Anh
Cao Huy
Thuần gởi
tôi tập
Im Lặng,
như lời chia
tay…
dặn để đọc
mấy ngày
Tết. Tôi
nghĩ: chắc
là Im Lặng
thở dài… đây
rồi! “Tôi
đang lắng
nghe tôi
đang lắng
nghe im lặng
đời ḿnh”
(Trịnh Công
Sơn)? Nhưng
không. Cao
Huy Thuần
không thở
dài! Anh nói
về “thiêng
liêng”
về “chia
tay mà không
biệt ly của
cánh hoa rơi”…
Bồng đứa bé
mới sanh đỏ
hỏn trên tay
mà không
thấy “thiêng
liêng” sao?
Đứa bé bỗng
nhoẻn miệng
cười không
v́ đâu cả mà
không thấy
“thiêng
liêng”
sao?...
Người bạn,
kêu sáng
Mùng Một Tết
chợt thấy
“thiêng
liêng”? Lạ
quá. Thiêng
liêng đến từ
đâu? Th́ đến
từ thiêng
liêng chớ từ
đâu nữa! Từ
cái nhoẻn
miệng cười
của đất
trời, từ cái
đất nước gió
lửa run rẩy
trong ta v́
già nua giữa
ngày Mồng
Một Tết chớ
đâu nữa!

Một trong
những minh
họa trong
"Im lặng như
lời chia
tay" -
Ảnh HĐ
chụp lại từ
sách
Họa sĩ
Poussin
(1594-1665),
bàn tay run
rẩy bệnh
hoạn không
chịu nghe
lời ông nữa,
ông phải từ
giả bút màu
với nỗi buồn
chán… Nhưng,
bất ngờ,
những bức
tranh run
rẩy của ông
về sau được
giới phê
b́nh tán
thưởng hơn
bao giờ hết.
Họ phát hiện
ra rằng
“không phải
tay họa sĩ
run mà là
thời gian
run”.
C̣n họa sĩ
Cézanne
(1839-1906)
viết “Tôi
già và bệnh,
nhưng tôi
thề sẽ chết
trong khi
vẽ…”. Danh
họa Nhật,
Hokusai nói
từ năm 73
tuổi mới
hiểu cấu
trúc của
thiên nhiên,
bởi vậy, 80
ông sẽ, 90,
100, 110…
ông sẽ…
Để rồi cuối
cùng, Cao
Huy Thuần và
người bạn
đồng ư “ly
cà phê buổi
sáng là
thiêng
liêng”, “cái
má núm đồng
tiền là
thiêng
liêng”, “cái
răng khễnh
là thiêng
liêng”… Ôi
chao!
Phật dạy có
bốn thứ Ma
thân thiết
với ta.
Phiền năo
ma, Ngũ ấm
ma, Thiên
ma, Tử ma.
Tử ma chính
là “thị giả”
của ta, gần
gũi ta và
giúp đỡ ta,
gắn với ta
từ trong
trứng nước.
Tưởng là kẻ
xấu mà
không, hắn
rất tử tế,
luôn nhắc ta
từng chút,
nhờ vậy mà
ta tránh
biết bao tai
ương, khổ
nạn.
Nh́n lại, có
hay không có
tái sinh? Có
hay không có
“kiếp” sau?
Có lần khi
tṛ chuyện
với Ni sư
Trí Hải tôi
hỏi một kiếp
dài khoảng
chừng 10
phút không
cô? Cô cười,
không trả
lời. Có lẽ
cô muốn nói…
một kiếp dài
cỡ một
sát-na!
Thầy Tuệ Sỹ
trong cuốn
Tổng quan về
Nghiệp viết:
Có hay không
có Nghiệp?
Có hay không
có Tự ngă?
Có hay không
có Thời
gian?...
Nghiệp,
là kinh
nghiệm được
tích lũy và
tồn tại
trong nhiều
đời sống.
Không có
thời gian,
không có kư
ức th́ lấy
đâu cho
nghiệp vận
hành, tạo
tác, lưu
trữ, lưu
xuất, dị
thục, nhân
quả?
(Tuệ Sỹ)
Có thực
không có
nhiều đời
sống? Một
đời trước và
đời sau –
những đời
sau- để cho
kư ức gợi
lại, nhân
quả. Bằng
chứng đâu?
Nhưng, nếu
hỏi tôi tin
không? Tôi
tin. Tại sao
tin? Không
biết! Phải
chăng, thỉnh
thoảng ta
gặp một
người nào đó
thấy như đă
từng hẹn
nhau từ muôn
kiếp trước,
hay một nơi
chốn nào đó
thấy như về
mái nhà xưa?
Kư ức được
lưu trữ ở
đâu để tạo
thành Nghiệp
mà truyền
đi? Khoa học
năo bộ trả
lời: ở
hippocampus
(hồi hải mă)
trong năo.
Thế nhưng,
khi thân này
tan ră,
hippocampus
và toàn bộ
thể viền của
năo bộ cũng
không c̣n,
kư ức được
tàng trữ
trong thân
vật lư này
cũng biến
mất theo.
Phải chăng “ngoài
cơ chế vật
lư của kư
ức, c̣n có
sự tham gia
của một yếu
tố phi vật
chất, không
nhất thiết
là ư thức,
để lấy đó
làm cơ sở
tiếp cận đến
vấn đề
nghiệp tích
lũy, cho đến
trong đời
sau được xử
lư để cho
quả dị thục
của nó”?
(Tuệ Sỹ).
Đức Phật
dạy: Có
nghiệp được
tạo tác, có
quả dị thục
được lănh
thọ, nhưng
không có
người tạo
tác, không
có người
lănh thọ.
Nhà khoa học
cũng bảo:
“Có design
nhưng không
có
designer”.
Nhưng sao
chim bồ câu
th́ cứ bay
ngàn dặm về
đưa thư, cá
hồi cứ bốn
năm lại quay
về chốn cũ
để sinh đẻ
rồi chết?
Ngày nay,
sinh vật từ
hạt đậu đến
chuột bọ,
khỉ vượn…
cũng được
can thiệp
vào gène để
tạo ra những
“dị thục”
những “quả”
bất ngờ, gọi
là
transgenic.
“Je pense,
donc je suis
- Tôi tư
duy, nên tôi
tồn tại”
(Descartes).
Vậy tôi
không tư
duy, th́
không… có
tôi? Phải
chăng “vô
niệm” th́ vô
ngă? Trong
Tam muội Phổ
Hiền
(Samadhi)
th́ quả thấy
vô ngă khi
tan biến vào
vô tướng
của Như Lai
tạng đó
thôi. Cho
nên nh́n mọi
sự vật bằng
cái nh́n Như
Thực, cái
nh́n “thật
tướng vô
tướng” th́
chân
không mà
diệu hữu.
Từ đó mà lư
vô ngại, sự
vô ngại, sự
sự vô ngại
vậy.
Ta cũng có
thể bắt
chước
Descartes
nói: “Tôi
thở, vậy có
tôi”. Nghĩa
là nếu tôi
không thở
th́ không có
tôi. Nhưng
cái thời tôi
c̣n trong
bụng mẹ, tôi
cũng không
thở mà vẫn
có tôi đó
thôi. Từ đó,
suy ra rằng
cái thời
tôi… hết
thở, ngừng
thở, th́ tôi
vẫn c̣n đó
chứ, sao
không? Tôi
lúc đó trở
lại trong
bào thai Mẹ
(bào thai
Như Lai)
chứ? Tôi mới
phải mang
nghiệp theo
để trả quả
chứ? …
Tuệ Sỹ nói:
Tồn tại
trong quá
khứ và vị
lai là những
thực thể vi
tế, ẩn áo,
không phải
tri giác
thường
nghiệm mà có
thể bắt nắm
được.
Ta biết ngày
nay, thời
gian sẽ chảy
chậm trong
con tàu vũ
trụ chạy
nhanh. Với
một vận tốc
nào đó thời
gian đứng
lại. Cho nên
Từ Thức lạc
động Thiên
thai là
chuyện có
thực.

Một trang
trong "Im
lặng như lời
chia tay" -
Ảnh HĐ chụp
lại từ sách
~~oOo~~
Im lặng
bông hoa nở.
Im lặng bông
hoa tàn. Hoa
rụng, nhưng
mỗi cánh hoa
rơi, bao
nhiêu chân
bướm vẫn c̣n
lưu dấu… Đâu
là cách chia
tay mà không
biệt ly?
(Im Lặng).
Rồi Cao Huy
Thuần dẫn
bài thơ
Feuille
morte
(lá chết)
của Hermann
Hess, tác
giả
Siddhartha
(Câu chuyện
ḍng sông,
Phùng Khánh,
Phùng Thăng
dịch, Saigon
1966). Anh
“phát hiện”
một điều thú
vị: ngôn ngữ
Việt không
ai nói “lá
chết” mà nói
“lá khô”,
“lá rụng”.
Quét lá
rụng, quét
lá khô,
không ai nói
quét lá chết
như ngôn ngữ
Pháp, Đức.
Bởi v́, lá
không bao
giờ chết. Nó
khô, nó
rụng, rồi nó
tái sinh
thành lá búp
lá non
(Im Lặng).
“Chân lư” ấy
do hai con
sên của nhà
thơ Jacques
Prévert trên
đường đi dự
đám tang một
chiếc lá
chết, tựa
là: “Bài
ca hai con
sên đi dự
đám tang”.
Hai con
sên đi đưa
Đám tang
chiếc lá
chết
Hai cái vỏ
th́ đen
Hai sừng
băng trắng
hết…
Hỡi ôi khi
chúng đến
Mùa xuân đă
đến rồi
Bao nhiêu lá
chết xong
Tất cả đều
lại sống
Hai bạn sên
chúng ta
Ôi buồn ôi
thất vọng…
Rồi hai chú
sên rủ nhau
đi Paris
chơi! Mùa hè
đă lại đến.
Nắng đă rực
vàng, tưng
bừng ca hát
khắp nơi.
Hai chú
sên trở về
Với xiết bao
cảm xúc
Ḷng tràn
ngập hân
hoan
Và vô biên
hạnh phúc…
Ôi, làm sao
hai chú sên
đi dự đám
tang chiếc
lá chết buồn
xo giữa mùa
thu… mà nay
ḷng lại
tràn đầy hân
hoan, hạnh
phúc? Ấy bởi
v́ chúng là
sên. Chúng
“ḅ như
sên”! Ḅ hết
cả mùa đông,
chưa kịp đến
nơi mà xuân
đă về rồi! “Bao
nhiêu lá
chết xong/
Tất cả đều
lại sống…”.
Tiễn mùa
thu th́ gặp
mùa xuân.
Tiễn cái
chết th́ gặp
cái sống.
Tiễn ảm đạm
th́ gặp tưng
bừng. Hai
con sên chia
tay mà chẳng
biết biệt ly
là ǵ!
(Im Lặng)
Cao Huy
Thuần nói
nhỏ: “chẳng
có cả khái
niệm”. Phải,
chúng chẳng
có cả khái
niệm. Dĩ
nhiên, Cao
Huy Thuần
đang nói về
Kim Cang đó!
Khi ta mà
biết sống
“ly niệm”,
khi ta không
c̣n bám chấp
vào khái
niệm… th́
“trí bất đắc
hữu vô”,
thong dong,
tự tại.
Nhớ Huy Cận
xưa có 2 câu
thơ: Hạnh
phúc rất đơn
sơ/ Nhịp đời
xin bước
chậm…
Bước chậm.
Chậm như sên
càng tốt.
Cái tội
nghiệp của
thời đại này
là cái ǵ
cũng tốc độ.
Già cũng tốc
độ. Để chỉ
kịp khi “nh́n
lại ḿnh đời
đă xanh rêu”
(Trịnh Công
Sơn).
H́nh như có
một nhà văn
Pháp nào đó
nói về
chuyện đi bộ
(promenade):
đi không
phải để đến,
đi lang
thang, dừng
lại chỗ này
chỗ nọ, ngắm
hạt sương
mai lấp
lánh, nghe
tiếng chim
hót líu lo,
tiếng dế mèn
đang gọi
người yêu,
những cọng
cỏ non vươn
ḿnh dưới
nắng sớm...
Thiệt khác
với…Marathon!
Anh Cao Huy
Thuần thân
mến, nếu
thỉnh thoảng
ta mà vào
được Tam
muội Phổ
Hiền, th́ ta
cũng có thể
nhận ra cái
“thiêng
liêng” đó
anh à, cái
thiêng liêng
từ “vô
tướng” -
trong Như
Lai tạng -
bỗng “hiện
tướng”...
đùa vui giữa
chốn Ta-bà
đó thôi.
Trước mắt,
hăy nhấp một
ly cà phê
thiêng liêng
buổi sáng đă
nhé.
Năm mới.
Tháng Giêng.
Mồng Một
Tết.
C̣n nguyên
vẹn cả một
mùa Xuân...
(Nguyễn
Bính).
(28 Tết Quư
Măo, 2023)
Đỗ Hồng Ngọc/Báo
Giác Ngộ