Hồ Minh Dũng 

 

đêm giáng sinh ở Việt nam

               

     

người ta ngưng bắn hai mươi bốn giờ đó con

hãy ra đồng bắt ốc hái rau

hãy lên rừng đốt than nhặt củi

nếu có thì giờ đi thăm nhau

 

dù chỉ một ngày ngưng bắn đó con

cũng đem chiếc áo lành ra mặc

cũng ăn một bữa cơm cho no

cũng ngủ một giấc trên giường trên chiếu

khổ đau lúc này mẹ gói trong mo

 

người ta yêu nhau như yêu mình đó con

hãy nhìn lên trời hãy nhìn ra sông

giọt sương sáng ngời như tình thứ nhất

đã trao cho người có cũng như không

 

còn một ngày nhìn mặt nhau đó con

nước cũng đã khô trong lòng giếng cạn

chiến tranh kéo dài đã thật quá lâu

mẹ ôm nỗi buồn không sao nói được

 

hồ minh dũng

 

 

 

 

khi giải ngũ về

 

ba năm nữa anh sẽ về

em hãy sắm cho anh một cây đàn bầu

một cái nồi đất để phải ăn riêng

anh cũng sẽ ngồi ở thị trấn này

đàn và hát những bài ca mới

những nơi anh thường đi qua

những ngôi nhà có nhiều cửa sổ

nhiều người chưa quen

nghe anh hát bài tình ca mà chưa lần nào ai hát

 

còn ba năm nữa anh sẽ về

anh biết chắc không còn quê hương để ở

em gắng sắm cho anh một cây đàn bầu

làm bằng nắp hòm người lính nghèo

chết ngoài mặt trận

anh sẽ đàn cho mọi người cùng nghe

mà không xin tiền

chỉ tìm lại những đôi mắt trân tráo

những bước chân đi qua vỉa hè

với nụ cười

mà nhiều năm anh đã mất

tuổi thơ anh cũng không còn

Em sẽ đến thăm anh một lần rồi xa mãi

anh hứa sẽ không làm phiền em một điều gì

bây giờ tính tình anh đã đổi khác

không còn gì

khi chiếc áo hạnh phúc của anh đã rách tả tơi

thì em hãy cố đến thăm anh một lần rồi xa

 

Em hãy mang đến cho anh một con chim không biết hót

anh sẽ nuôi nó lớn bằng những hạt thóc tự do

để anh mang theo

và tập cho nó bắt đầu hót những bài ca mới dắt dìu sự tàn phế

đôi cánh chim phải mọc lông dài

những sợi lông làm ấm lại nhiều phương trời đã ẩm ướt

những sợi lông ca ngợi sự sống còn

 

ôi một ngày về thật buồn

em đến thăm anh

và đỡ cho anh nỗi căm hờn đã vỗ cứng trên vai

 

hồ minh dũng

 

 

 

Thơ Miền Nam

Góp Hương

art2all.net