từ hoài tấn

 

 

chào đón mùa phục hưng

 

  

Cuối cùng giọt sương đã nở hoa

Dưới mặt trời chứa chan kỳ diệu

Con rắn hoa của đời sống trườn mình

Qua những bụi cây khô qua những con đường lở

Cơn địa chấn đã bắt đầu

Xô ngã vùng núi đá

Đã bao nhiêu năm nay đá nhai đi nhai lại một lời tiên tri

  

Sẽ sống yêu trong cõi nọ

Sẽ chết vô tâm bên bờ cô đơn kia

  

Hãy cúi xuống như một người già sống gần hết trăm năm

Những năm còn lại không biết làm gì

Nên sáng tác một bài kinh ăn năn

Một đời tội lỗi tầm thường đi qua

Một chuỗi ngày tháng và năm vô ích

Của cơn xung đột với mây trắng

 

Hãy cúi xuống trong hoài niệm

Soi mặt mình trong bóng lá

Quá khứ cụt lủn như cây cối nửa đời

Sần sùi niềm hối tiếc

Tuổi trẻ hoang phí chưa hết đã già nua

Người tình nào vẫn ruỗi dong trong sa mạc lớn

Sống qua mười năm như trăm năm

Nên mong chờ cõi diệt

Có nghe niềm rung chuyển tương lai

Ì ầm từ vực thẳm

Người đứng suốt bao năm trên triền đá trơn lu

Không thấy mình đang nô đùa với cái chết

Như cuộc tự sát chưa đến giờ tốt

Trong sự chờ đợi không dưng

 

Nhưng núi đã rung chuyển tương lai là lời ca bão tố

Người sẽ trở về đời

Đứng giỡ cao hai tay

Giữa đường phố

Nói về một cuộc tự sát dở dang trên vùng núi vô danh của trí tưởng

Thời đại mới trổ những nhánh nghi ngờ

Đòi bập bềnh trên biển gian nguy

Những mùa đi qua không ai đặt tên

Cánh tay trần gian khô đét

Những bức tường thành hy vọng sắp đổ xuống không ai biết

Đầu rỗng mơ ngày mai tới

Ngày mai bắt kịp một ngàn sau

Có nghĩ chốn không tên này mãi bị bêu rếu

Trên vết rêu mốc của thời xưa oanh liệt

Trên môi miệng của đám đông hò hét dã thú

Những loài chim rực rỡ sợ hãi trốn hút ở cao xanh

Chết mịt mùng trong khuất bóng

Hay những loài chim mơ ước kia mãi về đâu

Không bao giờ trở lại

  

Thế nào hạt sương cũng nở hoa

Hạt sương cuối cùng của một buổi mai se thắt nỗi chờ đợi

Cúi xuống hôn đất

Niềm rung chuyển tương lai

Từ từ nổi gió

Từ từ dâng lên

Cơn đổi thay kỳ diệu

Trần gian sẽ bốc lửa thiêu tan

Trần gian sẽ tái dựng

Cuộc tự sát trên non cao không còn ai nhắc đến

 

Đám đông vừa lớn dậy

Giữa thời đại dẫy đầy những vết tích của hoang phế

Và sự suy tàn của tội ác

Đám đông bước đi

Dưới những bàn chân non đất bắt đầu ướt mịn

Dòng thác lớn trở về

Xóa đi một lần, mãi mãi

  

Mùa nào vừa ngang qua đây, giữa trái đất hết rồi niềm mong đợi

Mùa nào vừa được gọi tên

Giữa thủy triều hân hoan

Bài hát đám đông

Bắt đầu dựng lại những khu vườn rực rỡ

Cây trái tái sinh

Và loài chim xinh đẹp bắt đầu trở lại

 

Người chào đón mùa phục hưng

Bằng nước mắt ôi bao năm qua

 

(1972)

Từ Hoài Tấn

(trích Phục Hưng Tôi và Em)