Nguyên Minh

MỘT BỨC TRANH CHƯA CÓ TỰA

 

Phác thảo chân dung Nguyên Minh
đinhcường

 

          Mấy ngày nay, không hiểu sao ḷng tôi cứ bồn chồn, lo lắng. Sáng dậy sớm việc đầu tiên là mở máy vào trang Blog Phạm Cao Hoàng xem có thơ đăng của Đinh Cường chưa. Đây rồi. Nh́n trên kệ sách một. Nh́n trên kệ sách hai. Rồi ba. Rồi bốn. Rồi năm vẫn xuất hiện đều đều mỗi ngày. Bỗng tắt. Lữ Quỳnh báo tin: t́nh h́nh sức khỏe Đinh Cường hiện giờ rất xấu, các bạn đừng gọi điện thoại cho Đinh Cường, nhà không có ai bắt máy. Như một thông tin báo động. Liên tiếp các bạn khác như Nguyễn Xuân Thiệp, Nguyệt Mai, Duyên gởi email cho bạn bè cùng nhau đọc kinh cầu nguyện cho Đinh Cường thoát cơn hoạn nạn.

Trong ṭa soạn Quán Văn, một căn pḥng nhỏ chỉ trên mười mét vuông, Đoàn Văn Khánh, Nguyễn Sông Ba cùng tôi đang duyệt bài lần cuối trước khi lên khuôn để in Quán Văn số Mùa Xuân, tôi đề nghị đưa mấy bài thơ Nh́n lên kệ sách của Đinh Cường vào trang đầu tiên. Nguyễn Sông Ba nói sẽ lấy tranh tự họa của anh Đinh Cường với cái đầu trọc lóc kèm theo. Chùm bài thơ nhớ về bạn bè như: Bùi Giáng, Trịnh Công Sơn, Bửu Chỉ, những người bạn đă ra đi. Đinh Cường nhớ những người bạn thân thiết đó. Những câu thơ đó làm tôi lại nhớ về Đinh Cường da diết, nhớ về những ngày chúng tôi gặp nhau mùa thu ở miền đông nước Mỹ. Dù lúc đó anh vẫn quằn quại trong cơn đau sau những lần làm chemo. Hẹn nhau rồi cùng ngồi trên mấy chiếc ghế cao ngồng, uống mấy ly cà phê Starbucks nóng tuột lưỡi hay uống vài cốc rượu vang đỏ, khai vị cho một buổi ăn ở một nhà hàng Việt Nam tại thủ đô Hoa Kỳ. Đinh Cường nh́n tôi đang mơ màng như nhớ ai đó. Rồi Đinh Cường lấy tờ giấy trắng cùng cây bút đen kư họa chân dung Nguyên Minh, chú trọng vào đôi mắt u hoài đó. Bức kư họa thứ nhất của Đinh Cường vẽ về tôi tại Thân Trọng điền trang ở Đà Lạt trong buổi họp mặt sau lần triển lăm chung giữa Đinh Cường – Thân Trọng Minh – Hoàng Trọng Bân năm 2012. Sau đó Đinh Cường thường về Việt Nam triển lăm tranh riêng hoăc chung với các họa sĩ thân t́nh tại Sài G̣n, Đà Lạt, Huế. Bao giờ cũng có tôi tham dự. Nói thật ra, ngoài t́nh bạn, tôi c̣n là người mê tranh hội họa. Nhất là tranh của Đinh Cường về thiếu nữ, về các khuôn mặt nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ nổi tiếng như Doăn Quốc Sỹ, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Bùi Giáng, Nguyễn Xuân Hoàng, Bửu Ư, Trịnh Công Sơn…, tất cả đều toát lên đúng cái hồn của họ. Những bài thơ của Đinh Cường, chân thật, như một nhật kư viết bằng văn vần về những buổi gặp gỡ với anh em bạn bè, những hoài niệm một thời đă qua, những t́nh cảm xót xa, những nỗi niềm thương nhớ. Chính v́ những điều đó mà tôi cùng Nguyễn Sông Ba âm thầm chọn lọc và xuất bản tập thơ TÔI VỀ ĐỨNG NGẨN NGƠ với sự tiếp sức của Phạm Cao Hoàng và Trần Thị Nguyệt Mai như một món quà chúng tôi tặng cho người bạn quư – Đinh Cường. Trong chuyến qua Mỹ lần thứ hai, hành lư của anh em mang theo đầy ắp sách tặng Đinh Cường, ngoài tập thơ TÔI VỀ ĐỨNG NGẨN NGƠ, c̣n thêm Tập San Quán Văn số 14 ra tháng 4 năm 2013, chủ đề: Đinh Cường, thi sĩ của hoài niệm. Người in sách để tặng và tác giả được tặng sách đều ôm nhau, xúc động.

Những ngày gặp nhau, chia sẻ vui buồn trên đất Mỹ với anh em văn nghệ cũng đến lúc chia tay. Chính giây phút biệt ly này đă làm cho chúng tôi quyết định làm Quán Văn số đặc biệt Bên ḍng sông Potomac, dù chưa đủ trả hết nợ t́nh. T́nh bằng hữu. T́nh văn chương.

Khi làm Quán Văn số Mùa Xuân, chúng tôi đự định dành một số trang Thơ và Họa của Đinh Cường. Và đặc biệt hơn hết, Nguyễn Sông Ba tuyển chọn những bức tranh mới sáng tác và mấy bài thơ minh họa để làm một món quà tinh thần, đón mừng ngày triển lăm tại Đà Nẵng vào tháng 3 như Đinh Cường đă cho chúng tôi biết khi c̣n ở Mỹ. Thân Trọng Minh cũng như Đỗ Hồng Ngọc là những bác sĩ giỏi, cho tôi biết bệnh t́nh của Đinh Cường đă đến hồi chuẩn bị kết thúc nhưng với nghị lực kiên cường, Đinh Cường đến với cái chết chậm hơn.

Chậm hơn. Chậm hơn.

Như một điềm báo trước, những bức kư họa của Đinh Cường về Nguyên Minh, Trương Văn Dân, Elena, Nguyễn Sông Ba đă gần hai tháng mà tôi chưa đem làm khung treo. Tôi có thể quên nếu không có ai hối thúc. Nguyễn Sông Ba chở tôi đi t́m nơi đă từng làm khung tranh cho tôi lúc trước. Đến 3 ngày sau, vào buổi chiều tôi mang về, c̣n đặt trên kệ sách, buổi tối đang thiếp ngủ, điện thoại reo báo tin Đinh Cường cừa mới ra đi, không hẹn ngày về. Chết.

Cả đêm tôi cứ thao thức, và ray rứt về những dự định chưa thành. Cùng một ám ảnh về một nụ cười đôn hậu. Cùng một ánh mắt chưa chan t́nh cảm.

Cậu em tôi, từ quê gọi điện vào, hỏi tôi xác định tin mới nhất về anh Đinh Cường. Tôi trả lời. Đi rồi. Tôi hỏi lại: Sơn có thấy anh Đinh Cường giống ai không? – Ai vậy anh? – Ba ḿnh. Bên kia đầu giây im bặt. Bên này, tôi bật khóc nức nở. Tôi nhận ra từ ánh mắt của người bạn thân yêu đó trước lúc chia tay nhau. Đinh Cường lủi thủi đứng trước khuôn viên một quán cà phê, đưa tay vẫy chào. Tôi giật ḿnh, mơ hồ, ánh mắt này tôi đă nhận được từ một ai đó, từ lâu. H́nh ảnh ba tôi, những ngày ông đang mang cơn bệnh, thân xác tiều tụy, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, và cái nh́n về tôi, biểu lộ một t́nh cảm thương yêu. Tôi biết ngày ấy em tôi quá nhỏ nên chưa nhận ra.

Trong gia đ́nh tôi, mỗi người mang một niềm đam mê khác nhau. Ba tôi mê bóng đá, ông đă tửng nuôi cả một đội bóng trong nhà. Mẹ tôi mê chơi tứ sắc. Tôi mê làm báo, viết văn. Cô em kế mê âm nhạc. Cô hát rất hay, truyền cảm. Em trai út mê hội họa và sưu tầm đồ cổ. Chuyến qua Mỹ lần này, em tôi đến thăm và mua một bức tranh của Đinh Cường, mặc dù những lần triển lăm tại Việt Nam tôi đă mua hộ cho em tôi 2 tấm rồi. Đinh Cường phải tháo khung ra, cuốn tṛn bỏ vào một ống nhựa, như một khẩu B 40, để tôi mang về. Cả hai anh em tôi chưa hỏi Đinh Cường tựa đề của bức tranh. Về Việt Nam, tôi sẽ email hỏi sau. Tôi có tật hay quên, hay hẹn lần hẹn lữa. Bây giờ. Đinh Cường mất rồi. Biết hỏi ai đây.

Tôi viết những ḍng chữ này trong cơn xúc động, về nỗi mất mát quá lớn đối với một người bạn tài danh cùng một nhân cách bao la, đầy t́nh người.

Đinh Cường ơi. Vĩnh biệt.

Nguyên Minh
January 10, 2016



Họa sĩ Đinh Cường – Bức tranh – Nguyễn Chí Sơn
Ảnh Nguyên Minh – Virginia, 27.10.2015



Elena – Đinh Cường – Nguyên Minh – Trương Văn Dân
Studio Đinh Cường – Ảnh PCH – Virginia 21.10.2015

 

Nguồn: blog Trần thị Nguyệt Mai

 

Trang Trương Văn Dân

art2all.net