
tiến công Phú
Xuân bà lánh về
quê ngoại tại
làng An Du (Quảng
Trị), sau đó tản
cư vào Gia Định,
và rồi cũng long
đong phiêu dạt
ra Phú Quốc,
Xiêm La. Năm
1806 khi Nguyễn
Vương lên ngôi
Hoàng Đế bà được
phong Hoàng Thái
Hậu. Bà mất năm
1811, thọ 74
tuổi.

Mộ bà vẫn c̣n
nguyên, nhưng bệ
thờ thiếu trang
nghiêm do một
đầu cột bị rơi
vẫn bị để vương
văi ở đây.

Hồ sen trước
lăng gần như cạn
khô, trở thành
vài vũng nước
cho "trâu dầm".
Đằng xa trụ biểu
báo nơi tôn
nghiêm vẫn c̣n.

Trên đường về,
du khách lại
dừng chân trên
cầu, tuy vui là
có chiếc cầu,
giúp dân bớt khổ,
nhưng không rơ
cầu phao có chịu
nỗi nước lũ hay
không.

Trở lại đường cũ,
ven bờ sông,
đoàn du khảo đi
ngang qua lăng
Cơ Thánh. Trưa
nắng, băi cỏ th́
chói chang,
nhưng lăng th́
lại âm u. Các
thầy địa khi t́m
ra "vạn niên cát
địa" đă đúng khi
mồ mả chôn ở đây
tốt cho đời con
cháu, nhưng
không rơ có đoán
được là sẽ không
tốt cho chính
ngôi mộ ấy, v́
hài cốt bị "phạm"
(chữ mà sách sử
xưa dùng cho
t́nh cảnh bị đào
mả), rồi về sau
cửa lăng lại c̣n
bị khóa, con
cháu không được
vào thăm?
Đến gần đàn Nam
Giao, Bích Vân
cùng bạn bè đi
rẽ về phía trái
để thăm mộ một
người cậu. Câu
hỏi cuối cùng "vui
vui" được đặt ra
cho BV là sẽ
nghĩ sao nếu mồ
mả tổ tiên ḿnh"
được người khác
"quan tâm" bằng
cách khóa cửa,
không cho vào
thăm? - Khỏe, v́
nghĩa vụ chăm
sóc được chuyển
giao cho người
giữ ch́a khóa.
Và nghĩ sao nếu
như lăng mộ tổ
tiên được người
khác bán vé vào
cổng, ḿnh cũng
phải mua vé? - "Oai"
v́ lăng được
nhiều người tới
"coai"!
Nhóm du khảo
chia tay nhau,
ḷng có phần nhẹ
nhơm, v́ dù sao
ḿnh cũng dành
được thời gian
đi thăm lăng mộ
và tưởng nhớ tới
tiền nhân. Nhưng
cũng c̣n có chút
băn khoăn là v́
sao vị vua khai
sáng một triều
đại, đặt ra quốc
hiệu vẫn c̣n
được dùng, xây
dựng một kinh đô
với bao nhiêu
công tŕnh được
xem là di sản
văn hóa vật thể
và phi vật thể
của thế giới,
xây dựng bộ luật
qui mô, tổ chức
một nền hành
chính chặt chẽ,
ổn định được đất
nước sau một
thời kỳ chiến
tranh loạn lạc
khá dài lại
không được đặt
tên đường, không
có tượng đài hay
lễ lạc tôn vinh?
(Trước đây, ngày
Hưng Quốc Khánh
Niệm, mồng 2
tháng 5 âm lịch
là ngày kỷ niệm
vua Gia Long
thống nhất sơn
hà). Hay "tượng
đài" trong ḷng
người là đủ lắm
rồi?
Trần Ngọc Bảo