Lá thư xứ Huế

 

XỨ SỞ CỦA NHỮNG DIỆU KỲ
Viết tặng em- cô nữ sinh Đồng Khánh Huế

Hoàng Thị Như Huy




          Tôi từ quan qui ẩn khi chưa đến tuổi già. Không phải v́ năng lực công tác kém cỏi hay v́ sức khoẻ suy yếu... mà do tôi muốn thay đổi cuộc sống, khi quảng đời phía trước chẳng c̣n là bao! Sau hôm treo ấn từ quan, tôi quyết định quay về quê cũ, lao vào công tác từ thiện, để mong c̣n t́m được một chút ư nghĩa cho đời. Trong chuyến công tác ấy, tôi đă gặp em- một t́nh cờ đến đỗi lạ lùng!

Nơi mảnh đất em sống, là miền đất tôi chưa hề đặt dấu chân.

Trong chuyến công tác cứu giúp những phụ nữ bị lạm dụng t́nh dục ở biên giới Việt Nam- Trung quốc, tôi đă gặp Ni sư Tâm Hạnh. Chính Ni sư là người gợi ư tôi đến vùng quê em, để giúp xây dựng một số trường mẫu giáo.

Tôi nhận lời không chút do dự. Nơi địa phương tôi đến, thầy giáo Phan là người được cử ra hợp tác và giúp đỡ tôi.

Chúng tôi tiến hành khảo sát ngay trong hôm đầu tiên để lên kế hoạch xây dựng trường. Trời vừa hành một cơn lũ lớn trước ngày tôi đến. Nay lại tiếp tục cơn băo rớt đâu đó, nên chặng đường chúng tôi phải vượt qua rất lầy lội. Cả thầy Phan và tôi, đă phải bị trượt ngă mấy bận, áo choàng rách và vấy bùn lem luốt.

Khi chúng tôi quay về thành phố đă quá giờ ăn trưa. Bụng đói cồn cào. Tôi muốn được ăn ngay. Nhưng do người chúng tôi quá bẩn, thầy Phan đưa ra một gợi ư: ”Tụi ḿnh vào nhà một cô học tṛ cũ của tôi gần đây, vệ sinh qua loa rồi đi ăn. ”

Tôi nghe lời không chút phân vân. Nơi mảnh đất này, thầy Phan là thổ công. Thầy chỉ đâu, tôi theo đó.

Thầy chở tôi trên chiếc xe Honda đă bám đầy bùn, tiến về phía cổng một ngôi nhà cổ, nằm sâu trong một khu vườn rợp bóng cây. Thầy dựng xe ở cổng, rồi xăm xăm đi vào. Tôi- v́ khách lạ, nên bước chân đi theo có phần chậm hơn. Khi bước vào ngưỡng cửa, thầy Phan lật mũ áo choàng ra, làm hiện rơ một mái tóc bồng bềnh, bạc phơ, sáng hẳn trong nền bóng tối của ngôi nhà cổ. Thầy đứng ngay cửa và gọi to: “ Alô, có ai ở nhà không? Ra đón khách quí!

Bóng một thiếu phụ đi nhanh ra. Khi chân vừa bước vào pḥng khách, nh́n thấy bóng thầy Phan với mái tóc trắng phau, cô đi chậm lại, vừa đi vừa hát: “ Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi... Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng? Có hạt bụi nào vương trên tóc thầy? Em yêu phút giây này! Thầy em tóc như bạc thêm. Bạc thêm v́ bụi phấn, cho em bài học hay...

Lời bài hát dứt, bước chân cô vừa đến sát bên thầy. Cô dang rộng ṿng tay ôm thầy Phan vào ḷng. Thầy Phan và cô cùng đứng im một lúc trong khoảnh khắc thật diệu kỳ ấy.

Bóng h́nh một thiếu phụ trẻ đang ôm một người thầy mái tóc đă trắng phau trong ṿng tay dang rộng của ḿnh- trong giây phút này đây đă làm tôi sửng sờ. Tôi đứng bên sau - lắng nghe giọng em hát -lặng ngắm em và thầy em... rồi mắt tôi cay cay. . Tôi vội chùi nhanh v́ xấu hổ.

Khi nhận ra tôi- người khách lạ đang đứng chờ đợi, cô vội buông thầy, quay lại, gật chào tôi, rồi mời tôi vào nhà với một giọng Huế thật nhẹ:” Dạ- xin chào ông!

Thầy giáo Phan giới thiệu tôi và bày tỏ ư định của chúng tôi. Em vui vẻ đưa hai đưa tôi ra pḥng tắm của gia đ́nh rồi quay nhanh vào bếp.

Khi chúng tôi đă trút bỏ được bụi phong trần... em cũng đă chuẩn bị xong một bàn ăn với rất nhiều món ăn, được tŕnh bày trong những dụng cụ chứa nhỏ xiu.

Tôi đến bên bàn ăn và có một cảm nhận thật bở ngỡ trước những ǵ đang thấy. Em mời chúng tôi ăn hay mời chúng tôi ngắm những bức tranh đẹp của đất trời? Đă qua hơn nửa đời người nhưng tôi chưa bao giờ được mời ăn một bữa ăn lạ lùng đến thế!

Em mời hai chúng tôi vào bàn. Lúc này, nh́n lại em, tôi mới nhận ra em đă thay đổi trang phục. Em mặc áo dài lụa Hồng hoa màu trắng ngà. H́nh như em có điểm nhanh một chút má hồng và tô thêm nét son bàng bạc? Trông em duyên- một nét duyên không diễn tả được bằng ngôn từ. Em đứng lên, lần lượt giới thiệu những món ăn mà em đă dọn mời:

“Đây là món thịt heo luộc chấm với tôm chua, ăn kèm rau xà lách, lá rau thơm, lát vả non, lát khế chua... “

Theo tay em chỉ, tôi nh́n thấy một đĩa thịt nhỏ, với những lát thịt mông heo tơ cắt mỏng thanh, sắp kiểu xếp ngói, viền ṿng quanh đĩa. Giữa tâm, em điểm một nụ hoa nhỏ tỉa bằng đầu quả ớt kim đỏ chót- lót nền hoa là một cọng ng̣ xanh nghiêng nghiêng như mời gọi.

Em lại tiếp lời: ”Món tôm chua quê em là di sản tiếp thu từ quê hương ông, từ một cô gái tài sắc vẹn toàn miền sông nước G̣ công. Ông có biết không? Đó là Đức bà Từ Dũ, ngày bà về kinh làm Quốc mẫu.

Theo lời giới thiệu, thầy Phan và tôi gắp ngay sản phẩm để cảm quan.

Em lại giới thiệu tiếp:” Đây là món Dưa bà Cai chấm ruốc- một món ăn Huế ơi là Huế!” Nói xong, cô lại cười rồi quay sang nói với thầy Phan: “ Thầy ơi! Ngày con ở Pháp, có đêm con nhớ món ruốc ni không ngủ được, nằm chảy nước mắt cả đêm đó thầy nợ!

Thầy Phan giả lả để kiềm chế cơn xúc động: “ Chà hư ăn rứa hay ho chi mà khoe.

Em lại tiếp tục như chính em được ai đó giao trọng trách làm MC cho một đại tiệc:
“Đây là món tôm rim. Chỉ có sông nước Huế quê em mới có những con tôm rằn thịt ngọt sắc hồng này thôi. Chúng được nuôi dưỡng trong nguồn phù sa của đầm phá Tam giang tuyệt vời bậc nhất vùng Đông Nam Á này...

Tôi gắp một con tôm đỏ ong, cong ṿng, bóng mướt, kèm một miếng cơm trắng dẻo thơm- em nấu từ hạt gạo thơm có tăng cường thêm hương của ngọn lá Dứa. Một hương vị lạ lùng dậy trong ṿm họng, tạo sự khoái khẩu ngây ngất!

Rồi em kể chuyện ngày xưa mẹ em nấu món Cơm vắt-Tôm rim cho cả nhà vào buổi cuối tuần, ra bên bờ sông Hương, vừa ngồi ăn, vừa ngắm cảnh chiều tà đang buông, nhuộm tím dần cả gịng sông thơ... đang lững lờ trôi xuôi qua thành phố mộng mơ, huyền ảo...

Em đă đưa tôi vào mê trận âm nhạc qua bài hát khi gặp đầu buổi. Giờ em lại đưa tiếp tôi vào mê trận của những món ăn Huế- đă qua bao đời với tiếng thơm “ danh bất hư truyền”. Khi kết thúc một bữa ăn mà tôi có cảm giác ḿnh vừa đi qua vùng cổ tích của biết bao câu chuyện về cọng rau, ngọn cỏ, con cá, con tôm...

Em lại quay vào bưng từ tủ lạnh cho Thầy Phan và tôi hai chén sứ nhỏ xíu, trắng phau, bên trong chứa một nền màu tím ngát. Tôi chưa h́nh dung được em sắp cho tôi ăn cái ǵ th́ miệng em lại ngâm nga:

Sắc màu tím Huế nhớ nhung
Ai đem tô đậm ? Chân dừng, mời anh?
Ăn vào, nghe vị thơm thanh
Chén chè tím Huế gợi t́nh bâng khuâng!

***
Loại khoai sắc tía biết trồng
Choái ḅ thả sức, đánh vồng củ to.

***
Nấu khoai mềm chín, chà tơi
Lượng đường vừa đủ nấu sôi khuấy đều
Muốn pha sắc tím đậm tươi
Vỏ khoai phần cứng, nấu sôi lược màu.
Múc chè ḷng chén trắng phau
Lắc cho láng mặt, mâm thau dọn bày

***
Chè bưng tay, muỗng cầm tay
Ngắm màu tím Huế, ngẩn ngơ nỗi ḷng! (*)

Giọng em ngọt, như chất ngọt khúc mía -mẹ lùi- ngày xưa tôi ăn. Sắc màu chè đậm tím màu nhớ nhung ... tím Huế. Đúng như lời thơ em lột tả : tôi đang chè bưng tay, muỗng cầm tay mà ḷng ngẩn ngơ về... . một Huế diệu kỳ!

Tôi nghiêng người sang nói nhỏ với thầy Phan:” Tôi chết mất anh Phan ơi!

Thầy vừa cười vừa nói với giọng tỉnh queo:” Khoan vội chết, xây cho xong cái trường học cho lũ trẻ rồi hẳn hay!

***

Em tiễn thầy Phan và tôi ra cổng khi bữa ăn đă xong.

Lúc này em lại quay sang nũng nịu với thầy giáo của ḿnh: “Thầy khen con nấu ăn ngon là thiệt hay giả đ̣?”

Thầy Phan tỉnh bơ đáp: “ Tui giả đ̣ khen để cô cho ăn, chứ cô nấu dở ẹt. Lo liệu mà học tập thêm để tui c̣n quay lại thêm lần nữa hí!”

Em lại cười ngắc nghẽo với thầy ḿnh và nói: “ Con xin hứa học tập thêm và sẳn sàng phục vụ. Nhưng... nếu lần sau thầy có trở lại xin hăy báo trước kẻo... kẻo... ”

Ngang đoạn này cô quay sang nói nhỏ vào tai thầy Phan điều ǵ đó rồi cả hai cùng oà lên cười to. Tôi không nghe được ǵ. Măi về sau, mấy lần tôi gặng hỏi, thầy Phan mới nói lại nguyên văn lời em:

”... kẻo... khách ăn sạch hết phần chủ, làm chủ bụng đói meo! Hu Hu!”

Trên đường về thấy tôi bần thần, thầy Phan buột miệng hỏi:

“ Có điều chi cần khai báo không?”

Tôi lúng túng trả lời:

“ Bữa cơm ngon quá!”

Thầy Phan gặng hỏi với đôi mắt đầy xoi mói:

“Chỉ có thế thôi ư?”

“ Vâng chỉ có thế thôi!”

“ Thế th́ được, chứ đừng thêm điều ǵ rắc rối nữa. Ở cái xứ sở này, mấy cô học tṛ của tôi, tầm cỡ con bé vừa rồi, th́ không bao giờ đến tuổi này mà c̣n pḥng khuê bóng chiếc để đợi chờ mấy tay lăng tử như anh đâu. Đừng làm con thiêu thân! Đừng làm thân bại danh liệt nghe không?”

Tôi nghe ḷng thật cay đắng về những lời răn đe nửa đùa nửa thật ấy.

Tự hứa ḷng thôi không nghĩ ngợi điều chi nữa.

***

Một đêm đă trôi qua. Tôi không ngủ được bởi những mộng mị chập chờn... Nhưng tôi phải quay về hiện thực. Một ngày mới bắt đầu. Trước tiên là phải ra bưu điện liên lạc về Pháp để xin thêm kinh phí. Bước chân tôi tiến đến quầy. Tôi nghe âm thanh thật nhẹ như khi có khi không một bài hát mà tôi đă yêu nhất trong đời: ”Người ơi một chiều nắng tơ vàng hiền hoà sưởi ấm nơi nơi... Nên hồn tôi vẫn yêu trong mơ tiếng đàn đợi chờ mơ hồ... Vẫn yêu muôn đời nàng Quỳnh Như thuở đó...

Tôi đứng chết lặng một lúc. Trái tim già nua của tôi lại bừng dậy sức sống của một thuở thanh xuân. Bóng cô nhân viên ngẩng lên, giọng hát chợt dứt, thay cho lời chào muôn thuở: ”Thưa quí khách cần chi?”. Và tôi đă thấy lại tất cả bóng h́nh em. Th́ ra em là cô nhân viên ngành Bưu chính viễn thông!

Em nhận ra tôi, mỉm cười thật tươi, rồi ân cần giúp tôi mọi thủ tục. Em vừa làm công việc, vừa hát lại thật nhỏ trong miệng bài hát tôi yêu: “Người ơi! C̣n nhớ măi trưa nào chiều nào vàng bướm bên ao? Người ơi! C̣n nghe măi tiếng ru êm êm buồn trong ca dao? C̣n đó tiếng khung quay tơ, c̣n đó con diều vật vờ, c̣n đó biết bao nhiêu lời thương yêu đến kiếp nào cho vừa... ” H́nh như em hát mà em không hề hay biết ḿnh đang hát. Em hát mà không cần phải mong có ai nghe. Tiếng hát thật thanh thoát hồn nhiên, mà đă lâu lắm rồi tôi không nghe.

Tôi muốn sống để xây cho xong nốt ngôi trường nhưng sao số mệnh lại trêu tôi, để giờ đây tôi lại muốn làm con thiêu thân. Tôi muốn chết ngay trong giờ phút này. Nhưng... lịch thần chết chưa kư, nên tôi lại phải lầm lũi quay về. Suốt buổi chiều măi bận bịu với mấy ông thợ xây dựng về hợp đồng, về giá cả vật liệu... nên tôi tạm quên những rung động lạ trong trái tim ḿnh.

Khi bóng đêm buông xuống trên thành phố trầm buồn và sâu lắng này, tôi đă không chịu nổi cảnh cô đơn, thay quần áo, đi lang thang dưới mưa để t́m cảm giác lạ của một đêm mưa Huế- những đêm mưa mà biết bao nghệ sĩ đă cảm nhận được cái hồn của nó, sáng tác nên những tác phẩm bất hủ cho đời. Tôi lầm lũi đi măi qua những con đường không biết tên, qua những con đường mà trước đây bước chân tôi chưa từng in dấu... Đêm thật tĩnh lặng và thê lương! Tôi dừng chân trước một quán trà bên đường- với ánh đèn vàng buồn hắt ra từ những chiếc đèn lồng và thoảng vọng tiếng nhạc từ những nhạc cụ truyền thống.

Tôi bước vào. Căn pḥng đầy bóng tối. Chỉ nơi dàn nhạc đang biểu diễn là có ánh sáng mờ. Một lần nữa trái tim tôi ngưng đập khi tôi nh́n thấy bóng em. Em ngồi đó, trong tà áo dài vải the màu nâu gụ. Em ôm cây đàn Tranh và đang nghiêng người rung nhẹ năm ngón tay, đă từng nấu cho tôi ăn những hương vị tuyệt trần, lên những dây phím, tạo nên âm điệu của khúc Giọt mưa thu buồn năo nuột: “ Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi. Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi. Nghe gió thoảng mơ hồ. Trong mưa Thu ai khóc ai than hờ...

Tôi ngồi trong bóng tối- ngắm nh́n em.

Em không hề hay biết tôi đang có mặt trong giây phút này.

Em không hề có cái ngẩng đầu nh́n về phía tôi, măi rung những dây phím, theo tiếng hát của người ca sĩ cho đến nốt nhạc cuối cùng.

Đến khi quán đóng cửa, tôi mới là khách ra sau cùng, để lại sau lưng một quán vắng không người.

Em đă ra về theo lối cổng sau và tan biến trong làn mưa đêm buồn hiu hắt.

Tôi đi tiếp măi trong đêm mưa...

***

Tôi quyết định rời Huế lên giám sát công tŕnh xây dựng. Thầy Phan tỏ vẻ ngạc nhiên, v́ không nhất thiết tôi phải làm điều ấy. Nhưng chỉ ḿnh tôi tự hiểu v́ sao tôi phải chọn việc rời xa Huế có em? Tôi không thể làm con thiêu thân. Tôi phải sống v́ c̣n biết bao việc phải làm. Và chuyến ra đi này là cuộc chạy trốn. Thằng tôi hèn nhát chạy trốn với chính ḿnh!

Khung trời Hồng Hạ không có bóng em. Tôi đă sống đơn độc ở đó suốt bốn tuần lễ thi công. Khi ngôi trường đă nhô mái ngói đỏ au trên nền ṿm lá xanh ngút ngàn của rừng Hồng Hạ, tôi thu xếp hành trang trở về...

***

Thầy Phan đón tôi trở về với một thông báo hấp dẫn: “Đêm cuối cùng của anh với Huế, chúng tôi cám ơn anh bằng một đêm du thuyền trên sông Hương. Thay v́ thuê ban ca Huế như mọi du khách vẫn làm, học tṛ cũ của tôi sẽ đảm nhiệm tất cả.”

Năm tiếng “học tṛ cũ của tôi”, nghe thật b́nh thường, nhưng với tôi là đợt sóng mạnh làm chao đảo hồn tôi. Tôi thầm ao ước sẽ có em trong đám “ học tṛ cũ của tôi” của cái ông Phan già khó tính luôn răn đe đủ điều.

Tôi đợi đêm mau buông.

Và điều đă đến c̣n ngoài mong ước của tôi.

Em đă đến, không chỉ tham dự mà là người dẫn chương tŕnh- cho đêm du thuyền trên gịng sông đầy huyền thoại.

Trời không trăng sao. Ánh sáng hắt lên từ những chiếc đèn lồng bằng quả bóng, được chủ thuyền thả xuống quanh thuyền, làm cảnh vật lung linh. Tôi nh́n thấy em trong sắc áo tím- màu của chén chè hôm nào em đă nấu cho tôi ăn. Trời se lạnh nên em đă quàng thêm chiếc khăn nhỏ.

Em đứng một ḿnh, phía đầu mũi thuyền.

Thuyền đă bắt đầu nhổ neo ra sông.

Khi thuyền đă ra giữa gịng, đang lao vào khoảng bóng tối u uẩn của một đêm không trăng, giọng em lại buông lơi từng tiếng, từng tiếng, như em đang nói vọng về từ một cơi xa xăm... :

Đêm nay, trên gịng sông Hương, giữa sóng nước đang ŕ rào lời t́nh ca muôn thuở, chúng ta sẽ cùng Huế tiễn đưa một người...

Anh không phải do Huế sinh ra.

Anh chưa bao giờ nghe tiếng hát của gịng Hương trong những đêm trăng cô tịch?

Anh chưa bao giờ nghe tiếng thông reo trên núi Ngự trong những chiều lộng gió ngày đông?

Anh chưa bao giờ đến đỉnh Vọng cảnh để ngắm Huế vô tận giữa đất trời?

... . Nhưng anh đă yêu Huế vô cùng! T́nh yêu ấy đă thôi thúc anh về với Huế, dựng xây cho Huế những công tŕnh. .

Chúng tôi biết anh yêu Huế của chúng tôi... Và chúng tôi biết chúng tôi yêu anh như yêu Huế của ḿnh. T́nh yêu của chúng tôi được gói tṛn trong những khúc hát đêm nay, để ngày mai anh sẽ gói theo trong hành trang giă biệt...

Và …tiếng hát Kim Lan sẽ mở đầu thay cho lời t́nh tự qua khúc hát “Chuyển bến” . Nhạc lời Đoàn Chuẩn-Từ Linh”.

Trong ánh sáng loáng thoáng của một đêm mơ, tôi thoáng thấy bóng một thiếu phụ xuất hiện khi mờ khi ảo qua ánh lung linh của những ngọn nến vừa được đốt lên trong khoang thuyền. Một chất giọng ngọt ngào đầm ấm cất lên:

“ Chiều nay sao dâng nhanh màu tím? Và mây bay theo nhau rời bến. Thuyền cắm tay sào từ cuối thu. Ngoài kia sông nước như đón chờ... C̣n đêm nay nữa ta ngồi với nhau, ngước mắt trông trời. Ngày mai anh đă xa rồi, t́nh tan vỡ ch́m trong lăng quên...”

"Vâng chỉ c̣n duy nhất một đêm nay nữa thôi, chúng ta c̣n được ngồi bên nhau. Ngồi bên nhau trên chiếc thuyền mơ...

Anh có lời ǵ để nói hay chăng?

Có thể tim anh đang bồi hồi xao xuyến? V́ lẽ đó đă chẳng nói nên lời? Ngọc Hương sẽ thay anh nói lời hẹn ước cùng Huế đêm nay qua bài hát ” Hẹn một ngày về” của nhạc sĩ Lê Hữu Mục. ”

Tim tôi như ngưng đập trong tiếng em buông lơi và trong tiếng hát như vọng về từ cơi mộng:  "Về đây trong hoa lá hỡi cánh chim giang hồ. Về đây trong sắc hương thắm tươi say mơ. Huế lờ lững gịng Hương năm tháng c̣n vương lời ai mong chờ.

Tôi chưa hề biết các chị là ai? Nhưng đêm nay các chị đang hát cho tôi. Chị cũng như em, đang đưa tôi vào mê trận của cuộc đời: “ Huế ơi! Sao nỡ làm say lịm hồn tôi!”

Tiếng em lại ngân lên, thánh thót như tiếng suối reo: “ Hạnh phúc của cuộc đời là những ǵ em mơ, anh mơ. Nhưng bóng hạnh phúc cũng có khi chợt đến rồi chợt đi... Vậy đêm nay, khi hạnh phúc đang trong tầm tay, ta hăy nâng niu, ôm ấp để tận hưỏng những giây phút thần tiên của cuộc sống . Khúc hát “Thiên thai” nhạc và lời của Văn Cao-Phạm Duy sẽ do Lư Mai tŕnh diễn để đưa anh về nơi xứ sở đào nguyên- nơi người anh mơ đang đứng đợi. Và mong rằng anh sẽ quên được lối về trần...

Đáp lời em, Lư Mai cất giọng nữ cao: “ Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng, nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc chốn đào nguyên….

Ngoài sông mưa cũng ngừng rơi để lắng nghe. Cả những người trong khoang thuyền cũng lắng nghe. Ai cũng một lần mơ đến chốn thiên thai. Ai cũng một lần mơ ḿnh quên đường về trần thế...

C̣n với tôi?

... trong đêm nay, thiên thai mà tôi mơ tưởng là thế gian này! Nơi có em đang đứng nói lời dịu ngọt. Em đứng đó- Tôi ngồi đây. Thật gần và cũng thật xa vời vợi!

Em c̣n tiếp tục nói, tôi tiếp tục nghe, tiếp tục say đắm... cho đến khi ánh nến dần tàn lụi... để trả lại cho khoang thuyền bóng tối mênh mông. Lời em lại cất lên:

” Cuộc đời cho ta, mỗi người một số phận!

Có thể là em đang ngập đắm trong đau thương?

Có thể là anh đang chan hoà trong niềm hạnh phúc tuyệt diệu?

Nhưng cho dù là nỗi khổ hay niềm vui... tất cả đều là chất liệu của cuộc đời. Xin hăy dang rộng ṿng tay ôm nó và cùng mang theo nó trong hành tŕnh phía trước. Bài ca “Đưa em t́m động hoa vàng” Lời thơ Phạm Thiên Thư- nhạc Phạm Duy sẽ do người dẫn chương tŕnh xin hát tặng gă từ quan trong giây phút biệt ly.

Và lời ca cũng xin được khép lại một đêm mơ trong cuộc đời trần thế.

Tiếng em lại cất lên cao vút thê lương: “ Rằng xưa có gă từ quan. Lên non t́m động hoa vàng ngủ say... Nhớ xưa em chữa theo chồng, mùa đông may áo, áo hồng đào rơi. Mùa thu em mặc áo da trời, sang đông lại khoác lên người áo hoa. Thôi th́ em chẳng c̣n yêu tôi, leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng... "

Tôi không trách em, chỉ trách ḿnh sao đến Huế quá muộn màng, để bây giờ chỉ biết van xin nhân thế: “... khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu...

***

Thầy Phan tiễn tôi ra sân bay. Khi tôi vào hẳn trong pḥng cách ly, thầy mới điện vào- với một giọng thật buồn: “ Cô ấy là một phụ nữ tài hoa- cô ấy có thể làm được những điều kỳ diệu như anh đă thấy . Nhưng tất cả những việc làm ấy, chỉ đủ đổi lấy những viên thuốc cho người chồng đă bất động trên giường bệnh nhiều năm qua...

Chính v́ điều này mà tôi đă sợ hăi khi anh muốn làm con thiêu thân. Chỉ cần anh không giữ được chính anh th́ miệng lưỡi của cái thế gian này vô cùng khủng khiếp!

Xin chúc anh lên đường b́nh an. Xin chúc anh quên được Huế của chúng tôi!"

Mắt tôi lại cay cay. Tôi không c̣n xấu hổ, để mặc nước mắt rơi ngập đầy g̣ má, xách túi thiểu năo bước lên máy bay...

Quay nh́n Huế, bóng h́nh nhạt nhoà qua nước mắt…

Nhưng trong hồn tôi in đậm không phai ... những diệu kỳ!

 

Huế, một đêm mơ
Hoàng Thị Như Huy
Nhuhuyhoang@gmail. com

____

 

(*) Trích “ Những rung cảm của một tâm hồn Huế “ của Nghệ nhân Dân gian Việt Nam Hoàng Thị Như Huy

 

chân trần

 

art2all. net