Đại Trai Đàn Chẩn Tế Giải Oan.

H.T. Thích Nhất Hạnh 

 

 Kính Thưa Qúy Phật tử,

 Các bạn thân mến,

Chiều nay , thứ bảy , việc làm tự nhiên bớt đi nhiều ! Ngồi trong pḥng làm việc mà đầu óc cứ vổ cánh bay , bay về những kỷ niệm tươi đẹp của ngày xưa . Lướt trên những trang tin điện tử , đọc lại những câu nói của qúy Thượng tọa , qúy Thầy, qúy bằng hữu , qúy Anh Chị qua lễ hỏa táng của vị Thầy kính yêu , Ḥa Thượng Thích Măn Giác được đăng tải trên www.giaodiemonline.com  ḷng tôi lại mang mang thương nhớ những kỷ niệm tươi đẹp dù ít ỏi mà tôi và các bạn đạo của tôi có được với Thầy ! Trong số các bạn đạo của tôi thời bấy giờ có mặt Tôn Thất Mạnh Lương, Anh Vĩnh Tùng , Về sau có mặt Lê Duy Đoàn , Thái Nguyên Hạnh , Nguyễn Phi Tấn là những người hoặc là đồng môn hoặc là cùng có cơ may cùng gặp Thầy với nhau. Lần đầu tiên , tôi được hội ngộ với Thầy là năm 1965, tôi mới 18 tuổi , ghi danh lớp Dự Bị Văn Khoa ,Đai Học Huế. Thầy ở Nhật mới về (???) dạy chúng tôi môn văn học . Chỉ qua vài tiết học là tôi nói với bạn thân của tôi : Thầy Măn Giác có một nụ cười của Đức Phật , một giọng nói của một Thiền Sư ( mặc dù bấy giờ tôi chưa từng diện kiến thiền sư nào cả , có thể đó là thiền sư trong tâm tưởng của tôi ) Hôm đó là bạn Phạm văn Rơ , cùng học song song APM với tôi , Hồ Đắc Duy và  Vơ văn Cần . Tôi t́m thấy trong h́nh ảnh của Thầy Măn Giác một Tổng ḥa của một Nhà Sư, một Nhà Thơ và một Người mang Hạnh Dấn Thân vào cuộc đời . Về sau tôi mới thấy rằng Thầy Măn Giác đă khởi hành cho một cuộc Dấn Thân vào Sự Nghiệp Văn Hóa Đạo Phật để cứu độ cho Đời ! Thầy có mở lớp dạy Nhật Ngữ dĩ nhiên miễn phí , thời bấy giờ nước Nhật chưa mời gọi ai được . Chúng sinh bu đi học tiếng Anh . Thế mà chúng tôi, các phật tử đều có đi học với Thầy. Riêng tôi và Phạm văn Rơ v́ bận bịu chương tŕnh APM nên phải xin thôi sau một  tháng rưỡi . Năm 1966, thế cuộc xoay vần , cơn lốc chiến tranh ,bạo lực cuốn vào các thành phố. Phong trào tranh đấu Phật Giáo bột phát dù dưới h́nh thức nào đi nữa th́ cũng muốn diễn đạt ư nguyện của mọi người đó là PHỦ ĐỊNH CHIẾN TRANH. Phe phái nào đi nữa , hễ ai có đôi chút công tâm đều thấy rơ cuộc chiến tranh kéo dài này đă mất hết tính người với biết bao phương tiện hiện đại làm hao phí mất sức mất của , tàn phá môi trường , tàn phá mọi thiết chế tâm linh của con người ở khắp mọi đất nước không chỉ ở Mỹ và Việt Nam , biến con người thành những cỗ máy thác loạn tàn bạo dă man c̣n hơn bất kỳ một con thú dữ nào, không thể nhân danh bất kỳ một chiêu bài nào cho những tội ác diệt chủng như thế. Những phong trào Phật Giáo được  phát động  , bằng những phật tử , và những người Thầy Phật Giáo là muốn vạch rơ khuôn mặt tàn bạo và phi lư của chiến tranh với những hy sinh tự nguyện, và biết bao nhiêu là mất mát mà chúng ta có bao giờ đ̣i phải bồi thường đâu, và đ̣i ai đây và cho ai đây!

Từ phong trào tranh đấu 1966 , tôi không nhớ là c̣n gặp được Thầy nhiều lần không, nhưng có một lần có gặp Thầy với Tôn Thất Mạnh Lương chỉ để nghe Thầy đọc THƠ của hai triều đại Măn Giác.

Măi cho đến khi Anh Bửu Tôn gặp chúng tôi đề nghị thành lập lại Đoàn Sinh Viên Phật Tử Huế , cuối năm 68 , nếu tôi nhớ không lầm . Chúng tôi đă thành lập lại Đoàn nhờ công lao đi kết hợp lại của Thái Nguyên Hạnh . Trong một cuộc hội họp ở trụ sở trong khuôn viên chùa Diệu Đế với khoản 50 svpt cũ và 20 svpt mới mọi người bầu ban chấp hành , bác sĩ Trừng là Chủ Tịch, Lê Duy Đoàn và Cao Hữu Điền là hai phó chủ tịch cho có vẻ quan trong , chịu đấm ăn xôi , Thái Nguyên Hạnh , Một Chỗ Chung làm Tổng Thư Kư , Nguyễn Phi Tấn làm Trưởng Ban catechisme , Phan Hữu Lượng làm trưởng ban Văn Nghệ . Thời đó Trịnh Công Sơn viết rất nhiều về khát vọng ḥa b́nh của dân tộc , những bài đó thường được hát lần đầu tiên là với chúng tôi , vào thời đó Anh Ngô Kha và Anh Bửu Tôn là hai người cố vấn cho chúng tôi. Như bài "Khi Đất Nước Tôi Thanh B́nh, Tôi sẽ đi thăm" , mà anh Quán Như Phạm văn Minh nhắc đến trong đêm nhạc Thái Ḥa - Trịnh Công Sơn vừa qua ở SYDNEY . Tôi cũng như anh rất thấm thía bài này. Trong đó câu cuối(??) tôi thích nhất: Khi đất  nước tôi thanh b́nh tôi sẽ đi không ngừng . Sài G̣n ra Trung, Hà nội vô Nam , Tôi đi xây cuộc mừng... Và mong sẽ quên , Chuyện Đất Nước Ḿnh!    

Tôi xin trở lại với  Lớp dự bị văn khoa 1965 , để nhắc đến một người Anh , Người Thầy nữa của chúng tôi , đó là Thầy , Anh Hoàng văn Giàu . Trước đó tôi biết Thầy ,mà Thầy không biết tôi , tôi là một học sinh phật tử mờ nhạt và thiếu chuyên cần của Ông Anh Tôn thất Mạnh Lương, ít ăn , nên chỉ nặng 42 kilô là khi phong độ nhứt. Ít nói nên không ai biết là lúc thi đậu càng cua vào trường Nguyễn Tri Phương  học một lớp với bạn thân muôn thời Nguyễn Tường Bách th́ Chúa Nhật nào tôi cũng đi bộ hoặc đôi khi có chú Cao Hữu Hỷ của tôi chở xe đạp lên Trà Am xem người ta tập vơ Thiếu Lâm ,và thinh thoảng được Thầy Mật Hiển khai tâm. Cũng là một duyên lành, v́ sau một lần lên ăn kỵ với Ông Chú tôi ,không hiểu v́ sao tôi mê mẫn cảnh trí một ngôi chùa , rất là đ́u hiu mà rất là an tịnh .Những khóm trúc xanh tươi bên bờ con suối, róc rách một bài ca thanh khiết .Những cảnh trí như thế làm cho những tâm hồn mộc mạc như của Nguyễn Tường Bách và của tôi thấy b́nh an, bớt  đi nhiều nỗi sợ hăi vô minh của cuộc hiện hữu . Khi đọc bài NHỚ CHÙA của Thầy Măn Giác hoặc hát lên bài Từ Đàm Quê Hương Tôi của Thầy Thông Đạt là tôi bỗng thấy tinh tấn , hùng mạnh , từ trên mây bỗng len lén ban xuống những niềm vui b́nh yên cho kiếp thế nhân. 

Vâng , có lẽ Anh Hoàng văn Giàu cũng như tôi ,làm sao mà nhà giáo lại nhớ   hết học tṛ của ḿnh được , có chăng là vài cô hiền lành và vài cậu thông minh.

Nhưng học tṛ lại rất nhớ đến Thầy , nhất là những người Thầy ,gặp một lần đầu là đă gây ấn tượng như Thầy Hoàng văn Giàu. Thời bấy giờ Thầy dạy môn Triết học Đại cương cũng như Thầy Lâm Ngọc Huỳnh . Học với Thầy Hùynh là ngồi nghe và ghi cua . C̣n một buổi học với Anh Giàu là một cuộc thảo luận ,hỏi và đáp  với giọng nói lanh lảnh sắc bén ,không thiếu không thừa, những chuyên đề th́ cân bằng , kinh viện có và giải tŕnh qua thực tiễn cuộc sống hiện đại cũng rất nhiều ! Nhưng tôi yêu mến nhứt là khi đứng trên hành lang Morin ,vào giờ giải lao ,đó là những giây phút của trái tim người Phật tử với người Phật tử . Thời đó lính Mỹ vừa đổ bộ bằng tàu biển vào Nam Ô Đà Nẵng . Tôi lo âu hỏi rằng ,sự kiện đó sẽ đưa đến đâu . Anh điềm tỉnh bảo . Chiến tranh sẽ khốc liệt hơn và mỗi một chúng ta thế nào cũng sẽ bị cuốn vào ṿng xoáy đó không cưỡng lại được . Chúng ta có thể làm ǵ trên cương vị người phật tử ? Chúng ta không có chỗ nào để núp và chờ , chúng ta chỉ có thể bơi vào ṿng xoáy đó , và tùy theo cơ duyên mà làm được điều ǵ th́ làm.Hăy luôn luôn hành tŕ tinh tấn,kiên tŕ giữ cho bằng được cái tâm của người Phật Tử. Từ đó , tôi rất thường nhớ đến câu nói của Thầy Hoàng văn Giàu.

Xin kính trở về với kỷ niệm cùng Thầy Măn Giác ! Năm 1970, tôi dạy học ở trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị , Đang dạy trên lớp th́ Thái Nguyên Hạnh đi xe Hôn Đa  từ Huế ra, vào trường bảo : Thu xếp về lấy áo quần rồi ḿnh chở vô Huế , Thầy Thiện Minh bảo chở Ông vô thông dịch cho phái đoàn Nhật Bản . Thế là tôi chạy về nhà Thầy Thái Mộng Hùng xin phép và chạy đến xin Anh Nguyễn Thiện dạy thế cho một tuần . Vào Huế th́ cũng chỉ đi ăn cơm chay v́ có Thầy Măn Giác dịch tiếng Nhật rồi . Sau đó Thầy Thiên Minh bảo Thái Nguyên Hạnh, Lê Duy Đoàn và Tôi đi họp Đại Hội Sinh Viên Phật tử ở Đà Lạt . Sau đó tôi về làngThầy Thiện Minh, Bích Khê dự trai đàn chẩn tế với anh Tôn Thât Hoán và Anh Tư Đồ Minh (Dang chiến dịch tranh cử dân chủ tự do!) Xong Thầy Thái Mộng Hùng lại cho vào Huế đi dự Đại Hội ỡ Đà Lạt ,và Anh Đỗ Trinh Huệ dạy thế cho! Lần năy gặp lại được Thầy Măn Giác . Noel 1970. Họp mười ngày , tôi không muốn về miền Trung , gặp anh Trần Xuân Kiêm dang làm ở Trường Bồ Đề , tôi thấy tôi cũng có thể núp và chờ như anh Kiêm , xin dạy và cạo đầu xuất gia chẳng hạn . Ở lại mười lăm ngày sau đại hội với chú Minh An , và chú Nguyễn Thanh Phương, người làm thơ t́nh thanh khiết dưới bóng cây Từ Đàm. Đi rong chơi chờ ngày Thầy Từ Măn đồng ư cho đi tu . Thời đó thật hoang tưởng và thơ mộng ,Sáng đi uống café Ḥa B́nh, Domino,,, trưa nhịn đói lên đồi với Trần Nhơn, Huy Lùn, Đương điên , Phương Điên (Sau 75 về Huế thành Phương Xích Lô) Ôi những chàng Anh Hùng trốn lính của một thời hoang dại! Lên đồi nh́n xuống cỗng vào hăng rượu Lafaro , trông chờ hai nàng kiều nữ Thục Hạnh ,Thục Hiền ra vô. Trong bụng không có một hạt gạo. Tối về, có khi ghé nhà Phương Lê Uyên, khi đó vừa mới nổi tiếng ,hoặc về chuà chia nhau mấy tô cơm mà nhà Thơ tốt bụng Chú Phương thân tặng! Chú Phương Sông Hương c̣n nhớ hay là đă quên! Một hôm .hai người khách lạ lên chùa vào buổi tinh sương. Tôi đang ngồi trên tầng cấp ,thấy họ vào chùa gặp Thầy Từ Măn . Chốc sau họ đi ra gặp tôi , tưởng ai té ra anh Tư Đồ Minh. Khi đó Đà Lạt Huế có chuyến bay, nên chi Anh Minh bảo , Thôi về Quảng Trị , đi dạy lại đi ,học sinh nó chờ tội , mà chú caohữu đồng không cho điền đi tu mô . Một lần nữa ,tôi giă từ giấc mơ hoang dại lẵng lơ ,nhận vé máy bay đi với anh Tư Đồ Minh về chốn phố phường!

Về sau , tôi đi tu nghiệp ở Sài G̣n và hay ghé thăm ,thưởng thức phong dáng của Thiền Sư Thích Măn Giác . Xin Cám Ơn Đời cho những Hạnh Ngộ !

 

 

 

Xin thưa Qúy bằng hữu!

Trong lúc lướt sóng giaodiemonline.com . Tôi vui không kể xiết đọc bài giới thiệu Đêm Nhạc Tưởng Nhớ Trịnh Công Sơn -Thái Ḥa ở Sydney hôm 30/09/2006. Tôi có cảm tưởng như là chính tôi viết bài đó , và anh Phạm văn Minh chỉ biên tập lại mà thôi! Anh có giận tôi không! Tôi chụp được hai câu thơ của  Tô Thùy Yên:

Này chén rượu hồng xin rưới xuống,

Giải oan cho cuộc bể dâu này 

Tôi được giaodiemonline thông báo từ lâu về :

Đại Trai Đàn Chẩn Tế Giải Oan  . H.T. Thích Nhất Hạnh

Có lẽ nhiều bạn tôi chưa biết tin này . Tôi xin phép được đưa chương tŕnh Trai Đàn Chẩn Tế Giải Oan cho những người đồng bào chúng ta phía này phiá khác bị cuốn vào chiến tranh ,v́ cuộc dời tao loạn mà phải chịu bao nhiêu thống khổ , hoặc bị chết non chết yểu v́ bom đạn bạo lực vô minh. Những người mẹ những người vợ, người cha , ngồi bó gối hằng năm chờ những người ra đi mà không về , hoặc có về chăng th́ tóc đă pha sương lỡ làng, lỡ nhịp! Tôi xin phép giới thiệu chương tŕnh đó trong  mail này

http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=373

Thân mến,

caohuudien

 

 

chân trần

 

art2all.net