|
t ừ h o à i t ấ n biệt khúc
Suốt bốn mùa sẽ không còn gì nữa Đời sống đã qua đi Hỡi người bạn tình của lòng ta Đã bay theo những chiều mất dấu Mùa nào ở dương gian Những ngày ngọt ngào tuyệt diệu Hỡi em Khúc nhạc dỡ dang Buồn bã Hỡi người bạn tình ta Những chiều phố phường hẹn hò cũ kỹ Cánh chim tình đã bay vào một trời giông tối Còn lại vết thương
Còn lại vết thương Một mình ta Lặng lẽ Những chiều rất âm thầm Tiếng đàn trầm đứt ruột
Còn lại vết thương Một mình ta Muôn đời quạnh quẽ
Những đêm lệ vùi má môi xưa Bài hát buồn mấy kiếp Người đem đến cho ai nửa khúc nhạc này Rồi không bao giờ nữa Hỡi bạn tình ta Bàn tay mềm tuần trăng trinh nữ Đôi mắt nguyệt rằm Lòng ta rung lên lời thơ sám hối Mùa cổ tích nào đã qua Chỉ còn được kể lại Và bóng em Thoáng mịt mờ Ở ngoài vuông cửa hẹn
Vĩnh biệt em Những lời đau đớn ấy
Hỡi bạn tình ta Bài thơ không bao giờ được viết
|