Duyên May và Sự Lựa Chọn

 

duyên may và sự lựa chọn (pps)

 

 

 

Trần Kiêm Đ̣an và các bạn thân mến,


Ḿnh ở Huế bao nhiêu năm , từ lúc c̣n bé thơ thường nghe tiếng tăm quưt Hương cần, ngon,   thơm, ngọt bổ , Ngày xưa cũng nhiều lần được nếm mùi vị thanh tao,  xúyt xoa thưởng thức . Thế mà quê thật là quê, cả đời chưa một lần được đến làng Hương Cần cho thỏa chí b́nh sinh! Măi cho đến trưa ngày hôm kia, trời chợt nắng chơt mưa, nằm nhà chèo queo một ḿnh, Ái Anh th́ đi làm trên trường, Cu Rem th́ đi học, bỗng nhiên Túy Linh Tiên Ông xộc đến bóp c̣i hôn-đa inh ỏi đề nghị leo lên xe y khởi hành một chuyến ngao du sơn thủy, chạy ra cửa An Ḥa, rồi ra quốc lộ một, trên đầu không ai mang cái mũ của ông Tam Tạng cả. Y rất ngông cuồng, chạy măi về hướng Quảng Trị làm quả nhân lo sốt vó. Rất may là chỉ một chốc sau, y lại quẹo về tay phải,  xă hết ga trên một con đường bê tông rộng thênh thang đến bốn thước, xuyên qua những cánh đồng c̣n thơm mùi rạ cũ, quanh tới quanh lui rồi chun vào một ngôi nhà vườn, cây cỏ xanh tươi. Nhà ba gian hai chái, sạch tưng từ ng̣ai vườn cho đến nhà trong, lát gạch ca-rô y như là trong khu nhà Tây thời thuộc địa. Hỏi: Nơi này là cơi nào đây? Đáp: Chỗ ni là làng Hương Cần! Hỏi: Răng không thấy quưt Hương Cần? Quưt hương cần chỉ trồng bên tê sông, đất bên ni không hợp! Lạ chưa, cách nhau mấy chục thước tây, mà bên ni không hợp, mà bên tê th́ rất tốt! Hỏi: Nhà ni là nhà mô, mà nhiều xe hôn-đa ri? Đáp: Mi vô trong rồi biết, vô trong ni ăn kỵ!  Vô trong nhà thấy bàn thờ nghi ngút khói hương, đèn điện sáng trưng, người người  cúng vái! Lại gặp bác Đ̣an Tuyền Châu kéo ra giữa chợ giới thiệu với mọi người mới hay rằng, bữa ni là bữa kỵ của thân mẫu Trần Kiêm Đ̣an, có Anh Thiện ở Đà Nẵng ra. Ôi thật là một duyên may, vừa biết được quê cha cắt rốn của Ông Trần, vừa biết được Làng Hương Cần danh tiếng. Tôi bèn xin một nén hương thắp cho bà cụ trên bàn thờ, hộ niệm cho Bà thay cho cậu con trai của bà vắng mặt! Trong lúc niệm danh hiệu A Di Đà, tự nhiên câu chuyện ngày xưa mà tôi đọc trong quyển kư sự chiến tranh 
The street with no joy của nhà báo chiến tranh Bernard Fall lại diễn ra rơ mồn một.   Những địa danh, những tên làng tên xóm, những trận càn tới càn lui, những chiếc xe bọc thép, lội nước cũng được, lội cát  th́ càng  bạo tàn hơn . Những làng xóm bị đốt tan tành, những đứa bé sơ sinh bị vất bên đường xóm, v́ mẹ nó trên đường tháo chạy hỗn lọan đă phải liệng nó đi để bảo vệ mấy anh chị của nó, không được may mắn như là Anh Thái Ngọc San, hay là Anh Nguyễn văn Hóa, Giám Đốc Nhà Máy in ở Sân Vận Động Tự Do bây giờ. Hai anh đó vừa mở mắt chào đời th́ Tây đổ bộ. Mấy bà mẹ của các anh cũng phải ôm con chạy giặc, may thay lại chạy bằng thuyền tam bản, mấy anh mới c̣n sống dù cũng để sống và chứng kiến hai cuộc chiến tranh, bạo tàn, phi lư, không đi đến đâu, có chăng là đi đến sự thác lọan và cuồng điên của con người. May thay, cũng đă qua rồi, tuyệt đối qua rồi một thời tao lọan! Tao lọan trong chiến tranh và tao lọan trong những con người bị đánh mất trái tim và khối óc! Trên đường đi về Huế, tôi không t́m ra khung cảnh của những làng mạc, những địa danh của Bernard Fall, như Thanh Hương, Hương Cần, Ưu Điềm Kế Môn, Vĩnh Tu ....không thấy máu lửa cả trên quang cảnh lẫn trên những khuôn mặt người, những người dân b́nh dị, chăm làm, chăm ăn. Và trên môi các bé thơ quàng khăn đỏ đi học về, chợt nở những nụ cười như nhiên, những lời chào hỏi ấm nồng, chào chú, chào bác ...mà tôi chỉ t́m thấy trên môi người trẻ ở Lào và Cam Pu Chia, chưa t́m thấy được ở những đất nước khác mà tôi đă đi qua! Trên môi người trẻ tuổi!
 
Chiều nay, một cậu em tôi, ở Sacramento (đúng chính tả không?) có lẽ cũng gần nhà TRẦN Tiên Sinh gửi cho tôi pps , nói về T́nh Yêu . Cậu Em tôi tên Cao Hữu An, tức Andy Cao . Tôi xin mến chuyển cho Trần Kiêm Đ̣an và các bạn như một lời nhớ thương!  
 
Thân mến,
dienhuu,


Nhóm Nghệ Sĩ Chân Trần !

 

chân trần

 

art2all.net