Quán Cơm Âm Phủ

 

..............

 

Quán cơm Âm Phủ ngày xưa là của Bác Tư Ruồi mà mọi người thường gọi là Mụ Tư Ruồi. 10 năm trước tui về đó không phải để t́m lại dĩa cơm có tôm chấy, thịt nướng dưa chuột bóp muối mềm mềm nhưng vẫn c̣n ḍn tan, mà để t́m lại anh Thôi con của Bác Tư. Anh Thôi ngày xưa là cầu thủ đá banh, người to như Vọi nhưng bây giờ đă lớn tuổi, anh đă thay đổi rất nhiều và phải buồn mà nói rằng cái phong độ của anh không c̣n ǵ nữa cả dù chỉ là một chút ǵ như giọt sương phai...Tuy vậy anh vẫn là anh Thôi vui tánh thuở nào, anh cũng nhận ra tui khi tui ngỏ ư mời anh ngồi xuống uống với tui vài ly bia. Tối hôm đó tui đươc ăn lại món cơm Âm Phủ tưởng đă thất truyền nhưng khôn ngờ lại ngon hơn 25 năm về trước. Có lẽ v́ sự nông ấm của anh Thôi, chủ nhân thừa kế quán cơm của Bac Tư Ruồi mà cũng có lẽ v́ anh Thôi kêu người cho thêm nguyên một chén tôm chấy thật đầy. Đầy ...gần bằng tấm ḷng của anh Thôi.
   

Không biết giờ đây, anh Thôi có c̣n đó để một ngày nào biết đâu lại có kẻ t́m về hỏi xin anh chém tôm chấy ăn với cơm trắng mà anh cho hôm nào...

 

Hải Âu Phi Xứ

 

___________________

 

 

Hải Âu Phi Xứ thân mến ,

Các bạn QH 1962-1965 thân mến ,

Các Mự , Các Cụ khác thân mến,

 

Cách đây hai năm ḿnh có làm mấy  câu thơ di động, không ngờ sau đó được đưa vào Guiness của Nhà Văn Cao Huy Khanh (?), và in hai lần vào Tập 10.000 Nhà Thơ Xứ Huế. Sau đó thơ di động của diencaohuu c̣n được in miễn phí nhiều nơi, nhiều chốn như Tuyễn Tập Thơ Tân Hiệp, Hội Nhà Văn Đồng Nai, Chân Dung và Kỷ Niệm Nguyễn Ḥang Quảng Trị, Tập Thơ Nhiều Tác Giả, Ba-ri.

Ḿnh lấy làm sung sướng lắm ! V́ cớ ǵ mà sung sướng ?

 

Quá giản dị !:   Một người tư cách như ḿnh, trồi lên, ngụp xuống mấy mươi năm, mà chẳng một ai nhớ tưởng, chẳng ai biết ḿnh là ai !!!! Ui chu choa, so sánh với mấy người bạn học ở Quốc Học 62-65 th́ ḿnh thua ai đâu, phải không, mà nhiều người trong lớp bọn ḿnh th́ lại nổi tiếng như cồn từ thời c̣n con nít ! Nghĩ tức chưa !  Như Nhà Thơ " Bờ - Ri - Zăng- Tin " Tần Ḥai Dạ Vũ , Nhạc Sĩ Nguyễn Rọm, tức Nguyễn Phú Yên chẳng hạn !

 

Trở lại chuyên đề chính : V́ sao mà ḿnh sung sướng với mấy câu thơ di động được in nhiều nơi, không tốn một cắc bạc giác !?  V́ ḿnh cũng được nổi tiếng, Hải Âu ơi ! Đi đâu, ng̣ai làng Phước Tích của ôn Phan Công Trinh, hay dưới làng Mỹ Lợi của ôn dược sĩ Phan Ngộ, chết non chết yểu, dưới làng Mỹ Á của ôn Nguyễn Miên, người giă từ cơi hồng trần năm 19 tuổi v́ không t́m được mấy người chơn chất như ôn ta  để biết yêu cơi tạm này!  Nhiều khi trong tiệc cưới của bọn hậu sinh ở những nơi đó, nhiều người trông thấy ḿnh, ghé tai nói nhỏ với nhau  :

" Mi biết tay nớ khôn ? Bữa ni hắn về Huế ở rồi, hết ăn chơi rồi, hắn bị bịnh trong cái trốt của hắn, da xanh ghê chưa ! Hắn là Cao Hữu Điền đó, mi nghe tên hắn  chưa, Nhà Thơ mới nổi tiếng đó ! " 

" Mặt hắn ngơ ngơ hí ! Cũng có vẻ thơ thẩn lắm ! Hắn quen chi với Nhà Thơ Lương Túy Vân, thằng  Lương Hương  Mỹ Lợi nớ, mà bá vai bá cổ rứa !" 

" Ui chao , trước đây mươi năm, hai thằng đó là hai ôn trũm ăn nhậu ở Long Thành, Bà Rịa , Xuyên Mộc đó !" 

" Mặt hắn non non, nhưng hắn thọ mấy tuổi rồi !?"

" Năm ngóai thằng giáo sư Trần Ḥai, không phải thằng họa sĩ  Trần Ḥai mô, thằng giáo sư Trần Ḥai cho tao biết nó cũng già rồi,  khỏang sáu mươi lăm, sáu mươi sáu tuổi !

 "Vậy th́ già rồi  hắn mới được nổi tiếng hí !"

" Có răng mô nà ! Già được nổi tiếng là vui tuổi già, qúy lắm đó ! Mấy ôn mấy bà nổi tiếng từ thời trẻ tuổi, xuân xanh th́ cũng ba ch́m bảy nổi có sao đâu. Bây giờ mấy khi họ vui, mà c̣n sợ danh vọng nữa, phải khôn mi !"

"OK, tao nhớ lại, ôn Trịnh Công Sơn, năm 92, sau khi đưa đám bà già, ôn ta buồn tênh, tránh chỗ đông người, v́ ôn cũng là nạn nhân của danh vọng !"

 

 Hải Âu ơi ,

 Ḿnh xin trở về với xóm Hàng Me, Sân Vận Động, Huế, và xin thông báo với Hải Âu về hai người ngày xưa Hải Âu đề cập trong lá thư :

 Anh Thôi , Chủ nhơn nhà hàng Âm Phủ , đă qua đời !

 Bà con với Anh Thôi, Anh Nên, chủ nhơn quán Cháo ḷng bên cạnh quán Âm Phủ quay nặt về đường Triệu Ẩu, cũng đă giă từ cuộc vui mười mấy năm nay rồi !

 Xóm Triệu Ẩu , Xóm nhà của Hải Âu và cô Tṛn, cô Vê, Xóm Hàng Me...đă đổi thay, con người và quang cảnh. Về Huế ḿnh sống với khách lạ. Người xưa chẳng c̣n mấy ai, có c̣n đi nữa th́ cũng móm mém như ôn Kịa, ôn Tùng,thập niên 50, ngày xưa đánh kiểng ra chơi cho bọn ḿnh, khi học tiểu học Lư Thường Kiệt !

 

Ḿnh có đề cập đến ḍng di động đă làm cho ḿnh nổi tiếng vào tuổi đời mênh mông c̣n lại .

 Ḿnh xin chép lại mấy câu mà ḿnh liên tưởng  đến để viết thư cho Hải Âu :

          

                 Tôi nay về lại làng xưa ,

             Ngồi im tôi tưởng như chưa bao giờ ,

                 Như chưa từng có giấc mơ ,

             Ra đi, trở lại bến bờ nào đây,

 

Xin  gửi tặng các bạn một ca khúc  caohuudien mới được phổ biến ,

 

Xin click vào link sau:

 

 

Thân mến,

 

Cao Hữu Điền,

 

 

http://chantran.art2all.net

 

nối ṿng tay

chân trần

art2all.net