Mười phút nữa chuyến tàu vét chuyển bánh ngoài kế hoạch mới khởi hành mà
sân ga đã vắng lặng. Chẳng mấy ai còn thì giờ đưa tiễn nhau vào lúc năm
cạn đáy. Đi lẻ tẻ, hành khách lặng lẽ tìm chỗ. Người đồng hành ngồi sát
bên anh sùm sụp trong chiếc khăn quàng màu trắng. Chị đi một mình, không
hành lý. Đối
diện là một anh chàng nhỏ con dáng vẻ bồn chồn. Khoang tàu chỉ có vẻ
nhộn lên khi hai cặp rất trẻ, rất mô-đen cùng bước lên. Ba lô con cóc,
đồ hiệu, giày đinh, tóc nhuộm. Bốn đứa đề nghị ông già đang ôm khư khư
trong lòng cái bị lác ló một bó hương to tướng và mấy đòn bánh tét qua
ngồi với anh chàng nhỏ con rồi hai cặp chiếm hai ghế.
Con tàu đã băng băng hơn hai tiếng và cũng ngần ấy thời gian người đồng
hành ngồi sát bên anh không thay đổi tư thế lẫn hướng nhìn – dán người
vào cửa, thò đầu ra ngoài, chiếc khăn quàng mỏng phập phồng trên vai như
cánh bướm.
- Thò đầu ra ngoài nguy hiểm lắm ! – Anh nhắc.
- Dạ.
Lại tiếng “dạ” nhẹ như hơi thở ấy! Ngỡ là nhu thuận mà vẫn cứ khăng
khăng. Dường như chị xây một bức tường ngăn cách anh bằng những tiếng “dạ”.
Không còn trẻ, cũng không hấp dẫn, người đàn bà có một vẻ khép kín không
thể thấm qua. Thế nhưng anh không phủ nhận chính nét mặt buồn bã xanh
xao, dáng vẻ cô đơn lạc loài cũ kỹ kia đã khiến anh chú ý. Nó gợi liên
tưởng đến một bản nhạc cổ điển không lời nhưng rót đầy mênh mông.
Lạnh. Luồn vào tận trong khoang không chỉ vì cái rét cuối tháng chạp.
Dường như nó toát ra từ những con người nằm ngồi lặng lẽ, mệt mỏi, chẳng
thèm bắt chuyện với nhau cho quên đường dài. Ngay cả hai cặp bụi ở tuổi
ăn, tuổi nói mà cũng uể oải câm lặng. Anh chàng ngồi bên phải nhuộm bạch
lọn tóc mái. Món tóc “bạc” lòa xòa xuống vầng trán căng bóng trông thật
buồn cười. Thỉnh thoảng ông trẻ lại đưa tay vuốt ngược lên để nhúm tóc
trắng rạp mình trên mớ tóc đen dày kịt. Cô nàng nằm gối đầu trên đùi thì
chơi màu nắng vàng hoe. Chiếc quần jeans CK đắt tiền khoét không thương
tiếc một trái tim to tướng nơi đùi để lộ một mảng da tai tái vì lạnh.
Cặp đối diện cũng mô-đen hết biết nhưng dáng vẻ như bánh tráng nhúng
nước.
Anh rời mắt khỏi hai đôi non choẹt mà đã nhuốm bụi đời mỏi mệt kia, nén
tiếng thở dài rồi khép mắt lại. Gió đêm đang ra sức giằng giật mớ tóc
dài của người đàn bà bên cạnh, làm rối tung nó lên rồi quất túi bụi vào
mặt anh. Thoạt đầu anh khó chịu rồi dần nhận ra cái cảm giác khó tả từ
những sợi tóc nổi loạn kia. Chúng đâm anh nhoi nhói bởi một mùi hương xa
ngái... Anh nhớ đến cọng cỏ Thùy vẫn thích ngậm trên môi rồi nhâm nhi
trong miệng.
- Em là loài ăn cỏ!
- Ừ, kiếp trước em là bò. Bò có đôi mắt đẹp và chỉ ăn cỏ. Không nhậu,
không làm khổ đàn bà.
Trời bỗng trở gió. Vi vu rồi vù vù. Cỏ cây xõa tóc man dại như những
linh hồn vật vã đòi mạng. Hành khách đang ngủ gà ngủ gật choàng dậy.
Tiếng người ném ra:
- Kéo cửa lại!
- Đóng lại chị nhé! Gió quá!
- Dạ.
Thấy tiếng dạ lần này có vẻ hợp tác, anh nói bâng quơ:
- Nghĩ cho cùng, bóng tối chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.
- Sao không nói ngược lại?
- Nhờ thế chị mới mở miệng - Anh cười.
Người đàn bà cũng cười nhưng dưới ánh đèn vàng vọt của khoang tàu nom
chị không chút khí sắc.
- Chị xức chút dầu. E trúng gió mất!
- Bù lại tôi được xem đêm. Những tháp Chàm trong đêm uy nghi, cô độc lạ!
- Chị chưa đi tàu đêm bao giờ à ?
- Rồi. Nhưng lúc ấy...
- Gió chướng đây. Lạ thật tôi chưa bao giờ thấy gió kiểu này vào cuối
năm – Ông già góp chuyện – nổi tựa cuồng phong rồi thoáng là lặn. Như
một đoàn âm hồn rủ nhau về ăn Tết. Chẳng biết lên có gặp không?
- Thế bác đi thăm ai? - Anh hỏi.
- Cháu nó anh ạ! Năm nào tôi cũng lên nó từ 27 Tết. Năm nay mua vé tàu
không đặng. May mà có chuyến tàu vét cuối năm. Sợ nó đợi nóng ruột, về
nhà rồi.
- Tết, ai cũng muốn về nhà. Không tiền, cháu định ở lại ký túc xá nhận
giữ đồ đạc cho các bạn về quê. Thế mà cuối cùng chân cứ đưa đến ga, bắt
cháu nhảy đại lên tàu – Anh chàng gầy choắt ngồi bên lên tiếng.
Người đàn bà lại kéo cửa. Ông già không ngủ cũng nhìn ra ngoài:
- Ngó mây kìa! Lô xô, nhếch nhác đủ mọi dáng hình. Như một đoàn người
lướt qua.
Anh thấy Thùy trong đám mây. Nàng bay qua với dáng vẻ của một con chim
bị thương nhưng không nhìn thấy anh. Nàng đã thuộc về một thế giới khác.
Đột nhiên anh cảm thấy buồn buồn trên mặt. Thì ra gió đã giật phăng
chiếc khăn quàng của người đàn bà bên cạnh, tung hê nó trong không trung
rồi tung tỏa ngàn sợi tóc ủ hương kín đáo vào mặt anh và thành tàu.
Người đồng hành đứng dậy chồm người nhìn theo mảnh voan trắng bay lả
lướt lần cuối trong gió. Anh hoảng hốt kéo áo chị.
- Này... đừng dại...
- Tôi muốn xem nó bay - Chị quay lại rồi bỗng lảo đảo ngồi xuống gập
người, ôm ngực.
- Chị làm sao thế ?
- Kéo cửa lại. Đánh dầu vào thái dương. Ủ ấm cho chị ấy. Trúng gió đó -
Ông già ngỡ họ là đôi vợ chồng, nhắc.
- Để tôi giúp - Anh nói nhỏ rồi vén tóc, xát dầu lên thái dương chị.
Tay anh lướt trên gương mặt thanh tú nhưng thật xanh xao tiều tụy. Anh
xoa lên mấy gợn sóng lăn tăn nơi cặp lông mày cong cong giao nhau, thoa
lên huyệt nhân trung phía trên đôi môi cắn chỉ tái nhợt. Anh rùng mình
khi một nốt ruồi vụt hiện lên bên mép trái... Nó nhếch lên tinh nghịch
theo nụ cười, phô mấy chiếc răng cửa ngậm hững hờ cọng cỏ...
Bàn tay trên mặt người đàn bà khựng lại trong tích tắc. Chị mở mắt và có
cảm giác anh đang nhìn một người nào đó qua chị, ánh mắt đau đớn. Cũng
trong tích tắc, bàn tay, ánh mắt ấy đã trở lại bình thường - ân cần mà
xa lạ. Anh nắm rõ các huyệt đạo, lặng lẽ xoa không hỏi một lời. Đôi bàn
tay vướng vất mùi thuốc lá, ram ráp mà dịu dàng, thành thạo. Dường như
chúng đã từng quen với công việc ấy. Dù không uống viên thuốc giảm đau,
chị vẫn thấy cơn đau quái ác thường trực tấn công chị từ tháng nay sau
khi mổ đang bị bàn tay mạnh mẽ của người đàn ông lạ đánh dạt qua bên.
Những sợi thần kinh của chị căng lên như dây đàn. Cảm giác dịu êm thấm
vào tận mạch máu. Chị thấy nó bàng hoàng lùi lại...
Anh đang xát lòng bàn tay chị, tuôn sang chị hơi ấm của sinh lực anh.
Người chị nóng dần đến nỗi anh kêu lên: “Hình như sốt”. Anh đặt tay lên
trán chị và bất ngờ chạm phải dòng nước mắt nóng hổi. Bàn tay anh tần
ngần một thoáng rồi lặng lẽ uống những giọt nước mắt ấy. Anh đã từng
khóc và anh biết niềm bất hạnh phải lớn dường nào khi khóc trước một
người lạ trên chuyến tàu cuối năm. Những giọt lệ nóng cứ đầm đìa rơi như
được khơi tuôn. Chị khóc không phải vì đau mà chính vì niềm dịu ngọt đến
bất ngờ từ một người không quen biết. Dạo này, chị thường nghe vang lên
một giọng nói điềm tĩnh: “Mọi người sinh ra là để biết nỗi kinh hoàng
khốc liệt này. Hãy chịu khó một chút rồi sẽ xong thôi mà!”. Nhưng đêm
nay, trên chuyến tàu vét thưa thớt hành lý mà ngổn ngang nỗi niềm này,
giọng nói ấy câm bặt. Năm đã cạn, ngoài kia đêm đang tất bật trong đón
chào, từ biệt. Chị ngửi thấy mùi nồng nàn của sự sống hối hả quẫy cựa
khi xuân về. Tiếng chồi gọi cành khô, cát bụi gọi nhau. Chị ngửi thấy cả
mùi tóc anh, cái mùi của dãi dầu mưa nắng cô đơn... Anh đã ngưng xoa dầu
nhưng vẫn ủ ấm tay chị, mắt thẫn thờ xa vắng. Bàn tay thuôn mảnh, đầy
gân xanh xấu hổ cựa quậy. Bàn tay to bè, ram ráp sực tỉnh buông ra. Thì
mới mươi phút trước, họ là những người xa lạ!
- Đỡ rồi. Cám ơn - Chị mấp máy môi.
- Chị đang đau, sao đi một mình? – Anh hỏi nhỏ.
- Anh cũng thế.
- Vâng.
Gương mặt cứng cỏi của người đàn ông trông nghiêng thoáng mềm đi bởi một
nét buồn phảng phất. Chị chưa biết hết đường nét của nó nhưng nó tạo cho
chị cảm giác gần gũi và tin cậy.
Hành khách lơ mơ ngủ. Ông già thức nhưng dường như không ở đó. Một mảng
vai người đàn ông ướt đầm những giọt nước mắt của người đàn bà xa lạ.
Đêm cháy dần như ngọn nến. Màu đen đặc quánh cứ loãng dần.
- Trời sắp sáng.
- Dạ.
Tiếng dạ ấy bây giờ đối với anh sao thân thiết lạ!
- Tôi còn được gặp chị nữa không?
- Không anh ạ!
- Thế chị hết đau chưa?
- Qua rồi.
Anh dằn lòng để khỏi hỏi tiếp. Họ chỉ là hai kẻ đồng hành trên một
chuyến tàu cuối năm!
Chị lại thò đầu ra ngoài, hít lấy hít để luồng không khí lành lạnh tươi
mát phảng phất hơi hướm mùa xuân. Mớ tóc dài cuồng loạn bay trong gió.
- Trúng gió đấy!- Anh nhắc.
- Bớt gió rồi. Anh không nghe biển cười à?
- Còn chị cười chưa?
Chị bật cười thành tiếng, ngỡ ngàng lắng nghe như tiếng cười của ai.
Mẩu nến cuối đã lụn tàn. Con tàu khoan khoái chui ra khỏi đêm, rít lên
một hồi còi lanh lảnh. Ngày hiện ra rỡ ràng. Trời biển nắm tay nhau tình
tứ lộng lẫy. Anh kín đáo quan sát chị. Khuôn mặt nhìn nghiêng của chị
thanh thản và xa vắng. Anh không hề thấy dấu vết của những vệt nước mắt,
của cơn đau quằn quại... Gò má xanh xao phơn phớt một chút ánh sáng lặng
lẽ xa vời. Dường như đó không phải là người đàn bà đã khóc ướt cả vai
anh, đưa bàn tay lạnh cho anh ủ ấm.
- Này chị...
- Dạ.
Lại tiếng dạ như đóng sầm cửa lại khiến anh ngơ ngác. Không quay đầu
lại, chị rút bàn tay mảnh dẻ như những cánh hoa quỳnh sắp úa khỏi tay
anh.
- Dân chơi xứ “oải” mà đi tàu quê thiệt! Đến đâu rồi? - Con bé có trái
tim ở đùi đứng dậy vươn vai, rồi tì người vào cửa nhìn ra ngoài, khoe vô
tư một khoảng lưng bụng.
- Không biết.
- Nước Ngọt rồi – Ai đó trả lời.
- Nước Ngọt rồi! Lòng chị lặp lại.
Con tàu như lướt đi trong những cây số cuối cùng ấy rồi thở hắt ra bằng
một hồi còi dài, lảo đảo rùng mình, đứng phắt lại trước một ga xép, nơi
nó dừng lại ít phút để tránh tàu. Ga ven đường đìu hiu hẳn bởi ngày cuối
năm không còn tấp nập cảnh chen mời mua bánh lọc, mía ở những ô cửa tàu.
Chị đứng dậy, lặng lẽ đi qua anh.
- Chị đi đâu đấy? Mau lên kẻo tàu chạy – Anh dặn với.
- Dạ.
Chị đi qua những hàng ghế, hao gầy, xanh xao, xiêu vẹo đến nao lòng
khiến anh bật dậy đi theo:
- Xuống đó làm gì?
- Đến rồi.
- Sao chị bảo ga cuối?
- Dạ.
Lại tiếng dạ như khóa chặt ấy khiến anh dừng lại không hỏi tiếp nữa. Anh
đỡ chị xuống, ấp úng:
- Chúc... ăn Tết vui vẻ - Anh chìa tay.
- Tôi ăn Tết rồi. Cám ơn anh nhiều lắm!
Chị nhìn sững bàn tay anh, nơi đã cho tâm hồn giông bão của chị trú ngụ
trong một thoáng hạnh ngộ bất ngờ. Thong thả chị nắm lấy bàn tay ấy, áp
nó lên chỗ trái tim đang đớn đau đập của mình rồi nhẹ nhàng buông xuống,
quay lưng.
Chị đi, không hành lý, không cả chiếc khăn che gió và nỗi buồn, xanh xao,
mảnh khảnh như một áng mây sắp bay. Anh cảm thấy thắt lòng như vừa để
vuột mất một cái gì đó thân thiết. Bóng chị bị che bởi một con tàu dằng
dặc vừa chạy qua rồi lại hiện ra trong quầng nắng nhạt hiếm hoi như được
chắt từ màu vàng của những nụ hoàng mai nở sớm rồi khuất hẳn. Một thằng
bé gầy đen khẳng khiu chạm tay vào anh mời anh mua cái gì đó nhưng anh
lắc đầu. Anh bước dọc con tàu, thẫn thờ nhìn nó như chưa hề cùng nó
trong cuộc hành trình dài cho đến khi ông già thò đầu ra ngoài giục anh
lên tàu. Một hồi còi đẫm ướt nỗi buồn vang lên. Con tàu rùng mình chuyển
bánh, chầm chậm giã biệt ga xép. Anh vẫn chưa kịp đọc tên nó.
- Chị ấy đâu? - Ông già hỏi.
- Xuống rồi. Trông yếu đuối, lẻ loi quá!
- Lẻ loi nhưng không yếu đuối. Chị ấy... có dáng vẻ một kẻ sắp ra đi!
- Sao bác biết?
- Sống riết rồi biết. Nhìn là biết.
Con tàu đi nốt cuộc hành trình. Hai cặp bụi bàn nhau đón giao thừa ở một
sàn nhảy có tên Nghinh Xuân nào đó. Anh chàng có nhúm tóc bạch có vẻ suy
nghĩ, lọn tóc trắng rủ xuống trán. Con bé có trái tim ở đùi bất chợt
quay lại thả chùng chình trong khoang tàu câu hát “Đời như vô tận một
mình tôi về...”. Môi cong cớn, dáng ngổ ngáo mà giọng là đà khắc khoải.
Ông già ôm chặt cái bị lác vào lòng như lạnh. Còn anh xích lại chỗ chị
vừa ngồi. Ở đó còn chút hơi ấm của chị, còn sợi tóc vương trên thành tàu,
một sợi vướng vào tay áo anh. Anh có cảm tưỏng chị đi như là ở lại...’