Tưởng niệm HQ Thiếu Tá Lê Anh Tuấn 

 

BT. Quư

HUYỀN THOẠI VỀ TẤM THẺ BÀI

Thiếu tá Lê Anh Tuấn

         

          Sau bữa cơm trưa vội vă để chuẩn bị đi làm quart 2, tôi nhận được một cú điện thọai cuả PQ Đạt với giọng vui mừng:
- Ê, Điệu, tao gọi được điện thoại cô Bẩy ở Seattle rồi. Cô ta hứa sẽ t́m được TẤM THẺ BÀI của thằng Cá Sấu rồi cô ta sẽ gởi UPS khẩn cấp xuống cho tao. Khi nào nhận được, tao ghé mày ngay để cho mày xem.
 

Nó c̣n nói với tôi nhiều lắm nào là cô ta kể lể cô nhận được tấm thẻ này từ Má Chín, Xóm B́a Kinh, lâu rồi. Chỗ cô ta ở lại chẳng có người Việt. Vả lại cô lấy chồng Mỹ nên ít liên hệ với người Việt mấy năm rồi. Cô ta lại dọn nhà, nhưng một điều chắc chắn cô nhớ là để nó trong một cái ngăn kéo đồ trang sức cũ.


Từ hôm đó tôi cứ bồn chồn chờ đợi, hy vọng Cô Bẩy không đem cái ngăn kéo nào đó đổ vào thùng rác hoặc đem bán garage sale. Niềm hy vọng duy nhất của tôi là trí nhớ cuả cô ta. Mà như các bạn biết trí nhớ cuả người ở Mỹ th́ nó lung tung lắm. Mỗi đêm đi làm về tôi vẫn liếc nh́n cái đèn đỏ của máy nhắn tin điện thọai xem nó có chớp chớp không rồi mới đi ngủ. Tôi chờ như chờ một cái ǵ rất linh thiêng và hồi hộp mặc dù tôi đă biết chính xác những di vật cuả TUẤN đă được PQ Đạt mang về cùng với hũ tro xương cốt trao tận tay cho má TUẤN ngày chúng tôi lên San José. Nào là căn cước dân sự do Q3 Sài g̣n cấp với tấm h́nh đen trắng mắt đen nháy nh́n thẳng như muốn nói với tôi “ Tao đă thấy mày rồi”. Nào là mảnh vải huy hiệu Giang Đ̣an 43 Ngăn Chặn mà TUẤN là CHT bị sứt một góc. Nào là một mảnh giấy quay roneo chữ mờ mờ nhưng vẫn đọc được. Đó là phiếu báo danh gởi cho TUẤN về thi năm thứ 2 của trường luật. Tất cả được bảo vệ trong một bao nylon bây giờ đă ngả sang mầu gạch cua. Hôm đó bốn chúng tôi gồm có tôi, PQĐạt, TR. M. Hoàng, và Sách, người bạn nối khố cuả ba chúng tôi ( trừ Ḥang) ) từ ngày ra trường, sống ở Sài G̣n, áp tải hũ tro với các kỷ vật của TUẤN đi SAN JOSÉ, nhà má TUẤN.


Như gặp lại nhau sau nhiều ngày xa cách, PQĐạt ôm hũ tro vào nách vỗ vỗ vào miệng hũ mà nói:
-Nằm yên tao bắt được mày rồi Cá Sấu ạ ! Để tao giải giao về cho má mày nhé !


Trở lại với TẤM THẺ BÀI. H́nh như mười ngày sau kể từ cú điện thoại PQ Đạt gọi cho tôi, bất ngờ vào một buổi trưa thứ bẩy, PQ Đạt đến nhà tôi và ch́a ra một phong b́ màu vàng của UPS và lôi ra TẤM THẺ BÀI. Tấm thẻ cong queo, chỗ sáng, chỗ đen, h́nh như đă chuyền qua tay nhiều người để lại nhiều vết ghét ở những đường sâu quanh tấm thẻ; tên LÊ ANH TUẤN c̣n đọc rơ và h́nh như sáng lên v́ bị cọ sát nhiều nhất. Riêng mép của hai đầu thẻ th́ ṃn đi thấy rơ… bây giờ đang nằm trên tay tôi trong nỗi bồi hồi nhớ lại lời kể cuả PQ Đạt về cuộc hành tŕnh và HUYỀN THỌAI về nó…….

 

 

 
Số là khi hai người thợ thuê bốc mộ TUẤN ( tôi sẽ viết về cuộc t́m mộ Lê Anh TUẤN sau), ṃ quanh cái sọ đă mục hơn phân nửa, người ta kéo lên một cái dây kim loại với các đốt tṛn tṛn. Chiếc dây này lại đứt nên tấm thẻ bài không t́m thấy. PQ Đạt sắn tay áo đích thân ṃ nhưng vô hiệu. PQ Đạt đem câu chuyện này than phiền với cụ bà (trong xóm thường gọi Má Chín) là vợ ông du kích xă tại địa phương ngày xưa đă chôn Tuấn. Bà cụ chợt nhớ ra và cho hay:


- Ơ ! Tôi quên mất chuyện này. Giải phóng xong được ít năm th́ ông nhà tôi mất. Trước khi mất Ổng có đưa cho tôi một tấm sắt có ghi tên cuả ông TRƯỞNG (v́ dân xă vẫn kêu Tuấn là ông TRƯỞNG với sự kính trọng, tại sao ? …. tôi sẽ viết trong bài CUỘC T̀M KIẾM MỘ LÊ ANH TUẤN sau ) và bảo rằng: “ Bà cầm lấy cái này mai sau thế nào cũng có người nhà của ông Trưởng đến t́m hài cốt. Lúc đó bà đưa cho họ và chỉ mộ của ổng ở ng̣ai b́a kinh tôi và thằng Hai vẫn săn sóc mỗi năm đó “. Lúc đầu tôi để nó trên bàn thờ của ông nhà tôi, sau thấy nó trơn trơn lại vừa tay cầm khi trúng gió lấy xuống cạo gió tốt lắm. Mà sao lạ lắm ông ơi ! Cạo đồng xu đồng cắc chẳng sao hết mà cứ cạo bằng cái thẻ của ông Trưởng th́ hết ngay hà. Thế là từ đó cả nhà tôi cứ mỗi khi có người đau là lại dùng cái thẻ đó, miết rồi từ nhà tôi lan sang cả xóm ai cũng biết tên ông TRƯỞNG. Riết rồi nó cong queo nhưng hay lắm chỉ cạo một lần là hết gió. Cứ thế qua bao nhiêu năm tôi chẳng thấy ai đến t́m mộ ông Trưởng. Nhân thấy cô Bẩy ở xóm trên lấy chồng Mỹ về thăm nhà. Xóm đó nhiều người có thân nhân ở nước ngoài lắm ông ơi ! Tôi đến gặp cổ và trao tấm thẻ cho cổ mong cổ t́m hộ hay nhắn tin cho thân nhân ông Trưởng ở bển, kẻo tội nghiệp, để tôi cho con cháu đưa ông đến nhà má cô Bẩy nhen …. .


Thế là PQĐạt đă có địa chỉ và số điện thọai của cô Bẩy, và bây giờ tấm thẻ TUYỆT DIỆU, KỲ LẠ và đă tạo thành một HUYỀN THOẠI tại xóm nằm bên Kinh Ngang Thủ Thừa đang nằm trong bàn tay của tôi trong nỗi xúc động vô cùng với ư nghĩ như thầm nói với TUẤN:


“ Tuấn à ! mày sống th́ lôi thôi bừa băi, bất cần cho chính bản thân mày, thế mà lúc chết rồi, mày c̣n để lại được TẤM THẺ BÀI có giá trị CẠO GIÓ cho cả xóm nghèo không có tiền mua thuốc ! Kể cũng tốt vậy. ”


BT. Quư


 

art2all. net