TẦN  HOÀI  DẠ  VŨ

khi em mười sáu tuổi
 



 

 

nắng e thẹn d́u em từng bước nhỏ

hồn có buồn hơi thở cũng c̣n thơm

rừng tóc rối xôn xao loài dị thảo

mùa xuân sang chợt rủ xuống giận hờn

 

đôi mắt sáng dựng hai hàng dương liễu

lời dậy th́ môi đỏ chín âm thanh

những tư tưởng của từng đêm không ngủ

trong băn khoăn cùng lớn với thân h́nh

 

con sông nhỏ vỗ hai bờ cảm giác

vườn ngây thơ bướm trắng đă thôi vào

rồi một buổi buồn bỗng dưng thức giấc

đường em về chiều hoa rụng lao xao

 

thôi sách vở không giam vừa ước vọng

đôi tay hồng muốn ôm cả trời xanh

em vỗ cánh bay trên rừng ảo mộng

trăng sắp mờ - tuổi nhỏ vỡ dung nhan

 

 

(thơ miền nam thời chiến - tr 640 )

 

&&&&

 

 

 

nằm bệnh, nửa đêm dậy uống rượu

 

 

 

 

 

chiều rụng rồi chăng, ḷng đă tối,

không t́nh nhân thắp lửa lên môi,

giường đau pḥng trọ mưa hiu hắt

bạn hữu ra vào mấy cánh dơi

vẫn thấy đời ta như cánh cửa,

im ĺm đóng lại trước mùa vui

tương lai sầu cứ đùn như mối,

say cứ như là đưa tin ai .

mưa lạnh vườn hoang, đêm ở góa,

ḷng run như nến khuya xa nhà

ngồi lên rót rượu chờ trăng lại

không chắc ai người thương nhớ ta

t́nh đă khâu cho kín miệng cười

c̣n ta đời cứ bốc thành hơi

ta say, bệnh cũng say ừ nhỉ

buồn cũng say luôn giữa chiếu ngồi

sầu lụn, rượu mờ, đêm ngất ngưỡng

gần ba mươi tuổi trí hoang mang

ḷng ta mọc một vầng trăng đỏ

đầu gối vào tay ngủ với trăng

 

(thơ miền nam thời chiến - tr 641 )

 

 

Thơ Miền Nam

Góp Hương

art2all.net