Lá Thư Huế cuối Mùa Hè Lễ Hội 

Sông Hương, June 27, 2012

 

Ôn Trần Pḥ thân mến ,

Các Anh Các Chị thân mến , 

Tôi rời Thành phố Quảng Trị chiều ngày 24 Juin, 2012, về lại xứ Huế ! Sau khi tham dự hai ngày đêm kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị.

Những cuộc gặp gỡ, những đêm ca khúc của những người vượt qua thời tao loạn, về lại dưới mái trường xưa làm cho ai cũng vui mừng xúc động. Nhiều người bật khóc! Nhiều bằng hữu khác c̣n ở lại chia thành nhiều nhóm, theo nhau đi về các huyện lỵ thăm lại quê hương, cội nguồn trở về tắm lại trong những ḍng sông của tuổi thơ hoang dại !

 Về lại Huế xưa, hôm nay ngồi lên máy ordinateur đọc thư của Anh Trần Pḥ, người này v́ bất ngờ không được khỏe nên không tham dự được lễ hội diễn ra trên chốn chôn nhau cắt rún của bản thân ḿnh !

Tôi xin trả lời bức thư của anh Trần Pḥ, cũng xin gửi đến các anh, các chị, và  những cựu học sinh trường Nguyẽn Hoàng của tôi.

 Anh Trần Pḥ, Chị Xuân Yến thân mến,

1) Trong danh bạ của Trường Kiểu Mẫu nhiều bạn  gửi cho tui, thỉnh thoảng thấy tên Đặng Hữu Hùng này ! Nhưng tui khun biết anh ta  là ai,  đẹp trai hay đẹp gái, mê gái nhiều như ôn với tui  hay ít hơn, sắm được xe hơi Hun-Đa, Kia, Toyota, Huyndai VietNam   ...chưa ! ?

Tui sẽ hỏi thăm Thầy Trần Hữu Long, Thầy Nguyễn văn Tiên, Thầy Trần văn Thuấn, . . . . xem thử anh nớ có phải là học tṛ  Kiểu Mẫu Huế ngày xưa của mấy Thầy ni hay khun, nghe anh ! Tui mong được gặp và làm quen với những người có cùng niềm đam mê cuộc sống như tui, tôi là  một người mơ được gia nhập Tập thể những người công dân không biên giới,  yêu thương  và bảo vệ Hành Tinh Xanh, The Green Planet của chúng ta !

 

                                          H́nh trích từ email nhận được

                                                         H́nh trích từ email nhận được

 

 Phải chân thành khen rằng bài bút kư của anh Đặng Hữu Hùng này về những khu bảo tồn thiên nhiên về loài chim Sếu đang đứng trước nguy cơ tiệt chủng là rất hay, làm cho tui nhớ ngày xưa, lâu lắm rồi, thuở tóc tôi c̣n xanh, môi  tôi c̣n đỏ choét, tôi cũng có hai lần  đi t́m những vùng di trú của Sếu Đầu Đỏ ( Grue Cendrée ) và các loài chim di trú khác như Chim Cốc ( Cormorans). Một lần tôi đi về Năm Căn,  Kiên Giang, Ḥn Đất .... Một lần khác  tui đi về Tam Nông, Đồng Tháp, và cũng núp ở bờ một cánh đồng hoang vắng một đêm ! Sáng sớm mai thức dậy, nghe tiếng vạc kêu khi trời hén sáng, vui mừng chi lạ ! Tui chụp được h́nh Sếu Đầu Đỏ rất là lạ lùng, rất là qúy tộc ! Sung sứớng thay !  Những chú chim Sếu ( Grue Cendrée gorge noire, tête rouge)  ḿnh mảnh mà cao, xinh đẹp, múa lượn uyển chuyển  như những vũ nữ  trong tác phẩm " Swan  Lake" ( Hồ Thiên Nga ) của Chai- Kốp - Ky, sang trọng c̣n hơn những những chú thím hạc màu hồng  ( Flamants Roses ) mà tui  t́nh cờ chụp h́nh được ở Aĩx-en-Provence và nhất là  trên những cánh đồng lầy ở La Camargue.

 

 

Lần này tôi tiếp tục chuyến du hành khảo sát,  vượt qua sông Tiền, đi theo bạn hữu về thăm quê nhà Sa Đéc  của nữ văn hào Marguerite Duras !

 

2)  Người T́nh, L' Amant. 

Tôi vui mừng lắm là v́ được về thăm lại một chốn quê nhà của bà Marguerite Duras . Tui biết được điều đó là bởi v́ tui được  may mắn đi theo mấy người bạn Pháp  gặp và làm quen đôi chút  với bà ta khi đi lên Dauvilles , Normandie với những  người bạn tôi , fans của bà ấy, một hai năm trước khi bà qua đời ! Về sau tui đọc rất nhiều những tác phẩm của thị !

Ví dụ trong tác phẩm " Un  Barrage contre le Pacifique" , bà ấy viết về một chặng đường của bố mẹ bà khi nghe theo lời khuyến dụ của nhà nước thực dân ở Đông Dương,  bỏ xứ Pháp, qua Viet Nam làm ăn, càng đông càng lợi cho mẫu quốc. Hai vợ chồng bố mẹ bà đều làm nhà giáo, sau đó v́ đời sống khó khăn ở Bắc Kỳ, lại nghe theo lời mộng mị của chính phủ, sau khi ông mất bà chạy vào Đất Phương Nam lập khu Dinh Điền, rồi chạy về Tam Nông Rừng Sát, lúc này đă sinh ra mấy người con trong đó có bà Marguerite Duras ....Về sau Người Mẹ đem con về Sadec xin đi dạy với một đời sống khó khăn, buồn nản  nên đâm ra ghiền rượu ( Rượu đế G̣ Công !!!!) Rồi bà mẹ  được cử làm hiệu trưởng một trường tiểu học. Bà Marguerite Duras lớn lên với người mẹ  trên bờ sông  đào mang tên Sông Trẹm, gia đ́nh ở hai pḥng học trong nhà trường ! Về phía bên kia là những con kênh, trên bờ có nhiều cây cảnh, quán cà phê, khách du lịch... chẳng khác ǵ một xóm nhà ở Colmar, Alsace, được người ta đặt tên là " La Petite Venise ".

Hiện nay nơi này là một khu di tích văn hóa được cả hai chính phủ bảo tồn và được chăm lo bởi Hội Những Người Yêu Marguerite Duras. Lúc nào rảnh rỗi, Ôn Trần Pḥ nhờ Thầy Đào Văn Nhẫn, một fan của Marguerite Duras đưa về thăm. Ôn Nhẫn không nhận tiền hướng dẫn viên mô, cùng lắm, buổi tối t́m một ngôi quán lẳng lơ,  bên bờ ḍng sông Trẹm, uống với ôn Nhẫn một hai xị đế Mỹ Thuận là được rồi, là yêu đời hết sẩy !

 Chuyện đáng kể là tại nơi này, khi Marguerite lớn lên đến tuổi cập kê,  một hôm  mẹ nàng mới nói :

 " Con ơi là con ! Xong mùa Hè  này, mẹ dồn một mớ tiền Banque d'Indochine cho con lên Sè-G̣ong mà tiếp tục học hành, con ở lại đây có trường lớp chi mô mà học ! Không học th́ biết làm chi, rồi lấy chi mà ăn, con ơi là con !!!! "

Thế là một hôm, Marguerite được bà mẹ gói ghém hành trang vào một cái xách màu vàng nâu, cho  cô ta mặc một cái váy  vải thô, nhuộm màu tím nhạt ( Như trong phim " L'Amant" ), nàng ta lững thững bước đi bộ  một ḿnh về  một bến phà về phía Lấp Ṿ đi qua Cao Lănh,  ( Thời đó chưa có bến phà Mỹ Thuận, huống chi là Cầu Mỹ Thuận như ngày nay !)  sau khi nói vài câu tạm biệt bà mẹ ghiền rượu đế vn ( Giống  y nhưng nhẹ hơn, rẻ hơn rượu Eau de Vie của người Tây ở xứ Dordogne ). Mặt buồn mà không khóc, bà sà xuống ngồi bên băi cỏ bờ sông Tiền Giang  !

 

 

Trong lúc thừ người ngồi bên đường  chờ chiếc Xà-Lúp bên tê sông chạy về bên ni sông, bỗng nhiên một biến cố lớn xảy ra cho đời người con gái việt nam da vàng này ! À tui xin lỗi, biến cố này xảy ra cho Marguerite,  người con gái mắt xanh, tóc vàng, mới mười sáu tuổi,  tuổi đôi tám,  lứa tuổi lệ đá xanh Cung Tiến !!!!!

 Marrguerite Duras est née en Indochine où son père était professeur de mathémathique et sa mère institutrice . À part  un bref séjour en France pendant son enfance , elle ne quitta Saigon qu'à l'âge de dix - huit ans .

 Trong lúc ngồi thừ người trên băi cỏ, chẳng khóc nỏ cười, bỗng nhiên một người đàn ông mặc c̣m-lê màu trắng, mang cà-vạt màu đen đến trước mặt nàng, mở miệng nói tiếng Tây :

 " Cô bé xinh đẹp của  tôi ơi, cô đi đâu mà đi một ḿnh quạnh quẽ thế ? Cô có lên Sài G̣n không ? "

 Nàng ngước mắt lên nh́n chặp lâu rồi chột dạ, rụt rè  nói bằng tiếng Tây :

"  Thưa Ông, ..Tôi nào quen biết ông ! Ông hỏi để mần chi?" 

Ông kia trả lời :

 " Em cứ gọi tôi là Monsieur Huỳnh, trước lạ sau quen ! Tôi hỏi như thế là bởi v́ tôi đi lên làm việc ở Sài G̣n. Thấy em chỉ có một ḿnh, tôi muốn giúp em đi theo xe hơi Renault của tôi, khỏi cần ngồi xe đ̣ chật chội chạy măi đến sáu bảy tiếng đồng hồ, mỏi mệt lắm ! Em có muốn không !? Xe tôi đậu đàng kia ! "

Và y đưa tay chỉ chiếc xe của y !

Marguerite vùng đứng dậy, nh́n theo ngón tay chỉ, nhoẽn miệng cười,  rồi nói :

" Monsieur Huynh, s'il vous plaĩt ! "

" Làm sao tôi có thể từ chối được, v́ tôi phải lên Sài G̣n bắt đầu trọ học ở Trường Chasseloup Laubat  ( Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng học trường này nhưng sau đó mấy mươi năm !). Tôi thành thật cám ơn ḷng tốt của Ông, người bạn da vàng thân mến ! Ông nh́n xem, mấy ông Tây da trắng đi xe hơi đó, họ có mở miệng nói ǵ với tôi đâu, từ năy đến bây  giờ !!!!!! Ông từ đâu đến bến phà này ? Tôi th́ từ Sa Đéc lên đây "

 "Tôi rất vui, v́ tôi cũng đến từ Sa Đéc ! Gia đ́nh tôi là người họ Huỳnh gốc Trung Hoa, chủ nhân của khu chợ và rất nhiều phố nhà chung quanh đó !"

 "Tôi cũng vui mừng, tôi tên là Marguerite, Marguerite Duras ! Là con gái đầu của mẹ tôi, bà ấy là hiệu trưởng trường tiểu học Sa Đéc ! "

Biến cố xảy ra thật b́nh thường, nhưng đó là cuộc gặp gỡ mang tính định mệnh của Marguerite ! Đó là chuyện t́nh yêu đầu tiên và cũng là  chuyện t́nh cuối cùng của  cuộc đời Marguerite Duras.

 Hai năm sau, vào tuổi mười tám, nàng phải nghe lời mẹ giả từ Việt Nam trở về Pháp Quốc. Một lần ra đi, không bao giờ trở lại !  

 Mấy tháng sau cuộc chia ly đó, người thanh niên si t́nh người Tàu chịu áp lực gia đ́nh tổ chức lễ kết hôn với một cô con gái người  gốc Quảng Đông, cư dân  Chợ Lớn. Cuộc hôn nhân diễn ra  trong một ngôi nhà rất là quư tộc, bên bờ con kênh, nhân dân ngày xưa gọi là Sông Trẹm ( Miền Tây Nam Bộ có ít nhất là 3 Ḍng Sông Trẹm, trong đó có một  con Sông Trẹm của Hồ Biểu Chánh). Lễ cưới nhà giàu diễn ra  tưng bừng náo nhiệt.

Ngôi nhà đó nơi cử hành hôn lễ, ngôi trường tiểu học của mẹ bà  và một ngôi nhà thờ họ Huỳnh ở không xa ngôi trường,  bây giờ là  mấy điểm đến, tham quan du khảo  quan trọng của du khách khi họ đến Sa Đéc. Nhiều nhất là người Pháp, người Châu Âu và người việt nam .....  Các đoàn khách đến từ Dauvilles, EtreTat, Rouen ...,  Normandie, Pháp Quốc  đều do Hội Những Người Yêu Marguerite Duras tổ chức !

Vào thời đó, không mấy gia đ́nh người Hoa lại cho con trai lập thân với một người kinh, việtnam, người Khmai, Cambodge, càng không thể nào lập thân với một cô gái da trắng, mắt xanh, gốc người thực dân  Anh hay Pháp !

Về bên Pháp, Marguerite tiếp tục làm việc, học hành, hoạt động nhiều trong các phong trào b́nh đẳng  xă hội, chống tệ phân biệt chủng tộc,  nhất là  bà thường tham gia những nỗ lực của thanh niên, sinh viên Pháp chống lại những cuộc chiến tranh ở Indochine, ở Việt Nam, ở Algerie, ở những xứ Malgrébe, Bắc Phi ....  Bà sống độc thân cho đến cuối đời !

Sau đó bà viết văn và trở thành một nhà văn lớn của nước Pháp. Tác phẩm của bà thường dựa theo những mẫu chuyện mà bà kể về tuổi thơ của bà ở việt nam.

Trong đó  có câu chuyện t́nh của bà với một  người hoa mà bà say đắm! 

Riêng về phần Monsieur Huỳnh, ông ta có sáu người con nối dơi. Hai mươi năm sau đó ông đưa con qua Pháp học hành. 

Ông Huỳnh và Bà Marguerite có t́m gặp nhau vài lần. Bà có kể lại một cách bâng quơ trong vài tập chuyện kể.

Hai năm trước khi qua đời, bà có  trả lời cuộc phỏng vấn của một nhà báo gái tại nhà bà ở Dauvilles về chuyện phim của phim "L'Amant ", cuốn tiểu thuyết được quay thành phim, rất thành công trên thế giới, nhưng bà chưa được hài ḷng về scenario.

Nữ kư giả hỏi :  " Người T́nh, tác phẩm của đời bà c̣n u buồn hơn, phải không !?"

Bà Marguerite Duras nói : "Chuyện T́nh phải là chuyện buồn ! Nếu chỉ là chuyện vui sướng , hoan lạc th́ đó chỉ là những chuyện kể của các nhà sinh vật học về những cặp đôi hoàn hảo mà thôi ! "

Sau đó bà viết lại " L'Amant" dưới dạng một Scénario mà bà đặt tên " Le Retour de l'Amant de la Chine du Nord ". Cũng là một tác phẩm văn học thành công của Marguerite Duras. Dù là một Scénario, nhưng cho đến nay  chỉ là một tác phẩm văn học chưa bao giờ được quay thành phim ảnh như Scénario " Hiroshima mon amour  " hay là  tác phẩm " L'Amant "  của bà viết ra trước đó ! 

 

 

Các Anh,  Các Chị thân mến ,

Nhân dịp này , tôi xin mời mọi người đi một chuyến du lịch về miền Tây Nam Bộ, thăm những vùng kênh rạch, chợ đ̣, thăm những khu rừng bảo tồn sinh thái, chờ xem những loài c̣, vạc, sếu, cốc, du du...

Thăm những chùa chiền Tiểu,  Đại Thừa Phật Giáo, thăm Chùa Phật Ḥa Hảo ở An Giang,  thăm viếng Chùa Bà, Núi Sam , thăm Chùa Dơi, Chùa Đất  Sét, Sóc Trăng, thăm  những làng quê vô cùng duyên dáng, thăm những làng Chăm, đền thờ đạo Hồi Châu Đốc ....

Hăy nhớ ghé thăm những di tích của Người T́nh ở Sa Đéc,và nghe những chuyện kể về nữ văn hào Marguerite Duras !

 Trước khi đi Sa Đéc ,  xin mời tham khảo :

-  Phim :   " Người T́nh "  " L'Amant "

-  3  Tác phẩm của Marguerite Duras : 

 " L'Amant " 

 " Le Retour de l'amant de la Chine du Nord "

 " Un Barrage Contre Le Pacifique " 

 

3) Về drduongdinhhung :

Anh Trần Pḥ thân mến ,

C̣n lưa Bác sĩ  DD Hùng là một nhà văn, một nhà thơ, một họa sĩ, một nhiếp ảnh gia, một ca sĩ, một nhạc sĩ ...với rất nhiều tác phẩm được phát hành. Anh được rất nhiều người quen biết, kể cả những người quê nhà  xứ Huế chúng ta ! Anh ấy từng đi khắp mọi nơi trên hành tinh xanh, đánh bạn với mọi người khắp mọi chốn phồn hoa đô hội hay là những nơi nắng hạn mưa dầm trên mọi châu lục ! 

Anh từng triển lăm ảnh, một lần ở Huế với tôi ( Chỉ về chuyên đề  tài Social- Ethnography ).

Như tui biết được th́ ông ta có tham dự triển lăm  nhiều lần ở những nơi khác, xứ sở khác,  kể cả triển lăm tranh và  tượng !

Anh Hùng  th́ ở Việt Nam nhiều người biết đến ! ( Hiện nay dân số  việt nam là 87 triệu hai trăm bốn mươi sáu ngàn, năm trăm bảy chục người, không kể mấy cô cậu  bé con đang nằm trong bụng mẹ ! ) Từ Năm Căn ra đến Mèo Vạc, Cao Nguyên Đá Đồng Văn .....có đến mười tám triệu, bảy trăm bốn mươi hai ngàn, hai trăm năm mươi sáu người quen biết. Anh Hùng ơi ! Tui chưa bị bệnh Bác- Kinh - Xông , nhưng trí nhớ tôi cũng bắt đầu có vấn đề, ăn - dai - me !  Nếu những con số tôi nêu ra có sai sót đôi chút, Anh  vui ḷng bỏ qua  cho tôi nhe.e.e.eeeeee !

Xin giới thiệu một kư sự bằng h́nh ảnh của drduongdinhhung qua màn ảnh YouTube :

Đà Lạt Sắc Hoa Phượng Tím 2011 by DDHUNG :

 

   

Thân mến ,

ÁiAnh&CaoHuuDien

 

http://chantran.art2all.net 

Nghệ Sĩ Chân Trần

 

chân trần

 

art2all.net